Phệ Hồn Trùng, loại thượng cổ dị trùng này đã được Dương Khai dày công bồi dưỡng, lại từng được dị bảo Trĩ Thạch tẩm bổ, giờ đây có thể phát huy uy lực kinh người so với thuở ban đầu.
Bọn chúng có thể dễ dàng cắn nuốt lực lượng thần thức của võ giả Thánh Vương Cảnh, cũng đủ sức quấy nhiễu võ giả Phản Hư Cảnh.
Thế nhưng, Dương Khai rất ít khi dùng đến chúng. Bởi vì với địch nhân bình thường, hắn có thể dễ dàng diệt sát, còn với địch nhân cường đại thì Phệ Hồn Trùng lại không phát huy được tác dụng đáng kể, cho nên số lần hắn sử dụng chúng quả thật ít ỏi vô cùng.
Nhưng điều đó không có nghĩa Phệ Hồn Trùng là vật vô dụng, uy lực của chúng nằm ở khả năng tấn công trên diện rộng.
Và thời khắc này, lại là lúc thích hợp nhất.
Phệ Hồn Trùng thích nhất là cắn nuốt lực lượng thần thức, cũng do Lục Diệp quá xui xẻo, thần hồn bí kỹ mà hắn dày công ngưng luyện từ bí thuật của bản thân vốn luôn thuận buồm xuôi gió, nay lại bị Dương Khai khắc chế hoàn toàn. Diệt Thế Ma Nhãn và Phệ Hồn Trùng, cái nào mà không phải là khắc tinh của Vạn Độc Tà Cổ chứ?
Trong chớp mắt, đàn Phệ Hồn Trùng đã bay tới. Dù đang bị Diệt Thế Kim Quang bao phủ, con nhộng cũng chỉ hơi vùng vẫy, nhưng khi Phệ Hồn Trùng xuất hiện, nó như gặp phải thiên địch, bất ngờ run lẩy bẩy.
Đàn Phệ Hồn Trùng nào có để tâm đến điều đó, dưới sự khống chế của Dương Khai, chúng lập tức bổ nhào về phía Vạn Độc Tà Cổ.
Răng rắc, âm thanh gặm nhấm vang lên.
Phệ Hồn Trùng đến nhanh mà đi cũng nhanh, chỉ trong khoảnh khắc đã theo đường cũ trở về bảo đảo, mà con nhộng vốn bị Diệt Thế Kim Quang bao phủ giờ đã biến mất không còn tăm hơi.
Hiển nhiên, nó đã bị Phệ Hồn Trùng cắn nuốt sạch sẽ.
Dương Khai dùng thần niệm quét qua một lượt, xác nhận thức hải của mình không còn bất kỳ tai họa ngầm nào, lúc này mới khẽ gật đầu, thoát ra khỏi thức hải.
Cùng lúc đó, tại một gian phòng trong tổng đàn Tạ gia, cách Long Huyệt Sơn hơn hai trăm dặm, một thanh niên mi thanh mục tú đang khoanh chân ngồi bỗng nhiên sắc mặt trắng bệch, há miệng phun ra một ngụm sương máu, mặt lộ vẻ kinh hãi, thất thanh nói:
- Làm sao có thể?
Người này chính là Lục Diệp.
Thật ra hắn rất thông minh, hay phải nói là trời sinh cẩn thận, căn bản không tham dự vào lần vây công Long Huyệt Sơn này, mà ngồi yên ở Tạ gia chờ đợi tin tức. Dù sao nếu chuyện thành công, hắn có đi hay không cũng không quan trọng, còn nếu thất bại, hắn có đi cũng chẳng làm nên chuyện gì.
Nghĩ vậy nên Lục Diệp từ đầu đến cuối đều án binh bất động tại đây.
Nhưng vừa rồi, hắn bỗng cảm thấy kinh hãi, con Vạn Độc Tà Cổ mà hắn trân quý nhất không ngờ đã bị diệt sát! Đó là con Vạn Độc Tà Cổ trên người Tạ Lệ, đã khiến Lục Diệp hao tổn không ít tâm tư, dù sao Tạ Lệ cũng là cường giả Phản Hư lưỡng tầng cảnh, muốn thần không biết quỷ không hay ra tay với hắn nào phải chuyện đơn giản.
