Virtus's Reader
Võ Luyện Đỉnh Phong

Chương 134: CHƯƠNG 134: TRUY KÍCH

– Dương Khai, còn không mau mau quay lại đây dập đầu nhận sai với nhị sư huynh!

Tiếng gầm giận dữ vang vọng.

– Dương Khai, Giải sư huynh không muốn so đo với kẻ tầm thường, nhưng không có nghĩa là những sư huynh chúng ta sẽ tha thứ cho ngươi. Hôm nay nếu ngươi không xin lỗi, từ nay về sau sẽ thành kẻ thù của chúng ta! Bọn ta cũng sẽ không coi ngươi là sư đệ nữa!

– Đúng thế, tên sư đệ nhà ngươi thật sự là không biết xấu hổ, thực lực đã kém lại còn không biết tự lượng sức mình, không biết tự soi gương xem mình là ai.

Chẳng những đám sư huynh kia kêu gào, mà cả một vị sư tỷ cũng tham gia đội ngũ thảo phạt Dương Khai, thanh âm sắc bén, giống như một mụ đanh đá chanh chua.

Ánh mắt Dương Khai lãnh đạm, mặc kệ những lời này, hoàn toàn làm ngơ.

Lam Sơ Điệp lại kéo kéo Dương Khai, hạ giọng nói:

– Sư đệ, đừng cố chấp. Nam tử hán đại trượng phu, biết tiến biết lùi, chẳng phải chỉ là một lời xin lỗi thôi sao? Có gì to tát đâu.

Dương Khai quay đầu, thản nhiên nhìn Lam Sơ Điệp.

Ánh mắt lạnh lẽo này làm cho Lam Sơ Điệp chợt thấy hơi chột dạ, nhíu mày hỏi:

– Làm sao vậy?

– Đừng có nói với ta ngươi không biết âm mưu thực sự của Giải Hồng Trần. Đừng có nói với ta, ngươi không nghĩ tới sau khi ta đi qua đó thì sẽ phải chịu đựng những gì.

Tiếng nói Dương Khai lạnh như băng.

Lam Sơ Điệp ngỡ ngàng:

– Chuyện của các ngươi, làm sao ta biết được?

– Ta với ngươi tuy là sư tỷ đệ, đã nhiều ngày nay cùng nhau trải qua nhiều hiểm nguy, nhưng giữa chúng ta cũng chẳng có ân tình gì. Ngươi không cần vì bỏ mặc ta ở lại đây mà áy náy, chuyện của ta không cần ngươi quan tâm.

Lam Sơ Điệp bị nói trúng tim đen, sắc mặt không khỏi tái mét, tức giận nói:

– Con người ngươi sao lại không biết tốt xấu như thế?

Dậm chân, Lam Sơ Điệp không thèm để ý đến Dương Khai nữa, mà đi về phía Giải Hồng Trần. Đi được vài bước thì dừng lại, quay đầu lại nói:

– Ta không nợ ngươi bất cứ điều gì, ngươi cũng đừng tỏ vẻ thanh cao như vậy.

Sau khi nói xong liền không quay lại nữa.

Bên phía Lăng Tiêu Các, đám người vẫn không ngừng xỉ vả Dương Khai. Khóe miệng Giải Hồng Trần nhếch mép lạnh lùng, đắc ý nhìn chằm chằm Dương Khai, tựa như đang đứng trên cao nhìn xuống.

Tình trạng hiện giờ, bất kể Dương Khai lựa chọn thế nào, hắn đều vui vẻ đón nhận.

Muốn gia nhập đội ngũ để bảo toàn bản thân? Có thể! Ngoan ngoãn lại đây nhận sai xin lỗi, quỳ xuống dập đầu!

Không muốn làm thế? Cũng được! Ngươi tự mình lăn lộn giữa chốn hiểm nguy trùng trùng này đi! Xem ngươi có thể sống được tới bao lâu!

Giải Hồng Trần cũng không biết Dương Khai sẽ chọn lựa ra sao.

Đang mong chờ, giọng nói Dương Khai lạnh như băng đột nhiên vang lên:

– Một đám kẻ gió chiều nào xoay chiều ấy, chỉ biết bám víu kẻ mạnh! Dương mỗ không thèm phụng bồi!

