Trong tấm bia đá ẩn chứa kiến thức luyện khí còn ẩn chứa bí mật khác, điều này làm Dương Khai vô cùng kinh ngạc.
Ngược lại, sắc mặt Tuyết Nguyệt vốn đang tái nhợt bỗng rạng rỡ hẳn lên khi nhìn thấy thứ này, đăm đăm nhìn vào thạch bài trên tay Dương Khai, không chớp mắt.
- Dương Khai, đưa thứ kia cho ta! Tuyết Nguyệt hướng Dương Khai quát lớn.
- Dựa vào cái gì?
Dương Khai liếc nhìn nàng rồi vội vàng cất thạch bài vào nhẫn không gian, tuy không biết thạch bài này rốt cuộc là vật gì, nhưng nếu được giấu kỹ như vậy, ắt hẳn không phải vật phàm.
Tuyết Nguyệt hiển nhiên hiểu rõ điều này, thậm chí nàng còn nhận ra ba cổ văn tự kia, nếu không cũng sẽ không kích động như vậy.
- Cho ta đi! Tuyết Nguyệt vội vàng nói: - Thứ kia không có tác dụng gì với ngươi đâu.
- Làm sao ngươi biết không có tác dụng gì với ta?
Dương Khai thờ ơ nói.
- Ngươi đưa trước cho ta, sau này có cơ hội ta sẽ giải thích cho ngươi nghe. Đưa vật kia cho ta, bản thiếu sẽ lập tức rút lui, không bao giờ tìm đến các ngươi gây phiền phức nữa, ân oán giữa hai chúng ta từ nay về sau sẽ xóa bỏ. Tuyết Nguyệt thành khẩn nhìn Dương Khai.
Vẻ mặt Dương Khai biến sắc, trong lòng càng nổi lên tò mò.
Rốt cuộc đây là thứ gì, mà lại có thể khiến Tuyết Nguyệt nhượng bộ đến thế? Tuy rằng có thể khẳng định trong thạch bài ẩn chứa bí mật cực lớn, lại vô cùng giá trị, nhưng Dương Khai cũng không cho rằng Tuyết Nguyệt sẽ lừa gạt mình.
Nàng nói nó vô dụng đối với mình, thì cơ bản là đúng vậy. Tuy Tuyết Nguyệt có tính cách cực kỳ độc đoán, cũng có năng lực và thủ đoạn, nhưng không phải người hay nói láo, người như vậy rất khinh thường hành vi lừa gạt.
Về điểm này, Dương Khai rất tin tưởng vào phán đoán của mình.
Công bằng mà nói, nếu dùng một khối thạch bài không biết tác dụng để đổi lấy hứa hẹn của Tuyết Nguyệt, thì cũng không tính là thua thiệt.
Thấy Dương Khai có vẻ động tâm, Tuyết Nguyệt vội vàng nói: - Bổn cung nhất ngôn ký xuất, tứ mã nan truy, ngươi không cần nghi ngờ, tất cả mọi người ở đây đều có thể làm chứng.
- Ta có thể hỏi thứ này dùng để làm gì không? Dương Khai nghiêng đầu hỏi nàng.
Trên mặt Tuyết Nguyệt lộ ra vẻ khó xử. Một lát sau mới mấp máy môi, truyền âm nói: - Cụ thể dùng để làm gì, ta không thể nói cho ngươi biết được, nhưng ta có thể nói cho ngươi biết, thứ kia chẳng những đối với ngươi vô dụng, đối với ta vô dụng mà đối với tất cả võ giả trong Đế Uyển đều vô dụng!
Đồng tử trong mắt Dương Khai co rụt lại!
Tuy rằng Tuyết Nguyệt không nói thẳng, nhưng lời nói này cũng đủ khiến người ta phải suy ngẫm.
Võ giả đi vào trong Đế Uyển, đại đa số đều là Phản Hư Cảnh, thậm chí không thiếu cường giả Tam Tầng Cảnh, thạch bài kia đối với bọn họ đều không có tác dụng, vậy chỉ có một cách giải thích.
