Giữa lúc mọi người đang kinh ngạc nghi hoặc, tại Lạc Đế Sơn cách xa vạn dặm đã xảy ra dị biến kịch liệt và kinh khủng. Linh khí thiên địa trong phạm vi mấy trăm ngàn dặm điên cuồng hội tụ về nơi đó.
Các võ giả đang tu luyện tại Lạc Đế Sơn không khỏi biến sắc kinh hoàng, vội vàng thi triển thân pháp bỏ chạy ra bên ngoài. Nhưng lúc này muốn đào thoát rõ ràng đã quá muộn. Ngay khi những người này vừa có động tác, một luồng Đế Uy khó có thể tưởng tượng đã từ trên trời giáng xuống, luồng Đế Uy này quả thực không hề kém cạnh so với nơi trung tâm Lạc Đế Sơn.
Đế Uy bao trùm khắp nơi, mọi người đều cảm thấy mơ hồ như có một đôi mắt lạnh lùng đang quan sát mình.
Dưới ánh mắt nhìn chăm chú ấy, bản thân họ trở nên nhỏ bé như một con kiến, động tác cứng đờ, ngay cả việc nhúc nhích một đầu ngón tay cũng không còn chút sức lực nào.
May mắn thay, luồng Đế Uy này đến nhanh đi cũng nhanh. Khi các võ giả phát hiện mình đã khôi phục tự do và chuẩn bị hành động tiếp, họ lại kinh hãi phát hiện linh khí thiên địa bốn phía đang kết thành từng đoàn. Linh khí từ phạm vi cả ngàn dặm hội tụ lại, có thể nhìn thấy bằng mắt thường, đủ mọi màu sắc, khiến toàn bộ Lạc Đế Sơn trong nháy mắt như xuất hiện vô số bọt khí. Mỗi bọt khí đó đều ẩn chứa dao động năng lượng khiến lòng người kinh sợ.
Từ dưới chân truyền lên tiếng "ầm ầm" kịch liệt. Mặt đất nứt ra những khe lớn chằng chịt như mạng nhện, cực kỳ kinh khủng. Các võ giả bất ngờ không kịp đề phòng, rất nhiều người rơi vào khe nứt, bị lực lượng quỷ dị vô tình đoạt mạng, ngay cả cơ hội phản kháng cũng không có.
Chỉ trong mười mấy hơi thở ngắn ngủi, vô số võ giả tu luyện bên trong Lạc Đế Sơn đã tử thương, tiếng kêu rên vang vọng khắp nơi.
Chỉ những võ giả có thực lực không quá cao, dừng lại ở vòng ngoài, mới may mắn thoát khỏi kiếp nạn này.
Mà ở ngoài vạn dặm, nhóm người Phí Chi Đồ và Tiền Thông cũng đều sắc mặt tái nhợt. Mặc dù ở khoảng cách xa như vậy, họ không thể nhìn rõ ràng, nhưng lại cảm nhận rõ ràng dị động truyền đến từ Lạc Đế Sơn. Họ liếc nhìn nhau, trong mắt mỗi người đều tràn ngập vẻ nghi ngờ và hoảng sợ.
Chưa kịp để Tiền Thông hỏi Phí Chi Đồ rằng họ đã làm gì khiến Lạc Đế Sơn xảy ra biến hóa như vậy, thì dị thường bên kia bỗng nhiên lắng xuống. Tiếng "ầm ầm" liên miên bất tuyệt cũng tiêu tan, nhưng trong thiên địa lại tràn ngập một loại khí tức cực kỳ nguy hiểm.
Hơn nữa, sự tĩnh lặng trước cơn phong ba bão táp sắp tới càng khiến lòng người bồn chồn sợ hãi. Linh khí vẫn lặng lẽ tụ tập về phía bên kia, tốc độ còn nhanh chóng và kinh khủng hơn lúc trước.
Một lát sau, một đoàn hào quang chói mắt bùng phát từ Lạc Đế Sơn. Một luồng sấm sét chấn động trên bầu trời khiến người ta choáng váng hoa mắt, và tia sáng rực rỡ kia cũng làm cho người ta không thể nhìn thẳng.
