Virtus's Reader
Võ Luyện Đỉnh Phong

Chương 1438: CHƯƠNG 1438: CƠ DUYÊN NGÀN NĂM CÓ MỘT.

Chẳng những bên trong Lăng Tiêu Tông, mà toàn bộ võ giả U Ám Tinh, giờ phút này ánh mắt đều đồng loạt hướng về một vị trí: Đế Uyển!

Lúc này, Đế Uyển đang lẳng lặng trôi lơ lửng trên bầu trời cao vút không biết bao nhiêu vạn trượng, phát ra hào quang năm màu rực rỡ, chói mắt. Những đám mây màu trôi lướt qua bên cạnh, khiến nó thoắt ẩn thoắt hiện, khó mà nhìn rõ.

Mà theo động tĩnh từ Đế Uyển truyền đến, tự nhiên tản ra một loại uy áp vô hình.

Đế uy! May mà lực lượng đế uy này không quá cường đại, nếu không, ít nhất tám thành võ giả trên U Ám Tinh sẽ phải gặp tai ương.

"Ông..." Hàng loạt tiếng động vang lên từ khắp U Ám Tinh. Từng khối ngọc bài lớn chừng bàn tay, phát ra hào quang trắng nõn dịu dàng. Mặc dù những ngọc bài này đã được võ giả cất vào nhẫn không gian, nhưng giờ phút này, chúng đều như bị một lực lượng thần bí nào đó hấp dẫn, tự chủ bay ra.

Các chủ nhân của Đế Ngọc, khi tay cầm chúng, đều cảm nhận được một luồng cảm giác khó diễn tả truyền khắp toàn thân, tất cả đều chấn động tâm thần, lộ ra vẻ mừng rỡ.

Đế Uyển, sắp khai mở!

Tuy rằng không ai nói cho họ biết những tin tức này, nhưng khi cầm Đế Ngọc trong tay, họ đều đồng loạt cảm nhận được sự thần diệu này: Đế Uyển hoành không xuất thế cho tới bây giờ, đã chờ đợi ước chừng hai ba năm, giờ phút này rốt cục sắp khai mở.

Đây chính là một cơ duyên lớn lao, vô số người phấn khởi kích động.

Bên trong Lăng Tiêu Tông, thân hình Dương Khai thoắt cái liền xuất hiện bên cạnh mấy người Dương Viêm, sắc mặt nghiêm nghị ngẩng đầu nhìn lên.

- Dương Khai! Dương Viêm khẽ gọi một tiếng, đôi môi hé mở đang định nói gì, Dương Khai lại toét miệng cười: - Ta biết rồi!

Dương Viêm gật đầu, không cần phải nói thêm lời nào nữa.

Mấy người Tiền Thông tuy có ý muốn hỏi thăm Dương Khai giờ này củng cố cảnh giới ra sao, nhưng giờ phút này hiển nhiên không phải lúc nói những chuyện này, nên đều im lặng.

Thời gian tiếp tục trôi qua, trước mắt bao người, Đế Uyển giữa bầu trời kia bị hào quang năm màu bao quanh, có vẻ đầy khí thế, hùng vĩ tráng lệ. Không bao lâu, hào quang năm màu kia bỗng nhiên tràn vào bên trong Đế Uyển, dường như bị nó hấp thu.

Ngay sau đó, ba cột sáng trắng toát từ Đế Uyển bắn thẳng xuống phía dưới, tốc độ vô cùng chậm rãi.

Thấy tình hình này, trong lòng Dương Khai chợt ngưng trọng, sắc mặt hơi biến đổi.

Lần trước lúc Đế Ngọc xuất thế, cũng xuất hiện tình huống tương tự như vậy, kết quả đại trận hộ sơn của Long Huyệt Sơn bị phá vỡ. Giờ này lại có cột sáng, hơn nữa còn là ba luồng sáng cùng phát, chẳng lẽ Lăng Tiêu Tông sẽ gặp chuyện tương tự sao?

Cũng may Dương Khai đã quá lo lắng. Ba cột sáng kia tuy rằng bắn thẳng xuống, nhưng chỉ kéo dài đến giữa không trung liền ngừng lại. Đợi sau khi cột sáng biến mất, giữa không trung dường như còn lưu lại thứ gì đó tản ra hào quang chói mắt.

