Virtus's Reader
Võ Luyện Đỉnh Phong

Chương 1324: CHƯƠNG 1324: THÁNH VƯƠNG TAM TẦNG CẢNH

Khoảng cách trăm trượng rất nhanh được kéo gần. Khi mắt thấy sắp đuổi kịp Uông lão, Dương Khai bỗng phát hiện từ sau lưng mình truyền tới một luồng năng lượng dao động kinh thiên. Ngay sau đó, một đạo lưu quang xẹt nhanh qua bên cạnh hắn, trong chớp mắt đã đánh trúng lưng lão già họ Uông.

Một tiếng kêu thảm khốc truyền tới, Uông lão ngã vật xuống đất, nhất thời bất động.

Dương Khai cau mày, kinh ngạc quay đầu nhìn lại. Hắn thấy Dương Viêm đang cầm một bí bảo hình dáng chiếc nỏ, giơ lên vẫy vẫy về phía hắn.

Bí bảo này Dương Khai từng biết, chính là một chiến lợi phẩm hắn thu được tại Lưu Viêm Sa Địa.

Hắn đoạt được từ tay một võ giả Tạ Gia. Kẻ đó từng dùng bí bảo này đánh lén hắn, nhưng đáng tiếc không thành, cuối cùng lại bị Dương Khai chém chết. Chỉ là bí bảo này uy năng tuy rằng không nhỏ, nhưng mỗi lần sử dụng đều phải trả cái giá cực lớn, cần huyết tế, là một loại bí bảo tà ác. Cho nên sau khi chiếm được, Dương Khai cũng không mấy để ý, liền cất vào nhẫn không gian.

Không ngờ Dương Viêm đã tinh luyện nó từ lúc nào, lần này dùng để đối địch lại lập tức phát huy hiệu quả.

Uông lão đã chết, cũng bớt đi một mối phiền toái. Dương Khai đi tới bên cạnh thi thể của lão, yên lặng thúc giục uy năng của Diệt Thế Ma Nhãn. Rất nhanh, thần hồn của lão già đã bị hút vào thức hải của Dương Khai và được tinh lọc. Sau khi lấy được nhẫn không gian của Uông lão, hắn lập tức quay trở về.

Trong đại điện bỏ hoang kia, đôi mắt đẹp của Thiên Nguyệt nhìn chằm chằm Dương Khai, dường như vẫn còn chút khó hiểu.

Còn Dương Viêm sau khi dùng bí bảo kia cũng có chút mệt mỏi, sắc mặt nàng tái nhợt đi không ít. Xem ra mặc dù bí bảo này đã được nàng tinh luyện cải tiến, nhưng mỗi lần sử dụng vẫn phải trả cái giá không nhỏ.

- Nghỉ ngơi một lát rồi chúng ta lên đường. Ở đây chắc không có phục binh đâu. Dương Khai nói một tiếng, đưa cho Dương Viêm một lọ đan dược, rồi đi tới phía trước không gian pháp trận kia.

Hắn phải phá hủy toàn bộ không gian pháp trận này. Bất kể đối phương có hậu thủ hay không, hắn cũng không thể để lại bất kỳ manh mối nào cho kẻ địch truy lùng.

Nhân cơ hội này, Dương Viêm nhanh chóng điều tức, còn Thiên Nguyệt thì đi thu thập vật phẩm của những Thánh Vương Cảnh đã chết để lại.

Một lát sau, ngoại trừ Dương Viêm vẫn đang tĩnh tọa, Thiên Nguyệt và Dương Khai đều đã chuẩn bị xong xuôi. Thiên Nguyệt đưa nhẫn không gian của những người kia tới, trên mặt vẫn còn chút kinh hãi. Cho đến bây giờ, nàng vẫn chưa thể chấp nhận được cảnh tượng vừa rồi.

Dương Khai liếc mắt một cái đã biết nàng đang nghĩ gì, liền khoát tay nói: - Cô nương cứ giữ lấy đi. Trong này chắc không có thứ gì quá tốt, nhưng cũng thích hợp để cô nương dùng. Đừng ngại, đợi đến Long Huyệt Sơn, cô nương sẽ biết được sự giàu có và hào phóng của họ. Những thứ này sau này cô nương cũng sẽ không còn coi trọng nữa đâu.