Cảm giác như sắp hủy thiên diệt địa từ trên trời giáng xuống, khiến mỗi người đều sắc mặt tái nhợt.
Đợi khi tia sáng tan đi, mọi người nhìn lại hướng bên kia, không khỏi trợn mắt há hốc mồm.
Chỉ thấy trên bầu trời Lạc Đế Sơn, chẳng biết từ lúc nào đã hiện ra một kiến trúc mang hình dáng cung điện. Tòa cung điện kia tạo hình cổ xưa, toát ra khí tức hoang dã thê lương. Vòng ngoài cung điện lóe lên phù văn, từng đạo chú văn màu vàng hoặc màu bạc giống như những đàn cá đang bơi lội.
Giờ khắc này, tòa cung điện đang từ từ bay lên bầu trời, thoạt nhìn tốc độ không nhanh, nhưng từ bên trong nó lại tản ra một luồng Đế Uy khó có thể đo lường, gần như bao phủ toàn bộ U Ám Tinh.
- Đây là... Ninh Hướng Trần kinh ngạc nhìn theo tòa cung điện, bỗng nhiên như nhớ ra điều gì đó, sắc mặt đại biến, biểu lộ phức tạp, vừa kinh ngạc, vừa nghi hoặc, vừa hưng phấn, lại vừa bất an.
- Đế Uyển! Phí Chi Đồ và Tiền Thông đồng thời thất thanh hô lớn.
Mấy tiểu bối Thánh Vương Cảnh nghe họ gọi tên tòa cung điện quỷ dị kia, trong mắt không khỏi sáng ngời, lộ ra vẻ mặt không thể tin.
Dương Khai cũng như vậy. Từ rất lâu trước đây, hắn đã biết trên U Ám Tinh có ba đại cấm địa.
Một là Lưu Viêm Sa Địa mà hắn đã từng đi qua, sự hung hiểm bên trong tự nhiên không cần phải nói. Lần trước có cả vạn tinh anh của các tông môn lớn đi vào, nhưng khi đi ra thì mười người không còn sáu, gần như hơn một nửa bỏ mạng ở đó. Hơn nữa, đây còn là dưới điều kiện khu cực nóng của Lưu Viêm Sa Địa đã giảm bớt uy lực.
Nếu là Lưu Viêm Sa Địa mở ra trước đây, xác suất bỏ mình này còn có thể cao hơn một chút.
Cấm địa thứ hai chính là Đế Uyển mà Phí Chi Đồ và Tiền Thông vừa gọi tên. Nghe đồn, đây là Biệt Uyển của Tinh Không Đại Đế! Chỉ riêng cái tên này, đã đủ sức trấn nhiếp lòng người.
Về phần cấm địa thứ ba, chính là U Hồn Đảo trên Vô Ưu Hải ở U Ám Tinh!
Cấm địa thứ nhất trước nay luôn tồn tại cố định một chỗ trên U Ám Tinh, cách mấy trăm năm sẽ mở ra một lần, mỗi thế lực trên U Ám Tinh đối với nó cũng coi như quen thuộc. Mỗi lần mở ra, đều sẽ mang lại vô số chỗ tốt cho các thế lực lớn.
Mà Đế Uyển, cấm địa thứ hai này, còn chưa từng có người nào đi vào bên trong. Nó thỉnh thoảng xuất hiện, rồi rất nhanh lại biến mất vô ảnh vô tung như phù dung sớm nở tối tàn. Các võ giả trên U Ám Tinh chỉ nghe nói qua sự tồn tại của Đế Uyển, và trong vạn năm qua, cũng có người từng nhìn thấy cảnh tượng Đế Uyển nhẹ nhàng trôi dạt trên bầu trời, nhưng chân chính đặt chân vào đó, thì chưa từng có điển tịch nào ghi lại.
Mà U Hồn Đảo, cấm địa thứ ba kia, càng không có người nào tìm được. Nghe đồn người thấy qua U Hồn Đảo đều đã chết, so với Đế Uyển còn thần bí hơn rất nhiều.
