Dương Khai từ trước đến nay chưa từng thấy loại vòng này, khẳng định trước đây Dương Viêm không có bí bảo này. Nay bỗng nhiên hiển hiện, hơn nữa lại là loại cao cấp, Dương Khai không cách nào nhận diện, điều này khiến hắn vô cùng kinh ngạc.
Phải biết rằng, dù cho là bí bảo Hư cấp thượng phẩm, với nhãn lực của Dương Khai chắc chắn phải phân biệt được. Lẽ nào chiếc vòng này lại là bí bảo cấp Hư Vương sao?
Vừa nghĩ tới đây, Dương Khai lập tức kinh hãi.
Sau một lúc lâu, bốn bề đột nhiên yên tĩnh lạ thường, những biến đổi trong trời đất vừa nãy trong nháy mắt đã tiêu tán vô ảnh.
Khu cực nóng tầng thứ nhất của Lưu Viêm Sa Địa, vốn khiến tất cả võ giả U Ám Tinh phải kinh sợ, nay đã không còn, chỉ để lại trên mặt đất những vệt cháy khô đỏ sẫm, khiến người ta nhìn vào cũng phải rùng mình.
Dương Viêm chậm rãi mở mắt. Dương Khai đang định gọi nàng, bỗng nhiên phát hiện trong đôi mắt đẹp của nàng lóe lên một cảm giác xa lạ, lập tức hắn đứng sững tại chỗ, nheo mắt nhìn nàng.
Dương Viêm khẽ vuốt ve chiếc vòng trên cổ tay, khóe miệng khẽ nhếch môi cười, dường như đã thu hồi được vật trọng yếu, trong lòng bỗng nhiên cảm thấy thật vui vẻ.
Sau đó nàng đeo chiếc vòng vào tay, lập tức tia sáng lóe lên, chiếc vòng nhanh chóng thu nhỏ lại, vừa vặn với cổ tay nhỏ nhắn trắng nõn của nàng. Dương Viêm hân hoan vung vẩy cánh tay, trên mặt hiện rõ vẻ mãn nguyện.
- Dương Khai! Nàng đứng giữa hư không bỗng ngẩng đầu cất tiếng gọi.
Dương Khai không trả lời, chỉ đăm đăm nhìn Dương Viêm, bởi giờ đây Dương Viêm, tuy dung mạo không hề thay đổi nhưng lại toát ra khí chất hoàn toàn xa lạ, dường như nàng đã biến thành một người khác, điều này khiến hắn dấy lên chút bất an.
Tuy hắn không biết rốt cuộc vì sao Dương Viêm lại biến thành như vậy, nhưng chắc chắn có liên quan tới chuyện khu cực nóng tầng thứ nhất biến mất vừa rồi. Hắn muốn biết liệu Dương Viêm đã xảy ra chuyện gì.
Tâm tư Dương Khai, Dương Viêm đương nhiên không hay biết, nàng khẽ vén lọn tóc mai, cất tiếng nói:
- Ta đã biết ta là ai rồi.
- Cô nương là ai? Dương Khai lớn tiếng hỏi.
- Ta chính là Tinh Không Đại Đế! Trên mặt Dương Viêm bỗng hiện lên vẻ kiêu ngạo, nàng khẽ ngẩng chiếc cổ ngọc ngà, cả người nàng bỗng trở nên khoan thai, quý phái, toát ra khí chất thanh cao thoát tục. Từ một cô gái nhút nhát yếu ớt bỗng nhiên tỏa ra khí thế phi phàm, mà lại còn tự nhiên như vốn dĩ đã thuộc về nàng, khiến người ta phải ngưỡng mộ, tự thấy mình trở nên nhỏ bé trước nàng.
Dù là Cường Giả Hư Vương Cảnh cũng khó lòng sánh được khí chất này của nàng.
