Lẽ nào một võ giả khi tấn thăng Phản Hư Cảnh lại có thể tạo ra thanh thế kinh thiên động địa đến mức này?
Câu trả lời hiển nhiên là không!
Diệp Tích Quân thân là cường giả Phản Hư Tam Tầng Cảnh đỉnh phong, đương nhiên có quyền lên tiếng về vấn đề này. Nàng đã chứng kiến rất nhiều người trải qua bước này để trở thành võ giả Phản Hư Cảnh. Năm đó khi Cát Thất trải qua quá trình này, nàng vẫn ở bên cạnh đích thân hộ pháp. Nhưng không một ai có thể so sánh với cảnh tượng trước mắt.
Đây quả thực đã là một hiện tượng dị thường hiếm thấy của Thiên Địa!
Thần sắc Diệp Tích Quân kinh hãi, vô thức nhớ lại những ghi chép trong một quyển điển tịch cổ xưa. Trong đó có nói, nếu thực lực của một võ giả đủ cường đại, khi tấn thăng đại cảnh giới có thể dẫn đến một số dị biến Thiên Địa.
Dĩ nhiên, những võ giả như vậy trong dòng chảy lịch sử cuồn cuộn trước nay đều cực kỳ hiếm thấy, có khi mấy ngàn vạn năm cũng chưa chắc xuất hiện một người.
Chẳng lẽ Tông Chủ lại sở hữu tiềm chất kinh người đến vậy?
Công bằng mà nói, Diệp Tích Quân và Dương Khai không có nhiều giao tình, cũng chưa thực sự quen thuộc. Nàng ở lại Lăng Tiêu Tông, đeo chức Đại Trưởng Lão, hoàn toàn là vì nguyên cớ Dương Viêm. Ngoại trừ Dương Viêm, nàng không coi trọng bất kỳ kẻ nào khác.
Với nhãn lực của nàng, đương nhiên có thể nhìn ra Dương Khai lợi hại hơn so với Thánh Vương Cảnh bình thường, xem như tinh anh trong tinh anh. Dù là như thế, điều đó cũng không ảnh hưởng gì đến nàng.
Nhưng giờ khắc này, nàng không khỏi nhìn Dương Khai bằng ánh mắt hoàn toàn khác. Nếu như phỏng đoán của nàng là thật, e rằng tiền đồ của vị Tông Chủ này sau này không ai có thể lường được!
Vừa nghĩ đến đây, đôi mắt đẹp của Diệp Tích Quân bỗng nổi lên hào quang khác thường, lại có chút mong đợi.
Trên bầu trời, cái phễu Linh Khí khổng lồ kia chứa đựng dao động năng lượng đủ sức hủy thiên diệt địa. Khi Linh Khí Thiên Địa không ngừng hội tụ, phễu Linh Khí bắt đầu rực rỡ sắc màu, treo ngược trên bầu trời Thiên Nhất Cung, xoay tròn không ngừng, cảnh tượng cực kỳ kinh người.
Mặc dù đứng cách xa ba dặm, mọi người đều có thể cảm nhận được áp bức từ trên trời giáng xuống tựa như đất rung núi lở. Càng không cần phải nói đến Dương Khai, người đang ở ngay chính phía dưới cái phễu. Không ai biết hắn lúc này phải chịu áp lực lớn đến mức nào.
Ngoài Thiên Nhất Cung, ánh sáng chớp động điên cuồng, đó là phản ứng của cấm chế khi phải chịu đựng áp lực khủng khiếp.
"Đại Trưởng Lão, Tông Chủ tình hình ra sao rồi?" Đám người Thường Khởi lo lắng bất an, vì không dám thả Thần Thức dò xét nên đành phải thỉnh giáo Diệp Tích Quân.
"Xem ra vẫn là thuận lợi, đã chạm đến Pháp Tắc Thiên Địa." Diệp Tích Quân khẽ trả lời.
Đám người Thường Khởi nghe vậy, sắc mặt mừng rỡ. Chạm đến Pháp Tắc Thiên Địa, điều này cũng có ý nghĩa là Dương Khai đang đột phá.
"Nhưng rốt cuộc có thể thành công hay không, còn phải xem hắn có thể chịu đựng được quá trình Năng Lượng Thiên Địa rót vào thanh tẩy cơ thể kia không."