Thiên Nguyệt ngẩn người, không từ chối mà vui vẻ đáp: - Ta rất mong chờ.

Nàng không thể ngăn mình nghĩ về Long Huyệt Sơn. Kể từ khi đến Tinh Vực, lưu lạc đến Hợp Hoan Lâu, nàng chưa từng gặp lại người quen, cũng không có chỗ dựa. Nàng cảm thấy mình như cây không rễ, như nước không nguồn, mỗi ngày đều phải sống trong đau khổ.

Khi Dương Khai xuất hiện, nàng bỗng chốc như tìm được người tâm phúc, không khỏi tràn đầy hy vọng vào tương lai. Mặc dù đối với nàng mà nói, Dương Khai chỉ là hậu bối, nhưng tu vi của hậu bối này hiện đã vượt qua nàng, có chút dựa dẫm cũng không có vấn đề gì.

Trong lúc chờ Dương Viêm khôi phục, Dương Khai ngồi một bên đánh giá được mất trong trận chiến vừa rồi.

Đây không phải lần đầu hắn chiến đấu với cường giả Phản Hư Cảnh, nhưng lại là lần đầu tiên giết chết một võ giả cảnh giới này. Nếu không có Phệ Hồn Trùng cùng lực lượng không gian quỷ dị, hắn chắc chắn không phải đối thủ của bọn họ.

Nhưng cũng chính trận chiến này làm hắn hiểu rõ Kim Huyết Ti do mình tu luyện lại có thể phá bỏ Thế bao phủ, đây đúng là niềm vui ngoài mong đợi. Khi Đặng Ngưng của Ma Huyết Giáo giao cho hắn bí thuật Ma Huyết Ti, đã không hề nhắc đến điều này.

Đối mặt với Uông lão, một cao thủ Phản Hư Cảnh Nhất Tầng Cảnh, hắn phải vận hết toàn lực. Nếu là Phản Hư Lưỡng Tầng Cảnh hay Tam Tầng Cảnh thì sẽ thế nào?

Dương Khai bỗng nhiên ý thức được cảnh giới tu vi của mình vẫn còn thấp. Chuyến này sau khi trở về, hắn cũng nên tấn thăng thêm một tầng nữa. Chỉ khi tu vi của hắn đạt tới Phản Hư Cảnh, hắn mới có thể không chịu khuất phục bất kỳ kẻ nào trên U Ám Tinh.

Nửa ngày sau, Dương Viêm khôi phục được phần nào. Dương Khai lúc này mới xuất ra tinh toa, cùng hai nàng rời khỏi tòa thành hoang này.

Bay được hai ngày, khi đi ngang qua một thành phố nhỏ, Dương Khai liền xuống tìm hiểu phương hướng. Hắn biết được nơi này cách Thiên Vân Thành chỉ khoảng nửa tháng lộ trình, không khỏi vô cùng vui mừng.

Thực ra, hắn còn sợ tòa thành hoang kia cách Thiên Vân Thành còn xa hơn cả từ Hắc Nha Thành. Xem ra nhóm người mình vẫn còn may mắn, Uông Ngọc Hàm lựa chọn chỗ mai phục họ cũng không đi ngược hướng Thiên Vân Thành.

Hơn nữa, nơi này coi như địa bàn của Ánh Nguyệt Điện. Dựa vào giao tình giữa hắn và Ngụy Cổ Xương, Đổng Huyên Nhi, Tiền Thông, thì nơi này cơ bản đã an toàn.

Suốt đường đi, Dương Khai không nói một lời. Sau khi sắp xếp những chuyện cần làm, lúc này hắn mới thi thoảng trò chuyện vài câu với Dương Viêm và Thiên Nguyệt. Thoáng cái đã qua nửa tháng. Chờ đến khi nhóm người quay về Long Huyệt Sơn, Thiên Nguyệt vừa liếc mắt đã thích nơi này.

