Vân thú bậc chín tuy rằng uy thế phi phàm, nhưng Dương Khai cùng Liên Nghiễm, bất luận là ai, đều không phải Thánh Vương tam tầng cảnh bình thường. Bản thân Dương Khai thì không cần phải nói, vượt cấp tác chiến chính là chuyện như cơm bữa; còn Liên Nghiễm, mấy con khôi lỗi mà hắn sử dụng cũng không thể khinh thường, phối hợp cùng khí linh Hỏa Điểu, liền dễ dàng kiềm chân con yêu thú bậc chín, khiến nó không thể quấy nhiễu đám người Phí Chi Đồ.
Nếu không vì cố kỵ Phân Quang Vân Hải Trận quỷ dị và quá nhiều biến hóa, có lẽ hai người không cần tới bao lâu liền có thể trảm sát con vân thú bậc chín kia.
Thấy hai vị Thánh Vương Cảnh lại ứng phó khinh khoái như thế, đám người Phí Chi Đồ đều rất vui mừng, lòng họ cũng an tâm hơn. Mà sau khi nhìn thấy vân thú sinh thành, bọn họ cũng hiểu rõ: trong trận pháp này chỉ cần kéo dài thời gian, nên lập tức thay đổi sách lược trước đó, không cầu đoạt mạng vân thú, chỉ cầu kiềm chân chúng.
Kể từ đó, áp lực lên mọi người giảm đi, và ứng phó càng thêm thành thạo.
Trong thời gian này, hai người Thái Hợp cùng Đỗ Tư Tư không ngừng rót thánh nguyên vào những trận bàn trận cơ kia, theo dõi đủ loại ảo diệu của Phân Quang Vân Hải Trận, hòng tìm kiếm vị trí của trận nhãn cùng cửa trận. Thế nhưng trận này là thượng cổ kỳ trận, dù hai người xuất thân từ gia tộc tinh thông trận pháp, trong khoảng thời gian ngắn cũng hết đường xoay xở, vội vã đến mức trên trán toát mồ hôi lạnh.
Đừng thấy thế cục trước mắt có vẻ bình ổn, bất luận là Dương Khai, Liên Nghiễm hai vị Thánh Vương Cảnh, hay là mấy người Phí Chi Đồ ba vị Phản Hư Cảnh đều ứng phó cực kỳ dễ dàng, nhưng một khi thời gian kéo dài, ắt sẽ phát sinh biến cố, ai mà biết được ở trong trận này, còn có vân thú xuất hiện nữa hay không?
Cho nên hai người cũng phải dốc hết sức lực, lấy ra sở học cả đời không ngừng thôi diễn vạn biến trong trận pháp này.
Thời gian trôi qua một nén nhang...
Trôi qua nửa canh giờ...
Trôi qua một canh giờ...
Võ giả họ Văn sắc mặt từ từ trở nên ngưng trọng; mà mấy người Phí Chi Đồ cũng dần dần cảm thấy không thoải mái; ngược lại hai người Dương Khai, Liên Nghiễm thực lực tương đối yếu hơn thì trên mặt lộ vẻ thoải mái.
Đối với Dương Khai, trận chiến này người chủ yếu xuất lực là khí linh Hỏa Điểu, hắn chỉ ở một bên tùy ý thi triển Cửu Thiên Thần Kỹ, kiềm chế con vân thú bậc chín kia mà thôi. Với lượng thánh nguyên chứa trong cơ thể hắn, căn bản không tiêu hao nhiều lắm. Về phần Liên Nghiễm cũng chỉ sử dụng khôi lỗi nghênh địch, tuy rằng thần thức hao tổn cực lớn, nhưng hắn nuốt vào vài viên đan dược bổ sung thần thức, nhờ vậy cũng giữ được tâm bình khí hòa, sắc mặt như thường.
Thế nhưng kéo dài thời gian chiến đấu như vậy, mấy người Phí Chi Đồ mơ hồ có chút không chịu nổi, thánh nguyên trong cơ thể tiêu hao kịch liệt, nếu còn tiếp tục thêm nữa, thế cục sẽ khó lòng duy trì. Trong lòng Phí Chi Đồ không khỏi lo lắng, không ngừng đưa mắt nhìn về phía hai người Thái Hợp cùng Đỗ Tư Tư, muốn xem tiến độ của hai người thế nào.
