Thời gian dường như ngưng đọng lại trong nháy mắt.
Ánh mắt kinh hãi ngỡ ngàng của hàng trăm người vẫn chưa lấy lại sự tỉnh táo, tiếng kinh hô đã đồng loạt vang lên từ miệng họ.
Hồng quang mà người đó để lại khi lướt qua vẫn chưa tan biến, nhìn theo dấu vết di chuyển của hồng quang này, có thể thấy rõ hắn xông ra từ phía nào, và từ nơi nào lao tới đỡ lấy Tô Nhan.
Con yêu thú khổng lồ đang ào đến nhanh như chớp.
Trước mặt nó chưa đến một trượng, một đôi nam nữ đang nương tựa vào nhau, nhìn vào hai bóng người ấy, dường như có thể thấy được ý chí đồng sinh cộng tử và quên mình vì nghĩa.
Trong tức khắc ấy, ánh mắt Dương Khai và Tô Nhan như đang giao thoa.
Trong đôi mắt Tô Nhan chợt ánh lên sự kinh ngạc, sửng sốt. Còn trong mắt Dương Khai thì chỉ có thương xót và bi ai.
Ánh mắt này dành cho Tô Nhan?
Tim bỗng đập mạnh, từ trước đến giờ chưa có ai nhìn nàng như vậy. Trưởng bối nhìn nàng, chỉ có vui vẻ và tán đồng. Đồng bối nhìn nàng, chỉ có ái mộ và tôn kính. Hậu bối nhìn nàng, chỉ có kính ngưỡng và sùng bái. Có lẽ cũng có người từng nhìn nàng với ánh mắt đố kỵ ước ao.
Nhưng ánh mắt đầy thương xót và bi ai này, lần đầu trong đời Tô Nhan được nhìn thấy!
Nàng là thiên chi kiêu nữ, không ai có tư cách nhìn nàng như vậy.
Hắn đang thương xót mình sao? Đang bi ai vì cái gì? Cảm giác buồn rầu mơ hồ đó như mũi kim xuyên qua tâm tư băng giá của Tô Nhan, khiến con tim nàng không khỏi nhói đau.
Trong giây lát này, nàng dường như có thể cảm nhận được vì sao hắn lại bi ai.
Nhưng mà... thật ấm áp! Thân thể người này thật ấm áp. Lớn đến vậy, nhưng Tô Nhan chưa từng cảm nhận được cảm giác ấm áp dào dạt thế này, cả người như muốn tan chảy ra. Bản thân nàng tu luyện Băng Tâm Quyết, đã phong bế thân thể, trái tim và mọi tình cảm. Trong thế giới của nàng, chỉ có lạnh, chỉ có hàn, không còn gì khác.
Lạnh lẽo và ấm áp vốn dĩ tương khắc đối lập, mình nên cảm thấy chán ghét luồng nhiệt trên người hắn mới đúng? Tại sao lại có cảm giác lưu luyến không muốn rời? Được hắn ôm thế này, cho dù sông cạn đá mòn, cho dù trời đất sụp đổ, mình cũng không muốn nhúc nhích dù chỉ một ngón tay.
Bất giác, Tô Nhan níu chặt lấy y phục của Dương Khai.
Thời gian lại tiếp tục trôi qua.
- Là Dương Khai!
Hồ Mị Nhi kinh hô, nàng không hề hay biết Dương Khai đã lao ra từ lúc nào. Vừa rồi, chính nàng cũng bị chấn động bởi thủ đoạn của Tô Nhan. Đợi đến khi hoàn hồn, thì bên cạnh đã mất bóng dáng Dương Khai rồi.
Hồ Mị Nhi lấy tay che miệng nén tiếng kinh ngạc xuống, hai con ngươi run run nhìn về phía trước con yêu thú, sợ phải chứng kiến cảnh tượng không mong muốn.
- Tự tìm chỗ chết! Long Tuấn hừ lạnh.
