Virtus's Reader
Võ Luyện Đỉnh Phong

Chương 1478: CHƯƠNG 1478: GIẤC NGỦ SAY CỦA ĐẠI ĐẾ

Mượn Không Gian Pháp Trận bên ngoài Lưu Viêm Sa Địa, Dương Khai ung dung trở về Tổng đà Lăng Tiêu Tông.

Khi Dương Khai hiện thân trong cung điện, mấy đệ tử đang trực thủ vệ lập tức chuẩn bị phòng ngự. Đợi đến khi thấy rõ là Dương Khai trở về, họ mới rối rít mừng rỡ, vội vàng khom người hành lễ.

- Dương Viêm và Diệp Trưởng Lão đã trở về chưa? Dương Khai vội vàng hỏi.

- Bẩm Tông Chủ, Dương Phó Tông Chủ và Diệp Đại Trưởng Lão đã trở về từ năm ngày trước! Một đệ tử trông có vẻ lanh lợi vội vàng đáp lời.

Dương Khai không khỏi nhẹ nhàng thở ra. Mặc dù hắn cảm thấy Dương Viêm và Diệp Tích Quân hẳn sẽ không gặp chuyện gì, nhưng trước khi chưa nhận được tin tức cụ thể, hắn vẫn luôn lo lắng. Giờ đây biết các nàng đã trở về bình an, trong lòng tự nhiên thả lỏng.

- Chỉ có điều, lúc trở về Dương Phó Tông Chủ dường như đang hôn mê, được Đại Trưởng Lão ôm về! Tên đệ tử kia cẩn thận bổ sung thêm một câu.

- Cái gì? Dương Khai kinh hãi. Hắn cẩn thận hỏi thăm thêm vài câu, nhưng tên đệ tử kia lại "hỏi ba câu không biết một", cũng không rõ rốt cuộc Dương Viêm bị thương hay vì sao lại hôn mê, có đáng ngại hay không.

- Không có việc gì của các ngươi nữa, tiếp tục canh gác đi! Dương Khai bất đắc dĩ, chỉ có thể nhanh chóng rời đi, chạy thẳng tới Bách Hoa Cư, nơi Dương Viêm cư ngụ.

Nửa đường, Vũ Y và Thiên Nguyệt đã đón sẵn, hiển nhiên là đã nhận được tin Dương Khai trở về.

Vẻ lo lắng hiện rõ trên mặt hai nàng, vừa thấy Dương Khai liền vội vàng chào hỏi.

- Kể ta nghe tình hình một chút, có biết vì sao Dương Viêm lại bị thương như vậy không, thương thế có nghiêm trọng không? Dương Khai tiến đến trước mặt các nàng hỏi.

Cả hai nàng đều lắc đầu liên tục. Thiên Nguyệt nói: - Từ khi trở về, Đại Trưởng Lão không hề lộ diện trước mặt người khác, chúng ta cũng không có cách nào nghe ngóng tin tức!

- Các ngươi cứ yên tâm chớ nóng vội, ta sẽ tự mình đi xem!

Dương Khai khẽ nhíu mày.

- Hiện tại các nàng không có ở Bách Hoa Cư! Vũ Y vội vàng kéo Dương Khai lại, nói.

- Vậy các nàng ở đâu? Dương Khai hỏi, vẻ mặt kinh ngạc.

- Ở tầng thứ sáu...

- Tầng thứ sáu! Dương Khai cau chặt chân mày. Hắn đương nhiên biết tầng thứ sáu này là nơi nào. Đó chính là trung tâm nhất của Lưu Viêm Sa Địa, tòa lầu trúc nhỏ trước kia hẳn là nơi Đại Đế thanh tu. Chỉ là hiện tại các nàng chạy tới tầng thứ sáu để làm gì? Chẳng lẽ Đại Đế thật sự đã thức tỉnh?

Trong lòng Dương Khai bỗng dâng lên một cảm giác bất an.

Đứng tại chỗ trầm ngâm một lát, Dương Khai hít sâu một hơi nói: - Ta phải đi xem thử một chút. Đúng rồi Vũ Y, muội hẳn rất quen thuộc với Hoàng Cung Phụng chứ? Lần này trên đường trở về ta tình cờ gặp nàng, mời nàng gia nhập Lăng Tiêu Tông. Giờ đây nàng cũng là một thành viên trong tông, muội hãy sắp xếp cho nàng.