Võ giả họ Văn thấy vậy, cũng đành phải lên tiếng thúc giục hai người Thái Hợp, Đỗ Tư Tư, ngược lại hai người cũng không phụ sự kỳ vọng, trải qua một canh giờ thôi diễn, cuối cùng cũng tìm được một chỗ sơ hở.
Bỗng nhiên từ trong vô số trận bàn cùng trận cơ kia bắn ra một đạo hắc quang, xoay tròn hai vòng tại chỗ rồi bay vút đi xa.
Chớp mắt một cái, đạo hắc quang kia liền đánh trúng một đám hỏa vân đỏ rực trôi giữa không trung. Vừa bị hắc quang đánh trúng, đám mây đỏ kia vốn đang di động bỗng nhiên ngưng đọng lại.
Đỗ Tư Tư trên gương mặt xinh đẹp toát ra vẻ vui mừng, vội vàng kêu lên: - Trận nhãn ngay tại đây, phá hủy nó ắt có thể phá giải Phân Quang Vân Hải Trận!
Nghe nàng hô lên như vậy, mọi người đều lộ vẻ mặt mừng rỡ, mặc dù sau khi đi vào đây, mọi người cũng đã mơ hồ đoán được, trận nhãn hoặc là cửa trận có thể ẩn giấu trong vô số đám mây kia, nhưng cũng không có người nào dám tùy tiện chạm tới những đám mây này, e rằng sẽ xảy ra chuyện không hay. Nay đã tìm ra trận nhãn, nỗi băn khoăn trong lòng tự nhiên tiêu tán.
- Văn huynh! Phí Chi Đồ khẽ gọi một tiếng.
- Giao cho Văn mỗ! Võ giả họ Văn trên mặt hiện lên vẻ lạnh lùng, ánh mắt gắt gao nhìn chằm chằm vào đám mây bị hắc quang đánh trúng kia. Lão lắc cổ tay một cái, một cây kim châm dài nửa xích, toàn thân óng ánh kim quang bỗng nhiên xuất hiện giữa kẽ tay. Ngay sau đó, lão rót thánh nguyên vào, kim quang rực rỡ chói mắt, trong miệng khẽ quát:
- Đi!
Nói vừa dứt lời, vung tay lên, kim quang lao thẳng tới đám mây, giữa không trung, luồng kim quang ấy dường như huyễn hóa thành một con linh xà dữ tợn, há cái miệng rộng như chậu máu, uy thế ngập trời.
Mắt thấy kim quang sắp đánh trúng đám mây, lại xảy ra một cảnh tượng khiến mọi người kinh ngạc.
Đám mây kia không ngờ lại biến ảo mềm mại một hồi, bỗng nhiên hóa thành một con tiểu thú đỏ rực tựa như sóc. Con tiểu thú chớp chớp đôi mắt trong suốt, lộ ra vẻ cực kỳ khinh thường, thân hình nó khẽ lắc, liền quỷ dị biến mất tại chỗ.
Kim quang biến thành linh xà đánh tới gần, nhưng lại đánh hụt vào khoảng không.
Võ giả họ Văn sắc mặt trầm xuống, vẻ mặt khó coi. Mặc dù lão biết đám mây kia khẳng định còn có biến hóa, nhưng lại không thể ngờ rằng, đối phương biến thành vân thú không ngờ cứ như vậy biến mất không dấu vết, thần niệm phóng ra cũng không cảm nhận được bất kỳ khí tức nào.
Đang lúc lão căm tức, lại thấy bên kia Dương Khai thân hình tựa gió lướt, nhanh chóng đến vị trí con tiểu thú vừa biến mất, sắc mặt lạnh lùng giơ tay chộp tới.
"Phù" một tiếng... Bàn tay to của Dương Khai dường như đã chộp được vật gì đó, nhưng mặc cho võ giả họ Văn cố gắng nhìn thế nào cũng không thấy được gì, ngược lại từ nơi đó truyền đến một tràng tiếng kêu "chít chít" hỗn loạn.
Ngay sau đó bên kia lóe lên một tia sáng, con tiểu thú trước đó biến mất không dấu vết lại một lần nữa quỷ dị xuất hiện, mà giờ khắc này, nó lại bị Dương Khai nắm chặt trong lòng bàn tay.
