Virtus's Reader
Võ Luyện Đỉnh Phong

Chương 136: CHƯƠNG 136: ÂM KHÍ DÀY ĐẶC

Tĩnh tọa hồi phục nửa ngày, Dương Khai mới đứng dậy dò xét tình hình trong sơn động.

Vừa rồi thời gian quá gấp gáp, hắn chỉ kịp xem xét sơ qua, bây giờ tất nhiên phải thăm dò cho kỹ càng.

Vị trí hiện tại của Dương Khai hẳn là ở giữa sơn động, vì hai bên trái phải đều có lối đi. Lắng tai nghe ngóng, Dương Khai đoán bên trái thông ra lối ra vì có gió lùa vào, còn bên phải thì dẫn sâu vào trong động.

Suy nghĩ một lát, Dương Khai bèn đi về phía bên phải. Dù sao cũng đã rơi vào hiểm cảnh, hắn chẳng vội gì rời khỏi sơn động này.

Đi chưa được bao lâu, Dương Khai chợt ngửi thấy một luồng dược hương, nhìn về phía có ánh sáng mờ ảo thì phát hiện hai bên vách động có không ít kỳ hoa dị thảo.

Những thứ này vừa nhìn đã biết là vật bất phàm, chỉ không rõ có độc hay không.

Quả không hổ là Truyền Thừa Động Thiên!

Tuy không nhận ra đây là những thứ gì, giá trị ra sao, nhưng Dương Khai tin rằng bất cứ món nào cũng đều vô cùng quý giá.

Hắn tạm thời không động đến chúng, một là vì không biết hái thế nào, hai là dù hái được cũng không có nơi cất giữ. Dẫu sao nơi này cũng chỉ có một mình hắn, cứ để đó cũng chẳng sao.

Vừa đi vừa quan sát, Dương Khai phát hiện nơi này có không ít bảo vật, đều là những linh thảo chưa từng thấy bao giờ, cũng không biết đã bao nhiêu năm tuổi.

Đi được chừng một canh giờ, Dương Khai chợt nhận ra phía trước thấp thoáng có hào quang lấp lánh, bên tai văng vẳng tiếng kêu than mờ ảo.

Thầm dâng lên cảnh giác, Dương Khai tiến về phía nguồn sáng.

Một lát sau, hắn đã đến trước luồng hào quang.

Đó là một viên ngọc châu lớn bằng nắm tay, đang tỏa ra ánh sáng dịu nhẹ, chiếu rọi phạm vi mấy trượng xung quanh.

Quan sát bốn phía, đồng tử Dương Khai bất giác co rụt lại.

Hắn phát hiện nơi này đã là điểm cuối của sơn động, hơn nữa cách đó không xa, có một bộ xương khô đang ngồi xếp bằng. Bộ xương khoác một chiếc trường bào màu tím cực kỳ hoa lệ, hai hốc mắt trống rỗng đang nhìn chằm chằm về phía hắn, mang lại một cảm giác quỷ dị âm u khó tả.

Người này không rõ đã chết bao lâu, nhưng Dương Khai lại có cảm giác, lúc sinh thời hắn chẳng phải thiện nhân, vì bộ xương này tỏa ra tà khí và sự hung ác khiến hắn kinh hãi bất an.

Truyền Thừa Động Thiên này là do người này ngưng luyện nên chăng? Dương Khai không khỏi nghĩ đến lai lịch của Truyền Thừa Động Thiên.

Nếu đúng là vậy, chẳng phải ở đây có chứa Truyền Thừa của người này sao?

Dương Khai đang chau mày suy nghĩ thì sau lưng bỗng vang lên một tiếng ầm vang.

Sắc mặt hắn đột biến, quay đầu nhìn lại thì phát hiện đường lui đã bị chặn, không biết từ đâu một tảng đá lớn đã rơi xuống, bịt kín lối ra.

Ngay lúc hắn quay lại, viên ngọc châu đang tỏa sáng bỗng chớp tắt liên hồi, trong không gian chưa đầy mười mấy trượng này, chợt văng vẳng tiếng gào khóc thảm thiết.

Gió âm gào thét, tựa như rơi vào Tu La địa ngục, toàn thân lạnh buốt, Chân Dương nguyên khí trong cơ thể hắn bắt đầu điên cuồng vận chuyển.

Dương Khai sắc mặt cứng lại, không nói một lời, chỉ nheo mắt cảnh giác động tĩnh xung quanh.

Tiếng kêu thê lương không biết đã kéo dài bao lâu, không ngừng quấy nhiễu tâm thần Dương Khai. Nếu là người có tâm chí không kiên định, chắc chắn sẽ tâm thần đại loạn, chân tay luống cuống. Nhưng nghị lực và sự bất khuất vốn là điểm mạnh lớn nhất của Dương Khai, chút âm thanh cỏn con này sao có thể lay động được hắn?

Thời gian trôi qua, Dương Khai cảm nhận rõ ràng, tiếng khóc than bắt đầu có phần dồn dập, tuy chỉ là một chút nhưng rõ ràng khác hẳn lúc đầu.