- Dạ! Vũ Y vội vàng gật đầu. Vừa rồi nàng đã nhìn thấy Hoàng Quyên, chỉ là trong lòng lo lắng sự an nguy của Dương Viêm nên chưa kịp chào hỏi. Bây giờ nghe Dương Khai phân phó, nàng tự nhiên nhận lời.

Dương Khai thân hình nhoáng lên một cái, đã biến mất tại chỗ, đi thẳng tới tầng thứ sáu.

Lăng Tiêu Tông tọa lạc ở tầng thứ tư trong Lưu Viêm Sa Địa, cách tầng thứ sáu còn phải đi qua một tầng khu vực cực nóng, hơn nữa đó lại là tầng có uy lực lớn nhất. Bất quá, Dương Khai có Tinh Đế Lệnh bảo vệ, ngược lại không cần lo lắng gì.

Chỉ tốn nửa ngày, hắn đã tới trước tòa lầu trúc ở tầng thứ sáu.

Dường như đã sớm biết Dương Khai sẽ đến, Diệp Tích Quân đang chờ sẵn trước lầu trúc. Vừa thấy Dương Khai, trong đôi mắt đẹp của bà lóe lên tia sáng phức tạp, chân thành thi lễ: - Thuộc hạ ra mắt Tông Chủ!

- Dương Viêm ở bên trong phải không? Dương Khai vừa hỏi, vừa định bước vào.

Không ngờ thân hình Diệp Tích Quân nhoáng lên, chắn trước mặt Dương Khai, bộ dáng dường như không cho hắn đi vào.

- Đại Trưởng Lão có ý gì? Dương Khai híp mắt lại, chăm chú nhìn Diệp Tích Quân thật sâu, trên mặt lộ rõ vẻ không vui.

- Xin Tông Chủ thứ lỗi, Đại nhân có lệnh: hiện tại nàng không gặp bất kỳ ai! Diệp Tích Quân đáp, mặt không đổi sắc, không kiêu ngạo cũng không siểm nịnh.

- Ngay cả ta cũng không gặp? Dương Khai hỏi, chân mày cau chặt.

- Đúng vậy! Diệp Tích Quân khẽ gật đầu: - Thuộc hạ chỉ là thi hành mệnh lệnh của Đại nhân, xin Tông Chủ đừng làm khó thuộc hạ!

- Làm khó Đại Trưởng Lão ư? Dương Khai bật cười khanh khách: - Thật có ý tứ... Ta đi gặp nàng một chút thì có gì mà làm khó Đại Trưởng Lão? Cũng đâu phải trước kia chưa từng gặp!

- Xin Tông Chủ thứ lỗi! Diệp Tích Quân vẫn cố chấp chắn phía trước.

Dương Khai nhướng mày, hờ hững nhìn bà. Một lát sau, hắn trầm giọng hỏi: - Dương Viêm nếu có thể ra lệnh cho Đại Trưởng Lão, vậy có phải có thể nói nàng không có gì đáng ngại? Nhưng tại sao đệ tử cấp dưới lại nói: lúc nàng trở về lại ở trong trạng thái hôn mê, là được Đại Trưởng Lão ôm về?

- Không sai! Đại nhân quả thật ở trong trạng thái hôn mê, bất quá cũng không có gì đáng ngại, chỉ là...

- Chỉ là cái gì?

Diệp Tích Quân lại trầm mặc, trên mặt lộ rõ vẻ khó nói.

Dương Khai đoán ý qua nét mặt, trong lòng khẽ động, híp mắt nói: - Ta chỉ hỏi một câu, xin Đại Trưởng Lão có sao nói vậy, không cần che giấu!

- Tông Chủ cứ hỏi! Diệp Tích Quân ngẩng đầu, vén lọn tóc rũ xuống bên tai.

- Vị ở bên trong lầu trúc kia, là Dương Viêm ta quen biết, hay là... Đại nhân của Đại Trưởng Lão?

- Cả hai đều đúng! Diệp Tích Quân đáp, trên mặt hiện lên vẻ cười khổ.