Dương Khai bỗng khẽ nhắm mắt, gật đầu, khóe miệng khẽ nhếch, thân ảnh chợt lóe rồi biến mất. Khi xuất hiện trở lại, hắn đã đứng ngay trước mặt Dương Viêm.
Dưới ánh nhìn kinh ngạc của nàng, Dương Khai không chút do dự đưa tay búng mạnh vào trán nàng.
Dương Viêm bất giác khẽ kêu lên một tiếng, hai tay vội che trán, đôi mắt đẹp ầng ậng nước, ủy khuất nhìn Dương Khai. Bao nhiêu khí phái thanh cao, thoát tục kia đều bị một cái búng của Dương Khai làm cho tan biến trong nháy mắt.
- Có phải cô nương chính là Tinh Không Đại Đế? Dương Khai trừng mắt nhìn nàng, đưa tay hung hăng bẹo má nàng, vừa kéo vừa hỏi.
- Huynh đang làm cái gì vậy hả? Dương Viêm bỗng chốc bối rối, khóe miệng bị kéo đến nỗi không thốt nên lời.
- Cô nương nói xem ta đang làm gì? Dương Khai cười hắc hắc, thậm chí còn mạnh tay hơn với nàng.
- Huynh buông ta ra. Dương Viêm không ngừng khẽ kêu, lại trừng đôi mắt đẹp nhìn Dương Khai: - Nhanh buông ra, huynh đừng cho là ta không dám ra tay với huynh, chờ bản thể ta thức tỉnh thì huynh sẽ biết tay!
- Chờ bản thể cô nương thức tỉnh đúng không?
Dương Khai đưa nốt bàn tay kia, mặc sức nhéo má Dương Viêm. Dương Viêm lại nhăn nhó, khuôn mặt vừa bực mình vừa buồn cười, giơ tay cào cấu Dương Khai. Dương Khai không hề suy chuyển, thản nhiên dùng hai tay giày vò đôi má nàng.
Dương Viêm òa khóc.
Dương Khai bỗng nhiên biến sắc, quay đầu nhìn về phía xa. Cùng lúc đó, Dương Viêm cũng dừng tay, hai người nhìn nhau, rồi thân ảnh chợt lóe, biến mất tại chỗ.
Hai người dùng thần niệm dò xét, nhận ra vô số người đang kéo đến từ khắp nơi, hiển nhiên bị hấp dẫn bởi thiên địa dị biến vừa rồi mà chạy tới.
Dương Khai và Dương Viêm biến mất chừng một lúc, từ mọi hướng mười mấy đạo quang mang rực rỡ bay tới. Khi đến nơi, nhìn vào Lưu Viêm Sa Địa, ai nấy đều trợn mắt há hốc mồm, không thể tin vào cảnh tượng trước mắt.
Khu cực nóng ở vòng ngoài U Ám Tinh đã tồn tại vạn năm, không ngờ lại biến mất không còn dấu vết. Những võ giả này đều không tự chủ dụi mắt nhìn lại, vẫn ngỡ rằng mình bị hoa mắt.
Nhưng điều khiến bọn họ kinh hãi chính là khu cực nóng tầng thứ nhất đã biến mất một cách quỷ dị.
Trong lúc nhất thời, mọi người vì quá kinh hãi nên vội vàng truyền tin ra bên ngoài, khiến càng ngày càng nhiều võ giả kéo đến, tất cả đều mờ mịt không hiểu vì sao.
Hơn trăm người bắt đầu tề tựu tại đây, mọi người cùng bàn bạc một phen, quyết định tiến sâu vào bên trong. Dù sao khu cực nóng tầng thứ nhất đã biến mất, khu thiên tài địa bảo tầng thứ hai sẽ dễ dàng tiến vào, không chừng lại có thu hoạch lớn.
Nhưng điều khiến họ thất vọng chính là, dù đã trải qua mấy ngày tìm kiếm, tuyệt nhiên không ai tìm được gì. Những linh thảo diệu dược đáng lẽ phải có ở đây đều đã không cánh mà bay, biến mất cùng với khu cực nóng kia.
