Khi ngọc xẻng của Phí Chi Đồ vừa chạm vào luống hoa, một vầng hào quang trắng lấy Kiếm Hồn Thảo làm trung tâm bỗng quỷ dị lan tỏa ra bốn phía, cùng lúc đó, một dao động năng lượng khác thường cũng dâng lên từ xung quanh.
Sắc mặt Phí Chi Đồ đại biến, vội vàng thối lui, hai vị cường giả Phản Hư lưỡng tầng cảnh cũng đồng loạt vận chuyển Thánh Nguyên, che chở cho đám tiểu bối Thánh Vương Cảnh.
Kiếm Hồn Thảo vốn trong suốt thẳng tắp như một thanh lợi kiếm bỗng nhiên vặn vẹo rồi thoáng cái biến mất. Thay vào đó là ánh sáng chói lòa lan tỏa, không gian rung chuyển biến đổi, hóa thành những đám mây ngũ sắc bao phủ lấy tất cả mọi người.
Chỉ sau hai hơi thở, cảnh tượng xung quanh đã hoàn toàn thay đổi. Nhìn ra bốn phía, không còn lầu son gác tía, phía trước cũng chẳng thấy luống hoa hay Kiếm Hồn Thảo đâu nữa, càng không có bất kỳ kỳ hoa dị thảo nào, chỉ còn lại một khoảng trời hỗn độn hư vô và mặt đất quỷ dị khó lường.
Vị trí của mọi người tựa như đang đứng giữa tầng mây, bốn phương tám hướng, trên dưới trái phải toàn là những đám mây lớn nhỏ đủ màu sắc, ngoài ra không còn vật gì khác.
- Trận pháp! – Sắc mặt Phí Chi Đồ tái xanh. Đến lúc này, làm sao hắn không biết Kiếm Hồn Thảo mà mọi người thấy chỉ là một cái bẫy, một khi chạm vào, trận pháp này sẽ lập tức khởi động, giam cầm tất cả vào bên trong.
Chỉ là, trận pháp này vô cùng cao minh, vượt xa trình độ của mọi người. Trong tám người ở đây, không một ai nhìn ra sơ hở, chỉ có Dương Khai vào thời khắc cuối cùng đã lên tiếng nhắc nhở, nhưng cũng đã quá muộn.
Nghĩ đến đây, Phí Chi Đồ khó hiểu nhìn sang Dương Khai, dường như không rõ tại sao hắn có thể nhìn ra manh mối, dù sao vừa rồi ngay cả bốn vị Phản Hư Cảnh cũng không hề phát hiện.
Dương Khai tự nhiên biết hắn đang nghĩ gì, không đợi hắn hỏi đã chủ động giải thích:
- Vãn bối có chút nghiên cứu về dược lý. Vừa rồi, nếu Kiếm Hồn Thảo kia có màu tím thì dược linh chắc chắn đã rất cao. Kiếm Hồn Thảo đạt tới trình độ này sẽ tỏa ra một mùi hương chua cay nhàn nhạt, tựa như lưỡi kiếm vô hình kích thích khứu giác của người ta.
Phí Chi Đồ kinh ngạc, cũng không hỏi thêm nữa. Hiện tại đã rơi vào bẫy, bị trận pháp vây khốn, truy cứu nguyên do cũng chẳng còn ý nghĩa gì. Hắn quay sang hỏi Thái Hợp và Đỗ Tư Tư:
- Các ngươi tinh thông trận pháp chi đạo, có nhìn ra manh mối gì không?
Từ lúc ánh sáng bùng lên và mây mù lan tỏa, Đỗ Tư Tư và Thái Hợp đã cẩn thận quan sát. Nghe Phí Chi Đồ hỏi, Đỗ Tư Tư sắc mặt khó coi đáp:
- Nếu vãn bối không nhìn lầm, đây hẳn là một loại kỳ trận thượng cổ, Phân Quang Vân Hải Trận, đã sớm thất truyền!
- Vãn bối cũng có ý này! – Thái Hợp gật đầu, đồng tình với suy đoán của Đỗ Tư Tư.
- Phân Quang Vân Hải Trận? – Phí Chi Đồ liếc nhìn ba vị Phản Hư Cảnh khác, vẻ mặt mờ mịt, dường như chưa từng nghe qua loại trận pháp này, vội hỏi: - Trận pháp này có khó phá giải không? Uy năng của nó thế nào?
Đỗ Tư Tư cười khổ:
- Tạm thời chưa nói đến phương pháp phá giải... Vãn bối xin nói về nguyên lý hình thành của nó trước. Các vị có thấy những đám mây xung quanh không?
- Tự nhiên thấy! Những đám mây này dường như không phải ảo giác, cũng không phải do năng lượng ngưng tụ thành, thật là kỳ quái! – Lão ông Ninh Hướng Trần gật đầu nói.
- Bởi vì tất cả chúng đều là những đám mây chân chính! – Đỗ Tư Tư nói ra một lời kinh người.
