Virtus's Reader
Võ Luyện Đỉnh Phong

Chương 1369: CHƯƠNG 1369: GỬI THIỆP MỜI

“Ha ha, Hải Tâm Môn tuy rằng ở tận Vô Ưu Hải, cách nơi này khá xa, nhưng dù sao thế lực cũng không yếu, tại hạ cũng có nghe thấy nhiều. Mà ở Hải Tâm Môn, người có tóc đỏ như vậy chắc chỉ có mình Thôi huynh.”

Người chặn đường đám người thản nhiên giải thích. Nghe hắn nói vậy, lão già tóc đỏ sắc mặt hơi giãn ra nhưng vẫn chưa buông lỏng cảnh giác, lão mở miệng hỏi:

“Ngươi là ai?”

“Ta họ Tạ.”

Người kia nở nụ cười thâm sâu khó lường.

“Họ Tạ? Có quan hệ gì với ta?”

Lão già tóc đỏ nhướng mày. Võ giả họ Tạ khẽ nhướng mày, có vẻ hơi bất ngờ, nghĩ một chút lại hỏi dò:

“Thôi huynh đường xa tới đã mấy ngày rồi?”

“Cũng mới ba ngày thôi, việc này có quan hệ gì tới ngươi?” Lão già tóc đỏ bị đối phương nói vậy liền có chút hồ đồ. Lời lẽ không rõ ràng, thân phận lại mập mờ, quả thực rất đáng ngờ, nhưng lại cứ hỏi những câu không đầu không cuối khiến lão không thể kiên nhẫn hơn.

“Thì ra là vậy. Chắc hẳn Thôi huynh còn chưa tìm hiểu tình hình các thế lực phụ cận Thiên Vận Thành rồi.”

Võ giả họ Tạ kia mỉm cười đầy thâm ý. Lão già tóc đỏ hừ lạnh một tiếng.

“Phải thì sao, có gì cứ nói thẳng đừng vòng vo.”

Võ giả họ Tạ cười ha hả:

“Thôi huynh đừng lấy làm lạ, nếu là như vậy cũng không khó hiểu tại sao đệ tử quý môn lại dám đến Long Huyết Sơn vuốt râu hùm.”

“Vuốt râu hùm?”

Lão già tóc đỏ nheo mắt.

“Ngọn núi nhỏ kia? Bọn chúng cũng xứng sao?”

Võ giả họ Tạ thản nhiên nói:

“Nếu Tạ mỗ nói cho Thôi huynh rằng chủ nhân ngọn núi kia có quan hệ không tồi với Trưởng lão Tiền Thông, thậm chí còn đồn rằng hắn có chút liên hệ với Thành chủ Phí Chi Đồ, hơn nữa còn có một vị cường giả Phản Hư nhất tầng cảnh đã bỏ mạng dưới tay hắn thì Thôi huynh còn dám coi thường hắn như vậy không?”

“Cái gì?”

Lão già tóc đỏ đột nhiên biến sắc, sắc mặt âm tình bất định, khẽ quát:

“Những lời này là thật sao?”

“Tạ mỗ không cần phải lừa người.”

“Dù là thế nhưng giết đệ tử tinh anh trong môn hạ, nợ máu này nhất định phải trả bằng máu!”

Lão già tóc đỏ lớn tiếng quát. Mặc dù tin tức họ Tạ kia mang tới cũng làm lão có chút kiêng kỵ, nhưng chuyện hôm nay không khỏi khiến lão muốn tìm cơ hội báo thù rửa hận. Nếu không làm vậy, lão thậm chí sẽ không thể trở về Hải Tâm Môn.

“Ha ha, Tạ mỗ chính là muốn nghe câu nói này của Thôi huynh!”

Người họ Tạ kia nghe vậy liền cười lớn một tiếng, đoạn hạ giọng nói:

“Không giấu gì Thôi huynh, vị cường giả Phản Hư Cảnh đã bỏ mạng dưới tay chủ nhân ngọn núi kia chính là một vị Trưởng lão Tạ gia ta. Tạ gia ta cũng không đội trời chung với tiểu tử đó.”

“Ồ.”