Lam Sơ Điệp đang đi về phía đám người của Giải Hồng Trần nghe được câu này, hơi dừng lại. Nàng cảm thấy câu nói này giống như Dương Khai đang nói với nàng vậy, lòng chợt nhói lên một nỗi khuất nhục và khó chịu.

Nhưng chợt Lam Sơ Điệp liền nghĩ lại! Sao mình lại là kẻ gió chiều nào xoay chiều ấy, chỉ biết bám víu kẻ mạnh chứ? Ở chốn nguy hiểm như vậy, đương nhiên là đi theo người có thực lực cao mới an toàn, chẳng lẽ lại đi theo một tên Khai Nguyên Cảnh thất tầng yếu kém như Dương Khai? Bản thân ngươi không có thực lực còn oán người khác, có bản lĩnh thì ngươi tự tăng thực lực lên, đương nhiên sẽ có người đi theo bên cạnh ngươi, đến lúc đó sư tỷ cũng sẽ hướng về ngươi.

Ta cũng không phải chưa từng khuyên ngươi. Ta cũng không phải thật sự vứt bỏ ngươi, là tự ngươi chọn lựa, ngươi sao lại trách ta? Nghĩ như vậy, trong lòng Lam Sơ Điệp càng thêm ủy khuất, nhưng cũng vơi bớt áy náy với Dương Khai đi nhiều.

Trong rừng, bóng dáng Dương Khai dần dần hòa vào màn đêm.

Nhưng câu nói đó lại giống như ném nắm muối vào chậu nước sôi. Nhiếp Vịnh còn sợ thiên hạ chưa đủ loạn, liền lớn tiếng:

– Dương Khai, ngươi làm càn, lại dám nói thế với sư huynh sư tỷ, còn muốn đi? Đứng lại cho ta!

Nói xong, đánh một quyền về hướng Dương Khai vừa rời đi.

Bốp… một tiếng, bóng đêm chợt lóe lên một đốm lửa, Dương Khai lạnh lùng chợt né tránh.

Giọng nói lạnh lùng truyền tới:

– Giải Hồng Trần, ngươi làm chuyện gì tự ngươi hiểu rõ, món nợ này sư đệ sớm muộn cũng sẽ đòi lại!

Nghe được câu này, sắc mặt Giải Hồng Trần trầm xuống.

Hắn đương nhiên biết Dương Khai đang ám chỉ điều gì, chính là chuyện lần trước hắn mật báo cho Long Huy. Lần đó, hắn còn tưởng rằng Long Huy sẽ không sai sót, nào ngờ Long Huy lại thất thủ.

Trước đó mấy ngày, Dương Khai về tới Lăng Tiêu Các, Giải Hồng Trần còn lo lắng đề phòng suốt mấy ngày. Hắn không sợ Dương Khai, nhưng hắn sợ Mộng Vô Nhai, dù sao lúc đó là ba người họ cùng nhau quay về Lăng Tiêu Các.

Chẳng qua Mộng Vô Nhai vẫn không tìm tới hắn, trong lòng hắn cũng tự nhủ mình đã làm việc chu toàn, không để lộ bất kỳ dấu vết nào.

Hôm nay nghe được câu này của Dương Khai, hắn mới biết chuyện đã lộ.

Sát khí chợt bùng lên! Giải Hồng Trần vội liếc mắt ra hiệu cho Nhiếp Vịnh.

Nhiếp Vịnh mừng rỡ khôn xiết. Chuyện gã rình xem Lam Sơ Điệp và Đỗ Ức Sương bị Dương Khai vạch trần trước đó khiến hắn hận Dương Khai thấu xương. Giờ phút này lại nhận được sự ngầm đồng ý của Giải Hồng Trần, hắn lập tức cả giận nói:

– Phản rồi, phản rồi! Dương Khai ngươi dám nói với sư huynh như vậy, xem ta giáo huấn ngươi!

Đồng thời vung tay hô to:

– Sư huynh nào nguyện cùng ta ra tay trút giận cho Giải sư huynh!

Mấy bóng người liền chạy theo Nhiếp Vịnh.

Lam Sơ Điệp vươn tay, định nói gì rồi lại thôi, trơ mắt nhìn đám người kia đuổi theo Dương Khai.

Ngược lại, Đỗ Ức Sương của Phong Vũ Lâu định đi giúp Dương Khai, lại bị Phương Tử Kỳ cản lại.

