Virtus's Reader
Võ Luyện Đỉnh Phong

Chương 1460: CHƯƠNG 1460: AI LÀ THỢ SĂN?

Lần trước khi Dương Khai đi vào Đế Uyển đã từng chạm trán vật nhỏ này, biết bản thể nó vô hình, có thể biến ảo vạn vật. Cho nên đừng thấy thỏ trắng khéo léo, nhanh nhẹn, trắng muốt, thực chất lại cực kỳ hung hãn.

Hai cô gái Phản Hư tam tầng cảnh nọ tuy rằng thực lực cao cường, tác chiến trong hoàn cảnh đặc thù nơi đây càng có thể khiến bản thân phát huy vượt xa người thường, nhưng khí linh thiên địa mang hình thái thỏ trắng lại chiếm ưu thế về địa hình.

Hơn nữa, nó còn ưu thế hơn các nàng nhiều! Dù sao bản thân khí linh thiên địa chính là hàn khí tinh thuần nơi đây. Nó trải qua mấy vạn năm tụ tập tích lũy, sinh ra linh trí, từng bước diễn hóa, thế giới bên trong băng đạo đối với nó mà nói, quả thực chính là hậu hoa viên của chính mình.

Cho nên tuy rằng hai cô gái kia liên thủ, cũng như cũ bị khí linh thiên địa quấn lấy không thể phát huy sức mạnh, ngược lại khắp nơi bị kiềm chế.

- Đây thật đúng là đúng dịp. Khóe miệng Dương Khai khẽ nhếch, nhìn hai cô gái kia lẩm bẩm.

- Ngươi biết các nàng sao? Bích Lạc tò mò hỏi thăm.

- Không nhận ra, nhưng ta biết các nàng xuất thân nơi nào. Dương Khai thuận miệng đáp một câu. Bích Lạc nghe xong ngơ ngác.

Dương Khai quả thật không nhận ra hai nữ nhân này, nhưng từ y phục mà các nàng mặc, cùng hoa văn thêu trên áo xem ra, hẳn là cường giả của Băng Tâm Cốc Xích Lan Tinh. Dương Khai mấy ngày trước mới cùng người của Băng Tâm Cốc đã từng quen biết, làm sao có thể nhận sai được chứ?

Nhìn như vậy, người của Băng Tâm Cốc chia làm hai đường, một phe thăm dò phía ngoài Đế Uyển, một phe bên trong Đế Uyển. Không đặt trứng vào cùng một giỏ, quả thực là cách làm tương đối sáng suốt. Võ giả Băng Tâm Cốc tu luyện đều là công pháp cùng bí thuật thuộc tính băng, sự hấp dẫn của khí linh thiên địa đó đối với các nàng có thể tưởng tượng được.

Đoán chừng cũng vì vậy, các nàng mới mạo hiểm giao chiến với thỏ trắng. Nhưng không ngờ đến giờ này đã đâm lao thì phải theo lao, muốn thoát thân cũng không có cách nào, chỉ có thể cắn răng chống đỡ. Cục diện hiện tại đương nhiên rất tốt để tọa sơn quan hổ đấu. Thực lực hai cô gái của Băng Tâm Cốc không thấp, cho dù không địch nổi khí linh thiên địa, cũng có thể tạo thành không ít phiền toái cho nó.

Dương Khai hoàn toàn có thể tìm cơ hội xuất thủ, nhất cử hàng phục khí linh thiên địa. Hoặc là khiến tàn hồn Băng Phượng thôn phệ nó. Về phần hai cô gái kia sống hay chết, không liên quan nhiều lắm đến Dương Khai.

Mọi người bình thủy tương phùng, không hề có giao tình, Dương Khai đích thực không có tâm trạng đi cứu người trong lúc nguy nan. Trong lòng quyết định chủ ý, Dương Khai dùng mắt ra hiệu với Bích Lạc, bảo nàng an tâm chớ nóng vội. Bích Lạc tâm lĩnh thần hội, nhẹ nhàng gật đầu, bề ngoài vẫn bình tĩnh, nhưng sâu trong nội tâm lại vô cùng khẩn trương.

Không gì khác, chuyện cướp thức ăn từ miệng hổ thật là có chút kích thích. Nàng cũng không nghĩ tới lá gan của Dương Khai lại lớn đến thế, dám âm thầm tính kế hai cường giả Phản Hư tam tầng cảnh!