Giờ khắc này, Phí Chi Đồ và Tiền Thông không ngờ lại hô lên hai chữ Đế Uyển, điều này làm sao Dương Khai không ngạc nhiên? Hắn ổn định tâm thần liền cung kính hỏi: - Hai vị tiền bối, đây có phải là Biệt Uyển của Tinh Không Đại Đế trong lời đồn không?
Phí Chi Đồ cặp mắt híp thành một khe hở, chợt có tia sáng lóe lên, nghe vậy nhẹ nhàng gật đầu: - Hẳn không sai! Tuy rằng Bổn Thành Chủ cũng chưa từng thấy qua, nhưng giống y như đúc với điển tịch ghi lại trong Điện, chỉ là...
- Chỉ là cái gì?
Mấy tiểu bối Thánh Vương Cảnh đều nhìn lão chờ đợi.
- Chỉ là hơi có khác biệt! Tiền Thông chau mày.
- Khác biệt chỗ nào?
Tiền Thông trầm ngâm một chút, từ từ nói: - Nói cho các ngươi biết cũng không sao. Nếu Đế Uyển vào lúc này xuất hiện, cho dù lão phu không nói, những tin tức này khẳng định cũng sẽ rất nhanh truyền ra, các ngươi cũng sẽ nghe một chút lời đồn về Đế Uyển: nó cho tới bây giờ đều là phù dung sớm nở tối tàn, rất nhanh không thấy bóng dáng. Hơn 1000 năm trước, một vị tiền bối của Ảnh Nguyệt Điện ta có may mắn chính mắt thấy một lần Đế Uyển hiện thân, cho nên trong Điện mới có ghi lại chuyện này. Lần Đế Uyển xuất hiện đó, cũng không có thanh thế như thế này, lặng yên không một tiếng động xuất hiện, sau đó lặng yên không một tiếng động biến mất, cũng không làm kinh động quá nhiều người. Nhưng lần này... chỉ sợ người trên một nửa U Ám Tinh đều có thể thấy được!
Tiền Thông nói xong, lộ ra ý cười khổ.
- Chẳng những như thế, trước kia Đế Uyển xuất hiện đều là hư vô mờ mịt, giống như ảo ảnh, mắt thường có thể thấy được nhưng vô cùng hư ảo, đều không phải là thực thể. Nhưng lần này... Phí Chi Đồ tiếp lời nói, giữa hai lông mày nhíu sát, phảng phất như đang lo lắng điều gì.
Không cần lão nhắc nhở, mọi người đều tinh tường thấy được, lần này Đế Uyển xuất hiện hình như là tồn tại chân thật, cũng không phải là cảnh tượng ảo ảnh gì. Nếu như có thể bay đến trước Đế Uyển, nói không chừng có cơ hội đi vào trong đó.
- Chẳng lẽ di tích thượng cổ chúng ta đi vào trước đây, chính là Đế Uyển? Dương Khai trong mắt nhoáng lên một cái, nói ra suy đoán.
Tiền Thông và Phí Chi Đồ đều không trả lời, nhưng nhìn từ sắc mặt của họ, rõ ràng bọn họ cũng nghĩ như vậy. Dù sao mọi người chân trước mới từ bên trong Lạc Đế Sơn bị bài xích đi ra, sau lưng Đế Uyển kia liền từ từ dâng lên từ hướng Lạc Đế Sơn, giữa hai bên nhất định là có liên hệ gì đó.
Nếu như di tích thượng cổ trước đó đúng thật là Đế Uyển, thì cũng dễ giải thích tại sao bên trong có thật nhiều các vật phẩm đã tuyệt tích. Đế Uyển danh tiếng vang dội biết bao, bên trong nếu không có chút thứ tốt gì mới để cho người ta lấy làm lạ.
Nghĩ tới nhóm người mình đã từng xông xáo vào Đế Uyển, cũng từ trong đó còn sống đi ra, đám người Thái Hợp, Đỗ Tư Tư đều không khỏi thân thể có chút run run, tâm tình kích động.
Mà giờ khắc này Đế Uyển ngang trời xuất thế, bọn họ chưa chắc không có cơ hội đi vào lại trong đó.
