Vốn không oán không cừu, Dương Khai cũng chẳng phải kẻ máu lạnh, không cần thiết phải lạm sát người vô tội. Hơn nữa, dù hắn không hạ sát thủ thì với trạng thái của nàng lúc này, e rằng cũng chẳng sống được bao lâu. Thế nhưng, ba người Càn Thiên Tông gặp phải hiểm cảnh như vậy, tuyệt đối không thoát khỏi liên quan đến nữ tử này.
Nếu nàng không có ý đồ gieo họa cho người khác, ba người Càn Thiên Tông cũng đâu đến nỗi rơi vào hiểm cảnh. Nghĩ đến đây, Dương Khai ngồi xổm xuống, đặt thân hình nàng nằm ngang ra, đưa tay gạt đi mái tóc đen che khuất gương mặt.
Trong khoảnh khắc, khuôn mặt của nữ tử này ập vào tầm mắt, thần sắc Dương Khai trở nên sững sờ. Ngay sau đó, con ngươi hắn co rút lại, trên mặt dâng lên vẻ không dám tin, thất thanh kinh hô:
- Sao có thể?
Vẻ mặt hắn như ban ngày gặp ma, dường như vừa trông thấy một cảnh tượng không thể nào tin nổi.
- Sao vậy? Dương tông chủ quen biết nữ tử này sao?
Cố chân nhân từng trải, lập tức có suy đoán.
Dương Khai không trả lời, biểu cảm trên mặt âm tình bất định, ánh mắt không ngừng lướt trên gương mặt nữ tử, càng nhìn thần sắc càng thêm kinh hãi.
Dung mạo của nữ nhân này giống hệt một người trong ký ức của hắn, gần như không có chút khác biệt nào, mặc dù đã xa cách hơn hai, ba mươi năm, nhưng ấn tượng của Dương Khai về nàng vẫn chưa hề phai nhạt.
Chẳng qua... nàng thật sự là người trong ký ức của mình sao? Nếu nói không phải, vậy thì cũng quá đỗi trùng hợp. Thiên hạ rộng lớn, cho dù có người dung mạo tương tự, cũng không thể nào tồn tại một người giống hệt như đúc. Nhưng nếu nói nàng chính là người đó, vậy tại sao nàng lại xuất hiện ở đây?
Trong lúc nhất thời, tâm tư Dương Khai trập trùng bất định, từng ký ức xưa cũ lướt qua trong đầu hắn như đèn kéo quân. Điều khiến Dương Khai không thể xác định chính là, nếu nàng ở đây, thì một nữ tử khác cũng phải ở đây mới đúng, vì sao nàng lại lẻ loi một mình? Điều này rõ ràng có chút vô lý.
- Cố tông chủ, ta cần giúp nàng trị thương, xin Cố tông chủ hộ pháp cho ta!
Dương Khai không có thời gian suy nghĩ nhiều. Hai mắt nữ tử trước mặt nhắm nghiền, tuy đang hôn mê nhưng đôi mày vẫn nhíu chặt đau đớn, hơn nữa sinh cơ trong cơ thể dường như đang nhanh chóng trôi đi.
Nếu ra tay cứu chữa muộn một chút, chỉ e chẳng bao lâu nữa nàng sẽ phải hương tiêu ngọc vẫn. Bất kể nàng có phải là người hắn phỏng đoán hay không, Dương Khai đều phải cứu tỉnh nàng rồi cẩn thận hỏi cho rõ.
- Dương tông chủ yên tâm, lão phu xin lấy tính mạng ra đảm bảo, sẽ không có bất kỳ ai đến quấy rầy ngươi!
Sắc mặt Cố Chân ngưng trọng cam đoan.
- Làm phiền rồi!
Dương Khai cũng không nói thêm gì, đưa tay đỡ nữ tử dậy, để nàng khoanh chân ngồi đối diện mình. Ngay sau đó, hắn một tay bắt lấy cổ tay nàng, Thánh Nguyên và Thần Niệm cùng lúc rót vào cơ thể nàng, cẩn thận dò xét.
Càng dò xét, sắc mặt Dương Khai càng trở nên khó coi.
