Virtus's Reader
Võ Luyện Đỉnh Phong

Chương 1423: CHƯƠNG 1423: LĂNG TIÊU TÔNG

Di chỉ Thái Huyền Tông rộng lớn như vậy, sau mấy vạn năm yên lặng, cuối cùng hôm nay cũng nghênh đón nhóm người đầu tiên đặt chân đến. Linh khí đất trời nồng đậm bao phủ khắp nơi, khiến toàn thân ấm áp thư thái, gần như không cần vận chuyển công pháp mà linh khí cũng tự động tràn vào cơ thể. Tu luyện trong hoàn cảnh này có thể tiết kiệm được rất nhiều thời gian. Chẳng những đám người Vũ Y mặt mày phấn chấn, mà ngay cả nữ nhân họ Diệp cũng lộ rõ vẻ mong chờ.

Trên U Ám Tinh, nơi có linh khí nồng đậm nhất cũng không đâu qua được Tinh Đế Sơn. Nữ nhân họ Diệp thân là Tông chủ đời trước của Tinh Đế Sơn, tất nhiên có quyền lên tiếng về chuyện này, nhưng linh khí ở Tinh Đế Sơn cũng khó mà so sánh nổi với nơi đây, quả là khác nhau một trời một vực.

Bên dưới Tinh Đế Sơn có một cực phẩm địa mạch cung cấp linh khí đất trời luân chuyển. Nhưng ở nơi này, dưới di chỉ Thái Huyền Tông dường như không chỉ có một, mà có tới vài đường cực phẩm địa mạch đan chéo dọc ngang.

Phía trước là một thang bậc bằng bạch ngọc, thoạt nhìn trắng không tì vết, mặc dù mấy vạn năm không có người quét dọn cũng không nhiễm một hạt bụi. Bậc thang bạch ngọc kia được kiến tạo từ loại ngọc thạch thuần khiết nhất, sáng bóng ôn nhuận, nối thẳng lên trên cao.

Đếm sơ qua cũng phải có hơn vạn bậc.

Dương Khai cùng Dương Viêm sóng vai tiến về phía trước, bước chân không nhanh không chậm, vừa cảm nhận linh khí nồng đậm nơi đây, vừa buông thần niệm dò xét bốn phía. Nữ nhân họ Diệp theo sát phía sau, sau lưng nàng mới là đám người Thường Khởi. Mấy chục đệ tử thuộc Hải Khắc gia tộc ở phía sau túm năm tụm ba xì xào bàn tán, tâm tình vô cùng phấn khởi.

Năm đó bọn họ đi theo Vũ Y thoát khỏi Hải Khắc gia tộc để gia nhập Long Huyệt Sơn, tuy nói là chân thành nhưng mỗi người ít nhiều đều có chút nhung nhớ gia tộc cũ của mình. Nhưng sau mấy năm, bọn họ ở Long Huyệt Sơn thu được vật tư tu luyện phong phú cùng môi trường tu luyện tốt đẹp mới bắt đầu thay đổi, nảy sinh lòng trung thành đối với Long Huyệt Sơn, cảm giác mình như một thành viên của nơi này.

Giờ đây Long Huyệt Sơn đã bị san thành bình địa, tuy là chuyện buồn nhưng Dương Khai cùng Dương Viêm lại dẫn bọn họ tới một trời đất mới, hơn nữa nơi này còn tốt hơn Long Huyệt Sơn vô số lần. Chuyện cũ lần lượt hiện lên trước mắt, mỗi người đều âm thầm cảm thấy may mắn vì quyết định của mình năm đó.

Những võ giả còn lưu lại Hải Khắc gia tộc lúc này chỉ sợ vẫn đang tranh đấu vì chút vật tư tu luyện ít ỏi, còn đám người mình lại không phải lo lắng những chuyện này, chỉ cần ngồi thiền tu luyện là được. Thánh tinh cung ứng vô hạn, linh đan diệu dược vô hạn, thậm chí ngay cả bí bảo cũng là phẩm chất cực tốt. Đãi ngộ như vậy, dù là những tông môn hàng đầu U Ám Tinh cũng không thể cung cấp, nhưng chính bọn họ lại được hưởng.