Long Huyệt Sơn tuy rằng cơ nghiệp không rộng lớn, khí phách không bằng những đại tông môn kia, nhưng cũng có phong cách riêng. Non xanh nước biếc, địa linh nhân kiệt, đúng là một chốn thế ngoại đào nguyên.

Sau khi giao Thiên Nguyệt cho Dương Viêm, Dương Khai đi xem xét Thần Thụ một chuyến. Hắn được biết khoảng thời gian này nó cũng không tệ lắm, hơn nữa Kim Dương Quả nhổ về trồng lại được Thần Thụ làm dịu nên sinh cơ bừng bừng, không còn khả năng chết héo.

Sau khi cho Thần Thụ nuốt một giọt Kim Huyết, Dương Khai lập tức tuyên bố bế quan.

Trong thạch phủ, Dương Khai cầm trên tay hạt châu sáng bóng lạnh như băng, trong mắt hiện lên vẻ nhu tình.

Hạt châu này: châu còn người còn, châu nát người vong. Mặc dù giờ này không biết Tô Nhan đang ở đâu, nhưng chỉ cần Băng Hồn Châu này vẫn còn, là biết Tô Nhan vẫn còn mạnh khỏe.

Trên hạt châu có một chút khí tức của Tô Nhan, điều này khiến Dương Khai đầy hoài niệm.

Nhìn hồi lâu, Dương Khai mới mỉm cười, nắm Băng Hồn Châu trong tay, nhắm mắt vận huyền công, đánh sâu vào bình cảnh của bản thân.

Tại Hợp Hoan Lâu, bình cảnh Thánh Vương Cảnh Tam Tầng Cảnh của Dương Khai cũng đã bị lay động. Chẳng qua lúc đó hắn nóng lòng muốn tìm hiểu tin tức của Tô Nhan nên mới cưỡng ép đè nén. Hiện giờ đã đến Long Huyệt Sơn, việc đầu tiên cần làm là đột phá cảnh giới hiện tại.

Vạn Niên Hương vẫn đang đốt, mùi hương lan tỏa trong không khí khiến người ta tâm bình khí hòa. Chỗ Dương Khai ngồi cũng là dưới cây Cửu Khúc Tinh Ngọc, có thể cảm ngộ thiên đạo võ đạo. Vậy nên, lần đột phá này đối với hắn mà nói, căn bản cũng không có chút trở ngại nào.

Chỉ trong mười ngày, không dùng bất kỳ đan dược hay thánh tinh nào trợ lực, Dương Khai đã thành công đột phá tới Thánh Vương Tam Tầng Cảnh.

Động tĩnh đột phá không hề phát ra ngoài mà đều bị thạch phủ cản trở. Người ở Long Huyệt Sơn thậm chí còn không biết hắn đã đột phá.

Lại dùng hơn một tháng để củng cố tu vi. Lúc này, Dương Khai mới bắt đầu kiểm tra thu hoạch của mình trong chuyến đi này.

Tâm niệm vừa động, Dương Khai liền lấy ra một hạt châu khác, thưởng thức nó trong lòng bàn tay. Hạt châu này khác với Băng Hồn Châu của Tô Nhan. Nó xám mốc meo, không chút bắt mắt, đây chính là Lưu Ly Châu mà Đại Diễn đưa cho hắn.

Hạt châu này chính là tinh hoa của Thiên Huyễn Lưu Ly sau khi Đại Diễn tu luyện Thiên Huyễn Lưu Ly Công ngưng kết thành, cũng giống như nội đan yêu thú, vô cùng quý giá.

Đại Diễn đã nói, nếu như có thể luyện hóa Lưu Ly Châu này, không chừng có thể lĩnh ngộ được sự huyền diệu của Lưu Ly Thần Quang từ trong đó.

Lưu Ly Thần Quang có công hiệu trói thân câu hồn, quỷ dị cường đại. Dương Khai đã từng trải nghiệm một lần nên rất có kinh nghiệm. Nếu thực sự có thể được như Đại Diễn nói, thì sau này hắn sẽ có thêm một thủ đoạn để đối phó với địch thủ.