Trong lúc những người này tiến vào khu thiên tài địa bảo tầng thứ hai, Dương Khai cùng Dương Viêm đã đặt chân đến vùng núi non hùng vĩ của tầng thứ tư.
Để có thể tiến vào đây không phải do Dương Khai dùng Tinh Đế Lệnh, mà hoàn toàn là công lao của Dương Viêm mở đường.
Nói ra cũng thật kỳ lạ, rõ ràng khu cực nóng tầng thứ ba uy lực lớn hơn nhiều so với tầng thứ nhất, nhưng lúc Dương Viêm đi qua, toàn bộ sức nóng cùng ngọn lửa đều tự động tách ra nhường lối cho nàng, dường như có linh tính không dám cản đường.
Hai người một đường tiến vào đây đều không gặp chút nguy hiểm nào.
Nhìn lầu gác ẩn hiện trong mây mù nơi xa, Dương Viêm thẫn thờ hồi tưởng: - Đó chính là di tích Thái Huyền Môn.
- Di tích Thái Huyền Môn? Dương Khai cau mày, quay lại nhìn Dương Viêm hỏi: - Cô nương có liên quan gì đến nơi này sao?
- Có thể nói có, mà cũng có thể nói không. Dương Viêm nhíu mày nói.
- Là sao?
- Nơi đó là tông môn năm ấy Tinh Không Đại Đế thuận tay giúp đỡ.
- Cô nương không phải Tinh Không Đại Đế? Dương Khai khẽ nhếch khóe miệng.
Dương Viêm bĩu môi: - Ta là ta, Tinh Không Đại Đế là Tinh Không Đại Đế, chúng ta tuy có chút quan hệ, nhưng ta không thể thay thế Đại Đế.
- Vậy sao? Dương Khai càng cảm thấy hứng thú hơn, hắn từ trước đến nay không hề hoài nghi những điều Dương Viêm nói. Dù sao trước đây hắn đã từng hoài nghi Lưu Viêm Sa Địa có thể có liên quan đến Tinh Không Đại Đế, bằng không lúc ấy ở lầu các tầng thứ sáu hắn sẽ không tìm thấy một khối Tinh Đế Lệnh.
Mà lúc ấy Dương Viêm cũng hôn mê bất tỉnh khi Đế Uyển xuất thế, lúc Dương Khai thức tỉnh thần thức của nàng, cũng đã chính mắt nhìn thấy nhiều chuyện khó tin bên trong thức hải của nàng.
Giờ nàng có thể dễ dàng dẫn mình vào sâu trong Lưu Viêm Sa Địa, liên kết những sự kiện này với nhau, Dương Viêm nói nàng là Tinh Không Đại Đế thì cũng không có gì đáng kinh ngạc.
Mặc dù trong lòng Dương Khai vẫn còn chút bất an và kinh ngạc, nhưng hắn vẫn lựa chọn tin tưởng Dương Viêm.
Trầm mặc một lát, Dương Viêm mới hỏi: - Huynh có nghe qua phân thần là gì chưa?
- Có. Dương Khai chậm rãi gật đầu.
- Ta xem như là một phân thần của Đại Đế, do một số lý do nên bản thể Đại Đế đang ngủ say. Ta nắm giữ thuật luyện khí và trận pháp đều là kế thừa từ Đại Đế.
- Đại Đế vì sao lại rơi vào trạng thái ngủ say? Dương Khai cau mày. Đối với chuyện phân thân, hắn không hề lạ lẫm, bởi bản thân hắn cũng có một phân thần, chính là bí thuật tìm được từ trong Kim huyết của Đại Ma Thần. Thuở ban đầu, một luồng phân thần này của hắn khi ở Huyền Không Đại Lục bị Quỷ Tổ bức bách đi vào bên trong pháp trận không gian để dò la tình hình, kết quả bị tổn thương nguyên khí, suýt nữa đánh mất phân thần.