Chính là thạch bài kia chỉ có cường giả Hư Vương Cảnh mới có thể sử dụng.
Giá trị quả nhiên phi phàm, chẳng trách Tuyết Nguyệt đưa ra hứa hẹn như vậy. Thứ mà cường giả cấp Hư Vương mới có thể sử dụng, giá trị tuyệt đối không thể đo lường. Tuy nhiên... hắn mới chỉ tấn cấp Phản Hư Cảnh, còn cách rất xa Hư Vương Cảnh, huống chi bảo vật của hắn rất nhiều, tài phú phong phú, cũng không quá để tâm đến bí mật ẩn chứa trong khối thạch bài này.
Nghĩ vậy, trong lòng Dương Khai đã có kế hoạch, ngẩng đầu nhìn Tuyết Nguyệt nói: - Ta có thể tin lời của ngươi chứ?
- Đương nhiên. Tuyết Nguyệt nghiêm túc nói.
- Được, hy vọng ngươi nói được thì làm được! Dương Khai khẽ gật đầu, đang chuẩn bị ném thạch bài cho Tuyết Nguyệt, nhưng đúng lúc này chợt xảy ra biến cố.
Bốn phía bỗng nhiên truyền đến một trận dao động năng lượng kỳ lạ, tựa như một loại sóng vô hình, quét qua tất cả mọi người.
Loại dao động năng lượng này Dương Khai vô cùng quen thuộc, trong nháy mắt đã nhận ra, liền hơi biến sắc, vội vàng bay về phía Phiến Khinh La, khẽ quát: - Khinh La!
Chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra, Yêu Mị Nữ Vương thấy Dương Khai bay tới, không nhịn được khẽ nở nụ cười, đưa bàn tay nhỏ nhắn về phía hắn.
Nhưng ngay sau đó, vẻ mặt nàng chợt biến sắc, bởi vì nàng nhìn thấy sau lưng Dương Khai có một bàn tay khổng lồ do linh khí thiên địa hội tụ mà thành, bàn tay ấy hẳn là của một nữ nhân, bởi dù khổng lồ nhưng lại khiến người ta cảm thấy thon thả, tựa như một bàn tay ngọc được phóng đại lên vô số lần.
Bàn tay hướng đầu Dương Khai chụp xuống!
- Không! Phiến Khinh La tái mét, hét lớn.
Vừa nói xong, bàn tay ngọc khổng lồ kia đã bao phủ lấy toàn thân Dương Khai, trong nháy mắt bàn tay kia nổ tung, Dương Khai đã biến mất trước mắt nàng.
Nàng còn chưa kịp định thần, xung quanh đã truyền đến hàng loạt tiếng la hét sợ hãi. Phiến Khinh La ngẩn người, bởi vì lúc này mọi người đều gặp phải tình cảnh giống như Dương Khai, bị bàn tay do linh khí thiên địa hội tụ kia nắm chặt, rồi nổ tung, lực lượng không gian phủ xuống, sau đó từng bóng người biến mất trước mắt.
Phiến Khinh La ngẩng đầu nhìn lên bầu trời, phát hiện tình huống của mình cũng như vậy...
Nàng chưa kịp định thần, đã bất ngờ phát hiện bản thân mình đã trở về Yêu Tinh Đế Thần!
Tại một nơi trên U Ám Tinh, Dương Khai kinh ngạc đứng sững tại chỗ, chăm chú nhìn bàn tay của mình.
Đầu ngón tay dường như vẫn còn lưu lại hơi ấm của Phiến Khinh La, đầu mũi vẫn còn thoang thoảng mùi hương cơ thể của yêu nữ kia, Dương Khai có chút buồn bã khôn nguôi.
Một lúc lâu, hắn mới ngẩng đầu khẽ thở dài. Mặc dù mới gặp lại không bao lâu đã bị cưỡng ép xa cách, nhưng ít nhất cũng đã biết được cuộc sống của yêu nữ Phiến Khinh La này vẫn an ổn, như vậy là đủ rồi.
