Từng tinh tú rực rỡ lướt qua bên cạnh, Thiên Nguyệt cảm giác mình dường như có thể với tay chạm đến. Nhưng nàng biết những thứ này trông như tinh tú thật, song thực chất chỉ là ảo ảnh của Tinh Đồ, không phải tồn tại hữu hình.
Xuyên qua thế giới trong Tinh Đồ, Thiên Nguyệt thấy mình như đang mơ.
Nơi đây không chỉ có ánh dương chói chang, còn có ánh nguyệt thanh tịnh tuyệt mỹ, vô số Tử Tinh vô sinh khí, cùng với biển thiên thạch biến ảo khôn lường mà nàng từng chiêm ngưỡng. Tất cả, tất cả dường như đều đem cả Tinh Vực thu nhỏ vô số lần, an trí ở nơi này.
Nàng không một tiếng động theo Dương Khai bay về phía trước. Dường như chỉ là trong nháy mắt, lại như đã rất lâu, Dương Khai mới bỗng nhiên dừng lại, trên mặt lộ ra thần sắc phức tạp, nhìn về phía trước, trầm mặc im lặng.
Nhìn theo ánh mắt của hắn, Thiên Nguyệt thấy một tinh tú màu u lam. Tinh tú ấy không phải là vật gây chú ý nhất trong cả Tinh Vực, những tinh tú sáng chói hơn nó đếm không xuể. Nhưng khoảnh khắc này, tinh tú ấy đã hoàn toàn thu vào tầm mắt của Thiên Nguyệt.
Nàng kinh ngạc nhìn ngắm, một cảm giác như được nhìn thấy cố hương dâng lên trong lòng, tâm hồn nàng gần như trở nên ấm áp hẳn.
Thông Huyền đại lục!
Tinh tú này, chính là quê hương nàng ngày đêm mong nhớ, chính là Thông Huyền đại lục đã sinh ra nàng, nuôi dưỡng nàng.
Năm đó sau khi Băng Tông đi vào tinh không, nàng đã quay đầu nhìn một cái, thấy được cảnh tượng y hệt như vậy. Tinh tú u lam kia giống như một đóa hồng lam sáng lạn, khiến nàng si mê, khiến nàng lưu luyến. Nhưng lúc đó nàng lại không thể không theo Băng chủ Thanh Nhã rời khỏi mảnh đất cố hương này.
Thiên Nguyệt khóc không thành tiếng!
Mặc dù nàng đã là võ giả Thánh Vương Cảnh, mặc dù nàng đã tu luyện mấy chục năm, nhưng lúc này vẫn không cách nào khống chế tâm trạng của bản thân. Như kẻ tha phương rời xa quê hương, những tâm tư chôn giấu sâu thẳm trong lòng bỗng chốc tuôn trào toàn bộ.
Dương Khai cũng không nói thêm lời nào. Trước đây, khi một mình hắn thăm dò Tinh Đồ và tìm thấy Thông Huyền đại lục, tâm trạng cũng chẳng khá hơn Thiên Nguyệt là bao, chỉ là thân là nam nhi, cách biểu đạt tình cảm có phần khác biệt mà thôi.
Hồi lâu, Thiên Nguyệt mới dần dần ngừng tiếng nức nở, quay đầu nhìn Dương Khai dịu dàng hỏi thăm: - Dương Khai, chúng ta còn có thể trở về nơi đó không?
- Có thể! Dương Khai gật đầu, chắc như đinh đóng cột.
Trong mắt Thiên Nguyệt lộ ra ánh mắt vui mừng, dù câu trả lời của Dương Khai không hề có căn cứ, và nàng lúc này cũng chưa thấy được bất kỳ hy vọng nào. Nhưng nghe được câu trả lời này, khoảng trống sâu thẳm trong tâm hồn nàng bỗng chốc được lấp đầy.