Trong lúc mấy người nói chuyện, Đế Uyển vẫn như cũ đang từ từ bay đi trên không trung. Điều quỷ dị là, không quản nó bay cao bao nhiêu, bay xa bao nhiêu, mọi người đứng tại chỗ vẫn như cũ có thể nhìn thấy rõ ràng, cũng không cảm thấy nó có khuynh hướng biến nhỏ... quả thực cực kỳ cổ quái! Chỉ có điều theo nó bay lên cao, Đế Uy bao phủ bốn phía dường như đang từ từ yếu bớt.
- Đế Uyển hiện, Tinh Vực loạn! Sách cổ ghi lại cũng không biết là thật hay giả a!
Phí Chi Đồ gương mặt mờ mịt tự lẩm bẩm.
- Bất kể như thế nào, lão Phí, ngươi cùng Tiền mỗ đi trước dò xét một phen nói sau! Nếu như lần này Đế Uyển thật sự xuất thế, đối với chúng ta mà nói, chưa chắc là một chuyện tốt! Tiền Thông nói, trong mắt lộ vẻ ưu sầu.
- Được, ngươi không nói, Bổn Thành Chủ cũng có ý nghĩ này! Phí Chi Đồ gật đầu đồng ý.
Hai vị cường giả Phản Hư Tam Tầng Cảnh đạt thành ý kiến thống nhất, lập tức Tiền Thông dặn dò mấy hậu bối một chút, bảo bọn họ mau sớm quay trở về Thiên Vận Thành, không cần vội vã tới tham gia náo nhiệt. Ngay sau đó lại nói mấy câu với Ninh Hướng Trần, nhắc lão một đường quan tâm, lúc này mới cùng Phí Chi Đồ hai người biến thành hai luồng sáng bay theo hướng Đế Uyển.
Đợi hai người đi rồi, Ninh Hướng Trần đứng tại chỗ, sắc mặt trầm ngâm một hồi, lúc này mới thở dài: - Chúng ta trở về đi!
Lão cũng rất muốn đi theo Đế Uyển bên kia nhìn xem, nhưng nhận ra lực lượng Đế Uy từ trong Đế Uyển phát ra, lão nghĩ lại không thể không buông bỏ ý định. Dù sao thực lực của lão còn thấp một chút, nói không chừng không đợi tới gần Đế Uyển, đã bị Đế Uy giết chết thành phấn vụn.
Lập tức, lão liền dẫn bốn Thánh Vương Cảnh cùng gã Luyện Khí Sư trung niên kia, bay trở về hướng Thiên Vận Thành.
Trên đường, Dương Khai nghi hoặc nhìn theo hướng Đế Uyển, càng nhìn, sắc mặt hắn càng nghi hoặc.
Hắn đã từng thấy qua cung điện biết phi hành, đó là Thiên Hành Cung, một kiện bí bảo của Mộng Vô Nhai. Nói như thế, Đế Uyển này nói không chừng cũng là một kiện bí bảo, chỉ có điều cấp bậc cao hơn vô số lần so với Thiên Hành Cung của Mộng Vô Nhai.
Mà chủ nhân của kiện bí bảo này, nhất định là Tinh Không Đại Đế không thể nghi ngờ, Đế Uy phát ra kia là không giả được.
Nhưng điều khiến Dương Khai nghi hoặc ngược lại không phải là điều này, mà là hắn luôn có cảm giác Đế Uyển này dường như thiếu thứ gì đó. Đây chỉ là một loại cảm giác, rốt cuộc thiếu thứ gì, hắn cũng không nói ra được.
Lập tức buồn bực vứt ý nghĩ này ở trong lòng, cũng không có ý đi tìm hiểu. Dù sao chuyện liên quan tới Đế Uyển, tìm người dò hỏi chỉ sợ cũng không tìm ra người nào hiểu biết bao nhiêu.
Trên đường quay trở về, Thái Hợp cùng Đỗ Tư Tư hướng về phía Ninh Hướng Trần hỏi một vài vấn đề, biết được sau khi bọn họ tách ra với nhóm người mình, liên tiếp không ít lần đại chiến với Khôi Lỗi, náo loạn u đầu sứt trán, mà võ giả họ Văn kia chính là chết thảm trên tay một Khôi Lỗi có thực lực kinh người...