Lão già tóc đỏ có vẻ có chút bất ngờ, ngay sau đó dường như nhớ ra điều gì đó, lão liền đánh giá một chút võ giả đang chặn đường mình, chần chừ nói: “Ảnh Nguyệt Điện có một vị Chấp sự tên là Tạ Lệ, cùng các hạ….”

“Tạ Lệ chính là đường huynh của tại hạ.” Võ giả họ Tạ mỉm cười.

Nghe vậy, lão già tóc đỏ sắc mặt mừng rỡ, không dám tự phụ nữa mà liền khách khí ôm quyền.

“Thì ra là Tạ huynh, Thôi mỗ sơ suất!”

“Không sao không sao.”

Võ giả họ Tạ thản nhiên phất tay áo, thân thiết nói:

“Người không biết không có tội. Thôi huynh hẳn là mang đệ tử môn hạ đến giám thị động tĩnh Đế Uyển chăng? Nếu không ngại, hãy ở lại Tạ gia ta một thời gian đi. Tạ gia ta tuy là gia tộc không lớn nhưng cũng có thể dọn mấy gian sương phòng cho quý môn tạm trú.”

“Vậy thật tốt quá, cũng không biết có làm phiền quý gia tộc hay không.”

Lão già tóc đỏ thần sắc vui mừng, đang lo lắng không tìm được chỗ ở, không ngờ lại có người mời. Hơn nữa nghe mấy lời vừa rồi của người này, dường như có thù không nhỏ với chủ nhân ngọn núi kia, lão lập tức cũng có chút tỉnh táo nhận ra họ có chung mối thù. Vì thế lão không suy nghĩ nhiều mà liền đồng ý. Kẻ thù của kẻ thù chính là bằng hữu, mặc dù lão già tóc đỏ biết đối phương có ý mượn lực nhưng lão cũng chẳng hề để ý.

“Thôi huynh nói gì vậy, quý môn có thể đặt chân tới Tạ gia chính là vinh hạnh cho kẻ hèn này. Mời Thôi huynh, chúng ta vừa đi vừa nói chuyện, tại hạ rất ngưỡng mộ Vô Ưu Hải nhưng chỉ là chưa có cơ hội đặt chân đến đó.”

Võ giả họ Tạ cất lời mời.

“Xin mời.”

Lão già tóc đỏ khách khí một phen, lập tức hai người họ liền dẫn mười mấy đệ tử Hải Tâm Môn hướng tới tổng đàn Tạ gia. Võ giả họ Tạ hay chuyện, dọc đường đi thao thao bất tuyệt trò chuyện cùng lão già tóc đỏ, kể về những kỳ nhân dị sự, cũng bày tỏ mong muốn được đến Vô Ưu Hải, điều này khiến lão già tóc đỏ cảm thấy như được trở về nhà. Hàn huyên một lát, lão già tóc đỏ liền bắt đầu tìm hiểu về Dương Khai. Sau khi biết hậu thuẫn của hắn lại chính là Tiền Thông, lão không khỏi hơi biến sắc mặt. Nếu đúng là như vậy thì việc báo thù kia quả là khó khăn không nhỏ. Hơn nữa Tạ gia coi như thân thuộc trong phạm vi thế lực của Ảnh Nguyệt Điện, lại đối địch với Long Huyết Sơn rõ ràng như vậy, chẳng lẽ có vấn đề? Dường như biết trong lòng lão đang băn khoăn điều gì, võ giả họ Tạ lúc này nói cho lão biết ân oán giữa Tạ gia với Long Huyết Sơn, và rằng Ảnh Nguyệt Điện sẽ không mảy may nhúng tay vào. Tin tức này khiến lão già tóc đỏ quá đỗi vui mừng, càng đinh ninh quyết định. Đến Tạ gia chính là đối nghịch với ngọn núi kia, chỉ cần Ảnh Nguyệt Điện không can thiệp, dựa vào lực lượng của mình phối hợp với Tạ gia thì phá hủy ngọn núi kia chẳng phải là đơn giản hay sao? Nghĩ vậy, lão già tóc đỏ sắc mặt dữ tợn, dường như đã thấy được một màn băm thây Dương Khai.