- Cám ơn, cám ơn ngươi! Thiên Nguyệt bỗng nhiên có chút ngượng ngùng. Trước mặt một vãn bối mà lại thất thố như vậy, quả thực có chút không phải phép. Nhưng lúc nhìn thấy cố hương, nàng không sao có thể kiềm chế cảm xúc bản thân. Những tủi hờn bao năm nàng phải chịu đựng ở Hợp Hoan Lâu cũng tựa như thủy triều cuộn sóng.
Cũng may giờ đây tất cả đều đã xa rồi, nàng lại lần nữa bình phục tâm tình.
Dương Khai mỉm cười, thần thức lực lượng bùng phát, một lần nữa bao phủ Thiên Nguyệt, dần dần rời xa tinh tú u lam ấy.
Một lát sau, hai người dừng ở một chỗ của thế giới Tinh Đồ, Dương Khai hỏi: - Cô nương nhìn kỹ xem, đây có phải là nơi cô nương và Tô Nhan chia tay không?
Thiên Nguyệt đưa mắt nhìn bốn phía, một lát sau chậm rãi lắc đầu: - Không phải nơi này. Ta nhớ lúc đó biển thiên thạch kia vẫn có quy mô lớn hơn một chút so với nơi này.
Dương Khai gật đầu, một lần nữa bao phủ lấy Thiên Nguyệt xuyên đi.
Nửa ngày sau, cấm chế Thạch phủ mở ra, Thiên Nguyệt từ trong đi ra. Dương Khai một mình ngồi trong Thạch phủ, khóe miệng khẽ mỉm cười.
Cuối cùng thông qua xác nhận của Thiên Nguyệt, hắn đã tìm ra vị trí chia tay của nàng và nhóm Tô Nhan. Tuy rằng lúc đó nhóm người đã xuyên qua hành lang hư không, không rõ đã đi về đâu, nhưng đây dù sao cũng là một manh mối cực kỳ quý giá.
Đến lúc đó chỉ cần thực lực đủ mạnh, đi thẳng đến chỗ đó, tìm được hành lang hư không kia, Dương Khai liền có thể tìm hiểu nguồn gốc, ắt sẽ có ngày tái ngộ Tô Nhan.
Dĩ nhiên, tất cả những điều này đều cần được xây dựng trên nền tảng thực lực cường đại. Hiện tại, suy tính những điều này vẫn còn quá sớm.
Điều chỉnh tâm trạng một chút, Dương Khai lấy ra lò luyện đan, lại lấy ra rất nhiều dược liệu, bắt đầu lợi dụng luyện đan để bình phục tâm tình của mình.
Thấm thoát đã một tháng trôi qua. Ngày hôm nay, đại trận cấm chế của Long Huyệt Sơn khởi động, từ bên trong đi ra hai bóng người, chính là Dương Khai cùng Dương Viêm.
Hai người lần này đi, đương nhiên là tham gia hội đấu giá của Tụ Bảo Lâu.
Thực ra, thái độ của Dương Khai đối với hội đấu giá lần này vốn dĩ không mấy mặn mà. Nhưng sau khi nhận được thiệp mời đấu giá một sản phẩm, hắn lập tức thay đổi dự tính ban đầu.
Vật ấy có công dụng lớn lao đối với hắn, bất luận thế nào cũng phải đoạt được trong tay. Vì thế, hắn mang theo tất cả thánh tinh từ chỗ Vũ Y, chuẩn bị tranh đoạt một trận.
Hiện tại thánh tinh của Long Huyệt Sơn không quá nhiều, nhưng ước chừng khoảng 70 triệu. Theo đánh giá của hắn và Dương Viêm, một khoản thánh tinh như vậy đã đủ để đấu giá vật phẩm kia rồi.
Dù sao thứ kia tuy rằng quý giá, nhưng cũng chỉ là một vật liệu mà thôi. Ngoài những người có nhu cầu đặc biệt như Dương Khai, sẽ chẳng có ai bỏ ra số tiền lớn để đấu giá nó.
Đối với chuyện này Dương Khai khá tự tin.
Năm mươi dặm đường, hai người điều khiển Tinh Toa chưa đầy một khắc đã tới Thiên Vận Thành.