Nếu bây giờ có người của Chiến Thiên Minh hay Lôi Đài Tông mời bọn họ gia nhập, chắc chắn họ cũng sẽ bĩu môi xem thường, không thèm liếc mắt. Chiến Thiên Minh thì sao, Lôi Đài Tông thì sao? Có thể so sánh với Long Huyệt Sơn sao?

Từng bậc thang lùi lại phía sau, ước chừng nửa canh giờ sau, đám người Dương Khai mới bước lên bậc cao nhất. Đưa mắt nhìn lên, hai cây cột trụ lớn thông thiên sừng sững đứng ở phía trước.

Trên hai cây cột trụ kia còn treo một tấm biển cực lớn, khắc ba chữ lớn rồng bay phượng múa: Thái Huyền Tông.

Ba chữ kia mơ hồ ẩn chứa đạo vận cao thâm, khiến người ta không thể nào lường được, không cách nào tưởng tượng nổi đây là bút tích của người nào lưu lại, thực lực chắc hẳn không thấp, rất có khả năng là cường giả Hư Vương Cảnh.

Gió núi thổi tới thanh tĩnh tự nhiên, phóng tầm mắt qua sơn môn Thái Huyền Tông nhìn lại, từng dãy núi trùng điệp, lầu các san sát, cảnh tượng hùng vĩ hút tầm mắt.

Thế nhưng trong di tích tông môn rộng lớn này lại không hề có chút sinh cơ cùng khí tức sinh mạng nào. Dương Khai khuếch tán thần niệm nhưng cũng không thể bao trùm cả Thái Huyền Tông. Tông môn khổng lồ như vậy, dù chứa cả trăm ngàn đệ tử cũng không hề chật chội. Hiện tại chỉ có không tới một trăm người tiến vào, và trong một khoảng thời gian rất dài nữa cũng chỉ có bấy nhiêu người sinh sống tu luyện ở đây. Mỗi người chiếm cứ một đỉnh núi cũng không thành vấn đề.

- Đây chắc hẳn là tiền điện. - Dương Viêm hơi nhíu mày, dường như có cảm giác gì đó.

- Mọi người chia nhau ra thăm dò một chút đi. Thoạt nhìn nơi này không có cấm chế nhưng cũng không thể qua loa khinh thường. Nếu gặp chỗ nào khả nghi đừng tùy tiện xâm nhập, truyền tin cho ta hoặc Dương Khai là được.

- Được.

Vũ Y lên tiếng, lập tức chia mấy chục võ giả kia thành hơn chục nhóm, vài ba người một nhóm, tản đi bốn phương tám hướng.

Dương Khai tất nhiên cũng không nhàn rỗi, một mình bắt đầu thăm dò tiền điện của Thái Huyền Tông. Hắn vốn tưởng rằng ở đây còn lưu lại chút gì tốt, nào ngờ lại không có bất kỳ vật gì có giá trị.

Dường như chỉ còn lại một di chỉ tông môn rộng lớn, điều này làm hắn không khỏi có chút thất vọng.

Liên tục thăm dò cả ngày, Dương Khai không hề có thu hoạch. Nhưng những đệ tử Hải Khắc gia tộc kia lại may mắn, có người tìm được một chút bí bảo cổ xưa, có người phát hiện chút đan dược còn có thể dùng được. Từng người mặt mày hớn hở chạy đến hồi báo, định đem những thứ mình phát hiện ra nộp lên trên.

Dương Khai sao có thể coi trọng những thứ này, hắn chỉ kiểm tra qua loa một chút rồi để bọn họ giữ lại. Quyết định này càng thêm kích thích khát vọng thăm dò của các đệ tử, cả tiền điện Thái Huyền Tông chỉ thấy bóng dáng họ hưng phấn qua lại.