Mọi người nín thở ngưng thần, chăm chú nhìn về hướng đó.

Khoảng cách mặc dù rất xa, nhưng mọi người ở đây thực lực đều không yếu, tự nhiên có thể thấy rõ: sau khi ba cột sáng kia biến mất, lưu lại rõ ràng là ba vật có hình dạng vòng tròn bạch ngọc, quỷ dị trôi lơ lửng giữa không trung.

Thể tích thoạt nhìn không lớn, ước chừng chỉ chiếm phạm vi mấy trượng. Mà trên vòng tròn bạch ngọc kia, chớp động những tia sáng văn lộ thần kỳ phức tạp khó hiểu, trên đó hiển nhiên có khắc trận pháp tinh diệu. Chỉ là khoảng cách giữa chúng phỏng chừng tối thiểu cũng có trăm dặm.

- Pháp trận không gian! Dương Viêm trong đôi mắt đẹp lóe lên một tia dị sắc, như có điều suy nghĩ khẽ kêu lên: - Xem ra, phải thông qua ba pháp trận không gian kia, mới có thể đi vào bên trong Đế Uyển!

- Thì ra là thế! Mấy người Tiền Thông chợt hiểu ra, trong mắt sáng ngời.

Trải qua mấy ngày nay, bọn họ luôn phỏng đoán, đợi sau khi Đế Uyển khai mở phải làm thế nào xông vào bên trong. Dù sao chỉ xem từ mắt thường, Đế Uyển dường như không có cửa ra vào, điều này làm cho vô số cường giả trên U Ám Tinh đều suy nghĩ đến nhức đầu.

Vốn bọn họ phỏng đoán cửa vào nhất định có liên quan đến Đế Ngọc hiện thế không lâu trước đó, nhưng bây giờ xem ra, ý nghĩ này hoàn toàn sai lầm.

Sau khi Đế Uyển khai mở, lại xuất hiện ba pháp trận không gian. Chỉ cần thông qua pháp trận không gian là có thể đi vào bên trong Đế Uyển! Mà Đế Ngọc, chỉ là dùng để ngăn cản đế uy.

Mọi chuyện đột nhiên thông suốt.

- Lão phu đi trước một bước! Trong lúc mọi người ở đây đang trầm ngâm, bất chợt truyền tới một thanh âm già nua. Vừa dứt lời, hai bóng người bay vọt lên, hóa thành hai luồng sáng bay vào một pháp trận không gian bên kia.

Hai người rõ ràng là Phiêu Miểu Điện Điện Chủ cùng Đại Trưởng Lão!

Giờ phút này Đế Uyển đã khai mở, pháp trận không gian đã xuất hiện, đương nhiên bọn họ không muốn trì hoãn thêm nữa. Cái gọi là tiên hạ thủ vi cường, nên lập tức hành động trước.

Hai người họ bỏ ra một khối Đế Ngọc làm cái giá phải trả để vào bên trong Lăng Tiêu Tông. Từ quảng trường này xuất phát đi Đế Uyển, thời gian so với người trên U Ám Tinh khác đều nhanh hơn tối thiểu nửa ngày.

Hai người hoàn toàn có thể lợi dụng nửa ngày này, thăm dò thêm một vài chỗ, tìm kiếm thêm một số bảo vật!

Đang lúc hai người họ động thân bay tới Đế Uyển, bên trong Lăng Tiêu Tông còn có hai nhóm người khác cũng bay vọt lên trời, chỉ có điều vị trí bọn họ xuất phát không giống nhau. Mặc dù ở bên trong phạm vi Lăng Tiêu Tông, nhưng vị trí cách quảng trường lại khá xa.

Hai nhóm người này, dĩ nhiên cũng là hai nhà bỏ ra giá cao, mua đoạn đường xuất phát từ trong Lăng Tiêu Tông. Đại Diễn Thần Sa là Dương Khai nhận được từ một trong số đó.

Cùng lúc đó, bên ngoài Lưu Viêm Sa Địa, các thế lực lớn nhỏ chờ đợi đã lâu cũng đều rối rít bay vọt lên bầu trời, hóa thành những luồng sáng đủ mọi màu sắc.