Thiên Vận Thành lúc này ngư long hỗn tạp, người người chen chúc, khiến Thành chủ Phí Chi Đồ phải đau đầu nhức óc để duy trì trật tự nơi đây. Vốn dĩ hắn là người không thích gây phiền toái, bằng không đã chẳng để lão Điện chủ đưa mình ra ngoài đảm nhiệm vị trí đứng đầu một thành. Ai ngờ mọi sự lại không như ý, Đế Uyển ngang trời xuất thế, lơ lửng trên bầu trời Thiên Vận Thành, dẫn đến vô số cường giả tề tựu như hiện tại.
Đại trận thành trì đã hoàn toàn mở ra, bất kỳ kẻ nào trong thành đều không được động thủ, nếu không sẽ nghiêm trị không khoan nhượng. Hơn nữa vào bên trong thành, còn có cấm chế lớn mạnh, cấm phi hành.
Quy củ lần này không giống như lần trước. Trước kia Dương Khai đến Thiên Vận Thành, đều là bay thẳng vào, sau đó bay ra. Nhưng giờ đây, đến trước Thiên Vận Thành lại buộc phải hạ xuống đất, cùng Dương Viêm đi qua cửa thành mà vào.
Nơi cửa thành cũng chen lấn nhốn nháo, dòng người như nước thủy triều. Dương Viêm chen lấn sát bên Dương Khai, vất vả lắm mới có thể vượt qua an toàn.
Vào trong thành, nhìn cảnh tượng chen vai nối bước náo nhiệt, dù là Dương Khai hay Dương Viêm đều cảm thấy nhức đầu. Lúc này số lượng người trong Thiên Vận Thành gấp hơn mười lần so với trước đây.
Cũng may hội đấu giá hôm nay bắt đầu, tại các cửa thành lớn đều có người chuyên trách phụ trách dẫn đường, duy trì trật tự thẳng đến Tụ Bảo Lâu. Cũng nhằm giảm bớt tình trạng chen lấn xô đẩy, tránh để các đại lão từ khắp nơi bỏ lỡ cơ hội tham gia đấu giá.
Tìm đến chỗ tiếp đón kia, Dương Khai rút ra thiệp mời dát vàng, khẽ ra hiệu một cái. Ngay lập tức võ giả phụ trách tiếp đãi lộ vẻ nịnh nọt, cung kính nói: - Hoan nghênh nhị vị đến bổn lâu tham gia hội đấu giá, mời hai vị đi lối này!
Vừa nói, vừa ra lệnh cho cô gái trẻ phía bên cạnh: - Thanh nhi, đưa hai vị khách quý đi tới nhã gian trong lầu!
Tu vi cảnh giới của Dương Khai và Dương Viêm tuy rằng không cao, nhưng số lượng thiệp mời dát vàng này cũng không nhiều. Nhan Bùi biết rõ Long Huyệt Sơn tài lực kinh người, hơn nữa còn hy vọng Dương Khai có thể mang vài vật phẩm đấu giá áp trục đến đây. Cho nên đã đưa thiệp mời cấp bậc rất cao cho Long Huyệt Sơn, dù không sánh bằng những tông môn tuyến đầu, nhưng cũng không mấy khác biệt.
Võ giả phụ trách tiếp đón gần cửa thành thấy thiệp mời này, há có thể không cung kính?
Nghe lệnh của hắn, thiếu nữ thoạt nhìn chỉ 17, 18 tuổi kia lập tức lên tiếng dịu dàng, khẽ hé đôi môi anh đào nói:
- Xin mời hai vị đi theo ta!
Thiếu nữ mặc dù không được tính là dung nhan tuyệt sắc, nhưng cũng có vài phần sắc đẹp, thực lực cũng không phải cao, chỉ có trình độ Thần Du Cảnh. Giọng nói rất dễ nghe, giống như chim sơn ca vậy, hơn nữa một cái chớp mắt một nụ cười đều biểu lộ phong tình lay động lòng người, dường như dáng vẻ đã tu luyện mị công gì đó.