Ngay sau đó, con yêu thú đang bị băng phong đã đâm thẳng vào tấm lưng đang cong của Dương Khai. Tuy lúc nhảy lên, Dương Khai đã cố hết sức nghiêng người, thực hiện vài động tác né tránh, nhưng tu vi hiện tại quá thấp, căn bản không thể vừa bay, vừa dùng lực đạo của mình để hóa giải quán tính rơi của Tô Nhan, khiến cả hai người trong chớp mắt như bị đóng băng giữa không trung.
Cho nên cú va chạm này không thể tránh được.
Chính trong khoảnh khắc con yêu thú tiếp xúc Dương Khai, tấm lưng đang cong của hắn cũng theo đó ưỡn thẳng về phía trước, lợi dụng chút thời gian trì hoãn này để giảm thiểu thương tổn đến mức thấp nhất.
Ầm...
Dương Khai và Tô Nhan như pháo đạn rời nòng, bay xa mấy chục trượng, rồi mới chầm chậm rơi xuống mặt đất.
Hai người ôm lấy nhau, lăn tròn mười mấy trượng, lực va đập vào người mới dần dần tiêu biến.
Lăn một hồi, hai người cuối cùng đã dừng lại được. Toàn thân Dương Khai gân cốt rã rời, sắc mặt tái nhợt, còn Tô Nhan đang bị đè bên dưới thì không hề hấn gì, chỉ có bộ y phục trắng muốt bị vấy bẩn đôi chút, đầu tóc rối bời.
Một ngụm máu phun ra. Dương Khai dường như đã mất hết sức lực, gục xuống ngực Tô Nhan.
Đôi mắt Tô Nhan run rẩy, nội tâm hiếm khi dao động giờ khắc này không thể giữ được bình tĩnh. Nàng chậm rãi vươn tay ra nhẹ nhàng đặt lên đầu Dương Khai, như vỗ về, như an ủi, bất động.
Vừa rồi họ lăn trên mặt đất, chính Dương Khai đã lấy thân mình che chở nàng, dường như mọi dư lực từ đòn công kích vừa rồi đều được một mình hắn hóa giải, bản thân Tô Nhan không hề bị va chạm chút nào.
Xẹt...
Đi cùng tiếng ma sát chói tai, con yêu thú đang bị băng phong cày trên mặt đất một khe rãnh sâu hoắm, trượt dài mấy chục trượng, mới từ từ dừng lại, đứng sững tại vị trí cách Dương Khai và Tô Nhan không xa.
Đất trời chợt tĩnh lặng, tất cả mọi người nín thở, sững sờ nhìn đôi nam nữ đang ôm chặt nhau nằm trên mặt đất đó.
Nếu là lúc bình thường, chuyện này ắt sẽ khiến vô số kẻ phẫn nộ.
Không có nam nhân nào được phép xúc phạm Tô Nhan, mỗi tấc da thịt của nàng đều cao quý như thần thánh, phàm nhân chỉ được phép ngưỡng vọng, chỉ được nhìn từ xa chứ không được khinh nhờn.
Nhưng hiện giờ, không chỉ có một nam nhân nằm trên người nàng, mà thậm chí hắn còn vùi đầu vào ngực nàng, hưởng thụ hương thơm cơ thể, cảm nhận sự mềm mại của nàng.
Cho dù là thế, cũng chẳng ai cảm thấy bất mãn.
Tức giận với một người đã chết thì có ích gì. Hắn đã liều mạng cứu sống Tô Nhan, đó là ân trạch hắn đáng được hưởng thụ trước lúc lâm chung.
Tất cả đều nghĩ, bị công kích mạnh như vậy, Dương Khai tất nhiên sẽ chết.
Duy chỉ có Giải Hồng Trần, khi chứng kiến cảnh tượng này, đôi mắt hắn đỏ ngầu.