Tuy nhiên... dù sao cũng là nam nhân được đại nhân coi trọng, nếu không có chút can đảm, vậy cũng không xứng với đại nhân, trong lòng nghĩ như vậy, Bích Lạc lại có chút ít mong đợi. Trận chiến bên kia vẫn như cũ đang kéo dài. Dương Khai và Bích Lạc trốn phía sau núi băng, nhưng không để lộ hành tung. Tâm thần của hai cô gái Băng Tâm Cốc hoàn toàn bị khí linh thiên địa hấp dẫn, làm gì có thời gian rảnh rỗi dò xét xung quanh?

Theo thời gian trôi qua, trận chiến cũng càng ngày càng quyết liệt. Hai cô gái Băng Tâm Cốc cơ hồ liều mạng đổi mạng, muốn giết ra một con đường sống. Đến lúc này, các nàng đã hối hận khôn nguôi, thầm hận mình không nên tùy tiện xông vào nơi này trêu chọc khí linh thiên địa kia. Kết quả chẳng những không thể đạt được điều mình muốn, ngược lại còn có nguy hiểm bỏ mạng tại đây.

Nhưng hối hận cũng chẳng làm nên chuyện gì, đối mặt với công kích của hàn khí nổi lên xung quanh do thỏ trắng điều động biến thành, các nàng cũng chỉ có thể khổ sở phòng thủ, ngoài phòng thủ còn nghĩ cách thoát thân. Tình thế càng ngày càng tệ, hai nàng đều cấp bách đến mức đầu đầy mồ hôi, gương mặt xinh đẹp biến sắc. Dương Khai ở cách đó không xa thờ ơ lạnh nhạt, tìm kiếm cơ hội để xuất thủ.

Bỗng nhiên, hắn nhướng mày, dường như cảm ứng được điều gì, trong lòng dâng lên một cảm giác báo động. Loại cảm giác này... giống như mình bị ai đó để mắt tới vậy. Dương Khai vội vàng thu liễm tâm thần, cau mày nhìn quanh bốn phía, nơi ánh mắt lướt qua, cũng không phát hiện chỗ nào khả nghi.

Thần niệm không thể rời khỏi cơ thể quá xa, Dương Khai cũng không thể lợi dụng thần thức cường đại của mình để dò xét xung quanh. Nhưng hắn cũng không cho rằng cảm giác vừa rồi là sai lầm, có lẽ... quả thật còn có những người khác ẩn nấp ở đây. Nghĩ tới đây, Dương Khai cúi đầu, ánh sáng vàng nơi mắt trái chợt nổi lên, Diệt Thế Ma Nhãn được vận dụng đến cực hạn.

Lần này, Dương Khai rốt cục có phát hiện. Ngay phía sau một tòa núi băng khác cách mình chưa tới ba mươi trượng, lại có hai bóng người ẩn nấp cùng một chỗ, cũng không biết bọn họ rốt cuộc đã vận dụng dị bảo huyền diệu nào, lại hoàn toàn che giấu dấu vết và khí tức của bản thân. Mặc dù là với Diệt Thế Ma Nhãn nhìn lại, cũng không thấy được diện mạo thật sự của bọn họ, chỉ có thể phát hiện thân hình mờ ảo. Bất quá nhìn từ hình thể, hẳn là một nam một nữ không sai, hơn nữa nam tử kia, còn thiếu một cánh tay.

Kim Thạch của Ma Huyết Giáo, cùng vị giáo chủ xinh đẹp kia ư? Trong lòng Dương Khai lập tức hiện lên khuôn mặt của hai người, sắc mặt hơi đổi. Tuy rằng vẻn vẹn chỉ là sự suy đoán của hắn, nhưng chắc chắn đúng tám chín phần mười.

Một nam một nữ tổ hợp, hơn nữa nam nhân còn thiếu một tay, trừ hai người của Ma Huyết Giáo ra, không còn khả năng nào khác nữa. Nếu nói như vậy, cũng chỉ có thể nói là thật trùng hợp. Bọn họ không ngờ cũng ở nơi đây, đúng là oan gia ngõ hẹp, trong lòng Dương Khai thầm than xui xẻo.

