Dường như biết được trong lòng Dương Khai đang nghĩ gì nên Địa Ma tiếp lời:
- Thiếu chủ không cần quá lo lắng. Phàm là truyền thừa thì quan trọng nhất là cơ duyên. Người có duyên, cho dù thực lực thấp kém đến mấy cũng có thể giành được. Nếu không có duyên, thì dù có thông thiên thủ đoạn cũng chẳng có tác dụng gì. Chẳng lẽ thiếu chủ đã quên cơ duyên của hai thiếu nữ kia mấy ngày trước rồi sao?
Hai mắt Dương Khai tỏa sáng.
Cơ duyên của hai tỷ muội Hồ Kiều Nhi chính hắn tận mắt chứng kiến. Mình ở trong sơn động đó mười mấy ngày nhưng chẳng phát hiện thấy gì cả, vậy mà hai người họ lại giành được lợi ích, đây chính là có duyên.
- Được, ta đã rõ.
Dương Khai khẽ gật đầu, rồi hắn không còn ngước nhìn bầu trời nữa, xoay người tìm một góc yên tĩnh gần đó, khoanh chân tọa thiền.
Nếu đã quyết đoạt lấy truyền thừa, trước tiên phải khôi phục nguyên khí.
Dương Khai đoán rằng những vật trong tầng mây kia phải mất hai ba ngày mới hoàn toàn giáng xuống, nói cách khác, hắn chỉ còn hai ba ngày để chuẩn bị.
Tô Nhan kinh ngạc nhìn hắn, khẽ trầm tư, rồi cũng xoay người rời khỏi đám đông, tìm một chỗ không xa Dương Khai mà ngồi xuống.
Thấy Dương Khai và Tô Nhan đều thong dong bình tĩnh như vậy, các thiên tài trẻ tuổi há chịu để khí thế thua kém? Nếu cứ giống như các đệ tử phổ thông kia trợn mắt nhìn, thì chỉ e sẽ tỏ ra tâm tính mình chưa đủ trầm ổn.
Thế là lập tức người này kế người kia khẽ ho một tiếng, tỏ vẻ bí hiểm, rồi tự tìm chỗ ngồi xuống. Chỉ còn lại đám đệ tử phổ thông kia tụ tập một chỗ hò hét tranh cãi không ngừng, tiếng kinh hãi và tiếng thán phục không ngớt bên tai.
Cũng không biết hai tỷ muội Hồ Kiều Nhi và Hồ Mị Nhi nghĩ gì mà lại chạy đến ngồi cạnh Dương Khai.
Dương Khai trợn mắt nhìn họ, hai tỷ muội thản nhiên cười, dung mạo tương đồng đến mức khó phân biệt.
Dương Khai liền cau mày ủ rũ.
- Sao vậy?
Một trong hai người vẻ không vui, nhìn biểu cảm của nàng, Dương Khai biết ngay đó là Hồ Mị Nhi.
- Chúng ta ngồi đây là phúc phận của chàng rồi, sao lại bày ra vẻ mặt khó coi đó?
Dương Khai dở khóc dở cười:
- Có hai vị quốc sắc thiên hương, tịnh đế song hoa ở bên cạnh, đương nhiên là phúc phận của ta, ta đâu dám bày ra vẻ mặt gì?
Sau vài lần tiếp xúc, Dương Khai cũng dần quen thuộc, hai bên không còn xa lạ như trước, có gì cũng có thể thẳng thắn nói ra.
Hồ Kiều Nhi nghe vậy, mím môi cười duyên, liếc mắt nhìn Dương Khai một cái:
- Ngươi đúng là miệng lưỡi ngọt ngào.
Hồ Mị Nhi cũng tiếp lời:
- Vốn tưởng chàng là người đứng đắn, không ngờ lại mồm mép láu lỉnh đến thế.
Dương Khai vẻ mặt nghiêm nghị nói:
- Ta nói thật lòng, tuyệt không phải nịnh bợ.
Hai tỷ muội nghe vậy càng thêm vui vẻ, cười rạng rỡ như hoa, tim đập loạn nhịp.
Dương Khai lại chuyển lời:
- Nhưng người trong bang các ngươi đều có thành kiến về ta nhỉ.
Hai người nhìn Dương Khai, đồng thanh hỏi:
- Ngươi sợ sao?