Lần trước tận mắt nhìn thấy Dương Khai vuốt ve bàn tay ngọc ngà của Tô Nhan, đã khiến hắn đố kỵ đến điên cuồng, cảnh tượng đó bao trùm tâm trí hắn như ác mộng, mỗi lần hồi tưởng đều đau như đao cứa. Còn lần này, tên này càng quá đáng hơn, dám làm ra chuyện này trước mặt bao nhiêu người, hỏi sao hắn có thể nhẫn nhịn được?
Cơn phẫn uất và lửa giận của Giải Hồng Trần tuôn trào như hồng thủy vỡ đê, hắn như mất hết lý trí, nhìn Dương Khai với ánh mắt ngấu nghiến, sát khí dày đặc trắng trợn tản ra.
Nằm bên dưới Dương Khai, cách đó trên trăm trượng, Tô Nhan chậm rãi đưa mắt lên lạnh lùng liếc nhìn hắn.
Giải Hồng Trần run rẩy toàn thân, đột nhiên tỉnh táo lại nhìn xuống bên dưới, đầy xót xa và hối hận!
Nếu vừa rồi hắn quên thân cứu Tô Nhan, thì người được hưởng thụ bây giờ chẳng phải là hắn sao? Với công lực của hắn, kể cả có bị yêu thú đánh trúng, cũng tuyệt đối không chết được, cùng lắm chỉ trọng thương.
Lấy thân thể trọng thương ra đổi lấy cái nhìn thiện cảm của Tô Nhan, mối giao dịch này tính toán thế nào cũng thỏa đáng.
Tại sao? Tại sao lúc đó mình không kịp phản ứng? Tại sao lúc đó mình chỉ mải chìm đắm trong ảo ảnh của Tô Nhan, mà quên mất nguy hiểm của chính nàng? Tại sao hắn lại không bị ảnh hưởng bởi ảo ảnh đó?
Cơ hội tốt đẹp như vậy lại bỏ lỡ!
Cuồng phong nổi lên, đất trời tĩnh lặng.
Cuồng phong lay động mái tóc Tô Nhan, phe phẩy y bào của Dương Khai, vang vọng trong tiếng gió gào thét.
Không ai dám tiến lên, tất cả đều đứng nguyên tại chỗ.
Tô Nhan nhìn lên bầu trời hỗn độn, một khúc ca khẽ khàng thoát ra từ môi nàng, tiếng hát này người khác không ai nghe thấy, chỉ vọng đến tai Dương Khai.
Trong tiếng hát mờ ảo, thanh lãnh nhưng chất chứa tia hy vọng.
Hòa trong tiếng hát, nàng lại đưa tay vỗ nhẹ lên đầu Dương Khai hết lần này đến lần khác, tựa như người mẹ đang tận tâm ru con ngủ.
Bên cạnh, con yêu thú giơ hai chi trước lên, gương mặt dữ tợn vẫn đang bị đóng băng, như muốn giẫm nát Tô Nhan và Dương Khai bất cứ lúc nào.
Một cảnh tượng như thơ như họa, nhưng toát lên vẻ tuyệt mỹ bi tráng.
Khúc hát chấm dứt, động tác của Tô Nhan cũng dừng lại, thở ra một hơi, gió hương lay động tóc mai Dương Khai, nàng khẽ giọng:
- Hồi phục xong rồi thì đứng dậy đi.
- Đó là bài gì thế? Dương Khai chẳng động đậy, chỉ có tiếng nói điềm đạm đáp lời, âm thanh yếu ớt, không hề giả vờ.
Tô Nhan trầm mặc một lúc lâu rồi mới đáp lời:
- Ta không biết, bỗng nhiên nhớ ra thôi.
- Rất hay.
Dương Khai chầm chậm ngẩng đầu lên, khóe miệng vương chút máu, sắc mặt tái nhợt, thân người run rẩy, từ từ gắng sức đứng dậy.