- Ta hiểu rồi! Dương Khai khẽ gật đầu: - Thì ra là thế! Thì ra việc Đại Đế thức tỉnh là như vậy... ta đã hiểu!

Trước kia Dương Viêm đã nói, ngày Đế Uyển mở ra chính là thời điểm Đại Đế thức tỉnh. Lúc đó Dương Khai tuy rằng có chút không hiểu, có chút hồ nghi, nhưng cũng không hỏi rõ, hoặc là nói trong tiềm thức hắn lo sợ quá trình hỏi thăm cụ thể, e sợ mình sẽ nhận được đáp án không như ý muốn.

Hắn trong mơ hồ đã có suy đoán.

Giờ đây hiển nhiên suy đoán đó đã được xác nhận.

Một khi bản thể Đại Đế thức tỉnh, dĩ nhiên Dương Viêm là một Phân Thần không thể tồn tại độc lập. Hai người đã hợp hai làm một, cho nên Diệp Tích Quân mới có câu trả lời như vậy.

- Tông Chủ là người thông minh, hẳn đã hiểu rõ cục diện trước mắt là gì? Diệp Tích Quân bình thản nhìn hắn nói.

- Hiểu rõ! Hiện tại ta chỉ muốn biết, Dương Viêm ra sao?

- Nàng chính là Đại nhân, Đại nhân cũng chính là nàng, cho nên nàng sẽ không có chuyện gì!

Dương Khai khẽ gật đầu. Sự việc dù sao cũng không tệ đến mức hắn không thể chấp nhận. Kết quả này tuy không phải tốt nhất, nhưng cũng không phải xấu nhất.

Nghĩ tới đây, Dương Khai nhắm hai mắt, phóng Thần Niệm dò xét bên trong tòa lầu trúc, muốn xem tình huống cụ thể của Dương Viêm lúc này ra sao. Diệp Tích Quân mấp máy miệng, cuối cùng vẫn không ngăn cản.

Thần Niệm dễ dàng xuyên thủng vật cản bên ngoài lầu trúc, rất nhanh tìm thấy Dương Viêm trong một gian phòng ở lầu 3. Lúc này nàng đang lẳng lặng nằm trên giường trúc, không hề nhúc nhích, dường như chìm vào giấc ngủ say.

Bộ dáng không khác biệt chút nào so với Dương Viêm trong ấn tượng của hắn, nhưng khí chất lại hoàn toàn bất đồng.

Thần Niệm quét qua, Dương Khai lại có cảm giác hoảng sợ tột độ, dường như bản thân mình là một con kiến không biết sống chết đang theo dõi một con Cự Long trong giấc ngủ say!

Trong phút chốc, Thần Hồn của Dương Khai run rẩy, từ đáy lòng sinh ra một cảm giác nguy cơ vô hình.

Ngay sau đó, trong đầu truyền đến đau đớn như bị xé rách, Dương Khai mở choàng mắt, thân thể không tự chủ bật lùi về phía sau, sắc mặt tái nhợt.

- Tông Chủ không sao chứ? Diệp Tích Quân biến sắc hỏi.

- Không sao! Dương Khai phất tay áo nói, trên mặt vẫn còn đọng lại vẻ sợ hãi: Đây là uy nghiêm của Đại Đế sao? Mặc dù đang trong giấc ngủ sâu, cũng tuyệt đối không cho phép bất kỳ kẻ nào xâm phạm. Dương Khai cuối cùng cũng tự mình lĩnh giáo một phen.

Nếu nàng ở trạng thái thanh tỉnh, vậy sẽ uy phong đến mức nào?

Trong lúc nhất thời, nỗi lòng Dương Khai phập phồng, trong mắt phát sáng, một lòng hướng tới đỉnh cao.

Mãi một lúc lâu, tâm tình mới bình phục lại, hắn xoa huyệt Thái Dương hỏi: - Nàng có nói lúc nào mình sẽ tỉnh lại không?

- Đại nhân đã ngủ say quá lâu rồi, ước chừng qua mấy vạn năm, cho nên quá trình thức tỉnh cũng khá dài. Chỉ sau khi Thần Hồn hoàn toàn dung hợp cùng thân thể mới có thể chân chính tỉnh lại. Có khả năng chỉ cần khoảng 20 năm, cũng có khả năng trên 100 năm... thuộc hạ cũng không biết chính xác!