Sự bình tĩnh thản nhiên của Dương Khai dường như khiến nó vô cùng phẫn nộ, nhưng lại chẳng thể làm gì được.

Phát hiện ra điều này, Dương Khai càng thêm bình tĩnh. Tuy không biết nơi này rốt cuộc có chuyện gì, nhưng hắn vẫn dứt khoát ngồi xếp bằng xuống thiền định.

Âm thanh đó quả nhiên càng thêm nóng nảy, từng luồng gió lạnh gào rít trong không gian nhỏ hẹp, hào quang của viên ngọc châu lập lòe gấp gáp hơn, khiến nơi này càng thêm u ám.

Dương Khai vẫn không hề dao động, hơi thở đều đặn, thần sắc cũng không đổi.

Khoảng mấy canh giờ sau, âm thanh này đột nhiên biến mất, ánh sáng chớp tắt của viên ngọc châu cũng ổn định trở lại. Ngoại trừ con đường sau lưng bị tảng đá chặn lại, nơi này vẫn y hệt như lúc Dương Khai mới đến.

“Hết rồi à?”

Dương Khai nhếch miệng cười, rồi đột nhiên quát lớn: “Kẻ nào đang giả thần giả quỷ, cút ra đây cho ta!”

Tiếng quát vang vọng không ngừng trong không gian chật hẹp.

Bất thình lình, một tràng cười khặc khặc quái dị vang lên. Nghe thấy tiếng cười này, Dương Khai nổi hết da gà, không phải vì sợ, mà vì nó quá khó nghe, vang vọng bên tai khiến lục phủ ngũ tạng đều quặn thắt.

Không chỉ cơ thể khó chịu, mà trong đầu cũng ong ong không dứt.

Thần hồn công kích?

Sắc mặt Dương Khai hơi thay đổi. Hắn vốn tưởng có kẻ nấp sẵn ở đây, cố tình giả thần giả quỷ để dọa hắn đi nhằm độc chiếm bảo vật, nhưng giờ thì không dám nghĩ vậy nữa.

Một tiếng cười mà khiến thần trí chấn động!

Đây rõ ràng không phải là việc mà đệ tử tam phái có thể làm được. Chỉ có cao thủ từ Thần Du Cảnh trở lên mới có thể thi triển thủ đoạn này.

Nơi này có cổ quái!

“Chàng trai trẻ, ý chí của ngươi không tệ, lá gan cũng không nhỏ, dám nói chuyện với lão phu như vậy!”

Âm thanh khó nghe đó đột nhiên cất lên, lơ lửng bất định, khiến Dương Khai không thể xác định được nó phát ra từ đâu.

“Ngươi là ai?” Dương Khai nghiêm mặt, một bên cẩn thận dò xét, một bên lên tiếng hỏi.

Lại một tràng cười quái đản, sau đó nó mới nói: “Ta là ai ư? Lão phu cũng không nhớ nữa, ta là ai nhỉ? Chắc là chủ nhân của nơi này.”

“Ngươi là chủ nhân của Truyền Thừa Động Thiên này?” Dương Khai chợt cao giọng.

Hơn một nghìn đệ tử tam phái tiến vào Truyền Thừa Động Thiên này chính là để đoạt được Truyền Thừa thần bí đó. Có thể nói, nếu đoạt được Truyền Thừa này, chỉ cần không chết yểu giữa đường, tương lai chắc chắn sẽ đạt tới cảnh giới khiến thế nhân phải ngưỡng vọng.

Dương Khai vốn không ôm hy vọng sẽ lấy được Truyền Thừa, hắn vào đây cũng chỉ là đi theo số đông, muốn kiếm chút lợi lộc mà thôi. Nhưng dù sao đi nữa, đã vào đây thì ai cũng sẽ có hứng thú với Truyền Thừa.

Bây giờ kẻ này lại tự xưng là chủ nhân nơi đây, dù trầm ổn như Dương Khai cũng khó tránh khỏi động lòng.

Âm thanh đó không trả lời ngay, một lúc sau mới nói: “Đúng, ta chính là chủ nhân của nơi này! Chàng trai trẻ, ngươi muốn có được Truyền Thừa của lão phu không?”

Dương Khai không đáp mà chỉ nhíu chặt mày, suy xét độ chân thực trong lời nói của đối phương.

“Ta thấy ngươi hình như vừa bị thương, chắc là bị kẻ khác đánh trọng thương phải không?” Âm thanh đó từ tốn nói. “Ngươi muốn báo thù? Muốn lập tức giết chết kẻ đã đả thương mình, cho hắn biết ngươi không phải là kẻ dễ trêu chọc?”

Vài luồng gió lạnh lượn lờ bên tai, chậm đến mức Dương Khai gần như không phát giác, nhưng khi nghe những lời này, hắn lại bất giác gật đầu: “Muốn!”

“Trong lòng ngươi có thù hận, chôn giấu rất sâu, người khác không thể nhìn ra! Ngươi muốn trở nên mạnh mẽ, ngươi muốn giết sạch những kẻ xem thường mình, có đúng không?”