Sắc mặt mọi người có chút thay đổi, tất cả đều im lặng, gương mặt tràn đầy lo âu.
Quá trình Năng Lượng Thiên Địa rót vào thanh tẩy cơ thể là bước bắt buộc mà mọi võ giả phải trải qua khi tấn thăng đại cảnh giới. Trong quá trình này, võ giả sẽ phải chịu đựng sự đau đớn và thống khổ khó thể tưởng tượng nổi, đồng thời đây cũng là tiêu chuẩn tốt nhất để kiểm nghiệm và đánh giá tư chất toàn diện của một võ giả. Một khi thành công, sẽ khiến thực lực bản thân tăng trưởng một bậc lớn, do đó đột phá gông cùm của bình cảnh, đi tới cảnh giới kế tiếp.
Nếu là thất bại...
Nhẹ thì thân thể bị trọng thương, nặng thì nổ tan xác mà chết!
Dù sao đó là Năng Lượng Thiên Địa rót vào thanh tẩy, kết quả thất bại chắc chắn không thể lường trước được.
Mỗi một năm đều có vô số võ giả bỏ mạng ở cửa ải này. Cho nên đối với võ giả mà nói, đột phá đại cảnh giới là cơ duyên, cũng là khiêu chiến! Pháp tắc sinh tồn khôn sống mống chết thể hiện rất sâu sắc ở thời khắc này.
Khi võ giả thông thường tấn thăng đại cảnh giới sao có thể gây nên hiện tượng Thiên Địa dị thường kinh người như vậy? Dương Khai làm được, điều này đương nhiên là việc khiến người khác vừa mừng vừa sợ. Nhưng đã đi đến bước này, vậy cũng chỉ có thể thành công không thể thất bại.
Xét về mức độ tụ tập của Năng Lượng Thiên Địa lúc này, nếu Dương Khai thất bại, kết cục chỉ có Hồn Phi Phách Tán! Dù sao, uy năng chứa trong phễu Linh Khí ngũ sắc kia quá đỗi khổng lồ, căn bản không phải một võ giả Thánh Vương Cảnh có thể chịu đựng được.
Mà khi mọi người ở đây đang không ngừng lo lắng, trong cái phễu Linh Khí khổng lồ trên bầu trời kia bỗng nhiên có biến hóa, dường như trong Thiên Nhất Cung xuất hiện lực lượng gì đó hấp dẫn nó. Phễu Linh Khí kia đột nhiên xoay tròn với tốc độ kinh người, và trong lúc xoay tròn, Năng Lượng Thiên Địa khổng lồ như biển cả theo miệng phễu, ầm ầm trút thẳng xuống.
Không hề ngưng nghỉ, không hề dừng lại, dường như mọi sự tích trữ từ lâu chỉ để bùng nổ trong khoảnh khắc này!
Cấm chế tầng tầng lớp lớp của Thiên Nhất Cung tựa như giấy dán, đối diện với Năng Lượng Thiên Địa khổng lồ khó lường kia căn bản không chịu nổi một đòn, trong khoảnh khắc đã bị oanh phá. Linh Khí ngũ sắc khiến Diệp Tích Quân biến sắc kia trút thẳng vào Thiên Nhất Cung, nhanh chóng biến mất.
Với mắt thường có thể thấy được tốc độ của phễu Linh Khí khổng lồ đang nhỏ dần, chỉ mấy hơi thở, thể tích liền rút nhỏ một vòng.
"Tông Chủ!" Đám người Thường Khởi hoảng sợ kinh hô, sắc mặt biến đổi kinh hoàng.
Năng Lượng Thiên Địa lại trút xuống như vậy, khiến bọn họ quả thực không thể tin vào mắt mình! Bọn họ cũng đều tấn thăng qua Phản Hư Cảnh, cũng đều trải qua giai đoạn này.
Mà khi bọn họ trải qua quá trình Năng Lượng rót vào thanh tẩy, chính là từng đạo năng lượng như chớp điện đánh vào, tràn vào trong cơ thể, có khoảng cách thời gian nhất định. Tuy rằng cường đại, nhưng lại cho bọn họ có cơ hội tạm nghỉ và điều chỉnh.