Quan hệ giữa mình và Ma Huyết Giáo chưa thể nói là hòa thuận. Trước khi đi vào Đế Uyển, Kim Thạch muốn ra tay giết chết mình, đáng tiếc bị lực lượng Đế Uy ngăn cản, ngược lại bản thân bị thương. Lời nói uy hiếp ngày đó còn văng vẳng bên tai, giờ này cừu nhân gặp mặt, Kim Thạch chắc chắn sẽ không từ bỏ ý đồ.

Hai người đối phương hẳn đã phát hiện ra mình, cảm giác báo động vừa dâng lên trong lòng có lẽ cũng do hai người này mang đến. Cũng may Dương Khai vận dụng Diệt Thế Ma Nhãn trong yên lặng. Kim Thạch và vị giáo chủ xinh đẹp kia cũng không phát hiện, hắn ít nhiều vẫn chiếm được chút tiên cơ. Bọ ngựa bắt ve, hoàng tước ở phía sau, rốt cuộc ai mới là thợ săn đây? Cục diện hiện giờ có thể nói là khó phân biệt, Dương Khai lại không dám tùy tiện động thủ, nếu không rất có khả năng thất bại trong gang tấc. Tiếng quát khẽ từ bên kia không ngừng truyền đến.

Tuy rằng hai cô gái của Băng Tâm Cốc có tu vi không yếu, bí bảo cũng có uy năng cường đại, nhưng ở nơi này giao chiến với khí linh thiên địa, lại là cố gắng hết sức mà không thu được gì. Bí bảo mà bọn họ tế ra, tất cả đều bị công kích thuộc tính băng che phủ trời đất đánh tới làm cho linh tính tổn hao lớn, ngay cả Thánh Nguyên hộ thân cũng rơi vào tình thế nguy hiểm, thấy rõ tầng phòng ngự sắp bị phá vỡ.

Nhìn lại khí linh thiên địa mang hình thái thỏ trắng kia, lại là vẻ mặt thích thú. Trong đôi mắt đỏ ngầu tràn đầy vẻ hài hước, nó nhảy nhót ào tới, cực kỳ linh hoạt, bốn phía từng luồng khí băng hàn được nó tụ tập lại.

Ngay sau đó chuyển hóa thành từng dòng lợi khí tựa như trường mâu, phô thiên cái địa bắn về phía hai cô gái Băng Tâm Cốc. Tiếng xé gió vù vù không ngừng bên tai, hai nàng biến sắc, cũng không biết đã sử dụng bí thuật huyền diệu đến mức nào, lại trong khoảng thời gian ngắn đã kết nối Thánh Nguyên của hai người lại với nhau, liên thủ chống địch.

"Ầm ầm ầm..."

Tiếng vang to lớn quanh quẩn cả băng đạo, năng lượng thiên địa chấn động dữ dội, tựa như tận thế lại đến, khiến người ta kinh hãi tột độ. Tiếng kêu thảm thiết vang lên, hai thân ảnh uyển chuyển bay ngược ra ngoài. Khi còn đang giữa không trung, máu tươi đã phun ra, nhuộm đỏ y phục trắng tinh, trông cực kỳ thê thảm.

Đến thời khắc này, hai cô gái của Băng Tâm Cốc đều lộ vẻ tuyệt vọng, toàn bộ Thánh Nguyên đã tiêu hao gần hết, lại bị khí linh thiên địa đánh trọng thương. Thời khắc này các nàng có thể nói là không còn chút sức lực nào để đánh trả, chỉ có thể nhắm mắt chờ chết. Mà đúng lúc đó, hai thân ảnh khác bỗng nhiên xuất hiện từ sau một tòa núi băng, vô cùng quỷ dị, tựa như xuất hiện từ hư không, ngay sau đó hóa thành hai tia huyết quang, nhanh chóng vọt tới khí linh thiên địa.

Ngay khoảnh khắc bọn họ hiện thân, Dương Khai phát hiện hai người này quả nhiên đúng như mình phỏng đoán, chính là Kim Thạch và vị giáo chủ xinh đẹp của Ma Huyết Giáo. Hai người họ lựa chọn xuất thủ vào đúng lúc này, đương nhiên không phải có lòng tốt muốn cứu người, mà vì đây là thời khắc khí linh thiên địa lơ là nhất. Bọn họ lựa chọn đúng lúc này xuất thủ, không nghi ngờ gì là nhắm vào khí linh thiên địa.