– Phương sư huynh, mấy ngày trước hắn đã cứu ta!

Đỗ Ức Sương vội nói.

– Chuyện của người khác, ngươi đừng xen vào!

– Nhưng…

Phương Tử Kỳ lạnh lùng nhìn nàng một cái, quay sang nói với hai sư muội hai bên:

– Canh chừng nàng, đừng để nàng ta qua đó.

– Vâng.

Hai sư muội kia vội túm lấy hai bên cánh tay Đỗ Ức Sương.

Phương Tử Kỳ nhìn về phía bóng dáng Dương Khai biến mất, lại nhìn về phía Giải Hồng Trần, hạ giọng nói:

– Ở đây còn nội chiến, Lăng Tiêu Các hóa ra cũng chỉ là thế thôi.

Đỗ Ức Sương không ngừng giãy giụa nhưng vẫn không thoát khỏi hai vị sư tỷ của mình. Tả An không đành lòng, hạ giọng nói:

– Đừng lo, hắn tuy rằng chỉ là Khai Nguyên Cảnh thất tầng, nhưng mấy ngày nay luôn mang lại cho ta cảm giác nguy hiểm. Biết đâu lần này kẻ chịu thiệt lại không phải hắn!

– Ngươi khẳng định?

Đỗ Ức Sương thôi giãy giụa, nhẹ giọng hỏi.

– Không biết, đó chỉ là trực giác.

Tả An thản nhiên đáp lại, chính vì trực giác đó mà mấy ngày nay hắn mới không trêu chọc Dương Khai.

Trong rừng, Dương Khai đang chạy vội, nhưng sau lưng hắn, đám người cũng chạy tới, giọng của Nhiếp Vịnh:

– Dương Khai, nhớ tình đồng môn, ngoan ngoãn chịu trói, còn có thể bớt chịu khổ. Bằng không, ngươi cứ liệu mà chịu!

– Tình nghĩa?

Dương Khai cười lạnh:

– Ta với ngươi không hề có lấy nửa phần tình nghĩa!

– Được được, được! Những lời này là ngươi nói ra.

Nhiếp Vịnh phẫn nộ, hô to một tiếng:

– Chư vị sư huynh, tiểu tử này mấy hôm trước đã có được phương pháp tu luyện của một bộ Địa cấp thượng phẩm vũ kỹ, chúng ta có lợi rồi!

– Cái gì? Địa cấp thượng phẩm vũ kỹ?

Có người kinh hô, trong mắt sáng lên vẻ tham lam. Bọn họ tiến vào đây, mấy ngày nay tuy rằng cũng thu hoạch không ít, nhưng vì cả đám người đông cùng tụ tập lại một chỗ, cho nên chia đều ra cũng chẳng được bao nhiêu. Giờ vừa nghe thấy Dương Khai chiếm được một bộ Địa cấp thượng phẩm vũ kỹ, ai mà không thèm muốn chứ?

Thấy lợi, tốc độ truy đuổi của đám người đột nhiên tăng lên đáng kể, nhanh chóng rút ngắn khoảng cách với Dương Khai.

– Dương Khai, ngươi còn muốn dựa vào hiểm địa mà chống cự sao!

Một kẻ vừa hô vừa xuất kiếm. Kiếm quang như mây, lao thẳng về phía lưng Dương Khai.

Phát hiện bị đánh úp, Dương Khai vội vàng né tránh. Chưa kịp đứng vững, đã lại có người khác tập kích.

Lăn mình một vòng, né tránh đợt tập kích thứ hai. Vừa mới đứng dậy, thần sắc Dương Khai chợt trở nên lạnh lẽo.

Đám người đuổi theo hắn đã vây xung quanh.

Ngoại trừ Nhiếp Vịnh, còn có bốn người khác! Bốn tên này tuy rằng đều là Khí Động Cảnh, nhưng thực lực đều cao hơn cả Nhiếp Vịnh.

Năm người tạo thành một vòng tròn, vây Dương Khai ở giữa, mỗi tên đều cười lạnh nhìn hắn.

Nhiếp Vịnh càng thêm vui vẻ, âm trầm nhìn chằm chằm Dương Khai:

– Dương sư đệ, ngươi phá hỏng chuyện tốt của ta, đã từng nghĩ tới mình sẽ rơi vào cảnh này chưa?