Thời gian thoáng qua đã chừng nửa tháng. Trong nửa tháng này, nhóm mấy chục người chỉ mới thăm dò di chỉ Thái Huyền Tông mà vẫn chưa đi hết. Nơi này có chừng tám mươi mốt ngọn núi lớn nhỏ, mỗi đỉnh núi đều có linh khí bức người, không kém hơn tổng đàn của bất kỳ tông môn nào, thậm chí còn có phần vượt trội hơn. Riêng chín ngọn núi lớn nhất còn có linh khí nồng đậm đến mức làm người ta phải kinh thán.

Mặc dù không có nhiều thu hoạch bất ngờ, nhưng có thể đặt chân ở đây cũng đã đủ làm tất cả mọi người hài lòng. Sau một hồi suy tính, mọi người quyết định ở lại tiền điện, dù sao số người quá ít mà di chỉ Thái Huyền Tông lại quá mức khổng lồ, nếu phân tán ra thì cũng không tiện liên lạc với nhau.

Linh khí ở tiền điện tuy không bằng chín ngọn núi cao nhất kia nhưng so với bất kỳ nơi nào khác cũng tốt hơn nhiều. Một mình Dương Khai chiếm cứ một cung điện rộng lớn, cung điện đó tọa lạc trên một linh tuyền chi nhãn, linh khí từ đó tuôn ra lại bị trận pháp trói buộc không hề tiết ra ngoài, là nơi tốt nhất để tu luyện.

Dương Khai rất hài lòng vì điều này.

Tuy nhiên, mọi người đã đến đây, cái tên Thái Huyền Tông không thể dùng lại. Dù sao sau này còn phải giao thiệp với các thế lực khác trên U Ám Tinh, cũng không thể lại dùng danh tiếng của Long Huyệt Sơn hay Thái Huyền Tông. Dương Viêm cùng đám người Vũ Y tới trưng cầu ý kiến Dương Khai, hắn lập tức đem tấm biển Thái Huyền Tông kia đổi thành Lăng Tiêu Tông. Mặc dù không chiêu cáo thiên hạ nhưng cũng coi như là khiêm tốn khai tông lập phái.

Lăng Tiêu Các là sư môn mà Dương Khai xuất thân, đem nơi đặt chân mới này xưng là Lăng Tiêu Tông cũng là chuyện đương nhiên. Những người khác đều không có ý kiến gì, thậm chí cũng không hỏi nhiều về ý nghĩa của danh xưng này. Bọn họ đã sớm coi Dương Khai là thủ lĩnh.

Mặc dù tài đặt tên của hắn có kém, họ cũng sẽ không nhiều lời.

Nữ nhân họ Diệp kia lại không khỏi khen ngợi tên tông môn mới này. Thời gian tiếp xúc dài như vậy, Dương Khai cũng đã biết xuất thân của nàng. Diệp Tích Quân, Tông chủ đời trước của Tinh Đế Sơn, là nhân vật uy danh hiển hách, bản lĩnh thông thiên trên U Ám Tinh.

Đáng tiếc nhiều năm trước không biết vì sao nàng lại rời bỏ Tinh Đế Sơn, mọi người đều nghĩ Diệp Tích Quân đã tử vong mà không biết nàng vẫn luôn ẩn cư trong thâm sơn cùng cốc.

Nếu không phải lần này Cát Thất trong lúc vô tình phát hiện Dương Viêm thì chỉ sợ nàng vẫn còn chưa xuất quan.

Thân là Tông chủ đời trước của Tinh Đế Sơn, năm đó Diệp Tích Quân rời khỏi Tinh Đế Sơn chỉ mang theo hai món đồ: một là bí bảo cấp Hư Vương Thức Cốt Ly Hỏa Đăng, thứ còn lại chính là một bức họa chân dung. Đó chính là bức họa Tinh Không Đại Đế.

Tinh Đế Sơn có tổ huấn cổ xưa tương truyền rằng Đại Đế dù đang ngủ say nhưng rồi sẽ có một ngày phủ xuống thế gian một lần nữa.

