Nghe hắn giải thích như vậy, ánh mắt Dương Khai bỗng sáng bừng, cười híp mắt nói: "Thẩm huynh đã xem trọng mới rủ ta đi cùng, ta đâu trách huynh, hơn nữa, ta cũng cảm thấy hứng thú với nơi đây."
"Dương huynh, ngươi..." Thẩm Phàm Lôi ngạc nhiên nhìn hắn.
Dương Khai cười ha ha: "Thẩm huynh hiểu lầm rồi, ta chỉ cảm thấy chút hứng thú với công pháp song tu có thể giúp người ta đột phá bình cảnh mà thôi. Tuy nhiên, nếu đúng như lời đồn thì công pháp song tu kia quả thật lợi hại, phải biết rằng, trở ngại lớn nhất trong tu luyện của chúng ta chính là bình cảnh, khi đạt đến bình cảnh, thông thường sẽ dậm chân tại chỗ cả đời. Nếu công pháp song tu này thực sự lợi hại đến vậy, thì nó đủ sức trở thành công pháp trấn tông để sáng lập một tông môn rồi, không cần thiết phải mở Hợp Hoan Lâu này làm gì."
"Ý của Dương huynh là..." Thẩm Phàm Lôi tuy rằng suy nghĩ không sâu sắc, nhưng không có nghĩa là hắn ngu dốt, ít nhiều cũng nghe ra điều không ổn trong lời Dương Khai nói.
"Phương pháp dựa vào song tu để đột phá bình cảnh có phải có tai họa ngầm nào không?" Dương Khai nghiêm túc nhìn hắn hỏi.
"Ta cũng không biết, sư huynh chưa từng nói với ta." Thẩm Phàm Lôi không khỏi nhíu mày, nghe Dương Khai nói vậy, hắn lập tức trở nên cảnh giác, cẩn thận ngẫm lại cũng thấy có phần hợp lý, nếu bình cảnh trong tu luyện chỉ cần mượn một lần song tu là có thể đột phá, chẳng phải quá đơn giản rồi sao?
"Ta không biết trước kia Thẩm huynh đã từng tiếp xúc với công pháp song tu nào chưa, nhưng đại đa số công pháp song tu trên đời này, thật ra đều là phương pháp thu âm bổ dương, hoặc thu dương bổ âm, chỉ có lợi cho một phía mà thôi. Nếu Hợp Hoan Lâu có thể tồn tại ở nơi này, không biết những cô gái kia tu luyện theo công pháp lấy dương bổ âm hay là theo công pháp của những người đi trước, hy sinh nguyên âm của bản thân để trợ giúp khách nhân tới đây tăng tiến tu vi, đột phá bình cảnh." Dương Khai chỉ suy tư một lúc, liền nói ra những hiểu biết của mình về công pháp song tu. Thật ra, chuyện như vậy không cần hắn nói thì Thẩm Phàm Lôi cũng đã từng nghe qua rồi. Dù sao, hắn cũng không phải là kẻ mới lớn không hiểu sự đời, có thể tu luyện đến trình độ này, cho dù chưa từng tiếp xúc với công pháp song tu cũng đã nghe người ta nhắc đến.
Mà bản thân Dương Khai lại từng tu luyện qua công pháp song tu nên hiển nhiên về chuyện này càng có quyền lên tiếng.
"Nếu vậy, rất có khả năng tồn tại tai họa ngầm! Dù sao, nếu ta không có công pháp sở trường, lại còn luyện hóa nguyên âm hoặc nguyên khí do người khác truyền qua, cho dù tu vi có nhất thời tăng lên, đột phá bình cảnh thì cũng sẽ khiến căn cơ bất ổn." Thẩm Phàm Lôi như đang trầm tư điều gì, bỗng nhiên lẩm bẩm nói: "Nhưng nếu đã như vậy, tại sao sư huynh còn cố ý nhắc đến nơi này. Nếu không phải đột nhiên huynh ấy có chuyện phải rời đi, ta còn tưởng rằng hắn muốn dẫn ta tới nơi này."