Tuy nói khí linh thiên địa thuộc tính băng không có tác dụng gì đối với bọn họ, nhưng dị bảo như vậy nếu có thể bắt được, thì có thể đổi lấy vô số thứ khác mà bọn họ mong muốn. Về phần Dương Khai và Bích Lạc, Kim Thạch cùng vị giáo chủ xinh đẹp kia đều không để trong lòng, chỉ định xử lý xong khí linh thiên địa, rồi mới đến tìm bọn họ gây phiền phức.

Thời cơ và góc độ xuất thủ của hai người được nắm bắt vô cùng tốt, khi còn đang giữa không trung, quai hàm của Kim Thạch phồng lên. Một tiếng kêu tựa như tiếng ve bỗng nhiên phun ra từ miệng hắn, tạo thành một luồng âm ba kinh khủng có thể nhìn thấy bằng mắt thường, bao phủ thẳng về phía trước.

Từng vòng gợn sóng nhanh chóng khuếch tán, trực tiếp bao trùm khí linh thiên địa vào trong đó. Khí linh thiên địa đang chuẩn bị ra tay với hai cô gái Băng Tâm Cốc nhất thời không đề phòng, lập tức trúng chiêu. Sự công kích như vậy đối với loại vật vô hình thì không có tác dụng gì, nhưng bí thuật âm ba của Kim Thạch hiển nhiên không phải chuyện đùa.

Lão già đó tu luyện chính là Kim Thiền Cực Ma Quyết, truyền từ thời thượng cổ, uy lực to lớn, chiêu này của Kim Thạch rõ ràng chủ yếu nhắm vào thần hồn. Khí linh thiên địa tuy có linh trí, nhưng chưa khai mở hoàn toàn, kiêng kỵ nhất là loại công kích này. Kim Thạch ra tay coi như đúng bệnh hốt thuốc, hiệu quả cực kỳ rõ rệt.

Khí linh thiên địa hình thái thỏ trắng rõ ràng lộ ra vẻ mặt cực kỳ đau đớn, động tác cũng thoáng khựng lại, cả người biến ảo, dường như muốn tan rã. Hai chân trước ôm lấy đầu, lăn lộn tại chỗ. Ngay lúc này, vị giáo chủ xinh đẹp của Ma Huyết Giáo đã ra tay.

Bàn tay ngọc ngà khẽ run lên, bắn ra hai sợi tơ đỏ như máu. Bí thuật Ma Huyết Ti! Thân là Giáo chủ Ma Huyết Giáo, nàng đã tu luyện ra hai sợi Ma Huyết Ti. Người của Ma Huyết Giáo tu luyện bí thuật Ma Huyết Ti, có bản chất khác biệt với Dương Khai.

Dương Khai thì lợi dụng Kim Huyết từ trong cơ thể để ngưng luyện Kim Huyết Ti, chỉ cần Kim Huyết dồi dào, bất kể tu luyện bao nhiêu, cũng không gây nguy hại cho bản thân hắn. Nhưng Ma Huyết Ti của Ma Huyết Giáo lại khác. Ma Huyết Ti của bọn họ đều là ngưng luyện khí huyết lực, tinh hoa máu thịt của bản thân, tích lũy từng chút một qua nhiều năm tháng. Cho nên đối với người của Ma Huyết Giáo mà nói, vô cùng trân quý.

Khi tu luyện Ma Huyết Ti, võ giả đó sẽ tiêu hao rất nhiều khí huyết, sau khi tu luyện cũng phải tìm cách bổ sung khí huyết lực, nếu không sẽ gặp phải tai họa ngầm. Một người một đời về cơ bản chỉ có thể tu luyện ra một sợi Ma Huyết Ti, nếu cưỡng ép tu luyện sợi thứ hai, bản thân sẽ phải chịu gánh nặng cực lớn, thậm chí có khả năng hao hết tinh lực mà bỏ mạng. Hậu quả có thể nói là cực kỳ nghiêm trọng!

✦ Truyện hay, dịch mượt ✦ Thiên Lôi Trúc cùng bạn bay xa

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!