Virtus's Reader
Võ Luyện Đỉnh Phong

Chương 1465: CHƯƠNG 1465: KẺ KHÔNG BIẾT ĐIỀU

Với chiến lực hiện tại, dù Dương Khai không e ngại bất kỳ Phản Hư Cảnh nào, nhưng nếu Ma Huyết Giáo chủ nhất quyết bỏ chạy, hắn cũng khó lòng ngăn cản, trừ phi có thể phong tỏa toàn bộ đường lui của đối phương từ trước.

May thay, hắn đã cược đúng.

Một lát sau, Thạch Khổi hí hửng chạy về, dâng lên một chiếc nhẫn không gian. Đây hiển nhiên là vật của Ma Huyết Giáo chủ. Dương Khai nhận lấy, thần niệm lướt qua, đoạn vui mừng cất đi.

Là người đứng đầu một giáo, gia sản của mỹ phụ kia tất nhiên vô cùng phong phú. Có điều Dương Khai không có thời gian kiểm tra kỹ lưỡng, đành tạm gác lại, đợi sau khi rời khỏi Đế Uyển sẽ tính. Hắn quay đầu nhìn quanh nhưng không tìm thấy nhẫn không gian của Kim Thạch, có lẽ đã vô tình bị cuốn vào hư không qua khe nứt không gian, muốn tìm lại e là không thể.

Nhưng điều đó cũng chẳng đáng kể, trận chiến này hắn đã thu hoạch đủ nhiều, ít nhất mục đích ban đầu của Dương Khai đã đạt được.

Phất tay thu Thạch Khổi vào không gian Hắc Thư, Dương Khai thản nhiên nói:

- Đi thôi.

- A, vâng.

Bích Lạc vẫn còn hơi thất thần, khẽ gật đầu, rồi để mặc Dương Khai ôm lấy mình bay về phía cuối băng đạo. Suốt chặng đường, vẻ mặt nàng vô cùng phức tạp.

Nàng nhận ra, suy nghĩ trước đây của mình đã sai lầm đến mức nào!

Khi mới gặp lại, thấy cảnh giới tu vi của Dương Khai tương đương mình, Bích Lạc đã theo bản năng cho rằng hắn không hề xứng với đại nhân nhà mình. Nàng còn hận rèn sắt không thành thép, nghĩ rằng bao năm qua Dương Khai không nỗ lực tu luyện nên khoảng cách với đại nhân ngày một lớn. Nhưng sau trận chiến này, nàng mới hiểu, cảnh giới tu vi của Dương Khai tuy thấp hơn đại nhân hai tiểu cấp bậc, nhưng chiến lực thực sự e rằng ngay cả đại nhân cũng không sánh bằng. Trận chiến vừa rồi, nếu để đại nhân xử lý, chưa chắc đã được hoàn mỹ như Dương Khai.

Chỉ tiếc một điều, Dương Khai mượn ngoại lực quá nhiều. Tuy ngoại lực cũng là một phần thực lực, nhưng ở bất cứ đâu, thực lực của bản thân mới là gốc rễ, dựa dẫm vào ngoại vật không phải là con đường lâu dài.

Nhân vô thập toàn. Xem ra, hắn và đại nhân nhà mình tuy có chênh lệch, nhưng cũng không quá lớn, miễn cưỡng có thể xem là tương xứng.

Nghĩ đến đây, tâm trạng Bích Lạc khá hơn nhiều.

Mọi nguy hiểm trong băng đạo đã được dọn dẹp, đường đi thông suốt không còn trở ngại. Chẳng mấy chốc, Dương Khai đã đưa Bích Lạc tới trước cửa đại điện, đến đây, hắn đã quen đường quen lối.

Tuy nhiên, hắn không vội rời đi mà khẽ nhíu mày, đưa mắt nhìn về phía sau.

Một lát sau, hai bóng người đuổi theo đến nơi. Chính là hai nữ tử của Băng Tâm Cốc.