Mà cảnh tượng trước mắt này, rõ ràng không phải như thế. Kiểu rót năng lượng này, Dương Khai căn bản không có chút cơ hội tạm nghỉ nào.
Cho dù Dương Khai có cường đại hơn nữa, đối diện với uy hiếp Thiên Địa thế này, làm thế nào có thể may mắn thoát khỏi khó khăn này?
Sắc mặt đám người Thường Khởi trong phút chốc trắng bệch như tuyết, bản năng mách bảo rằng Dương Khai lần này chắc chắn phải chết.
Diệp Tích Quân cũng không ngoại lệ, nàng khẽ thở dài, mặt lộ vẻ thất vọng. Nàng cứ ngỡ mình đã gặp được một thiên tài tuyệt đỉnh ngàn vạn năm khó gặp, nhưng không ngờ đối phương lại chỉ là đóa phù dung sớm nở tối tàn mà thôi.
Nhưng rất nhanh, chân mày nàng nhíu lại, trong đôi mắt đẹp lóe lên thần quang rạng rỡ, thần tình bỗng trở nên kinh ngạc.
Bởi vì phễu Linh Khí kia không hề tiêu tán, vẫn tiếp tục trút xuống Năng Lượng Thiên Địa khiến người ta kinh hãi, liên miên không dứt. Tiếng động ầm ầm truyền ra từ bên trong, đinh tai nhức óc.
Hắn không chết!
Diệp Tích Quân chau mày lại, cảm thấy ngoài sức tưởng tượng.
Nếu Dương Khai chết, hiện tượng Thiên Địa dị thường do hắn tấn thăng mà sinh ra này đương nhiên cũng sẽ tiêu tán vô hình. Nhưng cái phễu Linh Khí này vẫn tồn tại, vậy chứng minh đối phương vẫn chưa chết, mà đang chịu đựng Năng Lượng Thiên Địa rót vào thanh tẩy!
Đây cũng là bước mấu chốt của đột phá đại cảnh giới.
Nghiêng tai lắng nghe, Diệp Tích Quân rõ ràng nghe thấy trong tiếng động ầm ầm kia, còn kèm theo tiếng gào thét thê lương, đầy thống khổ của một người đang gắng sức chịu đựng.
Hắn quả nhiên không chết. Đôi mắt đẹp của Diệp Tích Quân sáng ngời, quay đầu nhìn về phía Dương Viêm, bất ngờ phát hiện nàng còn trấn định hơn mình. Dường như sớm đã có dự liệu, nhưng sau khi cẩn thận quan sát, vẫn có thể phát hiện, đôi bàn tay trắng như phấn của Dương Viêm khẽ nắm chặt, trong đôi mắt kia tràn đầy lo lắng và sốt ruột.
Đám người Lăng Tiêu Tông lo lắng, các cường giả của Ảnh Nguyệt Điện, Càn Thiên Tông, Lưu Ly Môn và Phiêu Miểu Điện cũng không khỏi kinh hãi.
"Trưởng Lão, Năng Lượng rót vào thanh tẩy như vậy, Dương huynh có thể chịu nổi không?" Ngụy Cổ Xương lo lắng hỏi.
"Lão phu cũng không dám đoán bừa, nhưng việc đã đến nước này, hắn nếu không chịu nổi, chỉ có chết mà thôi!" Tiền Thông chau mày, thở dài. Hắn không nghĩ tới Dương Khai tấn thăng Phản Hư Cảnh sẽ có động tĩnh lớn như vậy, không khỏi vì hắn có chút lo lắng.
"Cũng không hẳn là không chịu nổi." Tông Chủ Cố Chân của Càn Thiên Tông trầm ngâm nói. "Nếu thân thể của hắn đủ cường đại, thì có thể tiếp nhận những Năng Lượng Thiên Địa này trong khoảng thời gian ngắn."
Điện Chủ Phiêu Miểu Điện cùng Đại Trưởng Lão tuy rằng không nói gì thêm, nhưng khi hai người hướng mắt về phía bên kia thần sắc đều lóe lên bất định, không ngừng nghi hoặc.