- Cái gì? – Sắc mặt đám người Phí Chi Đồ đại biến. – Ngươi nói chúng là mây thật sự?
- Không sai, sở dĩ Phân Quang Vân Hải Trận bị thất truyền là vì muốn bố trí trận pháp này cần phải luyện hóa mây trên trời. Mà hiện tại, võ giả có thực lực mạnh nhất U Ám Tinh cũng không có khả năng này, tự nhiên không cách nào bố trí được trận pháp như vậy.
- Luyện hóa mây trên trời... – Ngay cả đám người Phí Chi Đồ kiến thức rộng rãi cũng bị lời của Đỗ Tư Tư làm cho kinh hãi đến trợn mắt há mồm, nhất thời có chút không thể chấp nhận được.
Rốt cuộc phải là cường giả có thực lực cỡ nào, có thủ đoạn kinh thiên động địa ra sao mới có thể luyện hóa cả mây trời, quả thật không thể tưởng tượng nổi.
Đỗ Tư Tư như không thấy sắc mặt khó coi của bọn họ, tiếp tục chậm rãi nói:
- Luyện hóa mây chỉ là bước đầu tiên. Người bày trận sẽ dung hợp các loại năng lượng thuộc tính khác nhau vào trong mây, sau đó rút lấy tinh hồn của yêu thú dung nhập vào đó, khiến cho những đám mây vốn là vật chết có thể biến hóa và công kích. Mỗi đám mây trong Phân Quang Vân Hải Trận đều có thể hóa thành vân thú. Tùy thuộc vào cấp bậc tinh hồn yêu thú mà người bày trận rút lấy, cấp bậc của vân thú cũng sẽ khác nhau. Nhưng những vân thú này, bất kể cấp bậc thế nào, đều cực kỳ khó tiêu diệt!
- Ngươi nói là những thứ này sẽ biến hóa... – Phí Chi Đồ chỉ tay ra xung quanh, nơi có vô số đám mây đủ màu, sắc mặt cực kỳ khó coi.
Không cần Đỗ Tư Tư trả lời, hắn vừa dứt lời, hơn mười đám mây ngũ sắc xung quanh mọi người bỗng nhiên vặn vẹo co rút, sau đó hóa thành những con yêu thú có hình thù khác nhau, dáng vẻ vô cùng dữ tợn. Có điều, những vân thú này không có xác thịt, chúng hoàn toàn được cấu thành từ mây, nhưng lại dung hợp rất nhiều năng lượng tinh thuần, thậm chí còn mạnh hơn yêu thú thật sự một phần.
Thần niệm của mọi người quét qua thân thể các vân thú, đợi đến khi nhận ra dao động năng lượng phát ra từ chúng, Đỗ Tư Tư mới vỗ ngực, sắc mặt trắng bệch, may mắn nói:
- Xem ra vận may của chúng ta không tệ, chúng đều chỉ là vân thú bậc tám, bậc chín.
Nàng không thể không cảm thấy may mắn. Nếu trận pháp này được bố trí từ thời thượng cổ, ai biết được thủ đoạn của người bày trận kinh khủng đến mức nào? Lỡ như trong này còn sót lại một hai con vân thú bậc mười, vậy thì tất cả mọi người đều phải bỏ mạng tại đây.
Mấy người Phí Chi Đồ dù cho thủ đoạn có nghịch thiên hơn nữa cũng không thể chống lại yêu thú bậc mười, bởi nó tương đương với một cường giả Hư Vương Cảnh.
Vừa mới tiến vào di tích thượng cổ đã rơi vào trận pháp, tâm trạng ai nấy đều nặng trĩu, tự nhiên không dám chần chừ. Phí Chi Đồ quát lớn:
- Đỗ nha đầu và Thái tiểu tử hãy nghĩ cách phá trận, đám vân thú này cứ giao cho chúng ta đối phó!
- Rõ! – Thái Hợp và Đỗ Tư Tư vội vàng gật đầu, biết đây là lúc mình phát huy tác dụng, liền chấn chỉnh lại tinh thần.
Phí Chi Đồ lại liếc nhìn Dương Khai và Liên Nghiễm đang trầm mặc ít nói:
- Các ngươi cũng tự lo cho mình, đừng có bất ngờ ngã xuống trong này.
Dương Khai gật đầu, còn Liên Nghiễm không nói một lời, mở nhẫn không gian lấy ra những con rối chỉ lớn bằng bàn tay. Những con rối này trông giống hệt nhau, được luyện chế vô cùng tỉ mỉ. Hắn vung tay ném chúng ra ngoài, sau đó đánh ra những đạo Thánh Nguyên, chính xác trúng vào từng con rối.
Ngay sau đó, những con rối này phình to ra, khiến cho Dương Khai hai mắt sáng rực, kinh ngạc không thôi.
Đây là lần đầu tiên hắn nhìn thấy có người thi triển thuật con rối. Liên Nghiễm là võ giả Thánh Vương tam tầng cảnh, vậy mà những con rối hắn sử dụng đều tỏa ra dao động của Thánh Vương nhất tầng cảnh hoặc nhị tầng cảnh.