Không biết bên trong Đế Uyển rốt cuộc xảy ra chuyện gì, đột nhiên pháp tắc thiên địa thần kỳ kia lại đưa hắn ra ngoài. Nếu như hắn bị đưa ra, thì nhất định những người khác cũng tương tự.
Nghĩ vậy, Dương Khai liền ngẩng đầu nhìn lên, thấy trên bầu trời, Đế Uyển nguy nga khổng lồ kia vẫn sừng sững trên không trung như trước, chỉ có ngọc đài truyền tống từng xuất hiện giờ lại biến mất không dấu vết.
Đoán rằng muốn vào Đế Uyển, hẳn không còn khả năng nữa.
Rốt cuộc Đế Uyển đã xảy ra biến cố gì, Dương Khai không rõ lắm, nhưng chắc chắn có quan hệ đến Dương Viêm. Trước kia nàng từng nói, ngày Đế Uyển mở ra, bản thể Đại Đế sẽ thức tỉnh, không biết nàng và Diệp Tích Quân mọi chuyện có thuận lợi hay không?
Nếu như thuận lợi, thì bản thể Đại Đế chắc hẳn cũng đã thức tỉnh!
Nghĩ tới đây, Dương Khai bỗng giật mình, sắc mặt chợt trở nên khó coi.
Dương Viêm vốn là một phân thân của Đại Đế, nếu như bản thể Đại Đế thức tỉnh, nàng sẽ thế nào? Từ trước đến giờ hắn chưa từng nghĩ tới chuyện này, Dương Viêm cũng không nói với hắn, nhưng bây giờ càng nghĩ càng thấy không thích hợp, trong lòng càng thêm bất an.
Không chần chừ nữa, Dương Khai vội vàng phóng thần niệm, dò xét vị trí của bản thân, muốn xác định phương hướng đến Lưu Viêm Sa Địa trước đó.
Sau một hồi dò xét, Dương Khai sắc mặt càng trở nên khó coi hơn.
Hắn phát hiện bản thân không ngờ đang ở trên một hoang đảo, hòn đảo không lớn, diện tích chỉ khoảng mười mấy dặm mà thôi, trên đảo thì trơ trọi, hoang vu, căn bản không có bất kỳ linh thảo linh dược nào, thậm chí không có dấu vết sự sống, xung quanh đều là biển xanh bao la, sóng gợn lăn tăn.
Không thể nào? Dương Khai chau mày.
"Người xui xẻo ngay cả uống nước cũng bị ê răng", chẳng lẽ mình lại bị đưa tới Vô Ưu Hải sao?
Mấy năm đầu sống trên U Ám Tinh, hắn cũng biết U Ám Tinh có một Vô Ưu Hải rộng lớn vô biên, U Hồn Đảo, một trong ba đại cấm địa, chính là nằm trong Vô Ưu Hải này, đáng tiếc cho đến bây giờ vẫn chưa có ai từng thấy U Hồn Đảo, hay nói đúng hơn, những người từng thấy đều đã chết hết.
Nhìn hoàn cảnh hiện tại, đối chiếu với những miêu tả về Vô Ưu Hải trước kia hắn từng nghe, rất tương đồng!
Nếu đúng như vậy thì rất phiền phức, dù sao Lưu Viêm Sa Địa cách Vô Ưu Hải có thể rất xa, nếu hắn tự mình phi hành, cũng không biết phải mất bao lâu mới có thể quay trở về.
Dĩ nhiên đây cũng chỉ là suy đoán, rốt cuộc hắn đang ở nơi nào thì còn phải tìm người hỏi thăm mới xác định được.
Nghĩ vậy, Dương Khai lấy ra Tinh Toa, nhanh như chớp bay ra khỏi hoang đảo.