"Có thể là Uông huynh chỉ vô tình nói vậy nên huynh mới hiểu lầm." Dương Khai thuận miệng nói.
"Thì ra là vậy!" Thẩm Phàm Lôi khẽ gật đầu: "Vậy chuyện này phải làm sao đây, đã có tai họa ngầm thì ta không thể làm theo dự tính ban đầu. Ta tình nguyện tốn thêm chút thời gian tiếp tục âm thầm tu luyện còn hơn là vì một lần song tu mà phá hỏng căn cơ của mình, hơn nữa còn phải song tu với một cô gái mà mình cũng chẳng biết là ai nữa chứ."
Sau khi tỉnh táo lại, cuối cùng Thẩm Phàm Lôi cũng khôi phục lại suy nghĩ tỉnh táo, vừa nói xong liền đứng dậy thúc giục: "Dương huynh, bây giờ chúng ta rời khỏi đây thôi."
"Đã tới rồi, vội gì mà đi, làm vậy thì quá vô lễ với người ta, hơn nữa cứ bỏ đi như vậy không chừng sẽ đắc tội với chủ nhân nơi này." Dương Khai cười khà khà.
Thẩm Phàm Lôi gãi đầu, bất đắc dĩ cười khổ, nếu sớm biết như vậy, nói gì hắn cũng sẽ không dẫn Dương Khai tới nơi này, bây giờ muốn thoát thân cũng phải hết sức cẩn trọng.
"Chẳng lẽ chúng ta thật sự phải ở nơi này..." Thẩm Phàm Lôi nhìn Dương Khai lắp bắp hỏi, tựa như vừa do dự vừa có phần mong đợi.
Dương Khai cười ha ha: "Vậy phải xem ý Thẩm huynh thế nào, tất nhiên, song tu thì có thể bỏ qua, nhưng nếu chỉ mua vui thì không sao, cũng chỉ một lần mà thôi."
"Dương huynh thích nói đùa." Thẩm Phàm Lôi ngượng ngùng đỏ mặt.
Đúng lúc này, Dương Khai liền biến sắc, quay đầu nhìn ra cửa. Ngoài cửa truyền đến tiếng gõ nhẹ, thiếu phụ lúc nãy dẫn hai người vào đã quay lại, dịu dàng nói: "Hai vị công tử, xin thứ lỗi cho thiếp thân đã thất lễ."
Vừa nói xong, thiếu phụ liền đẩy cửa bước vào, sau lưng nàng còn có hai tỳ nữ theo sau. Một người bưng một bầu rượu tỏa ra hương thơm ngào ngạt, người còn lại bưng một khay linh quả. Hai nàng thướt tha tiến tới thi lễ một cái, sau đó đặt mọi thứ lên bàn rồi khéo léo đứng sau thiếu phụ.
Lúc này thiếu phụ mới ngồi xuống đối diện hai người, lên tiếng hỏi: "Không biết hai vị công tử tới đây là để mua vui hay còn có yêu cầu đặc biệt nào khác?"
"Mua vui là như thế nào? Còn yêu cầu đặc biệt thì sao?" Dương Khai khẽ nhíu mày, vẻ mặt bình thản hỏi. Thái độ của hắn có vẻ hết sức dày dặn kinh nghiệm, khiến thiếu phụ không dám coi thường chút nào.
Thiếu phụ khẽ hé môi cười, ánh mắt long lanh đầy vẻ quyến rũ, nhìn thẳng vào mắt Thẩm Phàm Lôi, khẽ nói: "Nếu chỉ mua vui, Hợp Hoan Lâu chúng ta có rất nhiều cô nương tư chất hơn người, dáng vẻ yêu kiều, hai vị công tử có thể tùy ý lựa chọn, bảo đảm sẽ khiến hai vị hài lòng. Hơn nữa, những cô nương này bất kể là sắc đẹp hay cảnh giới tu vi đều hơn hẳn những nơi khác rất nhiều. Tất nhiên, giá cả cũng không thể sánh bằng những nơi khác được."