Dương Khai cười đáp:
- Không phải sợ, nhưng hà tất phải vô duyên vô cớ kết oán như vậy?
Hồ Kiều Nhi nói:
- Dù sao thì ngươi cũng đã đắc tội nam đệ tử của Lăng Tiêu Tông rồi, thêm một Huyết Chiến Bang nữa thì có sao đâu?
Điều nàng nói đương nhiên là chuyện Dương Khai vừa rồi ngã vào người Tô Nhan.
Nghe vậy, sắc mặt Dương Khai tức khắc lộ vẻ đau khổ.
Hồ Kiều Nhi thấy vậy, liền cười đùa một tiếng, ánh mắt đầy mê hoặc:
- Có cần ta hôn ngươi một cái để người khác càng thêm ngưỡng mộ ngươi không?
Dương Khai liếc nhìn nàng, rồi đưa mặt tới:
- Được vậy thì còn gì bằng!
Hồ Kiều Nhi tức thì đỏ mặt, xì một tiếng:
- Ngươi nghĩ hay quá nhỉ.
- Được rồi, tỷ tỷ đừng đùa nữa, hãy để chàng khôi phục nguyên khí trước, vết thương của chàng vẫn chưa lành hẳn.
Hồ Mị Nhi kéo tay tỷ tỷ, có chút không đành lòng khi thấy Dương Khai bị tỷ tỷ trêu chọc như vậy.
Hồ Kiều Nhi lúc này mới trợn mắt nhìn Dương Khai một cái, rồi ngoan ngoãn nhắm mắt lại.
Dương Khai và Hồ Mị Nhi nhìn nhau cười, rồi lại lần lượt khoanh chân tọa thiền.
Thời gian trôi đi, đệ tử ba phái bên đó cũng dần dần bỏ đi lòng hiếu kỳ ban đầu, tất cả đều ngồi xuống khôi phục nguyên khí, chỉ thi thoảng mở mắt nhìn sự biến đổi của bầu trời.
Hai ngày sau, Dương Khai cảm giác có người đi đến trước mặt, mở mắt ra thì thấy Đỗ Ký Sương của Phong Vũ Lâu và một nam nhân tướng mạo đường đường đang đứng trước mặt mình.
Nam nhân đó chính là Phương Tử Kỳ, người trước đó đã đề nghị nhường yêu đan trong yêu thú hình rùa cho Dương Khai.
- Dương Khai, vết thương của huynh thế nào rồi?
Ánh mắt Đỗ tiểu muội lộ vẻ quan tâm chân thành.
- Không có gì đáng ngại.
Dương Khai mỉm cười nhìn nàng, sau đó quay sang nhìn Phương Tử Kỳ, nắm lấy tay y nói:
- Đây chính là Phương sư huynh sao?
Trước đó Dương Khai không hề quen biết Phương Tử Kỳ, nhưng ý tốt của y hai ngày trước hắn đã thấy rõ, vì thế Dương Khai cũng không có ác cảm gì với y.
- Chính là Phương mỗ đây.
Phương Tử Kỳ đáp lễ rồi ha hả cười:
- Một chưởng hai ngày trước của Dương sư đệ quả là hùng phong vạn trượng, sư huynh vô cùng khâm phục! Chỉ trách không thể thân mình thay thế, cùng hưởng vinh quang được mọi người ngưỡng mộ, quả thật là khiến ta vô cùng ghen tị.
- Phương sư huynh quá lời rồi.
Phương Tử Kỳ nói tiếp:
- Dương sư đệ đúng là hảo hán đội trời đạp đất, Phương mỗ này xưa nay kính phục nhất là những người như đệ. Nếu như không phải khác biệt tông môn thì Phương mỗ rất muốn kết nghĩa huynh đệ với đệ, từ nay có phúc cùng hưởng, có họa cùng chia!
Hồ Kiều Nhi chằm chằm lườm y một cái:
- Thật buồn nôn!
Phương Tử Kỳ lông mày dựng ngược.
Đỗ Ký Sương kéo tay Phương Tử Kỳ, gượng cười nói:
- Sư huynh, huynh quá nhiệt tình rồi.
Nói xong lại nhìn Dương Khai:
- Huynh đừng để ý, sư huynh ta đầu óc có chút vấn đề.
- Sư muội, muội nói gì thế?
Phương Tử Kỳ tức khắc trừng mắt nhìn Đỗ Ký Sương.
