Virtus's Reader
Võ Luyện Đỉnh Phong

Chương 138: CHƯƠNG 138: TINH ĐỒ NHẤT CHỈ

Dương Khai tuy có chút dao động trước uy lực của những võ kỹ này, nhưng cũng không đến mức vì thế mà đánh mất bản tâm.

Lão già liên tiếp kể ra bảy, tám môn võ kỹ, vẻ mặt hoang mang vô cùng, còn Dương Khai chỉ cười nhạt không thôi.

- Thiếu hiệp, lão phu chỉ biết bấy nhiêu võ kỹ đó thôi, tuyệt không lừa gạt ngài đâu.

- Nếu ngươi chỉ có chút giá trị này, thì ta giữ ngươi lại làm gì?

Dương Khai lạnh lùng đáp. Chỉ cần nghe qua những võ kỹ lão vừa kể cũng đủ biết, kẻ này lúc sinh thời chắc chắn là một đại ma đầu tàn ác.

- Thiếu hiệp bớt giận, để lão phu suy nghĩ kỹ lại đã. Lão phu vừa mới tỉnh lại chưa lâu, trí nhớ có phần hỗn loạn, nhất thời chưa nghĩ ra được nhiều. Cho lão phu chút thời gian, cho lão phu chút thời gian, nhất định sẽ khiến ngài hài lòng.

- Cơ hội chỉ có một lần, ngươi liệu mà nắm bắt!

- Vâng, vâng, nhất định sẽ không làm thiếu hiệp thất vọng.

Dương Khai không để ý đến lão nữa. Dù sao nơi này cũng đã bị phong bế, hắn có thể an tâm trị thương. Còn về gã nhân kiểm kia, tuy sinh thời chắc chắn là một cao thủ, một đại ma đầu, nhưng hiện giờ lão chẳng thể gây nên sóng gió gì, Dương Khai chẳng cần phải lo lắng.

Trong người không có linh đan diệu dược để trị thương, nhưng chút thương thế này có lẽ không bao lâu sau sẽ tự khỏi hẳn.

Dương Khai thò tay vào trong ngực áo lấy tiểu thạch nhân còn lại ra, sau đó vận chuyển nguyên khí, cảm thụ cách thức tuần hoàn của những sợi chỉ vàng bên trong, dò xét bí mật ẩn chứa trong đó.

Chỉ một chiêu Viêm Dương Bạo vẫn chưa đủ, Dương Khai phải tranh thủ khoảng thời gian trị thương này để tu luyện thêm một môn võ kỹ thứ hai.

Không trở nên mạnh mẽ hơn, một khi ra ngoài rồi cũng sẽ bị người khác ức hiếp.

Số lượng chỉ vàng trong tiểu thạch nhân này rất nhiều, phải đến bảy, tám mươi sợi, rất có thể đây là một môn võ kỹ Thiên cấp, thậm chí là Huyền cấp.

Mất cả một ngày trời, Dương Khai mới ghi nhớ hết được phương thức lưu chuyển của những sợi chỉ vàng này. Giống với tiểu thạch nhân lần trước, sau khi Dương Khai thu hồi nguyên khí, tiểu thạch nhân này cũng hóa thành cát bụi, tan biến vào không khí.

Trong một ngày này, gã nhân kiểm cũng vắt óc suy nghĩ xem phải dùng thứ gì để đả động Dương Khai, đổi lấy một con đường sống. Hiện tại lão đã nghĩ ra được vài thứ mới, nhưng Dương Khai không ra lệnh, lão cũng chẳng dám tự ý mở lời, đành hoang mang ẩn náu trong Kim Thân.

Dương Khai vẫn mặc kệ lão, tập trung toàn bộ tâm trí vào môn võ kỹ vừa thăm dò được từ tiểu thạch nhân.

Nhắm mắt khoanh chân, dựa theo đường lối của các sợi chỉ vàng, Dương Khai bắt đầu dẫn dắt Chân Dương nguyên khí luân chuyển trong kinh mạch.

Vận chuyển một chu thiên, Dương Khai phát hiện tình hình không giống như khi lĩnh ngộ Viêm Dương Bạo. Hắn hoàn toàn không có cảm giác muốn xuất chiêu, ngược lại mu bàn tay cứ co giật không ngừng.