Bất quá bọn họ muốn đến gần Đế Uyển cùng pháp trận không gian kia, nhất định phải bay vòng qua tấm chắn do Tam Viêm Hỏa Hoàn biến thành, nên phải tốn không ít thời gian.

Mắt thấy hai người Phiêu Miểu Điện đã nhanh chân đến trước, Tiền Thông không khỏi có chút lo lắng nhìn sang Dương Khai.

Dương Khai dĩ nhiên biết lão có ý gì, toét miệng cười nói: - Chúng ta cũng lên đường thôi!

Tiền Thông mừng rỡ, lúc này cùng Phí Chi Đồ vận chuyển thánh nguyên, bọc Ngụy Cổ Xương bay lên.

Bốn người Lưu Ly Môn theo sát phía sau; ba người Càn Thiên Tông cũng không cam lòng yếu thế, rối rít rời đi.

- Chư vị Trưởng Lão, trong khoảng thời gian này chúng ta không ở đây, sự việc trong tông làm phiền các vị trông coi! Dương Khai nhìn mấy người Thường Khởi, nhẹ giọng phân phó.

- Tuân lệnh Tông Chủ! Mấy người Thường Khởi đồng thanh đáp.

Thật ra cũng không có gì phải phân phó. Chuyến này, bên phía Lăng Tiêu Tông, Dương Khai, Dương Viêm cùng Diệp Tích Quân đều sẽ đi Đế Uyển. Mọi người ở lại tuy rằng thực lực không tính là cao, nhưng vị trí địa lý của Lăng Tiêu Tông đặc thù, cho dù có người muốn có chủ ý gì, cũng không có biện pháp xông qua tấm chắn Tam Viêm Hỏa Hoàn biến thành kia.

Lăng Tiêu Tông có thể nói là cực kỳ an toàn!

- Đi thôi! Dương Khai liếc nhìn Dương Viêm một cái, thân hình thoắt cái liền biến mất tại chỗ. Thời điểm xuất hiện lại, người đã ở ngoài trăm trượng.

Cũng không biết Dương Viêm vận dụng thủ đoạn gì, cũng không thua kém gì hắn, mà rất nhanh hiện ra bên cạnh hắn. Diệp Tích Quân thì không cần phải nói, bà thân là cường giả Phản Hư Tam Tầng Cảnh đỉnh phong, nói riêng về tốc độ, còn mạnh hơn mấy phần so với Dương Khai, bước chân cực kỳ dễ dàng đi theo sát hắn và Dương Viêm.

Ba người bay thẳng lên, khác với sự khẩn trương và mong đợi của những người khác, bất kể Dương Khai hay Dương Viêm, đều rất bình thản.

Dương Khai không vội vàng không nóng nảy bởi vì hắn đã từng đi vào Đế Uyển một lần, coi như đã biết một chút trong đó, cũng có kinh nghiệm trước đó làm bảo đảm, lần này đi vào nói vậy còn thoải mái hơn rất nhiều.

Mà Dương Viêm bản thân là phân thần Đại Đế, Đế Uyển này xem như là biệt viện của Đại Đế. Mặc dù bây giờ nàng biết không nhiều lắm, nhưng chỉ cần đi vào bên trong, ký ức phủ bụi của nàng hẳn sẽ từ từ tỉnh lại. Nên nói về việc biết rõ Đế Uyển, không có người nào biết sâu sắc hơn nàng.

Bị ảnh hưởng của hai người họ, tâm tình kích động của Diệp Tích Quân cũng dần dần bình phục.

- Dương Khai, cảnh giới của huynh hiện tại ra sao?

Trong lúc phi hành, bỗng nhiên Dương Viêm ân cần hỏi thăm.

- Còn chưa kịp củng cố, bất quá không có vấn đề gì, chỉ cần đánh mấy trận với người ta là tốt rồi! Dương Khai tươi cười nói, cũng không xem trọng việc này.

Bình thường, sau khi võ giả tấn thăng một đại cảnh giới, đều phải hao phí thời gian nhất định để củng cố. Biện pháp thường thấy nhất, ổn thỏa nhất dĩ nhiên là tĩnh tọa khổ tu. Tuy nhiên, đấu chiến với người khác cũng là một đường lối khác, dĩ nhiên, kèm theo nguy hiểm nhất định.