Dương Khai mỉm cười: "Giá cả không thành vấn đề, chỉ cần hài lòng là được, có điều không biết cô nương có cảnh giới tu vi cao nhất của quý lâu đạt đến mức nào?"
Thiếu phụ cười tươi như hoa: "Ánh mắt của công tử quả nhiên phi phàm, tuy nhiên, nếu nói về tu vi cao nhất thì chính là Hồng Nguyệt cô nương, nàng có tu vi Thánh Vương nhị tầng cảnh!"
"Thánh Vương nhị tầng cảnh!" Dương Khai ngạc nhiên, cùng Thẩm Phàm Lôi liếc nhìn nhau, đều nhìn thấy vẻ không thể tưởng tượng nổi trong mắt đối phương, tựa như đều không ngờ nơi này lại có cô nương đạt đến cảnh giới đó. Dù sao, có cảnh giới tu vi cao như vậy đã có thể gia nhập vào các đại tông môn rồi, so với việc long đong vất vả mưu sinh ở nơi này, không thể nghi ngờ là tốt hơn nhiều.
Thiếu phụ kia tiếp lời: "Có điều Hồng Nguyệt cô nương mỗi năm chỉ tiếp khách hai lần mà thôi, sau hai lần, bất kể trả giá bao nhiêu nàng cũng sẽ không tiếp. Tất nhiên, hai lần đầu có tiếp hay không là do ý nàng, nếu nàng nhìn không vừa mắt, cho dù công tử có trả giá bao nhiêu cũng vô dụng."
"Vị Hồng Nguyệt cô nương này quả nhiên có cá tính, thôi bỏ qua đi." Dương Khai phất tay áo: "Phiền toái như vậy thì thôi."
"Như vậy cũng tốt." Thiếu phụ dường như cũng thở phào nhẹ nhõm, vội vàng hỏi: "Vậy, xin hỏi hai vị công tử có yêu cầu nào khác không?"
"Ta nghe nói quý lâu có một nhóm cô nương chuyên tu luyện công pháp song tu, thông qua con đường song tu có thể hỗ trợ người ta đột phá bình cảnh, không biết có phải vậy không?" Dương Khai nhìn nàng hỏi.
Thiếu phụ khẽ gật đầu: "Không sai, Hợp Hoan Lâu chúng ta quả thật có một nhóm cô nương như vậy. Hơn nữa, những vị khách tới đây chỉ cần có tu vi Thánh Vương Cảnh trở lên, trong mười người đã có tám người vì lý do này mà tìm đến đây, xem ra hai vị công tử cũng vì lẽ đó mà đến."
"Ừm, gần đây chúng ta gặp phải bình cảnh khó lòng đột phá, cho nên mới nghe danh mà tìm đến."
"Vậy thì dễ nói chuyện rồi, nếu không ngại, mọi việc cứ để thiếp thân an bài được không? Nhất định sẽ khiến hai vị công tử hài lòng khi rời đi." Thiếu phụ kia mỉm cười hỏi.
"Được." Dương Khai khẽ gật đầu.
Thiếu phụ chậm rãi đứng dậy, bước ra ngoài, dáng vẻ như đang chuẩn bị an bài điều gì đó. Tuy nhiên, khi vừa ra đến cửa, nàng chợt quay lại nói: "Đúng rồi, hai vị công tử, thiếp thân phải nói trước, tuy rằng những vị khách tới nơi này rất ít người có thể dựa vào song tu mà thuận lợi đột phá bình cảnh, nhưng cũng không phải là chưa từng có ai thành công. Nếu hai vị công tử không được như ý nguyện thì..."
"Yên tâm, điều này chúng ta hiểu rõ. Nếu thật không được như ý nguyện thì cũng là do cơ duyên của chúng ta chưa đủ, sẽ không trách cứ các cô nương của quý lâu."