Đường lối lưu chuyển không đúng sao? Dương Khai thầm nghi hoặc.

Không thể nào, rõ ràng hắn đã vận chuyển theo đúng đường tuần hoàn của chỉ vàng trong tiểu thạch nhân, không có chút sai lệch nào.

Lại thử thêm một lần nữa, mu bàn tay lại tiếp tục co giật.

Tại sao lại thế này? Đây không phải là võ kỹ sao? Tại sao mình không có chút ý muốn xuất chiêu nào, lúc thi triển Viêm Dương Bạo đâu có giống như thế này.

Rốt cuộc võ kỹ này ẩn chứa huyền cơ gì, tại sao lại khác biệt với những võ kỹ khác?

Suy nghĩ một lúc lâu nhưng Dương Khai vẫn không tìm ra manh mối, chỉ đành từ từ cảm thụ trong thực tiễn.

Thả lỏng tinh thần, Dương Khai tiếp tục vận chuyển nguyên khí từng đợt từng đợt một. Mỗi lần hoàn thành một chu thiên, mu bàn tay lại có phản ứng y hệt, hơn nữa cảm giác co giật đó càng lúc càng rõ rệt, cứ như có thứ gì đó sắp phá da chui ra vậy.

Cũng không biết đã qua bao lâu, sau khi Dương Khai vận chuyển nguyên khí không dưới một nghìn lần, có lẽ cũng đến tám trăm chu thiên, mu bàn tay đột nhiên đau đớn tột cùng. Chính ngay lúc này, cảm giác co giật bị trói buộc đó như thể đã phá tan xiềng xích, xông thẳng ra bên ngoài.

Dương Khai mở bừng mắt, cúi xuống nhìn thì phát hiện, trên mu bàn tay bỗng nhiên xuất hiện một hình hoa văn kỳ lạ.

Hoa văn này có chút quái dị, Dương Khai xem xét một lúc lâu mới nhận ra, nó rất giống một bầu trời sao thu nhỏ, chiếm khoảng nửa mu bàn tay, các vì sao dày đặc. Lúc không vận chuyển nguyên khí thì chẳng có gì khác thường, nhưng một khi vận chuyển, tinh đồ này dường như được thổi vào sức sống, từng chấm li ti tỏa ra ánh sáng lấp lánh.

Hơn nữa, Dương Khai cảm giác được rõ ràng, phần da thịt bên dưới hoa văn này đã được mở ra một không gian mà mắt thường không thể nhìn thấy.

Nguyên khí lưu chuyển đến đây đều được trữ hết vào trong không gian này.

Thử nghiệm một hồi lâu, Dương Khai đem toàn bộ nguyên khí rót vào trong tinh đồ trên mu bàn tay, sau đó thuận tay chỉ xuống mặt đất.

Một chỉ này, bản thân Dương Khai không hề dùng chút sức lực nào, nếu như chỉ vào một con kiến, e rằng cũng chẳng thể giết chết nó.

Nhưng khi nguyên khí trong tinh đồ tuôn ra, cả đầu ngón tay cuồn cuộn tinh quang, soi sáng toàn bộ sơn động.

Rắc rắc...

Cả cánh tay Dương Khai gần như ngập sâu vào lòng đất, mặt đất cũng rung chuyển kịch liệt, bụi đất trên đỉnh sơn động ào ào rơi xuống.

Dương Khai bất giác biến sắc.

Một chỉ này tiêu hao lượng nguyên khí tương đương toàn bộ cơ thể, nhưng sức sát thương bộc phát ra lại cao hơn bình thường gấp gần bốn lần!

Dương Khai phỏng chừng, nếu chỉ đơn thuần bộc phát toàn bộ nguyên khí trong người, cũng không thể đạt được thành quả như vừa rồi.

Võ kỹ này thật cổ quái! Dương Khai nhíu chặt mày, xem như đã tìm được một chút manh mối.

- Thiếu hiệp, thiếu hiệp...

Âm thanh từ trong cơ thể truyền ra, mang theo sự dè dặt, cẩn trọng.

Dương Khai vẫn nhíu mày suy tư.

- Thiếu hiệp, hình như lão phu có biết chút ít về môn võ kỹ ngài đang tu luyện, có cần lão phu nói ngài nghe thử không?