Bất quá Dương Khai cũng không thèm để ý, hắn có tự tin sẽ củng cố cảnh giới trong chiến đấu.

- Ừm! Vậy cũng tốt! Dương Viêm nhẹ nhàng gật đầu.

Kế tiếp một đường vô sự, ba người đều dùng khí lực vừa đủ bay vọt lên. Đế Uyển thoạt nhìn trôi lơ lửng ngay phía trên Lăng Tiêu Tông không bao xa, nhưng khi chân chính bay tới phía nó, Dương Khai mới phát hiện, nó căn bản là trôi lơ lửng trên trời cao ngoài mấy trăm ngàn dặm. Bất kể mình bay nhanh như thế nào, nó thủy chung ở ngay phía trên đỉnh đầu mình.

Hơn nữa, theo khoảng cách kéo gần lại, lực lượng đế uy phát ra từ Đế Uyển cũng càng ngày càng cường đại, như một vũng bùn vô hình, ảnh hưởng võ giả vận chuyển thánh nguyên trong cơ thể, kéo lại tốc độ di chuyển của họ.

Dương Khai trong mắt sáng ngời, không kinh sợ mà còn lấy làm mừng, trên mặt lộ ra vẻ như có điều suy nghĩ và muốn thử.

Bay lên thêm chừng ngàn trượng, rõ ràng lực lượng đế uy bỗng nhiên tăng lên. Dương Viêm cùng Diệp Tích Quân không thể không kích phát công hiệu của Đế Ngọc, để nó sinh ra màn hào quang bao phủ thân thể.

Dương Khai thì thân hình chợt ngừng lại, dừng chân tại chỗ.

- Thế nào? Dương Viêm không hiểu nhìn hắn, không rõ giờ khắc mấu chốt này tại sao hắn lại dừng chân không tiến lên.

- Các người đi trước đi! Ta muốn ở chỗ này tu luyện một chút! Dương Khai ngẩng đầu nhìn nàng nói.

Dương Viêm nhướng mày, nhưng rất nhanh liền hiểu rõ: - Huynh muốn mượn đế uy nơi này để ngưng luyện Thế của bản thân ư?

Lời vừa nói ra, Diệp Tích Quân cũng vô cùng kinh ngạc.

- Không sai! Dương Khai cũng không phủ nhận: - Cơ duyên ngàn năm có một này, ta muốn thử xem!

Lúc trước, cùng đi với mấy người Phí Chi Đồ nghĩ cách cứu viện Tiền Thông, khi đi vào Lạc Đế Sơn, Ninh Hướng Trần có nói với Dương Khai: một ngày kia chờ hắn tấn thăng đến Phản Hư Cảnh hãy đi vào bên trong Lạc Đế Sơn ngưng luyện Thế của bản thân, bởi vì nơi đó có lực lượng đế uy!

Mượn lực lượng đế uy để ngưng luyện Thế, dường như cường đại hơn rất nhiều so với Thế của võ giả bình thường, chỗ tốt khó diễn tả được. Bất quá chuyện như vậy không có người nào chứng thực, rốt cuộc chân tướng ra sao, cũng không có ai biết được.

Lúc đó Dương Khai liền ghi nhớ trong lòng, không quản chuyện này là thật hay giả. Chờ đến lúc hắn đạt tới Phản Hư Cảnh, nhất định phải đi tới Lạc Đế Sơn một chuyến.

Nếu như chuyện này đúng như suy đoán thì dĩ nhiên không còn gì tốt hơn, mặc dù không đúng cũng không sao. Dù sao đế uy có công hiệu trợ giúp võ giả ngưng luyện Thế của bản thân, đây là điều mọi người đều công nhận.

Chỉ là từ sau khi Đế Uyển hiện thế, trong Lạc Đế Sơn dường như cũng không còn lực lượng đế uy. Dương Khai muốn mượn đế uy để ngưng luyện Thế của bản thân, có lẽ cũng chỉ có cơ hội lần này. Bỏ lỡ lần này, sẽ không có khả năng tìm được điều kiện như thế...

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!