Vì thế, Lục Diệp còn phải bỏ ra một tia bản mạng thần nguyên.
Mà bây giờ, tia bản mạng thần nguyên đó đã biến mất không dấu vết, khiến Lục Diệp bị cắn trả, thương thế không nặng nhưng cũng chẳng nhẹ, phải mất một hai tháng mới có thể tĩnh dưỡng lại.
Sắc mặt Lục Diệp trong nháy mắt trở nên dữ tợn, hắn nghĩ đến một chuyện mà hắn vạn lần không ngờ tới, đó là từ manh mối cuối cùng mà Vạn Độc Tà Cổ truyền về, nó đã bị Dương Khai giết chết.
Về phần Dương Khai dùng thủ đoạn gì, Lục Diệp không thể biết được, bí thuật của hắn dù có mạnh đến đâu cũng không thể giám thị được tình hình bên trong thức hải của người khác.
- Tốt, tốt, tốt! - Lục Diệp thấp giọng cười gằn. - Bản tôn vậy mà lại xem thường ngươi, không ngờ một Thánh Vương Cảnh nhỏ nhoi lại có thể làm bản tôn bị thương, xem ra sau này bản tôn cũng không còn phải cô đơn nữa rồi, thú vị đấy.
Lẩm bẩm một hồi, biểu cảm của Lục Diệp lại sa sầm, hắn hừ lạnh một tiếng:
- Một đám phế vật, thành sự không đủ, bại sự có thừa! Nếu không phải bản tôn đoạt xá trùng tu, sao phải cần đến các ngươi? Xem ra nơi này cũng không nên ở lâu. Thôi vậy...
Nói xong, Lục Diệp đứng dậy, lặng yên không một tiếng động rời khỏi tổng đàn Tạ gia, tùy ý tìm một hướng mà đi.
Mặc dù hắn thân là thiếu chủ Lưu Vân Cốc, nhưng căn bản không hề để thân phận này vào mắt. Sau khi đoạt xá trở về Lưu Vân Cốc, trên dưới trong cốc đã bị hắn thu phục, vì tu luyện tà công nên chín thành đệ tử trong cốc đã bị huyết tế, cho dù là người thân của thân thể Lục Diệp này cũng không thoát khỏi kết cục bi thảm.
Hiện tại, Lưu Vân Cốc về cơ bản đã không còn một bóng người, đương nhiên hắn không có ý định trở về.
Dù sao với thủ đoạn của hắn, U Ám Tinh rộng lớn, nơi nào mà hắn không đi được chứ. Trước tiên cứ tìm một nơi để khôi phục tu vi đã, về phần Dương Khai, sau này báo thù cũng chưa muộn. Hắn không tin Dương Khai có thể luyện hóa được bảo vật kia của mình, dù sao tu vi của Dương Khai quá thấp, thứ đó cho dù là cường giả Hư Vương Cảnh cũng phải mất mấy năm mới có thể luyện hóa thành công.
Chắc chắn là hắn đã giấu nó ở đâu đó rồi!
Lục Diệp thầm nghĩ như vậy, hắn không ngờ Dương Khai lại sở hữu thiên địa chí bảo như Ôn Thần Liên! Quả thật Dương Khai không có bản lĩnh luyện hóa vật kia, nhưng Ôn Thần Liên thì có thể. Chính nhờ hấp thu nguồn năng lượng khổng lồ trong đó mà Ôn Thần Liên mới có thể tiến hóa đến hình thái bảy màu cuối cùng, đồng thời giúp Dương Khai lĩnh ngộ được bí thuật Sinh Liên.
Bên kia, Dương Khai mở mắt, phóng thần niệm ra ngoài dò xét khắp Long Huyệt Sơn, nhanh chóng nhận ra đám người Thường Khởi đã kết thúc chiến đấu. Ba người Thường Khởi đang tĩnh tọa điều tức.