Tô Nhan bình thản nhìn hắn, mọi cảm xúc trước đó trong đôi mắt lúc này chợt biến mất, chỉ còn lại sự lạnh lẽo thấu xương.
Dương Khai khẽ than thở, biết vị sư tỷ này đã cố gắng xoa dịu sóng gợn trong lòng, khiến hồ tâm tư trở về trạng thái yên ả.
Hắn đưa tay ra hiệu với nàng.
Tô Nhan đưa bàn tay nhỏ bé ra, dựa vào lực kéo của Dương Khai, từ từ đứng dậy.
Một sợi tóc đen vương trên mặt, nàng đưa tay gạt sang tai, lúc này Tô Nhan toàn thân lấm đầy bụi đất, đầu tóc hơi rối, nhưng vẫn toát lên khí chất nghiêm nghị thần thánh không thể xâm phạm.
- Sao lại thế?
Từng tiếng kinh ngạc vang lên, tất cả đều nhìn Dương Khai, không tin nổi vào mắt mình.
Tên nam nhân mà họ tưởng đã chết chắc đó lúc này lại đứng dậy bình an vô sự, tuy nhìn xơ xác thê thảm, nhưng căn bản không nguy hiểm đến tính mạng.
Thân thể hắn làm bằng sắt sao? Bị công kích như vậy sao lại không chết?
Phía Huyết Chiến Bang, Long Tuấn cũng không khỏi biến sắc.
Hồ Kiều Nhi và Hồ Mị Nhi cũng không kiềm được, thở phào một hơi nặng nề. Trên mặt Hồ Mị Nhi thoáng hiện nụ cười nhẹ nhõm, trong mắt lờ mờ vệt nước mắt, lẩm bẩm trong nghẹn ngào:
- Thật tốt quá, tốt quá rồi.
Vừa nói, vừa che miệng, nuốt nghẹn lời nói.
Hồ Kiều Nhi sững sờ, đưa tay lên quệt khóe mắt, nơi đó cũng có một giọt nước mắt lăn qua.
Sao lại như vậy?
Hồ Kiều Nhi giật mình. Tuy rằng hiện giờ nàng không còn ghét Dương Khai nữa, và cũng căng thẳng lo âu vì tình cảnh kinh hoàng lúc nãy, nhưng Hồ Kiều Nhi biết, đại đa số mọi người đều có tâm trạng giống nàng, chẳng ai thờ ơ, không chút động lòng cả.
Có điều bản thân nàng cũng không đến mức vì một nam nhân không thân quen thoát chết trong gang tấc mà vui đến rơi lệ chứ?
Huống hồ, tuy nàng không ghét Dương Khai, nhưng cũng chẳng có thiện cảm là mấy.
Nhìn qua muội muội mình, Hồ Kiều Nhi dường như có thể cảm nhận rõ rệt cảm giác thoải mái và nhẹ nhõm sau cơn lo của tiểu muội, cảm giác này như tự thân có được, là sự đồng cảm.
Hóa ra là như vậy! Trong mắt Hồ Kiều Nhi lóe lên sự thư thái, và cả sự mơ màng.
Bên phía Phong Vũ Lâu, Phương Tử Kỳ ánh mắt rạng rỡ, thốt lên:
- Đỗ sư muội, hắn chưa chết!
Gương mặt hưng phấn của Đỗ Ức Sương đỏ bừng, vỗ ngực nói:
- Vừa rồi làm muội sợ quá, huynh ấy mà chết thì thật đáng tiếc, con người huynh ấy cũng không tệ mà.
Bên phía Lăng Tiêu Các, Giải Hồng Trần mặt mày xám ngoét, ánh mắt thất thần.
Hắn đau đớn tột cùng vì cơ hội mình vừa bỏ lỡ, càng căm hận hơn vì diễm phúc của Dương Khai, hắn như tên tướng lĩnh vừa thua trận, đã mất hết khả năng suy nghĩ.