Cung Tinh Hà và Cung Ngạo Phù của Lưu Ly Môn sau khi liếc nhau, trong ánh mắt hai cha con đều hiện lên vẻ rung động. Bọn họ trước đó chỉ nghĩ đến Lăng Tiêu Tông có thể tạo lên danh tiếng lớn như vậy hoàn toàn là dựa vào địa hình chiếm cứ đặc thù, còn có Diệp Tích Quân trấn giữ ở chỗ này.
Nhưng bây giờ xem ra, Tông Chủ của Lăng Tiêu Tông này dường như cũng không phải người bình thường, nhất định phải xét lại hắn một phen. Nếu hắn bỏ mạng như vậy, dĩ nhiên là tin mừng lớn, trên U Ám Tinh có Chiến Thiên Minh cùng Lôi Đài Tông, hai thế lực lớn đứng đầu là đủ rồi. Cung Tinh Hà cũng không hi vọng lại có thêm một thế lực như thế nữa. Nếu hắn thực sự có thể thành công, thì ngược lại nhất định phải kết giao mới được!
Tâm tư mọi người không giống nhau, nhưng dù cho trong lòng nghĩ như thế nào, thời khắc này sự chú ý của mọi người đều tập trung vào cái phễu Linh Khí ngũ sắc to lớn kia. Chỉ trong chốc lát, phễu ngũ sắc dường như đã nhỏ đi không ít, chỉ còn một nửa so với lúc đầu, hơn nữa vẫn đang nhanh chóng giảm tiếp.
Lại một lúc sau, trước mắt mọi người, phễu ngũ sắc khổng lồ kia đã hoàn toàn biến mất. Năng Lượng Thiên Địa vốn tích chứa trong phễu, thời khắc này đã rót toàn bộ vào trong Thiên Nhất Cung. Cảm giác đè nén và áp bức khiến người khác kinh sợ kia cũng đồng thời biến mất không còn nữa. Trên bầu trời lại lần nữa khôi phục lại màu sắc tươi sáng vốn có. Ánh mặt trời trút xuống, trời xanh không mây, vạn dặm quang đãng.
Chỉ có vài đạo Linh Khí ngũ sắc còn sót lại, như cá lọt lưới vậy, còn lơ lửng bên trên Thiên Nhất Cung.
Cả Lăng Tiêu Tông chìm trong tĩnh lặng. Ánh mắt mọi người đều tập trung vào vị trí Thiên Nhất Cung, muốn biết kết quả cuối cùng ra sao.
Nhưng bên đó cũng không có chút động tĩnh nào, một mảnh tĩnh mịch, dường như Dương Khai đã bỏ mạng thật rồi.
Sắc mặt Vũ Y cùng Thiên Nguyệt trở nên trắng bệch!
Thất bại? Đám người Vũ Y quả thực không dám suy nghĩ thêm, nhưng cảnh tượng trước mắt này ngoại trừ thất bại thì không còn cách giải thích nào khác.
Không võ giả nào có thể trong thời gian ngắn như vậy chịu đựng được Năng Lượng Thiên Địa khổng lồ rót vào thanh tẩy. Dù là Phản Hư Tam Tầng Cảnh cũng không làm được, đừng nói là Dương Khai vốn chỉ là Thánh Vương Cảnh đỉnh phong.
Hai người bọn họ tuy rằng chưa tới cảnh giới này, nhưng ít nhiều vẫn có chút nhãn lực.
Đám người Thường Khởi cũng là mặt xám như tro tàn.
"Mọi người đều trưng ra vẻ mặt buồn bã làm gì?" Chân mày Diệp Tích Quân khẽ nhíu lại. "Các ngươi cho rằng hắn đã chết rồi sao?"
Thường Khởi nghe vậy chấn động, ngạc nhiên nhìn nàng, nôn nóng nói: "Đại Trưởng Lão, ý người là..."
Khóe miệng Diệp Tích Quân nhếch lên, khuôn mặt vốn luôn trong trẻo lạnh lùng từ trước đến nay không ngờ lại nở một nụ cười, mang theo chút phong tình câu hồn đoạt phách. Nàng vén nhẹ sợi tóc, thong thả nói: "Tuy rằng Bổn Cung cũng không biết rốt cuộc hắn làm thế nào. Nhưng hắn không chết. Không chỉ không chết, ngược lại còn sống rất tốt."
✪ Thiên Lôi Trúc ✪ nơi mỗi chữ đều có linh hồn