Ba người bọn họ đối mặt với nam tử trung niên của Ma Huyết Giáo, tuy rằng đối phương cũng là cường giả Phản Hư lưỡng tầng cảnh, nhưng tác chiến trong Long Huyệt Sơn, thực lực đã bị suy giảm đi nhiều. Bị ba người Thường Khởi, Hách An và Ninh Hướng Trần liên thủ vây công, lại bị Dương Viêm khống chế trận pháp quấy nhiễu mấy lần, cuối cùng đành phải bỏ mạng tại đây.
Đến lúc này, tất cả địch nhân xâm nhập Long Huyệt Sơn đều bị tiêu diệt, không một ai may mắn thoát thân.
Mà phe Long Huyệt Sơn xuất chiến chỉ vỏn vẹn bốn người, ba Phản Hư nhất tầng cảnh, một Thánh Vương tam tầng cảnh. Chiến tích bực này dù không dám nói là sau này không có, nhưng trước đây quả là chưa từng có, nếu truyền ra ngoài chỉ sợ không ai dám tin.
Đứng tại chỗ, Dương Khai hồi tưởng một chút, sau đó vứt bỏ y phục rách nát, lấy ra một bộ y phục mới tinh mặc vào, lau sạch vết máu trên người, đoạn mới đi về phía đám người Thường Khởi.
Thần hồn của lão giả họ Độ của Vạn Thú Sơn đã bị Diệt Thế Ma Nhãn cắn nuốt, sau khi Tạ Lệ tự bạo cũng vậy, bên kia còn có thần hồn của cường giả Ma Huyết Giáo, dĩ nhiên Dương Khai sẽ không bỏ qua.
Sau khi cắn nuốt và dung hợp thần hồn của ba người này, hắn có thể thử đột phá Phản Hư Cảnh.
Dương Khai nhanh chóng tới trước mặt đám người Thường Khởi, liếc nhìn thi thể của cường giả Ma Huyết Giáo đang nằm trong vũng máu, rồi lén lút cắn nuốt thần hồn của hắn.
Hắn đến hiển nhiên đã kinh động đám người Thường Khởi, ba người đồng loạt mở mắt, sau khi thấy là Dương Khai mới lộ ra vẻ vui mừng, đứng dậy.
- Ninh lão, lần này cực khổ cho ngài rồi. - Dương Khai ôm quyền nói với Ninh Hướng Trần. Lần này đối phương đã nghĩa vô phản cố đứng về phía Long Huyệt Sơn, thay hắn đánh chết không ít địch nhân, khiến Dương Khai có thêm hảo cảm rất nhiều.
Bất kể hắn có ý đồ gì hay xuất phát từ toan tính nào, việc hắn ra tay tương trợ là sự thật.
- Ha ha! - Ninh Hướng Trần cười lớn, mặc dù vừa trải qua đại chiến nhưng khí sắc vẫn rất tốt, rõ ràng không bị thương. - Dương tiểu hữu khách khí rồi, lão phu sống cả đời cũng khó gặp được chuyện trọng đại như thế, đã lâu rồi không được kích động nhiệt huyết thế này. Thật ra lão phu phải cảm tạ Dương tiểu hữu đã cho ta cơ hội này, làm lão phu cảm thấy mình như trẻ lại không ít nha.
Dương Khai mỉm cười:
- Ninh lão đùa rồi, ngày sau nếu Ninh lão rảnh rỗi thì cứ đến Long Huyệt Sơn chơi, ta nhất định sẽ quét dọn nhà cửa để đón tiếp!
Mắt Ninh Hướng Trần sáng ngời, cười sảng khoái. Lời này của Dương Khai rõ ràng không xem hắn là người ngoài, lập tức cảm thấy lần này bỏ công sức ra đã có hồi báo. Nhưng hắn vẫn chưa thỏa mãn, bèn thử dò xét:
- Thường xuyên ghé chơi sao bằng ở lại luôn, không biết tiểu hữu thấy thế nào?