Hơn nữa Lưu Ly Thần Quang cũng kỳ diệu như Diệt Thế Ma Nhãn của hắn. Diệt Thế Ma Nhãn cũng có chức năng uy hiếp thần hồn. Nếu như có thể kết hợp hai thứ, Dương Khai không biết chính xác sẽ xảy ra biến dị như thế nào.

Lặng lẽ trầm tư một hồi, Dương Khai tính toán một chút, liền đặt Lưu Ly Châu sang một bên, lại lấy ra lò luyện khí cấp Hư Vương.

Khi lấy Thái Dương Chân Tinh ở Thi Huyệt, khí linh có chút hư tổn. Nhưng sau đó Dương Khai mới biết chuyện này đối với con chim lửa khí linh mà nói là phúc chứ không phải họa, bởi vì không ngờ nó còn lén lút hấp thu một tia Thái Dương Chân Hỏa, đang trốn trong lò luyện khí luyện hóa.

Đến nay đã qua hơn một tháng, con chim lửa khí linh vẫn chưa có dấu hiệu thức tỉnh, vẫn đang luyện hóa đồng hóa tia Thái Dương Chân Hỏa kia. Nhưng Dương Khai phát hiện tia Thái Dương Chân Hỏa kia dường như đã ít đi rất nhiều, mà khí tức của con chim lửa khí linh lại cường đại lên không ít.

Trong lòng hắn lập tức hiểu, con chim lửa khí linh đang được lợi rất lớn.

Không để ý đến nó nữa, Dương Khai thu hồi lò luyện khí.

Kế tiếp, hắn liền kiểm tra Thạch Khôi. Thạch Khôi cũng giống như con chim lửa khí linh, trước đó đều bị thương. Nhưng khi Thạch Khôi phun ra Thái Dương Chân Tinh, Dương Khai đã từng cho nó hấp thu các loại tinh hoa khoáng vật để bổ sung cơ thể. Giờ này nhìn thấy nó, hắn không khỏi bất ngờ.

Thương thế của Thạch Khôi đã ổn định. Sau khi Dương Khai thả nó ra, cặp mắt long lanh chuyển động, dường như linh tính của nó đã tăng lên không ít.

Nhưng điều làm Dương Khai để ý chính là bên trong Thạch Khôi dường như tích chứa một loại hỏa thuộc tính cực kỳ bá đạo. Mặc dù Dương Khai đưa thần niệm tới tra xét cũng không thể tra xét được đến tận cùng. Khi thần niệm vừa tiếp xúc tới, đã bị đốt cháy hầu như không còn.

- Thái Dương Chân Hỏa!

Không ngờ Thạch Khôi cũng hấp thu Thái Dương Chân Hỏa, hơn nữa hỏa khí so với con chim lửa khí linh còn chuyển hóa toàn bộ sớm hơn. Điều này làm cho Dương Khai rất vui mừng, thầm nghĩ đúng là món đồ thần thông thiên phú, dù là khí linh sinh ra từ hỏa lực cũng không thể so sánh được với nó.

Thạch Khôi vốn dĩ đã có thần thông tinh lọc khoáng vật. Giờ này lại có Thái Dương Chân Hỏa, sau này tinh lọc sẽ càng triệt để, càng hoàn mỹ hơn.

Đáng tiếc hắn không thể tìm thấy khối Huyết Tinh Thạch khác. Dù sao trong không gian Hắc Thư của hắn còn có một Thạch Khôi khác, không có Huyết Tinh Thạch thì Thạch Khôi kia không thể sinh ra.

Xác định Thạch Khôi chẳng những không gặp trở ngại, mà còn là gặp họa được phúc, Dương Khai động thần niệm hạ mệnh lệnh cho nó.

Thạch Khôi mở miệng, vô số khoáng vật sau khi được nó tinh luyện liền phun ra hết, nhanh chóng chất thành một ngọn núi nhỏ trước mặt Dương Khai...

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!