Vừa ra khỏi băng đạo đã thấy Dương Khai đang chờ sẵn, hai nàng đều sững sờ, nét mặt lộ vẻ cảnh giác. Ngay sau đó, nữ nhân lớn tuổi hơn bước lên nói:

- Xin hỏi tiểu huynh đệ cao danh quý tính? Thiếp là Đàm Thính Hà, người của Băng Tâm Cốc tại Xích Lan Tinh, đa tạ tiểu huynh đệ vừa rồi đã ra tay cứu giúp.

Dương Khai hờ hững liếc nhìn, đáp:

- Nếu các ngươi đuổi theo chỉ để nói lời cảm tạ thì không cần. Ta và hai kẻ kia vốn có thù oán, giết chúng không liên quan gì đến các ngươi.

Đàm Thính Hà nghe vậy liền cười khổ:

- Tuy là thế, nhưng hai kẻ kia vừa nhìn đã biết không phải hạng tốt lành. Nếu không nhờ tiểu huynh đệ ra tay, e rằng ta và sư muội đã lành ít dữ nhiều. Cho nên, dù thế nào cũng xin tiểu huynh đệ nhận của thiếp và sư muội một lạy.

Nói rồi, nàng cùng nữ nhân còn lại dịu dàng thi lễ.

Dương Khai tỏ vẻ dửng dưng, cũng lười ngăn cản. Mặc dù hắn không có ý định rút đao tương trợ, nhưng quả thật nhờ hắn xuất hiện mà các nàng mới giữ được mạng. Với tính cách và tác phong của hạng người như Kim Thạch, hai cô gái này e rằng đã phải ôm hận nơi đây.

Nhận một lạy của các nàng cũng không có gì quá đáng.

Sau khi tạ ơn, thấy Dương Khai không có phản ứng gì, lại còn tỏ vẻ xa cách, hai nàng trông hơi mất tự nhiên, liếc nhìn nhau, dường như có điều khó nói.

- Còn chuyện gì sao?

Dương Khai nhướng mày, lộ vẻ không vui. Với tình trạng hiện tại, các nàng nên nhanh chóng tìm một nơi tĩnh dưỡng thương thế, sao cứ dây dưa với hắn làm gì?

Chẳng lẽ thấy thực lực của hắn không tệ, muốn liên thủ cùng hắn? Hay là muốn dựa vào hắn để được che chở? Dương Khai thầm đoán, nếu đúng như vậy thì các nàng đã tính sai rồi.

Dù các nàng không nghĩ sai, nhưng hắn cũng không phải kẻ tốt bụng gặp ai cũng giúp. Mang theo một mình Bích Lạc đã là cố hết sức, Dương Khai không có ý định chăm sóc thêm hai kẻ bị thương.

- Chuyện là thế này...

Đàm Thính Hà vén sợi tóc mai bên tai, ánh mắt đầy mong đợi nhìn Dương Khai:

- Xin hỏi tiểu huynh đệ, thứ vừa rồi nuốt chửng khí linh thiên địa có phải là thánh linh thượng cổ Băng Phượng trong truyền thuyết không?

Đồng tử Dương Khai co rụt lại, ánh mắt lạnh lùng nhìn chằm chằm đối phương, dần trở nên u ám.

Thấy tình hình không ổn, Đàm Thính Hà vội vàng xua tay:

- Tiểu huynh đệ đừng hiểu lầm, ta và sư muội không có ác ý, hơn nữa chúng ta cũng không có bản lĩnh đó, chỉ là muốn hỏi thăm một chút thôi.

- Phải thì sao? Không phải thì sao?

Dương Khai hừ lạnh. Nữ nhân này thật không biết điều, tự dưng lại hỏi chuyện này làm gì? Không biết có những thứ không nên hỏi nhiều sao? Nếu hắn là kẻ tính tình nóng nảy, chỉ riêng câu hỏi này đã đủ để hắn ra tay giết người diệt khẩu.