Trong Long Huyết Sơn, tại một lầu các khá lớn, Dương Khai đón tiếp đám người Ngụy Cổ Xương, chủ khách cùng ngồi xuống. Vũ Y tự mình bưng lên ít hoa quả, lại sai người dâng trà thơm rồi mới lui xuống.

“Dương huynh, hãy nhận của Ngụy mỗ cùng Huyên Nhi một bái.”

Điều làm Dương Khai bất ngờ chính là Ngụy Cổ Xương bỗng nhiên lại đứng dậy cùng Đổng Huyên Nhi, hai người vô cùng thành kính hướng về phía mình thi lễ.

“Ngụy huynh làm gì vậy?”

Dương Khai ngạc nhiên vô cùng, liền vội vàng đứng dậy đỡ hai người. Ngụy Cổ Xương tươi cười.

“Ngụy mỗ sống những năm này, đến bây giờ chưa từng bội phục ai. Ngay cả Khúc Trường Phong cùng Phương Thiên Trọng cũng không xứng để Ngụy mỗ cúi đầu. Dương huynh là người đầu tiên, cũng chính là người duy nhất.”

Dương Khai hơi suy nghĩ một chút liền hiểu rõ vì sao hắn lại trịnh trọng lạ thường như vậy, liền khoát tay áo nói:

“Ngụy huynh nghiêm trọng rồi, lần trước Trưởng lão Tiền Thông có thể thoát vây không có mấy quan hệ với ta. Quá trình cụ thể hẳn là Trưởng lão Tiền Thông đã nói với các ngươi rồi, ta cũng chỉ là theo Thành chủ Phí Chi Đồ đi vào Đế Uyển một chuyến mà thôi. Nếu không có Thành chủ Phí Chi Đồ cùng bọn họ động cấm chế, sợ rằng ta cũng bị giam ở trong đó rồi.”

“Nhưng theo ta được biết, nếu không có Dương huynh, thì Thái Hợp cùng Đỗ Tư Tư hẳn là đã phải chết. Hai người bọn họ nếu bỏ mạng trong Đế Uyển, hai thế lực nhất định sẽ sinh lòng oán hận với Ảnh Nguyệt Điện ta, cho nên bất kể thế nào, ta cùng Huyên Nhi cũng nên cảm ơn huynh.” Nghe Cổ Xương nói vậy, Dương Khai cũng không giải thích, chuyện như vậy càng nói càng rối rắm.

Còn Đại Diên lại ở một bên lắng nghe, kinh ngạc nhìn Dương Khai, dường như không ngờ tới hắn đã từng vào Đế Uyển.

“Đáng hận là ta cùng Huyên Nhi lúc đó đều đang củng cố tu vi tự thân nên không hề hay biết tin tức bên ngoài. Nếu không phải sau khi xuất quan tình cờ nghe được, chỉ sợ vẫn còn mơ hồ.” Ngụy Cổ Xương nét mặt ảm đạm. Tuy hắn không phải đệ tử của Tiền Thông nhưng vẫn luôn đi theo tu luyện bên cạnh Tổng Điện chủ. Nhưng nhiều năm như vậy, Trưởng lão Tiền Thông đối đãi với hắn thân tình. Trưởng lão Tiền Thông gặp rủi ro như vậy mà hắn không thể xuất chút lực, mỗi khi nhớ lại, Cổ Xương đều không ngừng tự trách.

“Các vị tiền bối Ảnh Nguyệt Điện cũng là suy nghĩ cho hai người. Hai người vừa mới đột phá Phản Hư Cảnh không lâu, cũng là lúc cần củng cố tu vi. Sao có thể để hai người biết những chuyện này làm nhiễu loạn tâm cảnh hai người? Thôi không nói chuyện này nữa. Ngụy huynh hôm nay tới đây là có chuyện quan trọng gì?” Dương Khai thấy dáng vẻ Cổ Xương buồn bã không vui liền vội vàng đổi chủ đề.

“Chuyện quan trọng thực ra cũng không có, chẳng qua là tới gửi thiệp mời thôi.” Ngụy Cổ Xương cười ha hả, hướng về phía Đổng Huyên Nhi ra hiệu. Huyên Nhi hiểu ý, lấy từ trong nhẫn không gian ra một thiệp mời sáng rực rỡ đưa cho Dương Khai.