Nó không ngờ lại không chạy đi nơi khác, mà không biết sử dụng phương pháp gì ẩn mình, phương pháp đó đủ để qua mặt thần niệm dò xét của võ giả họ Văn!
"Tiểu tử này làm thế nào phát hiện?" Võ giả họ Văn vô cùng kinh ngạc nhìn Dương Khai, thực sự có chút không hiểu đối phương rốt cuộc là mèo mù vớ cá rán hay là hữu xạ hữu đích.
Ngay lúc trong đầu lão nhanh chóng xoay chuyển vô vàn ý nghĩ, trên tay Dương Khai đã bùng lên một đoàn Ma Diệm đen như mực, lạnh lùng đốt cháy con tiểu thú kia.
Mặc cho con tiểu thú giãy giụa, phản kháng ra sao, cũng không thoát khỏi kiềm chế của Dương Khai. Con vân thú đóng vai mắt trận này không ngờ chẳng có chút sức chiến đấu nào, dường như chỉ biết ẩn mình, có lẽ còn có năng lực thần kỳ nào khác nhưng chưa kịp phát huy.
Chớp mắt một cái, con tiểu thú liền bị Ma Diệm đốt cháy thành tro, một khối gỗ tựa lệnh bài, kỳ lạ xuất hiện ở trước mặt Dương Khai.
Dương Khai thoáng ngẩn người, rồi một tay chụp lấy khối gỗ kia cầm trên tay.
Đồng thời với con tiểu thú bị đốt chết, những con vân thú không ngừng dây dưa với mấy người Phí Chi Đồ, cùng với vân thú bao quanh khí linh Hỏa Điểu và Liên Nghiễm, thậm chí vô số đám mây trôi lơ lửng ở bốn phía, đều một luồng ý thức đồng loạt tràn vào khối gỗ.
Dường như trong khối gỗ kia truyền ra lực hút kinh người, tất cả vân thú và đám mây đều bị hút vào trong đó.
Ngắn ngủi sau ba hơi thở, nguy cơ giải trừ. Vốn thế giới biển mây tràn ngập bỗng nhiên vỡ tan tành, đợi đến khi mọi người lấy lại tinh thần, bất ngờ phát hiện mọi người vẫn còn đứng ở bên cạnh luống hoa kia. Trên luống hoa, cây Kiếm Hồn Thảo màu tím vẫn như cũ thẳng tắp như kiếm.
Phân Quang Vân Hải Trận hoàn toàn bị phá!
Nhưng thời khắc này lại không ai lên tiếng, ngược lại tất cả đều kinh ngạc đứng tại chỗ, nhìn khối gỗ trên tay Dương Khai, lộ ra vẻ mặt cực kỳ hâm mộ... Ngay cả mấy người Phí Chi Đồ cũng không ngoại lệ.
Ánh mắt của Thái Hợp cùng Đỗ Tư Tư có thể nói là cực kỳ nóng bỏng.
Thời khắc này, trên khối gỗ kia lại tản mát linh khí dạt dào, hào quang trắng ngần, khiến người ta không thể nhìn thẳng... chỉ cần nhìn qua đã biết không phải vật tầm thường.
- Trận bài! Đây chẳng lẽ là trận bài trong truyền thuyết? Đỗ Tư Tư duyên dáng thốt lên, thu hút sự chú ý của mọi người.
- Không ngờ thật là trận bài!
Phí Chi Đồ nuốt khan, sắc mặt có chút phức tạp. Tuy rằng vừa rồi lão đã có suy đoán, nhưng không dám khẳng định, bây giờ nghe Đỗ Tư Tư kêu lên như vậy, lập tức biết mình đoán không sai.
Đây dĩ nhiên là trận bài cực kỳ quý hiếm!
Mà mọi người tại đây, hiển nhiên đều nghe nói qua về sự quý hiếm và giá trị của trận bài. Võ giả họ Văn kia nghĩ tới dị bảo bậc này mà mình lại lỡ mất cơ duyên, để Dương Khai đoạt mất, trong lòng lão vô cùng buồn bực.