Mặt biển mênh mông bát ngát, năm võ giả mặc y phục tương đồng đang chiến đấu vây quanh một con thú biển khổng lồ, hình dáng tựa bạch tuộc, hào quang từ bí bảo và võ kỹ phát ra rực rỡ, liên tiếp công kích.
Thực lực năm người không cao, tu vi chỉ là Nhập Thánh Cảnh.
Mà khí tức của con bạch tuộc kia tỏa ra cũng chỉ là yêu thú cấp bảy đỉnh phong.
Nếu là ở nơi khác, năm người đó chắc chắn đã dễ dàng bắt được con thú biển này, nhưng đây lại là biển rộng, thú biển lại chiếm ưu thế địa lợi, có thể thoải mái mượn đầy đủ linh khí hệ Thủy để chiến đấu. Từng mũi tên nước chậm rãi hình thành, rồi rậm rạp chằng chịt đánh tới năm người, mà trong đó còn kèm theo từng khối khí màu xanh thẫm dơ bẩn.
Xúc tu của thú biển kia vừa dài vừa to, không thể khinh thường, mỗi lần quật tới công kích đều khiến năm người sắc mặt khó coi, vội vàng tránh né.
Mặc dù thời gian trôi dần, vết thương trên người con thú biển kia ngày càng nhiều, nhưng năm người cũng bị tiêu hao không ít sức lực, từng người đều thở hồng hộc.
Thời gian khoảng một nén nhang nữa trôi qua, đột nhiên trong năm người chợt truyền ra tiếng thét của một nữ nhân mặc áo màu lục, vừa rồi nàng và đồng môn của mình chỉ lo đánh chết con Huyền Tình Mặc Chương này, mà không hề hay biết từ khi nào không gian xung quanh đã bị một đám sương mù dày đặc bao phủ.
Hiển nhiên chính là chất khí dơ bẩn do con Huyền Tình Mặc Chương phun ra, loại sương mù này chẳng những có thể ngăn cản thần thức xuyên thấu, mà còn có thể làm tổn hại linh khí của bí bảo và thánh nguyên của võ giả khi vận dụng.
Nữ nhân này có tu vi thấp nhất nên bị ảnh hưởng đầu tiên, lập tức nhận ra vận dụng thánh nguyên rất khó khăn, cùng lúc đó, một xúc tu của Huyền Tình Mặc Chương đã quấn về phía nàng.
Nữ nhân liền biến sắc, muốn phòng ngự nhưng lại lực bất tòng tâm, nhìn thấy xúc tu kia cách mình càng ngày càng gần, không nhịn được hoảng sợ hét lên, nghĩ rằng lần này mình khó thoát khỏi kiếp nạn.
Vẻ mặt của bốn người khác đều tái mét, nhưng đối diện với cục diện như vậy không thể kịp thời ứng cứu, chỉ hận không thể phân thân.
Đúng lúc này, một luồng kim quang bỗng nhiên ập vào tầm mắt, kim quang nhìn qua có vẻ yếu ớt, nhưng lại như mặt trời xua tan màn sương mù màu xanh thẫm đang che khuất trời đất.
Kèm theo những tiếng "xoẹt xoẹt" truyền ra, xúc tu của Huyền Tình Mặc Chương khiến năm người không có cách nào tránh được, cứ như vậy bị chặt ra từng khúc, máu tươi màu xanh thẫm phun ra tung tóe.
Con thú biển kêu lên như tiếng ngựa hí, đau quá, những xúc tu của nó liền vung vẩy loạn xạ, từng xúc tu như những chiếc roi dài to lớn, quấy cho một vùng hải vực trở nên đảo lộn.
Kim quang lại xuất hiện, kèm theo tiếng "xoẹt xoẹt" vang lên, tất cả xúc tu của con Huyền Tình Mặc Chương đều bị cắt ra, theo quán tính bay đi thật xa, trong nháy mắt máu tươi màu xanh biếc đã nhuộm đỏ mặt biển.
✪ Thiên Lôi Trúc ✪ nơi mỗi chữ đều có linh hồn