Không có tiếng trả lời, gã nhân kiểm vô cùng lo lắng. Lão đang sốt sắng thể hiện giá trị của mình trước mặt Dương Khai, chỉ vì sợ hắn sẽ luyện hóa mình.

Tuy mới tiếp xúc chưa được bao lâu, nhưng gã nhân kiểm vẫn nhìn ra được, Dương Khai tuy tuổi còn trẻ nhưng tâm tính kiên nghị, người bình thường không thể bì được, hơn nữa trong tính cách còn ẩn chứa một tia tà khí, thứ tà khí này khiến lão phải kinh sợ.

Mãi một lúc sau, Dương Khai mới hồi tỉnh lại, lên tiếng:

- Ngươi biết những gì? Nói đi.

Như được đại xá, gã nhân kiểm cảm kích vô cùng, vội vàng đáp:

- Lão phu cũng không biết thiếu hiệp đang tu luyện võ kỹ gì, nhưng trong ký ức của lão phu, hình như đã từng thấy một loại võ kỹ tương tự. Khi tu luyện nó, sẽ phải mở ra một không gian dành riêng cho võ kỹ này trên một bộ phận nào đó của cơ thể, và uy lực mà võ kỹ này có thể phát huy có liên quan đến lượng nguyên khí tích trữ trong không gian kia.

- Lúc bình thường không có việc gì, thiếu hiệp có thể rót nguyên khí vào trong không gian đó, đến khi cần sử dụng thì có thể thi triển uy lực kinh người của nó. Loại võ kỹ này dùng tốt thì uy lực vô cùng, dùng không tốt thì chỉ là trò cười cho thiên hạ. Mấu chốt của tất cả nằm ở lượng nguyên khí chứa trong không gian đó. Nguyên khí càng nhiều, sức sát thương sẽ càng lớn, nguyên khí ít, thì chẳng bằng một cú đấm của trẻ con.

- Nhưng nói đi cũng phải nói lại, thiếu hiệp, loại võ kỹ này giống như một cuộc trao đổi, dùng vốn liếng khổ luyện tích lũy ngày thường để đổi lấy một khoảnh khắc bộc phát kinh người, nó cũng được xem là một loại võ kỹ hộ thân.

Gã nhân kiểm nói một hơi hết những gì mình biết rồi ngoan ngoãn im bặt.

Dương Khai thoáng nở nụ cười, những điều lão nói gần giống như những gì hắn tự tìm ra, nhưng lại toàn diện hơn, khiến một vài điểm hắn chưa thông suốt bỗng trở nên minh bạch.

Dùng vốn liếng khổ luyện tích lũy ngày thường để đổi lấy một khoảnh khắc bộc phát kinh người ư?

Đây rõ ràng là võ kỹ sinh ra để dành cho mình rồi!

Dương Khai không kiềm được mà bật cười ha hả. Người khác muốn có nguyên khí phải khổ công tu luyện để tích trữ, còn hắn thì cần sao?

- Ta phải nghiên cứu kỹ lưỡng một lát, ngươi đừng làm phiền ta. - Dương Khai căn dặn.

- Vâng. Mà thưa thiếu hiệp...

- Những điều ngươi vừa nói chẳng có chút giá trị nào cả, nghĩ thêm cách để giữ lại mạng sống của mình đi!

Gã nhân kiểm lập tức mặt mày méo xệch. Sự dửng dưng của Dương Khai khiến lão có cảm giác như đang đối mặt với một con cáo già vậy.

Mình đã tạo nên nghiệp chướng gì thế này? Sao lại nhằm đúng hắn mà đoạt xá chứ?

Chính lúc đang than ngắn thở dài vì hối hận, gã nhân kiểm liền nhận ra Dương Khai đang điên cuồng rót nguyên khí vào trong không gian đặc thù kia.

Tốc độ rót nguyên khí cực nhanh, không chút kiêng dè, hoàn toàn không lo ngại làm như vậy liệu có gây nguy hại gì hay không.

Gã nhân kiểm vốn định nhắc nhở hắn làm chậm lại, vì nguyên khí tiêu hao quá nhanh sẽ tạo thành gánh nặng cho cơ thể, nhưng lão chợt đảo mắt một vòng rồi nuốt lời định nói xuống bụng.