Vừa rồi nếu là lão trực tiếp bắt lấy con tiểu thú kia, trận bài này biết đâu đã thuộc về mình. Một tấm trận bài này, không thể nghi ngờ còn quý trọng hơn so với bí bảo Hư cấp.
- Dương huynh... Thái Hợp lớn tiếng gọi một tiếng, vừa dứt lời, liền ngạc nhiên nhìn thấy Dương Khai ung dung thu trận bài kia vào nhẫn không gian của mình, với vẻ mặt mờ mịt đứng tại chỗ.
- Khụ... Phí Chi Đồ ho nhẹ một tiếng: - Dương tiểu hữu nếu lấy được, đó cũng là cơ duyên của ngươi, cứ thu lấy trước đã!
Nghe lão nói như vậy, Ninh Hướng Trần trầm ngâm giây lát, rồi cười lớn nói: - Chúc mừng tiểu hữu thu được dị bảo này, thực lực sẽ tăng mạnh nha!
Mà lão bà cùng võ giả họ Văn suy nghĩ một lát, cũng đều lên tiếng chúc mừng. Hiển nhiên là đồng ý với câu nói của Phí Chi Đồ, cũng không có ý định cướp đoạt hay chia sẻ trận bài kia với Dương Khai.
Dù sao lần này vào đây, chủ yếu là tìm cách cứu viện Tiền Thông, chiếm được tấm trận bài này chỉ là thu hoạch ngoài ý muốn. Hiện tại nếu vì trận bài này mà nảy sinh mâu thuẫn, gây náo loạn, hiển nhiên không phải là lựa chọn sáng suốt.
Huống chi, ba vị Phản Hư Cảnh đều muốn kết giao với Dương Khai, lại còn muốn mượn dùng khí linh Hỏa Điểu của hắn nữa.
Các vị Phản Hư Cảnh đều đã đạt được sự thống nhất, còn dư lại ba Thánh Vương Cảnh làm sao còn dám có ý kiến gì nữa.
Đỗ Tư Tư chu môi đến mức sắp chạm trời, nhìn Dương Khai với ánh mắt cực kỳ u oán. Người này chỉ nhìn qua đã biết chẳng hiểu gì về đạo trận pháp, càng không biết giá trị trân quý của trận bài, không ngờ lại thu được trận bài... Thật đúng là không có thiên lý!
Nếu trận bài kia rơi vào tay mình, biết đâu đạo trận pháp của Đỗ gia có thể mượn nó tăng tiến một bậc, hoàn toàn áp đảo Thái gia kia.
Thái Hợp suy nghĩ một lát, cũng chỉ có thể lên tiếng chúc mừng Dương Khai, chỉ là nụ cười trên mặt hắn trông thật chua xót; nếu là thu được thứ gì khác, hắn cũng chẳng bận tâm, chỉ là trận bài này ý nghĩa quá lớn, nhất là đối với gia tộc nổi danh về trận pháp như bọn họ, thì ý nghĩa càng thêm to lớn khôn lường.
Dương Khai khẽ nhíu mày, tuy rằng cho tới bây giờ hắn chưa từng nghe nói đến trận bài là gì, nhưng từ phản ứng của mấy người này hắn cũng nhìn ra được: dường như mình thu được một vật cực kỳ hiếm có.
Bất quá hắn cũng lười hỏi những người này, chỉ cần đợi trở về tới Long Huyệt Sơn, hỏi Dương Viêm xem trận bài này rốt cuộc là vật gì là được.
Vô tình gặp được một gốc cây Kiếm Hồn Thảo, lại đột nhiên gặp phải khó khăn như vậy, mọi người lập tức hiểu rõ, trong di tích thượng cổ này căn bản không hề bình yên như vẻ ngoài, ngược lại nguy cơ trùng điệp, chỉ cần sơ ý một chút sẽ rơi vào cấm chế trận pháp nào đó.
Mọi người tự nhiên không còn dám lơ là sơ suất.
- Trước tiên ở nơi này nghỉ ngơi khôi phục một lát đi, trên đường nếu như còn gặp được thứ gì, không nên tùy tiện hành động! Phí Chi Đồ nói một tiếng, rồi đi sang một bên bắt đầu tĩnh tọa.
Mọi người đều gật đầu lia lịa, đều lấy ra thánh tinh và đan dược bắt đầu khôi phục...