Thiếu phụ hài lòng gật đầu, lúc này mới thực sự rời đi.
Đợi nàng rời đi, Thẩm Phàm Lôi mới nghi ngờ nhìn Dương Khai, không biết tại sao hắn lại cố ý yêu cầu cô nương chuyên tu công pháp song tu. Dương Khai cũng không muốn giải thích cho hắn. Thẩm Phàm Lôi suy nghĩ một hồi rồi hạ quyết tâm, thầm nghĩ dù sao cũng chỉ là mua vui, chỉ cần không song tu là được, đoạn dứt khoát thả lỏng tinh thần, cầm linh quả trên bàn ăn ngồm ngoàm.
Không lâu sau, thiếu phụ kia đã quay lại, nhưng lần này đi cùng nàng còn có mười mấy cô nương trẻ đẹp, vẻ đẹp và thân hình quả thật hơn người, mỗi người đều xinh đẹp như hoa. Mà quan trọng nhất là cảnh giới tu vi của các nàng đều là Nhập Thánh nhất tầng cảnh, tu vi như vậy so với những cô nương bên ngoài đều cao hơn rất nhiều.
Hơn mười cô nương đứng xếp hàng tỏa ra hương thơm ngào ngạt khắp căn phòng, mỗi người một vẻ, diễm lệ vô song.
Hai mắt Thẩm Phàm Lôi sáng rực dị thường, nhìn hết cô nương này đến cô nương khác, ai cũng khiến hắn hài lòng. Dương Khai thì vẫn bình thản như thường, không lộ ra nhiều cảm xúc.
Thiếu phụ kia ở bên cạnh đang quan sát thần sắc để đoán ý, thấy vậy, trong mắt liền hiện ra vẻ kinh ngạc, cũng không nói thêm điều gì, chỉ nhẹ nhàng vỗ tay một cái.
Nhóm cô nương vừa vào liền bước ra ngoài, rất nhanh, một nhóm cô nương khác lại được thay thế bước vào.
Tu vi của nhóm cô nương thứ hai dường như lại tăng lên một bậc, đã xuất hiện Nhập Thánh nhị tầng cảnh.
Lần này, sắc mặt Dương Khai vẫn hờ hững như trước.
Thiếu phụ càng thêm giật mình, chân mày khẽ nhíu, lại vỗ tay, nhóm cô nương thứ hai liền bước ra, đổi thành nhóm cô nương thứ ba.
"Hai vị công tử, chẳng lẽ vẫn không hài lòng sao?" Chờ một lát, thấy Dương Khai vẫn không tỏ ra động lòng chút nào, nét cười trên mặt liền tắt hẳn, lạnh nhạt hỏi. Dù sao những cô nương vào lần này đã được coi là các cô nương có tiêu chuẩn cao nhất của Hợp Hoan Lâu rồi, thậm chí trong đó còn có võ giả tu vi Nhập Thánh tam tầng cảnh. Cũng may mà một trong hai nam nhân này nãy giờ vẫn ăn uống liên tục, nhưng nam nhân còn lại này một chút phản ứng cũng không có, khiến nàng hoài nghi không biết đối phương có phải cố ý gây phiền toái hay không.
Dương Khai mỉm cười, đối với việc nàng nổi giận coi như không thấy, chậm rãi nói: "Quý lâu không phải chỉ có đến thế này thôi sao? Nếu vậy thì quả thật khiến người ta thất vọng rồi."
Thiếu phụ hừ nhẹ một tiếng, phất tay ra hiệu cho nhóm cô nương thứ ba cũng bước ra ngoài, nghiến răng thầm nói: "Vị công tử này ánh mắt quả nhiên phi phàm, quả thật Hợp Hoan Lâu vẫn còn cô nương có tố chất cao hơn, nhưng số lượng không nhiều, hơn nữa giá tiền cũng rất cao, không biết hai vị công tử có kham nổi không?"
✪ Thiên Lôi Trúc ✪ nơi mỗi chữ đều có linh hồn