Nhìn thấy hai nữ tử xoay một vòng, lộ ra vẻ nhạo báng, ánh mắt Tạ Lệ lạnh như băng.
Các võ giả khác thì hiện rõ vẻ mặt không chút thiện cảm, có kẻ háo sắc còn híp mắt nhìn khắp thân thể hai nàng, tựa như các nàng đã là vật trong tầm tay, chỉ chờ đại trận được phá giải liền xông vào bắt người cướp của, tùy ý làm nhục.
Vẻ mặt hai nữ tử thì lạnh nhạt, không chút hoảng sợ.
Tạ Lệ liếc mắt đã nhận ra thân phận của hai cô gái này, bởi để đối phó Long Huyệt Sơn, tất nhiên hắn đã điều tra kỹ lai lịch những người trong đó. Một nữ tử tên Vũ Y, vốn là đệ tử Hải Khắc gia tộc, sau đó từ bỏ gia tộc, gia nhập Long Huyệt Sơn. Người còn lại là Thiên Nguyệt, dường như được Dương Khai dẫn về từ một nơi xa lạ.
Cảnh giới tu vi của họ không đáng kể, một người Thánh Vương nhị tầng cảnh, một người Thánh Vương nhất tầng cảnh, Tạ Lệ căn bản chẳng thèm để vào mắt.
Ba lão giả đứng phía sau các nàng, hai người trong đó chính là Thường Khởi và Hách An. Hai người này vốn cũng là cung phụng của Hải Khắc gia tộc. Trong số những người tiến vào Lưu Viêm Sa Địa cũng có họ, không biết gặp được cơ duyên gì mà đồng loạt đột phá đến Phản Hư Cảnh, sau đó gia nhập Long Huyệt Sơn.
Về phần người cuối cùng trong ba người kia, Tạ Lệ liếc nhìn với ánh mắt nghi hoặc, đến khi nhìn rõ khuôn mặt đối phương mới kinh ngạc hỏi:
– Ninh huynh, làm sao ngươi lại ở chỗ này?
Lão giả râu tóc bạc trắng kia không ngờ lại chính là người đi cùng với Dương Khai qua Đế Uyển, Ninh Hướng Trần.
Nói đến chuyện này, ông ta cũng vô cùng bất đắc dĩ. Lần trước từ Đế Uyển quay trở về, sau khi được Dương Khai hứa hẹn, ông ta liền tích cực thu thập vật liệu luyện khí, chuẩn bị tới Long Huyệt Sơn mượn chim lửa khí linh của Dương Khai để sửa chữa bí bảo Hư cấp của mình.
Sau khi vất vả gom đủ vật liệu, ông ta liền vội vã chạy tới đây, nào ngờ Dương Khai lại ra ngoài chưa về.
Rơi vào đường cùng, ông ta chỉ có thể tạm thời ở lại trên núi để chờ.
Vậy mà còn chưa ngồi ấm chỗ, thì Tạ gia ở bên ngoài đã bắt đầu tấn công Long Huyệt Sơn.
Trong khoảnh khắc đó, Ninh Hướng Trần rơi vào tình cảnh khó xử. Tiếp tục ở lại cũng không ổn, một khi đại trận hộ sơn của Long Huyệt Sơn bị phá, nhất định ông ta sẽ bị vạ lây. Mà rời đi cũng không được, làm vậy có vẻ bạc tình bạc nghĩa, đến lúc đó đừng hòng mượn được chim lửa khí linh của Dương Khai để chữa trị bí bảo của mình.
Ninh Hướng Trần đã trót đâm lao thì phải theo lao, rơi vào tình cảnh tiến thoái lưỡng nan.
Ông ta không có tông môn, cũng không có gia tộc, hoàn toàn chỉ dựa vào bản thân mình. Để tu luyện đến cảnh giới này, ông ta đã phải vô cùng long đong, vô số lần thoát khỏi hiểm cảnh sinh tử, con đường tu luyện đầy chông gai trắc trở.
Trước kia khi Cách Lâm đại sư Ảnh Nguyệt Điện còn sống, nếu bí bảo bị hư hại, ông ta đều tìm đến Cách Lâm đại sư chữa trị. Đại sư bình dị gần gũi, rất dễ nói chuyện, những năm qua Ninh Hướng Trần đã được đại sư chiếu cố không ít. Nhưng ngoại trừ Cách Lâm đại sư ra, ông ta không còn quen một Luyện Khí Sư Hư cấp nào khác. Nếu không phải vậy, làm sao ông ta lại phải nhờ cậy Dương Khai giúp đỡ chứ?