Tuy nhiên, qua nhiều năm tu dưỡng, phân thần đã sớm khôi phục, thậm chí còn lợi hại hơn so với lúc trước.
Chỉ có điều Dương Khai vẫn chưa thể tìm được vật dẫn để sử dụng luồng phân thần này.
- Hình như Đại Đế đã bị trọng thương. Dương Viêm nói ra điều dọa khiếp người.
- Đại Đế cũng có thể bị thương sao? Dương Khai nghe vậy hoảng sợ.
- Dù là Đại Đế thì cũng có đối thủ ngang tài ngang sức. Sự thể thế nào ta không rõ lắm, ký ức từ bản thể truyền lại không trọn vẹn, mãi tới sau này ta mới nhớ lại, nhưng hẳn là sau một cuộc đại chiến thì Đại Đế đã lâm vào giấc ngủ say, giờ này cũng đã qua mấy vạn năm rồi. Dương Viêm chậm rãi lắc đầu: - Thực lực của ta quá thấp, hiểu biết không nhiều lắm, chỉ đợi sau khi thực lực tăng lên, mới có thể nhớ lại những tin tức kia.
- Vậy địch nhân kia ra sao rồi?
- Có lẽ đã chết rồi.
Dương Viêm trả lời không xác định.
- Thế còn chiếc vòng kia... Dương Khai nhìn chiếc vòng đỏ bừng trên cổ tay nàng, như có điều suy tư.
- Tam Viêm Hỏa Hoàn là một trong những bí bảo của Đại Đế, nên ta mới có khả năng thu hồi. Dương Viêm mỉm cười: - Khu cực nóng tầng thứ ba và tầng thứ năm đều do Tam Viêm Hỏa Hoàn biến thành, đáng tiếc giờ thực lực của ta không đủ, tạm thời không có cách nào thu hồi để sử dụng. Cho dù chỉ là vòng thứ nhất, ta cũng không thể vận dụng ra toàn bộ uy lực của nó.
Dương Khai thầm kinh hãi trong lòng. Ngày trước hắn thường hơi quá trớn với Dương Viêm, đó là vì chung sống quá lâu với Dương Viêm, không có cảm giác xa lạ, nhưng nếu như người trước mắt lại là Đại Đế, Dương Khai tự lượng sức mình không dám làm càn.
Uy nghiêm của Đại Đế là không thể mạo phạm.
Hơn nữa cái gọi là Tam Viêm Hỏa Hoàn kia cũng chỉ là một bí bảo lưu lạc của Đại Đế mà đã trở thành một chỗ cấm địa của U Ám Tinh, vậy thực ra thần thông của Đại Đế cường đại đến mức nào?
Đại Đế là người như vậy mà còn bị thương, vậy đối thủ của người ấy lại là ai chứ?
Điều khiến cho Dương Khai cảm thấy không thể tưởng tượng nổi chính là, Đại Đế lưu danh khắp cả Tinh Vực này lại là một nữ nhân!
Nếu chuyện này lọt ra ngoài, e rằng sẽ khiến vô số nam nhân xấu hổ đến chết.
Tuy nhiên, qua việc này, Dương Khai cũng dần dần sáng tỏ nhiều điều.
Chẳng trách lúc trước khi Lưu Viêm Sa Địa đóng cửa, đã xuất hiện một bàn tay ngọc xinh đẹp tuyệt trần. Sau lần thứ hai Dương Khai nhìn thấy bàn tay ngọc kia, đã nghĩ đó hẳn là bí thuật của Đại Đế còn lưu lại. Bất luận là Lưu Viêm Sa Địa hay Đế Uyển thì đều là vật sở hữu của Đại Đế.
Với thần thông quảng đại của Đại Đế, làm được điều này cũng không phải là khó...
✥ Đọc, nghe, và cảm ✥ Thiên Lôi Trúc luôn bên bạn