“Thiệp mời của ai? Không phải là Ngụy huynh cùng Huyên Nhi cô nương muốn thành chuyện tốt đó chứ?” Dương Khai cười ha hả, thâm ý sâu sắc hỏi thăm. Đổng Huyên Nhi lập tức đỏ mặt, khẽ húng hắng ho, chạy tới bên cạnh Đại Diên, vẻ mặt ngượng ngùng. Ngụy Cổ Xương lại nở nụ cười thâm sâu khó lường:

“Cũng không phải, nhưng dù sao cũng sẽ có cơ hội. Thực sự tới ngày đó, nhất định sẽ không quên gửi thiệp mời cho Dương huynh. Nhưng tấm thiệp mời này không phải người bình thường có thể có được.” Dương Khai cau mày, cúi mắt nhìn qua, ngạc nhiên vô cùng:

“Tụ Bảo Lâu?”

“Không sai, chính là Tụ Bảo Lâu.”

Ngụy Cổ Xương quay trở về chỗ ngồi của mình, bưng chén trà thơm nhấp một ngụm, chậm rãi nói:

“Hội đấu giá của Tụ Bảo Lâu gửi thiệp mời, Dương huynh có thể có hứng thú tham gia chứ?” Dương Khai cũng không trả lời ngay. Nói ra thì lần trước hắn đã tham gia một phiên đấu giá bên Tụ Bảo Lâu, thu hoạch cũng không nhỏ. Đối với chuyện như này, hắn coi như cũng có chút hứng thú nhưng cũng không phải không thể không đi. Hơn nữa cục diện trước mắt hỗn loạn, Tụ Bảo Lâu bỗng nhiên tổ chức đấu giá, cũng không hiểu là có dụng ý gì.

“Ồ, lại còn ở Thiên Vận Thành?”

Dương Khai còn kinh ngạc hơn. Theo hiểu biết của hắn, Tụ Bảo Lâu là một thương minh lớn nhất trên U Ám Tinh. Việc làm ăn chủ yếu là kiếm Thánh Tinh, hội đấu giá của bọn họ cách mười mấy năm tổ chức một lần, nhưng địa điểm tổ chức mỗi lần đều không cố định mà thay phiên tổ chức trong các thành trì của các thế lực lớn. Khoảng cách lần đấu giá trước tới nay cũng chỉ một năm mà thôi, rồi lại muốn tổ chức ở Thiên Vận Thành, hiển nhiên đã phá vỡ lệ thường, bởi vì tính toán nghiêm ngặt thì lần sau tới Thiên Vận Thành phải là chuyện của vài trăm năm nữa.

“Tất nhiên là muốn tổ chức ở Thiên Vận Thành rồi. Giờ này thế lực khắp nơi đều tề tựu ở đây, Đế Uyển lại xuất thế ngang trời. Cho dù Tụ Bảo Lâu không tổ chức hội đấu giá ở Thiên Vận Thành, chỉ sợ cũng không có người đồng ý.”

Ngụy Cổ Xương cười ha hả. Nghe hắn giải thích như vậy, Dương Khai thực ra cũng hiểu rõ. Hiện tại võ giả tụ tập ở Thiên Vận Thành quá nhiều, thế lực lớn nhỏ đều có. Nhân cơ hội này tiến hành đấu giá coi như thiên thời địa lợi. Hơn nữa Đế Uyển xuất thế, tuy rằng tạm thời không thể tiến vào nhưng không ai có thể nói chính xác khi nào nó sẽ mở ra. Rất nhiều võ giả đều đã phòng ngừa chu đáo, tìm nơi tăng cường thực lực tự thân, chỉ đợi Đế Uyển mở ra liền xông vào. Dưới tình hình này, một khi phiên đấu giá được cử hành, chắc chắn khách tới như triều dâng. Dù sao lần trước Tụ Bảo Lâu cũng thừa dịp Lưu Viêm Sa Địa mở ra, tiến hành một phiên đấu giá thu hoạch to lớn. Lần này Tụ Bảo Lâu hiển nhiên là muốn dùng lại chiêu này.

✦ Truyện hay, dịch mượt ✦ Thiên Lôi Trúc cùng bạn bay xa

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!