Ninh Hướng Trần thấp thỏm lo âu chờ đợi ở Long Huyệt Sơn đã hai ngày. Trong hai ngày đó, nhiều võ giả ở bên ngoài cũng điên cuồng công kích. Nhưng sau hai ngày trôi qua, ông ta lại phát hiện ra một chuyện rất kỳ lạ.
Đó chính là mặc dù phải đối mặt với tầng tầng lớp lớp bao vây, nhưng những võ giả trong Long Huyệt Sơn này không hề hoảng hốt lo lắng chút nào. Vẫn như cũ, ai làm việc nấy, người làm việc thì cứ làm việc, người tu luyện thì cứ tu luyện, cứ như thể những động tĩnh và địch nhân bên ngoài không hề tồn tại.
Một hai võ giả có biểu hiện như thế thì còn có thể giải thích là do tâm cảnh kiên định, nhưng tất cả mọi người đều như vậy thì có hơi kỳ lạ.
Nhất là hai vị thủ lĩnh, Vũ Y cô nương và Thiên Nguyệt cô nương, mấy ngày nay hai nàng càng bình tĩnh hơn bất kỳ ai khác, thỉnh thoảng còn uống trà đùa giỡn, chẳng lẽ các nàng không biết chữ chết viết như thế nào sao?
Ninh Hướng Trần khiếp sợ đồng thời cũng vô cùng khâm phục. So với sự sợ sệt của bản thân ông ta, thì biểu hiện của đám hậu bối này tốt hơn rất nhiều.
Mà đại trận hộ sơn của một ngọn núi nhỏ như Long Huyệt Sơn này, không ngờ dù bị hơn 30 vị Phản Hư Cảnh, hơn 200 vị Thánh Vương Cảnh đồng loạt công kích mãnh liệt suốt hai ngày nhưng vẫn vững chắc như cũ. Đây mới là điều khiến Ninh Hướng Trần phải thay đổi cách nhìn đối với nơi này bằng con mắt khác.
Ngọn núi nhỏ này, không đơn giản!
Chỉ riêng đại trận hộ sơn này thôi đã không phải là một người bình thường có thể bố trí ra được.
Lại liên tưởng tới biểu hiện của Dương Khai tại Đế Uyển, Ninh Hướng Trần nghiến răng quyết định mạo hiểm một phen. Đó chính là ở lại cùng kề vai chiến đấu với Long Huyệt Sơn. Đủ loại dấu hiệu cho thấy, ngọn núi nhỏ này không phải là quả hồng mềm mặc sức nắn bóp, rất có khả năng còn có chuẩn bị mạnh mẽ ở phía sau, nói không chừng còn có thể biến nguy thành an.
Dĩ nhiên, Ninh Hướng Trần lựa chọn như vậy cũng không phải là nổi máu anh hùng, mà là đã trải qua phân tích kỹ lưỡng mới quyết định đánh cược một phen.
Ông ta đánh cược rằng Long Huyệt Sơn sẽ chống chọi nổi cửa ải khó khăn trước mắt. Một khi vượt qua kiếp nạn lần này, vậy thì ông ta đã có thể danh chính ngôn thuận mượn chim lửa khí linh của Dương Khai để sử dụng rồi. Nếu không, để thiếu nợ nhân tình của người khác, Hướng Trần luôn cảm thấy trong lòng không yên.
Lúc này đi theo Vũ Y và Thiên Nguyệt ra ngoài nghênh địch, cũng là do Ninh Hướng Trần chủ động yêu cầu, không có bất kỳ ai gọi ông ta.
Nghe được câu hỏi của Tạ Lệ, Ninh Hướng Trần cười ha hả nói: – Tạ huynh, lâu rồi không gặp, nghe nói Tạ huynh đã rời khỏi Ảnh Nguyệt Điện rồi phải không?