Hừ, chính ngươi bảo ta không được quấy rầy đấy nhé, chứ không phải lão phu không nhắc nhở ngươi đâu.

Tốt nhất là nhanh nữa lên, đợi nguyên khí của ngươi cạn kiệt, lão phu sẽ nghĩ cách thoát khỏi nơi quỷ quái này. Tiểu tử, nói cho cùng thì ngươi vẫn còn non lắm.

Nguyên khí toàn thân Dương Khai nếu đơn thuần có được nhờ vào tu luyện thì ít nhất phải mất ba, năm ngày mới có thể hồi phục hoàn toàn.

Nhưng hắn chỉ tốn hai canh giờ đã rót hết toàn bộ nguyên khí vào không gian dưới tinh đồ.

Trong cơ thể, gã nhân kiểm nhận ra điều này, suýt nữa thì nhảy lên reo hò. Lão cảm nhận được, Dương Khai hiện tại suy yếu vô cùng, trong kinh mạch không còn một tia nguyên khí, đây chính là cơ hội ngàn vàng để đào thoát.

Đang định hành động, lão bỗng nhiên khựng lại.

Bởi vì lão phát hiện kinh mạch vốn đang trống rỗng của Dương Khai, bỗng chốc đã tràn đầy trở lại chỉ trong nháy mắt.

Trời đất ơi! Sao lại có chuyện này?

Gã nhân kiểm suýt nữa thì phát điên, tình huống quỷ dị này đã hoàn toàn vượt khỏi phạm vi hiểu biết của lão. Lão thầm nghĩ, không lẽ mình bị phong ấn quá nhiều năm, bây giờ đến thần trí cũng sinh ra ảo giác rồi sao?

Không phải, cảm giác vừa rồi rất chân thật, nguyên khí của tên tiểu tử này rõ ràng đã cạn kiệt, sao lại có thể khôi phục hoàn toàn chỉ trong chớp mắt như thế?

Nhất định là mình nhìn nhầm rồi!

Gã nhân kiểm tự an ủi mình, rồi tập trung tinh thần quan sát động tĩnh của Dương Khai.

Lại thêm hai canh giờ trôi qua, nguyên khí của Dương Khai lại một lần nữa tiêu biến sạch sẽ, tinh đồ trên mu bàn tay bắt đầu chuyển động theo một quy luật huyền ảo.

Gã nhân kiểm thề với linh hồn của mình, lần này tuyệt đối không sai, nguyên khí của tên tiểu tử này quả thật đã tiêu hao sạch sẽ, không còn lại chút gì. Quan sát trong gần hai canh giờ, lão hiểu rõ hướng đi của từng luồng nguyên khí trong người Dương Khai.

Sẽ không nhầm đâu, tuyệt đối không!

Thế nhưng, biến hóa ngay sau đó lại khiến lão chết lặng, chấn động đến tột cùng.

Kinh mạch trống không lại một lần nữa trở nên đầy ắp.

Cứ như thể nguyên khí của Dương Khai là vô tận, dùng mãi không bao giờ cạn.

Gã nhân kiểm kinh hãi tột độ. Tuy lão đã không còn nhớ được nhiều chuyện, nhưng kiến thức phổ thông thì vẫn còn. Một người cho dù công lực có cao thâm đến đâu, cũng tuyệt đối không thể khôi phục nguyên khí nhanh đến vậy.

Nếu ai cũng được như vậy thì thiên hạ này chẳng phải đại loạn rồi sao?

Hắn tu luyện công pháp gì mà lại có được hiệu quả nghịch thiên đến thế?

Giờ khắc này, gã nhân kiểm không dám xem thường Dương Khai nữa, mà thay vào đó là sự sợ hãi và kiêng nể sâu sắc.

Sở hữu kinh mạch không bao giờ khô kiệt, nguyên khí dùng đến vô tận, vậy thì tên tiểu tử này sau khi trưởng thành sẽ đáng sợ đến mức nào? Hắn có thể phóng ra những sát chiêu uy lực kinh người mà không hề kiêng dè, hoàn toàn chẳng cần lo lắng vấn đề tiêu hao nguyên khí, sức chiến đấu e rằng có thể sánh ngang với mười người, thậm chí là trăm người, nghìn người

❂ Một dòng chữ, ngàn cảm xúc ❂ Thiên Lôi Trúc nâng niu từng trang

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!