Thương thế của nữ nhân này còn nghiêm trọng hơn hắn tưởng. Ngũ tạng lục phủ trong cơ thể đều đã lệch vị, không chỉ vậy, bên trong kinh mạch dường như còn có một luồng năng lượng khác đang tàn phá, cũng không biết là đã gặp phải loại công kích gì.
Thương thế như vậy không thể bảo là không nặng, đổi lại là võ giả bình thường thì tuyệt đối bó tay hết cách, chỉ có thể uổng phí Thánh Nguyên để kéo dài hơi tàn, cố gắng duy trì tính mạng cho nàng.
Đối với Dương Khai mà nói, đây cũng là một vấn đề nan giải, có thể cứu nàng về được hay không, trong lòng hắn thật ra cũng không chắc chắn lắm, nhưng việc đã đến nước này, chỉ có thể dốc sức một phen.
Nghĩ đến đây, Dương Khai đưa tay lướt qua Nhẫn Không Gian, lấy ra một cái bình ngọc, không chút do dự mở nắp, đổ ra một viên đan hoàn màu hồng.
Mùi thơm ngát của viên đan hoàn lập tức lan tỏa, linh lực dồi dào, vừa nhìn đã biết phẩm cấp không thấp.
Cố Chân tuy đang ở một bên hộ pháp, nhưng cũng chú ý động tĩnh bên này, thời điểm ông ta vừa thấy Linh Đan xuất hiện trên tay Dương Khai, không khỏi lộ vẻ kinh ngạc.
Bởi vì nếu ông ta không nhìn lầm, viên Linh Đan màu hồng đó hẳn là một loại thánh dược chữa thương Hư Vương Cấp hạ phẩm!
Đan dược Hư Vương Cấp, đừng nói là ở U Ám Tinh, mà ngay cả trong toàn bộ Tinh Vực cũng là vật vô giá, người có thể luyện chế ra loại đan dược này đều là Hư Vương Cấp Luyện Đan Sư.
Nếu chỉ có vậy thì cũng thôi, mấu chốt là trên viên Linh Đan màu hồng đó lại còn có Đan Văn!
Con ngươi Cố Chân suýt nữa lồi cả ra ngoài, lập tức ý thức được quan hệ giữa nữ nhân này và Dương Khai chỉ sợ không hề đơn giản, nếu không sao Dương Khai lại lấy ra Linh Đan quý giá như vậy để giúp nàng trị thương?
Một viên Linh Đan như vậy, nhìn khắp Tinh Vực cũng không có bao nhiêu, nếu mang về U Ám Tinh, càng có thể khiến vô số cường giả tranh giành đến sứt đầu mẻ trán. Nữ nhân này rốt cuộc có lai lịch gì, mà lại khiến Dương Khai không tiếc bất cứ giá nào cũng muốn cứu nàng một mạng? Cố Chân lập tức tò mò.
Viên Linh Đan Hư Vương Cấp này đương nhiên là do Dương Khai lấy được trong sơn cốc bí ẩn trước đó. Dương Khai cũng không ngờ đan dược lấy được từ nơi đó lại được dùng đến nhanh như vậy, nếu không với thuật luyện đan của bản thân, hắn căn bản không thể luyện chế ra được loại đan dược này.
Lúc đó ở trong sơn cốc phân chia Linh Đan với thiếu phụ của Băng Tâm Cốc, Dương Khai đã cố ý chia đều các loại đan dược có công dụng khác nhau, đương nhiên bao gồm cả loại dùng để trị thương.
Tuy nhiên, Linh Đan Hư Vương Cấp tuy dược hiệu cường đại, nhưng với tình trạng hiện tại của nữ tử này, phục dụng loại đan dược như vậy cũng không biết là phúc hay họa, vạn nhất không chịu nổi, chỉ sợ sẽ chết nhanh hơn.
Nghĩ đến đây, Dương Khai lại hít sâu một hơi.
Hắn bức ra một giọt Kim Huyết tinh thuần từ trong cơ thể, dung nhập vào viên Linh Đan màu hồng, lúc này mới cạy hàm răng của nữ tử, bắn Linh Đan vào trong miệng nàng. Có Kim Huyết tinh thuần bổ sung sinh cơ và khí huyết lực, hắn không cần lo lắng dược hiệu của Linh Đan bộc phát sẽ gây tổn thương cho nàng.