– Ninh huynh đã biết rõ rồi còn hỏi làm gì? Tạ Lệ hừ lạnh nói. Đối phương chỉ là một võ giả không môn không phái, cho nên mặc dù là Phản Hư Cảnh, Tạ Lệ cũng không xem ông ta ra gì. Chỉ có điều trước đây hai người cũng quen biết sơ qua, nên hắn mới nói vài câu. – Ninh huynh ở đây thật đúng lúc, Tạ mỗ có một đề nghị này, không biết Ninh huynh có thể cân nhắc một chút được không?
– Hử? Không biết Tạ huynh có gì đề nghị? Ninh Hướng Trần nhướng mày hỏi.
Ánh mắt Tạ Lệ đảo qua Thiên Nguyệt và Vũ Y, rồi dùng thần niệm truyền âm nói: – Ninh huynh, ngươi cũng đã nhìn thấy tình thế trước mắt ra sao rồi đó. Đối mặt với nhiều bằng hữu liên thủ như vậy, ngọn núi nhỏ này muốn phản kháng chỉ là châu chấu đá xe mà thôi. Một khi đại trận bị phá, Long Huyệt Sơn sẽ như cá nằm trên thớt. Ta không biết phía Long Huyệt Sơn đã cho huynh chỗ tốt gì, nhưng Tạ mỗ nguyện ý bỏ ra gấp đôi cái giá đó, chỉ cần huynh có thể bắt hai cô gái này giao cho ta xử trí là được, bất ngờ ra tay bắt giữ cũng không khó gì chứ?
Ninh Hướng Trần nhướng cặp mi bạc lên, sắc mặt lộ ra vẻ nửa cười nửa không, nói lớn: – Tạ huynh, Ninh mỗ tuy rằng không môn không phái, chỉ là một tên vô danh tiểu tốt lang thang, nhưng cũng biết thế nào là chân thành, thế nào là trung nghĩa. Đánh lén hai vãn bối ở sau lưng, chuyện này không ổn chút nào. Nếu Ninh mỗ thật sự làm ra loại chuyện xấu hổ này, thì sau này trời đất dù rộng lớn cũng không còn chỗ cho ta dung thân đâu.
Nghe Ninh Hướng Trần nói, Tạ Lệ sa sầm nét mặt. Đối phương không lén lút truyền âm cho hắn, mà nói thẳng ra đề nghị của hắn ngay trước mặt mọi người, rõ ràng là không xem hắn ra gì, điều này khiến hắn vô cùng tức giận.
Ninh Hướng Trần tiếp tục bình thản nói: – Huống chi, Tạ huynh cũng không cần nói khoác. Những người tới đây gây sự tuy nhiều, nhưng muốn phá vỡ được đại trận này e rằng cũng không phải chuyện ngày một ngày hai. Ừm, nói chung chuyện này đều là do lão phu tự nguyện, không ai cho ta chỗ tốt gì cả, cho nên chỉ sợ Tạ huynh sẽ phải thất vọng rồi.
Vốn thấy Tạ Lệ lặng lẽ truyền âm cho Ninh Hướng Trần, vẻ mặt Vũ Y và Thiên Nguyệt đều hơi khẩn trương, sợ rằng đối phương sẽ bị Tạ Lệ dùng thủ đoạn gì đó lôi kéo, dù sao các nàng cũng chưa hiểu rõ về Ninh Hướng Trần lắm. Lúc này, nghe ông ta nói như vậy, không khỏi thả lỏng, mặt lộ vẻ cảm động.
Mà Thường Khởi thì lại cười ha hả vỗ vai Ninh Hướng Trần, nói: – Ninh huynh, ngươi sẽ thấy mình vô cùng may mắn khi đưa ra quyết định này! Hách An cũng cười híp mắt, liền cảm thấy lão già Ninh Hướng Trần này trở nên thân thiết hơn nhiều.
Tuy là vậy, ngoài mặt Ninh Hướng Trần tỏ ra thản nhiên như không, nhưng thật ra trong lòng đang không ngừng lo lắng. Ông ta lựa chọn như vậy, ít nhiều cũng là do không ưa Tạ Lệ làm cái trò ỷ lớn hiếp nhỏ. Lúc này xem như đã hoàn toàn trở mặt với Tạ Lệ. Nếu thật sự Long Huyệt Sơn rơi vào tay giặc, ông ta cũng chẳng có kết quả tốt đẹp gì.
Vũ Y mỉm cười, nụ cười vừa điềm tĩnh lại vừa bí hiểm nói: – Tạ tiền bối, các vị tiền bối, Long Huyệt Sơn ta không thù không oán với các vị, tại sao phải ép người quá đáng như vậy?