- Ồ? - Dương Khai bất ngờ liếc hắn một cái, không ngờ Ninh Hướng Trần lại có ý định gia nhập Long Huyệt Sơn.
Nghĩ đi nghĩ lại, Dương Khai liền hiểu rõ tại sao hắn lại lựa chọn như vậy. Lần này hắn giúp đỡ Long Huyệt Sơn giết địch, đã đắc tội với Vạn Thú Sơn, Ma Huyết Giáo, còn có Hải Tâm Môn và Lưu Vân Cốc. Tuy rằng hắn là một Phản Hư Cảnh, nhưng không môn không phái, không có gì che chở, có thể bị trả thù bất cứ lúc nào.
Vậy nên, ở cùng một chỗ với Long Huyệt Sơn thì tốt hơn nhiều.
Sự thật cũng quả thật như thế, tuy Ninh Hướng Trần cả đời tự do tiêu dao, nhưng tuổi già cũng có chút cô đơn, lúc bình thường muốn tìm người hàn huyên, trao đổi tâm đắc tu luyện cũng không có. Hôm nay thấy Long Huyệt Sơn hùng vĩ như vậy, tự nhiên nảy sinh lòng muốn gia nhập, xin một chỗ dưỡng lão.
Hơn nữa, trong Long Huyệt Sơn có hai vị Phản Hư Cảnh thực lực tương đương với hắn, xuất thân cũng không cao, tính tình không tệ, gia nhập vào đây không lo bị xa lánh.
Nghĩ vậy nên Ninh Hướng Trần mới nói ra điều đó, hắn cũng đã suy nghĩ rất nhiều, không phải là nhất thời bốc đồng.
Hắn không phải thanh niên, làm việc không có chuyện bị kích động.
Sau khi nói xong, hắn có chút bất an nhìn Dương Khai, không biết đối phương có chấp nhận mình hay không.
- Ninh lão đã có tâm, vãn bối đương nhiên vô cùng hoan nghênh! - Dương Khai nghiêm mặt nói. - Nhưng Ninh lão hãy nghĩ cho kỹ, lúc này Long Huyệt Sơn cũng không phải là nơi bình yên, nói không chừng...
Không đợi Dương Khai nói hết lời, Ninh Hướng Trần liền mỉm cười khoát tay:
- Tiểu hữu muốn nói gì, lão phu có thể đoán được ít nhiều. Chỉ có điều lão phu đã gần đất xa trời, cũng không có gì đáng sợ. Chỉ sợ không biết chết lúc nào, không ai hay biết, phơi thây nơi hoang dã mà thôi. Nếu có thể chết ở Long Huyệt Sơn, cũng là phúc khí của ta, nơi này chính là một nơi chôn thân không tồi.
Dương Khai nhướng mày, đối phương đã nói đến nước này, đương nhiên hắn không thể từ chối nữa, lập tức gật đầu nói:
- Tốt, vậy sau này Ninh lão chính là cung phụng của Long Huyệt Sơn ta, hưởng đãi ngộ như Thường cung phụng và Hách cung phụng!
- Ha ha, Ninh mỗ nhận lệnh! - Ninh Hướng Trần ôm quyền cười to.
Hai người Thường Khởi và Hách An không ngừng chúc mừng. Tuy rằng ba người quen biết chưa lâu, nhưng trải qua lần kề vai chiến đấu này đã trở nên thân thuộc. Khi nói chuyện, Thường Khởi và Hách An lại như vô tình tiết lộ sự giàu có của Long Huyệt Sơn và đãi ngộ của cung phụng, làm cho Ninh Hướng Trần nghe mà mắt sáng rực, trong lòng nóng lên.
Vừa rồi lúc chiến đấu với nam tử trung niên của Ma Huyết Giáo, Ninh Hướng Trần đã nhìn ra hai người Thường Khởi và Hách An có nội tình hơn xa một người độc hành như hắn.
✿ Dịch truyện bằng trái tim ✿ Thiên Lôi Trúc đồng hành cùng bạn