Nghe hắn đáp lại như vậy, Đàm Thính Hà mừng rỡ, vội nói:

- Nếu thật sự là Băng Phượng... tiểu huynh đệ có thể trao đổi nó cho Băng Tâm Cốc chúng ta không? Chúng ta có thể đáp ứng bất kỳ yêu cầu nào của ngươi!

- Trao đổi?

Dương Khai ngẩn ra, rồi bật cười giận dữ:

- Ngươi chưa tỉnh ngủ à? Lời như vậy mà cũng nói ra được?

Ngay cả Bích Lạc đứng bên cạnh cũng lộ vẻ châm chọc nhìn Đàm Thính Hà.

Đây là đề nghị nực cười nhất mà nàng từng nghe. Băng Phượng là tồn tại cao quý dường nào? Dương Khai có được một luồng tàn hồn của nó đã là cơ duyên nghịch thiên, sao có thể đem ra trao đổi?

Nhưng đối mặt với lời lẽ lạnh lùng của Dương Khai, Đàm Thính Hà không hề nản lòng, nghiêm mặt nói:

- Không giấu gì tiểu huynh đệ, công pháp Băng Tâm Cốc chúng ta tu luyện chính là thuộc tính băng, vật tổ mà các đệ tử thờ phụng chính là Băng Phượng. Vì vậy, linh vật kia đối với Băng Tâm Cốc chúng ta có tác dụng không thể tưởng tượng nổi.

- Thì sao?

Dương Khai mất kiên nhẫn.

- Nếu thiếp không cảm nhận sai, công pháp tiểu huynh đệ tu luyện hẳn không phải thuộc tính băng! Băng Phượng tuy hiếm có, nhưng đối với ngươi tác dụng không lớn, cũng không thể phát huy hết tiềm lực của nó. Nếu ngươi đồng ý trao đổi, ta có thể đại diện tông môn đáp ứng mọi điều kiện ngươi đưa ra!

Đàm Thính Hà nói rất nhanh, vội vàng bày tỏ ý định. Nữ tử Băng Tâm Cốc còn lại cũng ở bên cạnh gật đầu phụ họa.

Nếu Dương Khai thật sự đồng ý giao dịch này, Băng Tâm Cốc dù phải trả bất cứ giá nào cũng xứng đáng. Vì vậy, các nàng mới dám vượt quyền các cao tầng trong tông môn để đưa ra quyết định này, tin rằng những người khác trong tông môn sẽ chỉ vui mừng chứ không hề oán trách.

- Lời ngươi nói ta coi như gió thoảng bên tai. Nếu còn dám nói thêm một lời, ta sẽ khiến hai người các ngươi vĩnh viễn ở lại Đế Uyển này!

Dương Khai lạnh lùng liếc nhìn các nàng, sau đó dẫn Bích Lạc đi về một hướng khác.

- Tiểu huynh đệ hãy suy nghĩ kỹ đi, khi nào nghĩ thông suốt, lúc nào cũng có thể đến Xích Lan Tinh tìm Băng Tâm Cốc!

Đàm Thính Hà dường như vẫn chưa từ bỏ, cất giọng gọi với theo.

Vừa dứt lời, một luồng kim quang từ phía trước bắn tới. Giữa đường, kim quang hóa thành một lực hút cực mạnh, tóm lấy nàng. Đàm Thính Hà hét lên một tiếng, cả người bị cuốn bay lên không rồi rơi phịch xuống đất.

Đến khi nàng ngẩng đầu nhìn lại, Dương Khai và Bích Lạc đã đi xa, bóng dáng khuất dần.

- Sư tỷ!

Nữ tử Băng Tâm Cốc còn lại kinh hãi, vội chạy tới đỡ Đàm Thính Hà dậy.

- Ta không sao.