– Rình xem nữ nhân tắm rửa mà cũng là chuyện tốt sao?

Dương Khai hừ lạnh một tiếng.

Sắc mặt Nhiếp Vịnh đỏ lên, chuyện này quả thật đáng xấu hổ. Ngay cả mấy tên cùng hắn đuổi theo Dương Khai cũng liếc nhìn hắn một cái, khiến sắc mặt hắn càng thêm khó coi.

Một tên bên trái thu lại ánh mắt, khẽ ho một tiếng rồi nói:

– Dương Khai, ngươi là sư đệ của chúng ta, chúng ta cũng không lấy tính mạng của ngươi. Nếu ngươi tự nguyện nói ra phương pháp tu luyện vũ kỹ kia, chúng ta sẽ đưa ngươi về giải thích với Giải sư huynh, lại nói giúp ngươi vài lời. Biết đâu Giải sư huynh sẽ tha thứ cho ngươi lần này.

– Ý tốt của chư vị sư huynh, sư đệ xin ghi nhận.

Dương Khai cảm nhận được năm luồng uy áp đè nặng lên người, ý chí bất khuất cùng ngạo khí trong lòng hắn chợt bùng lên, thần sắc vẫn bình tĩnh nói:

– Nhưng muốn cướp đoạt vật của ta, thì phải tự dùng bản lĩnh mà lấy!

Một tên bên phải gầm lên:

– Rượu mời không uống lại muốn uống rượu phạt! Đừng nghĩ rằng vì là đồng môn mà chúng ta sẽ không làm gì ngươi! Đắc tội với Giải sư huynh, cho dù có giết ngươi tại đây, cũng không ai dám ra mặt giúp ngươi!

Trong năm người, Nhiếp Vịnh từng có xích mích với Dương Khai, vốn đã ghi hận trong lòng. Nghe xong câu này, hắn càng thêm căm hận, sát khí mạnh mẽ bùng lên, khua tay nói:

– Đừng để hắn nhiều lời, đánh cho hắn tàn phế là có thể ép hắn nói ra phương pháp tu luyện môn vũ kỹ đó!

Lần trước, chuyện về tiểu thạch nhân, Nhiếp Vịnh cho rằng đó là một vũ kỹ không có lợi cho mình. Hắn đương nhiên càng ghen tị với thu hoạch của Dương Khai. Dù gã không biết Dương Khai đã lấy được gì, nhưng khẳng định là có ích hơn của mình.

Vừa nói, Nhiếp Vịnh là kẻ đầu tiên ra tay, Thanh Phong Chưởng đánh ra, mang theo một luồng khí tức nguy hiểm đánh về phía Dương Khai.

Gã quyết định phải cho Dương Khai bỏ mạng ở đây, vừa ra tay liền dùng vũ kỹ mạnh nhất của mình.

Bốn tên khác thấy Nhiếp Vịnh động thủ, cũng là ỷ vào thân phận, sống chết mặc bay, dù sao thực lực của Dương Khai quá thấp, chỉ một mình Nhiếp Vịnh đã đủ rồi.

Không chỉ có thế, một người trong đó còn bình phẩm chiêu thức của Nhiếp Vịnh:

– Chiêu Thanh Phong Chưởng này của Nhiếp sư đệ coi như là đạt đến cảnh giới lô hỏa thuần thanh, đúng là đã tốn không ít công sức.

Ba tên còn lại cũng khẽ gật đầu, hiển nhiên đồng ý với lời của hắn. Các loại Địa cấp hạ phẩm vũ kỹ của Lăng Tiêu Các, phải dùng năm trăm điểm cống hiến mới đổi được.

Một chưởng này, gió mát quất vào mặt, giết địch trong vô hình. Nhiếp Vịnh để có thể đoạt được vũ kỹ này, cũng đã tốn không ít thời gian và tinh lực.

Dùng một chiêu như vậy để đối phó một tên Khai Nguyên Cảnh tuyệt đối là chuyện giết gà dùng dao mổ trâu. Đám người có lẽ đã tưởng tượng ra cảnh Dương Khai bị đánh trọng thương.

Đối mặt một chưởng như vậy, Dương Khai chỉ dùng một quyền nghênh đón!

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!