– Không thù không oán sao? Tạ Lệ nghe vậy, cười gằn nói: – Nếu thật sự không thù không oán, ngươi nghĩ rằng ta ăn no rửng mỡ mà đi tấn công ngọn núi nhỏ bé này sao? Lão phu không thèm nhiều lời với loại tiểu bối như ngươi. Tiểu nha đầu, biết điều thì mau thu hồi đại trận hộ sơn, tránh phải chịu đau khổ, nếu không...
– Nếu không thì như thế nào? Vũ Y khẽ hếch đầu lên, nhìn Tạ Lệ với vẻ thách thức, không chút sợ hãi.
Tạ Lệ hừ lạnh hai tiếng rồi nói: – Chờ khi đại trận bị phá, ta sẽ rút gân lột da các ngươi!
– Tiền bối thật là mạnh miệng, khéo gió thổi đứt lưỡi đó!
Vũ Y vẫn mỉm cười điềm tĩnh như cũ, lời nói đầy vẻ châm chọc, đôi mắt đẹp sáng lên, liếc nhìn một lượt những địch nhân đang nhìn chằm chằm về phía này, khẽ quát: – Nếu vậy, vãn bối cũng xin khuyên các vị tiền bối một câu: nếu bây giờ rời khỏi Long Huyệt Sơn, chúng ta sẽ bỏ qua những chuyện trước đây, sự việc lần này cũng xem như chưa từng xảy ra. Còn nếu vẫn cố chấp thì đừng trách Long Huyệt Sơn ta độc ác!
Một câu nói ra, khiến toàn trường chấn động.
Rất nhiều Phản Hư Cảnh tới trợ giúp đều liếc nhìn Vũ Y như nhìn một kẻ ngốc, trên mặt hiện rõ vẻ tức giận.
Vốn liên tục tấn công hết sức suốt hai ngày vẫn không phá được lớp bảo vệ của Long Huyệt Sơn, đã làm cho bọn họ vô cùng bực mình. Bây giờ lại nghe Vũ Y ba hoa chích chòe, khiến cơn tức giận của bọn họ càng bốc lên ngùn ngụt.
Những võ giả tấn công Long Huyệt Sơn này, ai mà chẳng có âm mưu trong đầu hoặc có thù oán với Dương Khai, sao có thể vì một lời nói ngông cuồng của Vũ Y mà bị dọa mà rút lui chứ? Chẳng những không rút lui, mà ngược lại, điều này càng khiến bọn họ quyết tâm hơn.
Lúc này, có người nóng tính không kiềm chế được, dùng bí bảo hoặc võ kỹ phóng thẳng về phía Vũ Y.
Ầm ầm...
Những tiếng nổ liên tiếp truyền ra, trên bề mặt đại trận hộ sơn phía trước Vũ Y lóe sáng rực, chặn đứng toàn bộ công kích đánh tới.
Vũ Y sa sầm nét mặt, nhìn những võ giả vừa ra tay về phía mình, lạnh lùng nói: – Nếu các vị vẫn cố chấp như vậy, thì chúng ta sẽ chờ xem, hy vọng các ngươi sẽ không hối hận với quyết định ngày hôm nay!
Nói rồi, nàng vung tay lên, một tầng mây mù đậm đặc từ bốn phương tám hướng liền kéo đến, bao phủ toàn bộ đám người Vũ Y, rồi biến mất trước mắt đám địch nhân.
– Này, con nhóc không coi ai ra gì kia, đợi lão phu chộp được ngươi, nhất định phải cho ngươi biết thế nào là sống không bằng chết! Một lão giả Phản Hư Cảnh đang khoanh chân ngồi trên một con yêu thú hình cóc, dữ tợn nhìn về phía Vũ Y vừa biến mất, nghiến răng nói.
Lão giả này vô cùng xấu xí, mắt tam giác, lỗ mũi trâu, đầu trọc lóc, khuôn mặt nổi cục sần sùi, thân mình và tứ chi đều ngắn ngủn. Con yêu thú hình cóc đang chở hắn trên lưng kia kết hợp với hắn lại càng tô điểm thêm vẻ xấu xí ghê người.
ღ Từng câu chữ, một giấc mơ ღ Thiên Lôi Trúc gửi đến bạn nghe