- Lâu như vậy ư? Dương Khai khẽ nhíu mày.

- Dạ! Diệp Tích Quân khẽ gật đầu: - Trước đó Đại nhân đã dặn dò thuộc hạ toàn lực phò tá Tông Chủ. Cho nên nếu Tông Chủ có điều gì phân phó, cứ việc lên tiếng, thuộc hạ nhất định làm theo!

- Dương Viêm phân phó... Dương Khai trong lòng ấm áp, thầm nghĩ không trách được lần này gặp Diệp Tích Quân, bà ta mở miệng là "thuộc hạ" ngậm miệng cũng là "thuộc hạ". Trước kia bà ta không hề như vậy, thì ra là nguyên nhân này.

- Tạm thời không có gì cần Đại Trưởng Lão làm, ngài cứ ở chỗ này chăm sóc tốt cho Dương Viêm đi!

- Dạ! Thuộc hạ nhất định không phụ sự giao phó, xin Tông Chủ đi thong thả! Diệp Tích Quân khẽ thi lễ.

Không ngờ bà lại hạ lệnh trục khách rõ ràng như vậy.

Dương Khai nghẹn lời, lời nói đến khóe miệng bị bà ta chặn lại, gương mặt phẫn uất phẩy tay áo bỏ đi.

Dù sao đi nữa, giờ đây xác định Dương Viêm không có gì nguy hiểm. Mặc dù là một luồng Phân Thần đã dung hợp cùng bản thể Đại Đế, nhưng ký ức và tình cảm của nàng có lẽ sẽ không bị xóa bỏ, chỉ là hiện tại bị khối thân thể đang ngủ say này thừa kế.

Như vậy là đủ rồi.

Có lẽ bây giờ mình không có tư cách nói chuyện ngang hàng với Đại Đế, nhưng chung quy sẽ có một ngày, mình cũng có thể đứng trên độ cao của nàng. Đến lúc đó, mình có thể tiếp tục chung sống bình hòa với Dương Viêm như trước!

Trong lòng Dương Khai tự nhiên dấy lên một phen hùng tâm tráng chí.

Lần nữa quay trở về Tổng đà Lăng Tiêu Tông đã là một ngày sau. Trong tông mọi thứ đều như bình thường, nhưng sự xuất hiện của Hoàng Quyên đã làm cho tâm tình của mấy người Vũ Y, Thường Khởi, Hách An đều mừng rỡ. Mà tiểu nha đầu Lâm Vận Nhi lại chiếm được sự yêu thích của toàn thể thành viên Lăng Tiêu Tông.

Tiểu nha đầu đến đây làm cho trong tông có thêm tiếng cười trẻ thơ. Sau khi trải qua thời gian ngắn ngủi làm quen, Lâm Vận Nhi cũng lập tức thích nơi non xanh nước biếc này. Mỗi người ở đây đều đối xử rất tốt với cô bé, chiếu cố cô bé như người thân, giúp Lâm Vận Nhi cảm nhận được sự ấm áp gia đình đã lâu không có, lá gan cũng từ từ lớn hơn.

Thường xuyên nhìn thấy cô bé mặc quần áo mới đẹp, chạy nhảy, vui đùa khắp tông.

Hoàng Quyên đuổi theo phía sau cô bé, mệt đến thở hồng hộc.

Thiên Nhất Cung, nơi Dương Khai tu luyện.

Trong sương phòng, Dương Khai ngồi khoanh chân, nhắm mắt ngưng thần, duy trì trạng thái này đã suốt nửa tháng. Lúc trước ở trong lầu trúc, hắn dùng Thần Niệm theo dõi Dương Viêm, bị Đế Uy vô hình kia uy hiếp, tâm thần chấn động mạnh, lưu lại một sơ hở trong tâm thần.

Loại sơ hở này lúc bình thường sẽ không phát tác, nhưng nếu gặp phải địch nhân cường đại, tất yếu sẽ ảnh hưởng đến sự phát huy của Dương Khai.

Cho nên sau khi Dương Khai quay trở về Tổng đà tông môn, việc cần làm đầu tiên chính là loại bỏ sơ hở này...

✦ Truyện hay, dịch mượt ✦ Thiên Lôi Trúc cùng bạn bay xa

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!