Thấy vậy, Dương Khai không lên tiếng mà khẽ gật đầu, biết Tụ Bảo Lâu vì lần đấu giá này mà hao tâm tổn sức không ít. Dường như mỗi thế lực tới tham hội đấu giá lần này đều có thiếu nữ chuyên môn tiếp đón. Loại đệ tử có tu vi cảnh giới này, Tụ Bảo Lâu có vô số, bồi dưỡng lên cũng không khó. Nhưng sắp xếp như vậy, lại có thể khiến các võ giả yêu thích nữ sắc vui vẻ.
Nói không chừng vì một phút cao hứng mà lại tiêu tiền như nước.
Thiếu nữ gọi là Thanh nhi kia đi phía trước, dẫn Dương Khai và Dương Viêm tiến vào bên trong Tụ Bảo Lâu, vừa đi vừa nhẹ nhàng giải thích: - Thanh nhi lần này sẽ phụ trách mọi sự vụ đấu giá của hai vị tiền bối. Nếu đấu giá được thứ gì, Thanh nhi sẽ thay hai vị nộp thánh tinh, thu hồi vật đấu giá. Hai vị nếu có căn dặn gì đặc biệt, cũng đừng khách khí, chủ lầu bổn lâu đã ban chỉ dụ, Thanh nhi cần phải thỏa mãn mọi yêu cầu của hai vị tiền bối.
- Tất cả yêu cầu? Dương Viêm khẽ nhíu mày, nở nụ cười nửa miệng, vẻ như cười mà không phải cười.
- Đúng vậy. Thiếu nữ gọi là Thanh nhi kia khẽ gật đầu, vành tai nhỏ nhắn khẽ ửng sắc hồng mê hoặc.
Dương Viêm cười một tiếng, thâm ý sâu sắc liếc nhẹ Dương Khai một cái, ngay sau đó tiến tới bên tai Thanh nhi nói nhỏ một câu. Đối phương sắc mặt càng đỏ hơn, lại vẫn gật gật đầu.
Dương Khai khẽ hít mũi một cái, dù không cố tình nghe trộm cuộc trò chuyện giữa Dương Viêm và thiếu nữ, hắn cũng đoán được Dương Viêm đã hỏi điều gì.
"Cô bé kia sau một lần hôn mê, tính cách dường như đã thay đổi!" Dương Khai như có điều suy nghĩ. Nàng trước kia cũng không bạo dạn đến thế. Nhưng điều này không ảnh hưởng, hắn luôn cảm thấy tính tình Dương Viêm quá hướng nội, sự chuyển biến này chính là điều hắn mong muốn thấy.
Dọc theo đường đi tiếng người ồn ào, vòng ngoài đông nghịt người, nhưng có lối đi riêng do Tụ Bảo Lâu đặc biệt mở ra, đường đi của một nhóm ba người bọn họ lại rất suôn sẻ.
Chẳng tốn bao nhiêu thời gian, ba người liền tới trước Tụ Bảo Lâu.
Trước lầu đó người không nhiều lắm, chỉ có hai người mà thôi. Nhưng khi Dương Khai nhìn thấy bọn họ, lông mày khẽ nhíu lại.
Bởi vì hai người này đều là cường giả Phản Hư tam tầng cảnh.
Một người chính là Thành chủ Phí Chi Đồ, đứng đó với vẻ mặt khó chịu, sắc mặt đen sạm. Vốn dĩ hắn nên nhàn nhã, nào ngờ lần này lại phải ôm đồm những việc vặt vãnh này, kết quả không thể không đứng đây thể hiện uy nghiêm với khách thập phương, sắc mặt dễ coi mới là chuyện lạ, chỉ khá hơn người bên cạnh một chút mà thôi.
Sắc mặt người bên cạnh càng đen hơn, dĩ nhiên chính là Nhan Bùi. Lão mặt đen này không chỉ có vẻ ngoài u ám, mà tâm địa còn hiểm độc hơn gấp bội. Phàm là vật phẩm do hắn đấu giá, không thứ nào không bị đẩy giá lên tận mây xanh. Ngưng Hư đan có đan văn đấu giá lần trước, phá vỡ kỷ lục hơn trăm triệu, tạo nên một kỳ tích.