Nét mặt Dương Khai hơi co giật, lông mày nhíu chặt, trên trán nổi rõ gân xanh. Tuy cảm thấy lời này có gì đó không đúng, nhưng nó lại khiến hắn có cảm giác đồng tình sâu sắc.

“Đúng…” Giọng Dương Khai khẽ run.

“Lão phu có thể giúp ngươi đạt thành tâm nguyện! Giúp mong muốn của ngươi trở thành sự thật, ngươi có bằng lòng kế thừa di sản của lão phu không?” Giọng nói đó tiếp tục ôn tồn.

“Nếu bằng lòng thì hãy gật đầu, lão phu sẽ ban tặng Truyền Thừa của mình cho ngươi! Đó là một phúc duyên cực lớn đấy!”

“Bằng lòng hay không nào?”

“Chỉ cần gật đầu thôi, đối với ngươi mà nói quá dễ dàng mà…”

“Bỏ qua cơ hội tốt này ngươi sẽ phải hối hận đấy.”

Từng lời từng lời, tựa như mưa phùn rả rích, lại như gió xuân thoảng qua tai, len lỏi vào đầu óc Dương Khai, mang theo sức mê hoặc không gì sánh bằng.

Ánh mắt Dương Khai có phần mơ màng, đầu óc cũng khẽ dao động, môi mấp máy liên hồi, dường như muốn đồng ý yêu cầu của giọng nói đó. Nhưng đột nhiên, sau một tiếng rên khẽ, ánh mắt hắn chợt khôi phục lại vẻ tinh anh, trên mặt còn thoáng nỗi sợ hãi, mồ hôi lạnh lấm tấm trên trán.

Không rõ vừa rồi đối phương đã thi triển thủ đoạn gì, khiến hắn suýt nữa thì nhận lời.

“Ồ?” Giọng nói đó có vẻ kinh ngạc. “Tự cắn đầu lưỡi, dùng đau đớn để giữ mình thanh tỉnh, ý chí quả nhiên kiên định!”

“Hừ! Rốt cuộc ngươi là ai, vừa rồi đã dùng thủ đoạn gì để mê hoặc tâm thần ta?” Dương Khai lạnh lùng hỏi.

“Không ngờ ngươi lại phát giác ra, chàng trai trẻ khá lắm! Về phần lão phu là ai… Lão phu là ai đây?”

“Ngươi không nói ta cũng biết, ngươi chính là nó!” Dương Khai liếc nhìn về phía bộ xương khô trước mặt, ánh mắt đầy kiêng dè, chậm rãi nói: “Ta nghe nói, cao thủ trên Thần Du Cảnh, chỉ cần ngưng luyện được thần thức, thì dù thân xác có mục rữa, chỉ cần thần thức bất diệt là có thể tìm một thân xác khác để đoạt xá! Ngươi hẳn là cao thủ đã ngã xuống đây từ nhiều năm trước, bây giờ muốn chiếm lấy cơ thể ta đúng không? Ngươi mê hoặc tâm thần ta cũng chính vì mục đích này!”

Lời này của Dương Khai vừa dứt, giọng nói đó đột nhiên im bặt, một lúc sau mới bật cười ngạo mạn: “Lợi hại, lợi hại! Chỉ là một tên nhóc con, công lực mới Khai Nguyên cảnh thất tầng, vậy mà có thể nhìn thấu được điều này, đúng là giang sơn đời nào cũng có nhân tài, lão phu khâm phục.”

Nói xong, giọng nói này đột nhiên trở nên âm trầm: “Ngươi đã phát giác ra, lẽ nào ngươi không sợ sao?”

Dương Khai cười khinh miệt: “Sao ta phải sợ? Nếu ngươi thật sự có khả năng xóa bỏ tâm thần ta, chiếm đoạt cơ thể ta, thì còn phí lời với ta làm gì? Lại còn mê hoặc ta, dẫn dụ ta rơi vào bẫy? Ngươi là cao thủ không tồi, có lẽ ngươi cũng có thủ đoạn cao cường, song… đó là chuyện trước khi ngươi chết! Bây giờ ngươi chỉ có thể giả thần giả quỷ mà thôi!”

“Ngươi nói xem… tại sao ta phải sợ ngươi?” Dương Khai cười khẩy. “Ngược lại, ngươi mới phải sợ ta. Nếu để ta tìm ra nơi ẩn giấu thần hồn của ngươi, ngươi nghĩ mình còn có thể sống tiếp không?”

“Chàng trai trẻ, ngươi quá ngạo mạn rồi.” Giọng nói lạnh lùng cất lên. “Ngươi tưởng ta phí nhiều lời vậy chỉ để mê hoặc ngươi thôi sao? Ha ha, ba sợi thần thức của lão phu đã xâm nhập vào thức hải của ngươi, bây giờ ngươi có muốn phản kháng cũng vô ích, cơ thể của ngươi, lão phu xin nhận vậy!”

ღ Từng câu chữ, một giấc mơ ღ Thiên Lôi Trúc gửi đến bạn nghe

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!