Số lượng chừng năm, sáu con, tạo hình không giống nhau, lớn nhỏ khác biệt, nhỏ thì như rắn, lớn thì như một gian phòng, mỗi con đều có tác dụng riêng, phối hợp với nhau nhất định sẽ có uy lực vượt bậc.
Dương Khai liền hiểu ra, sở dĩ Liên gia uy danh lan xa, được người đời nể trọng, quả nhiên không phải hư danh. Chỉ dựa vào chiêu thức này của Liên Nghiễm, hắn đã có thể đứng ở thế bất bại trong giới võ giả cùng cấp, dù đụng phải cường giả Phản Hư Cảnh cũng chưa chắc không thể chạy thoát.
Ở phía bên kia, Phí Chi Đồ tế ra Lam Ngọc Bát. Chiếc bát lớn lên đến hơn mười trượng, úp xuống đầu đám vân thú xung quanh. Bên trong Lam Ngọc Bát tuôn ra một dòng chảy tựa thủy ngân, hào quang màu lam tỏa sáng, bao bọc lấy mấy con vân thú bậc chín đang dương oai nhưng chưa kịp công kích. Sau đó, hào quang thu lại, mặc cho đám vân thú giãy giụa thế nào cũng đều bị hút vào trong Lam Ngọc Bát.
Dương Khai nhìn mà sắc mặt ngưng trọng, lúc này mới hiểu được lần trước mình đã xem thường uy lực của chiếc Lam Ngọc Bát này.
Cùng lúc đó, lão ông Ninh Hướng Trần quát khẽ, cây trượng bí bảo xuất hiện trong tay. Lão vung tay lên, cây trượng hóa thành bóng trượng ngập trời, tấn công về phía đám vân thú. Còn bà lão kia thì sử dụng một bí bảo dạng lưới, tỏa ra ánh sáng chói lọi, những vân thú bị chiếu tới liền trở nên trì trệ, thậm chí còn phải chịu một loại sát thương khó tả.
Mấy người vừa ra tay đã chọc giận đám vân thú. Tiếng thú rống vang lên, ngoài những con vân thú bậc chín bị Lam Ngọc Bát bắt đi vẫn không thấy bóng dáng, những con còn lại đều hung tợn lao tới. Còn chưa đến nơi, chúng đã phun ra những chùm sáng năng lượng, ngợp trời ập xuống.
Cảnh tượng này làm đám người Phí Chi Đồ biến sắc. Lam Ngọc Bát xoay chuyển, thả ra một màn sáng màu xanh da trời, bao phủ lấy Thái Hợp và Đỗ Tư Tư để bảo vệ.
- Văn huynh, Đỗ nha đầu và Thái tiểu tử giao cho ngươi. – Phí Chi Đồ giữ lại Lam Ngọc Bát, căn dặn vị võ giả Phản Hư lưỡng tầng cảnh một câu, rồi bùng nổ Thánh Nguyên hùng hồn, lao lên đón đánh đám vân thú.
Ninh Hướng Trần cầm cây trượng cùng bà lão theo sát phía sau, ba người tạo thành thế chân vạc, trong nháy mắt đã đánh tan bảy, tám con vân thú.
Vị cường giả Phản Hư Cảnh họ Văn đứng yên tại chỗ, quát Đỗ Tư Tư và Thái Hợp vẫn còn đang ngây người:
- Còn không mau phá trận?
- A! – Thái Hợp và Đỗ Tư Tư lúc này mới hoàn hồn. Hai người mở nhẫn không gian lấy ra những công cụ chuyên dùng để phá trận, rót Thánh Nguyên vào rồi ném ra xung quanh.
Dương Khai liếc nhìn bọn họ, thấy cả hai đều đang tập trung nghiên cứu Phân Quang Vân Hải Trận, mới thầm thở phào một hơi.
Ở cùng Dương Viêm một thời gian dài, hắn tự nhiên biết những thứ hai người vừa ném ra là trận bàn và trận cơ, không chỉ dùng lúc bày trận mà còn có thể dùng để phá trận.
Hơn nữa, nếu luyện chế ra những thứ này, dù là người không tinh thông trận pháp cũng có thể dùng chúng để bố trí trận pháp.
Trước kia, Dương Khai đã muốn nhờ Dương Viêm luyện chế cho hắn mấy bộ trận bàn và trận pháp uy lực mạnh, nhưng vẫn chưa có cơ hội và thời gian. Xem ra lần này trở về phải bảo nàng làm giúp mới được.
Dùng trận bàn để bố trí trận pháp tuy không có uy lực lớn như trận pháp chính thống, không phát huy được một trăm phần trăm năng lực, nhưng lại có thể thu hồi. Chỉ cần trận bàn không bị hư hỏng là có thể sử dụng vô hạn, đây quả là thứ tốt đối với một người thường xuyên phải ra ngoài mạo hiểm như Dương Khai.
✥ Đọc, nghe, và cảm ✥ Thiên Lôi Trúc luôn bên bạn