Đàm Thính Hà chậm rãi lắc đầu, vẻ mặt đầy không cam lòng, muốn đuổi theo nhưng nhớ lại uy lực của một kích vừa rồi, nàng lại không dám hành động thiếu suy nghĩ.

Nàng biết mình đã chọc giận đối phương, khơi dậy sát tâm của hắn. Nhưng đối phương dường như không phải kẻ lòng dạ độc ác, chỉ ra tay trừng phạt chứ không hạ sát thủ.

Giờ phút này mà còn tiếp tục chọc giận hắn thì không khác gì tự tìm đường chết.

Nhưng phải trơ mắt nhìn một võ giả tu luyện công pháp không phải thuộc tính băng mang theo tàn hồn Băng Phượng rời đi, nàng thực sự không cam lòng. Thứ đó nếu được đặt ở Băng Tâm Cốc sẽ mang lại lợi ích to lớn biết bao.

- Người này sao lại ngang ngược vô lý như vậy chứ?

Nữ nhân nhỏ tuổi hơn bất bình nói.

- Là chúng ta đã đường đột rồi.

Đàm Thính Hà cười khổ.

- Nhưng mà sư tỷ, chẳng lẽ cứ trơ mắt nhìn cơ duyên to lớn như vậy vuột mất sao?

Nữ nhân nhỏ tuổi vẫn không cam lòng.

- Còn làm gì được nữa? Giờ chỉ có thể hy vọng một ngày nào đó hắn sẽ nghĩ lại. Dù sao ta cũng đã nói cho hắn biết hành tinh tu luyện của Băng Tâm Cốc rồi, nếu có ngày hắn thật sự muốn trao đổi, ắt sẽ tìm đến tông môn.

Đàm Thính Hà lắc đầu:

- Thôi, chuyện này dừng ở đây. Sư muội, chúng ta tìm một nơi điều tức trước đã.

- Vâng.

Bên này, Dương Khai và Bích Lạc đã rời khỏi cung điện. Tuy đã từ chối đề nghị của Đàm Thính Hà, thậm chí còn ra tay dạy dỗ nàng một bài học, nhưng tâm trạng Dương Khai vẫn có chút gợn sóng.

Không vì gì khác, tàn hồn Băng Phượng là thứ hắn chuẩn bị cho Tô Nhan, để nàng tiếp nhận truyền thừa. Vậy mà lại có kẻ khác nhòm ngó, còn huênh hoang đòi trao đổi, điều này khiến hắn vô cùng tức giận.

Nếu không phải hắn và hai nữ nhân kia không thù không oán, hắn đã sớm ra tay giết người diệt khẩu, đâu để các nàng lải nhải nhiều lời như vậy.

Dọc đường đi, Bích Lạc tỏ ra rất ngoan ngoãn. Nàng biết trong Đế Uyển nguy cơ trùng trùng, có thể an toàn đi lại hoàn toàn là nhờ Dương Khai, vì vậy không dám làm phiền hắn.

Chẳng mấy chốc, hai người đã đến trước một mê cung. Dương Khai chau mày đứng trước lối vào, cố gắng hồi tưởng.

Nơi này hắn đã từng vào một lần.

Lần đó, hắn đi cùng đám người Phí Chi Đồ, nhìn chung khá thuận lợi. Khi ấy có khôi lỗi của Liên Nghiễm đi trước dò đường nên không chỉ tiết kiệm sức lực mà còn tránh được vô số nguy hiểm.

Bây giờ không có khôi lỗi dò đường, Dương Khai chỉ có thể dựa vào trí nhớ của mình.

Cũng may, lộ trình ngày đó hắn vẫn còn nhớ mang máng. Dù có vài chỗ không rõ lắm, nhưng khi tận mắt nhìn lại, ký ức có thể sẽ dần dần hiện về.

✥ Đọc, nghe, và cảm ✥ Thiên Lôi Trúc luôn bên bạn

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!