Thời gian trôi đi mấy vạn năm, tổ huấn này từ từ bị người đời quên lãng, bản thân Tinh Đế Sơn cũng không biết mình có quan hệ gì với Tinh Không Đại Đế hay không, nhưng Diệp Tích Quân lại rất tin tưởng, không hề nghi ngờ chuyện này. Vì tìm hiểu bí mật của Đại Đế mà năm đó nàng đã tra xét điển tịch cổ xưa, lần ra một đầu mối kinh người: Đại Đế năm đó gặp cường địch bị thương nặng, bất đắc dĩ vận dụng thần thông nào đó lâm vào giấc ngủ say, chờ thương thế bình phục.

Chuyện này vừa khớp với những gì Dương Viêm nói với Dương Khai.

Để dò xét tin tức này, Diệp Tích Quân ước chừng hao tốn tới mấy chục, cả trăm năm, trong khoảng thời gian đó nàng chưa từng hỏi đến chuyện của Tinh Đế Sơn, kết quả bị đại thúc của mình bỏ rơi, bị kẻ gian thừa dịp ép rời khỏi Tinh Đế Sơn.

Nàng tốn nhiều thời gian như vậy tìm hiểu tung tích Đại Đế chỉ vì một nguyên nhân – nàng muốn tấn thăng Hư Vương Cảnh. Tu vi cảnh giới của Đại Đế tuy không nắm rõ nhưng chắc chắn là vượt qua Hư Vương Cảnh. Nếu mấy vạn năm trước Đại Đế có thể đạt tới cảnh giới đó, vậy tại sao bản thân nàng lại không thể?

Mượn gương người xưa để soi rọi con đường cho mình, ý của Diệp Tích Quân vốn chỉ là thông qua quá trình tìm hiểu để tìm ra con đường tấn thăng Hư Vương Cảnh, nhưng không ngờ lại tìm ra bí mật này. Sau khi rời khỏi Tinh Đế Sơn, nàng liền ẩn cư, bức họa Đại Đế vẫn treo trong phủ, sớm muộn thắp nhang, dập đầu lạy ba lạy.

Cát Thất là đệ tử nàng thu nhận nhiều năm trước, tuy thực sự là sư đồ nhưng Cát Thất lại xưng hô với nàng là sư tổ, thường xuyên đến thăm viếng hoặc lúc gặp vấn đề khó khăn sẽ đến thỉnh giáo. Cát Thất tự nhiên cũng nhiều lần nhìn thấy bức họa Đại Đế. Cho nên người này lúc ở Thiên Vận Thành vừa thấy Dương Viêm liền giống như thấy quỷ, bộ dạng răm rắp nghe lời, hết sức lo sợ.

Lần đó về bên cạnh Diệp Tích Quân, hắn đã liên tục nói về những gì mình thấy. Diệp Tích Quân không đợi thương thế bình phục liền không ngừng vó ngựa chạy tới Long Huyệt Sơn, vừa lúc đụng phải chuyện chúng cường giả vây công Long Huyệt Sơn.

Trên đời dù có chuyện người giống người nhưng không thể có gương mặt giống nhau như đúc. Diệp Tích Quân lúc đó liền đoán cô gái tên Dương Viêm kia có thể có quan hệ với Đại Đế. Đợi tới Long Huyệt Sơn, dùng la bàn truyền tin giao lưu một hồi với Dương Viêm, nàng liền lập tức xác định suy đoán của mình. Nếu không, sao nàng có thể vô duyên vô cớ ra tay trợ giúp Long Huyệt Sơn? Làm sao một người với tu vi Phản Hư tam tầng cảnh đỉnh phong lại có thể phục tùng mệnh lệnh của Dương Khai?

Nếu như trước đó nàng còn có gì hoài nghi, thì qua mấy ngày nay tiếp xúc, nàng đã không còn nghi ngờ gì nữa. Trên đời này cũng chỉ có Đại Đế mới có thể luyện chế chiến hạm như vậy, cũng chỉ có Đại Đế mới có thể dễ dàng phá bỏ đại trận hộ tông của Thái Huyền Tông.

Theo bản năng, nàng nghĩ Dương Viêm là Đại Đế chuyển thế, lại không biết bản thể của Đại Đế vẫn đang ngủ say trong Đế Uyển.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!