Việc còn lại là giúp nàng luyện hóa dược hiệu.
Dương Khai cũng không hề kiêng dè, đưa tay nắm lấy đôi bàn tay ngọc của nàng, Thánh Nguyên tinh thuần hùng hồn cuồn cuộn không ngừng, tuần tự rót vào cơ thể nàng, dẫn dắt Thánh Nguyên trong người nàng vận chuyển.
Thời gian trôi qua, Mặc Vũ và Thẩm Thi Đào đã điều tức xong, sau khi họ đến bên cạnh Cố Chân hỏi thăm tình hình, cũng đều yên lặng đứng chờ ở một bên.
Mà bên kia, theo dược hiệu không ngừng phát huy cùng sự dẫn dắt của Dương Khai, sắc mặt của nữ tử bị thương nặng rõ ràng ngày càng tốt hơn, càng lúc càng hồng hào. Ngũ tạng lục phủ bị thương trong cơ thể dần dần được chữa trị. Luồng năng lượng tàn phá bên trong kinh mạch cũng bị trục xuất.
Ước chừng sau hai canh giờ, nữ tử kia bỗng rên khẽ một tiếng, há miệng phun ra một ngụm máu đen, bắn thẳng về phía mặt Dương Khai.
Dương Khai tay mắt lanh lẹ, thuận tay phất một cái, liền dẫn ngụm máu đen đó sang một bên. Cho tới lúc này, hắn mới thở phào nhẹ nhõm.
Cuối cùng cũng kéo được mạng nhỏ của đối phương từ quỷ môn quan trở về, bất quá muốn hoàn toàn bình phục, chắc chắn còn cần một thời gian dài điều dưỡng. Hơn nữa trong thời gian ngắn, chiến lực của nàng cũng chỉ có thể phát huy chưa được một nửa.
Trong Đế Uyển, tình huống như vậy không thể nghi ngờ là rất nguy hiểm, một khi gặp phải chuyện gì, thì không còn chút sức lực nào để đánh trả.
Sau khi hộc ra một ngụm máu đen, lông mi của nữ tử khẽ lay động, dường như có dấu hiệu muốn tỉnh lại. Dương Khai vui mừng khôn xiết.
Một lát sau, đối phương quả nhiên mở mắt ra, chỉ có điều dường như còn chưa hiểu rõ tình hình, trong đôi mắt là một mảnh mờ mịt. Sau khi nữ tử nhìn thấy nam nhân khoanh chân ngồi trước mặt mình, rõ ràng sững sờ một chút, kinh ngạc nhìn Dương Khai, không nói một lời.
Dương Khai cũng không dám tùy tiện lên tiếng hỏi thăm, sợ nhận được đáp án không phải là điều mình mong muốn.
Hồi lâu sau, nữ tử kia mới run rẩy đưa một tay ra, dường như muốn chạm vào gò má Dương Khai. Trong mắt Dương Khai lóe lên vẻ kích động, cũng không có ý né tránh.
- Bọn họ quả nhiên quen nhau!
Thẩm Thi Đào ở bên kia nhìn thấy liền lẩm bẩm một tiếng:
- Hơn nữa xem ra quan hệ còn không hề đơn giản.
Nơi đất khách quê người gặp lại cố nhân, không thể nghi ngờ là một việc khiến người ta vui mừng, Thẩm Thi Đào cũng mừng thay cho Dương Khai, âm thầm cảm động trước một màn trùng phùng sau bao ngày xa cách này.
Ngay sau đó, một cảnh tượng ngoài dự đoán của mọi người xuất hiện.
Bàn tay nhỏ bé của nữ tử kia khi chỉ còn cách gò má Dương Khai ba tấc, bỗng nhiên từ chạm đổi thành vỗ, dường như muốn tát Dương Khai một cái. Đáng tiếc cử chỉ đó không có chút sức lực nào, tư thế vỗ xuống trông lại có chút như đang liếc mắt đưa tình, cực kỳ mập mờ.
- Khốn kiếp, người đầu tiên lão nương nhìn thấy lại là ngươi! Uổng công Nữ Vương đại nhân khổ sở chờ ngươi bao năm như vậy, sao ngươi cũng chết rồi? Không phải người ta nói người tốt sống không lâu, kẻ xấu sống ngàn năm sao?
Nữ tử vừa mắng, trong đôi mắt đẹp lại lăn ra những giọt lệ, tựa như chuỗi ngọc trai đứt dây, không ngừng rơi xuống, trông vô cùng thương tâm.
- Bích Lạc?
Da mặt Dương Khai co giật, khó khăn thốt ra hai chữ từ trong cổ họng.
Đến lúc này, hắn rốt cuộc có thể xác định thân phận của nữ tử trước mắt, mình đã không đoán sai. Nàng đúng là người hắn quen biết trước kia, nếu không không thể nào vừa nhìn đã nhận ra mình.
Thiếp thân tỳ nữ của Yêu Mị Nữ Vương Phiến Khinh La, Bích Lạc!
Năm đó từ biệt ở Thương Vân Tà Địa, đã gần ba mươi năm, Dương Khai làm sao cũng không ngờ tới, lại có thể gặp được Bích Lạc ở nơi này.
Thế sự thật vô thường!
Hắn khao khát có thể gặp lại Tô Nhan trong Đế Uyển, kết quả lại không được, trái lại ở đây gặp được Tuyết Nguyệt, gặp được Bích Lạc mà hắn nghĩ rằng vĩnh viễn không thể gặp lại.
Không vì điều gì khác, những năm gần đây, tuy hắn không thể gặp lại Tô Nhan, nhưng ít nhất vẫn còn một chút manh mối về nàng. Hắn biết nàng còn sống. Nhưng về Yêu Mị Nữ Vương Phiến Khinh La và Bích Lạc, hắn lại không có nửa điểm tin tức.
Năm đó hắn rời khỏi thế giới bên Trung Đô để đến Thông Huyền Đại Lục, đó là lần gặp mặt cuối cùng giữa hắn với Phiến Khinh La và Bích Lạc. Gần mười năm sau, hắn từ Thông Huyền Đại Lục quay về Trung Đô, đã từng đến Thương Vân Tà Địa tìm kiếm Phiến Khinh La, nhưng sớm đã không thấy bóng dáng hai nàng đâu.
Sau một hồi tìm hiểu, hắn mới biết được từ chỗ Thiểm Điện Ảnh Vương, nơi cuối cùng mà Phiến Khinh La và Bích Lạc đến là Chu Mẫu Sào Huyệt. Đợi sau khi Dương Khai chạy tới Chu Mẫu Sào Huyệt, chỉ phát hiện một tòa tế đàn, còn sống chết của Phiến Khinh La và Bích Lạc, hắn căn bản không thể nào suy đoán.
Từ đó về sau, hắn cho rằng mình vĩnh viễn không thể gặp lại Phiến Khinh La hay Bích Lạc. Ai có thể ngờ, chuyến đi Đế Uyển này lại xuất hiện một màn kịch tính như vậy?
Trong lúc nhất thời, Dương Khai như ở trong mơ, gần như không thể tin nổi.
Mà lúc Dương Khai thất thần, Bích Lạc dường như cũng đã kịp phản ứng, nhận ra mình chưa chết, nhất thời có chút ngượng ngùng, nhưng lại vô cùng vui mừng.
Nàng cũng không ngờ tới, lại có thể gặp lại Dương Khai ở nơi này. Tuy rằng tên khốn này năm đó đã bắt nạt mình, càng khiến Nữ Vương đại nhân canh cánh trong lòng bao năm qua, nhưng không thể phủ nhận, ở nơi này, vào thời điểm này gặp lại, vẫn khiến tâm tình Bích Lạc kích động. Trong đôi mắt đẹp tràn đầy tia sáng kỳ dị, dường như ngay cả sinh khí cũng khôi phục không ít.
ღ Từng câu chữ, một giấc mơ ღ Thiên Lôi Trúc gửi đến bạn nghe