- Không sao, Phương sư huynh quả là người thẳng thắn, không câu nệ tiểu tiết!
Dương Khai khẽ mỉm cười, hắn không hề ngờ rằng Phương Tử Kỳ của Phong Vũ Lâu lại là một người thú vị đến vậy.
- Dương sư đệ quả nhiên hiểu ta.
Phương Tử Kỳ thấy vô cùng cảm động.
Hồ Kiều Nhi đứng bên cạnh lại nói xen vào:
- Dương Khai, ngươi phải đề phòng hắn một chút, loại người này trong mắt hắn nữ nhân chỉ là cặn bã, chỉ có nam nhân mới lọt vào mắt hắn, ngươi không được quá khách khí với hắn, nói không chừng... hắn lại có ý đồ gì khác với ngươi cũng nên.
Nói xong, nàng che miệng cười khanh khách.
Trong lời nói của Hồ Kiều Nhi có hàm ý sâu xa, rất dễ khiến người ta hiểu lầm.
Mặt Dương Khai bỗng trở nên xanh mét.
Phương Tử Kỳ tức giận nói:
- Này, sao ngươi có thể phỉ báng người khác như thế? Dương sư đệ đừng nghe nàng ta nói bừa, Phương Tử Kỳ ta tuyệt đối không phải loại người như đệ nghĩ.
Dương Khai ho khan một tiếng, vẻ mặt có chút không tự nhiên.
Phương Tử Kỳ trán nổi gân xanh, y nhìn xung quanh một lượt, một tay kéo Đỗ Ký Sương đang đứng cạnh ra, sau đó ôm eo nàng, đặt môi lên môi nàng mà hôn.
Dương Khai thấy vậy thì há hốc mồm.
Hai tỷ muội Hồ Kiều Nhi và Hồ Mị Nhi cũng khẽ nhếch mép, ngây người ra nhìn.
Tiếng giãy dụa và kêu lên của Đỗ Ký Sương truyền vào tai, khiến hai tỷ muội không khỏi đỏ ửng mặt.
Phải một lúc lâu sau, Phương Tử Kỳ mới buông Đỗ Ký Sương ra, y sờ tay lên khóe miệng, cười ha hả:
- Thế nào, Dương sư đệ đã tin rồi chứ?
Dương Khai bái phục sát đất, giơ ngón tay cái lên nói:
- Phương sư huynh quả là chân hán tử thiết huyết!
Câu nói này khen đúng ý Phương Tử Kỳ, khiến y không khỏi ha hả cười lớn tiếng. Cùng lúc tiếng cười cất lên, Đỗ tiểu muội mặt đỏ ửng, nước mắt long lanh, một cái tát giáng xuống mặt Phương Tử Kỳ.
- Ngươi đúng là đồ khốn kiếp!
Đỗ Ký Sương dậm chân, hai tay ôm mặt bỏ chạy.
- Chạy chậm thôi, đừng ngã!
Phương Tử Kỳ vừa xoa má vừa bị ăn tát, vừa hét lớn về phía nàng.
- Phương sư huynh, cái này... không đuổi theo sao?
Dương Khai nhìn theo bóng dáng Đỗ Ký Sương, một lúc lâu sau không nói gì.
- Không cần để ý muội ấy, tiểu cô nương nổi cáu rồi sẽ tự quay về thôi.
Phương Tử Kỳ vẻ mặt không chút bận tâm.
Quả nhiên, không lâu sau Đỗ Ký Sương đã ôm khuôn mặt đỏ ửng đi tới, đầu cúi xuống ngực, hai tay không ngừng xoắn vạt áo, nhẹ nhàng đi đến trước mặt Phương Tử Kỳ.
- Hì hì.
Phương Tử Kỳ nháy mắt ra hiệu với Dương Khai, vẻ mặt vô cùng đắc ý.
- Sư huynh à...
Đỗ Ký Sương lấy hết can đảm kéo tay Phương Tử Kỳ.
- Làm gì thế?
Phương Tử Kỳ nhướn mày, khẽ quát một tiếng, khí phách đại nam tử hiện ra đầy quả quyết.
Đỗ Ký Sương giơ tay lên, nhanh chóng giáng thêm một cái tát vào má bên kia của Phương Tử Kỳ, sau đó cắn răng nói:
- Ngươi đúng là kẻ đại khốn kiếp!
Đánh xong cái tát này, Đỗ tiểu muội mới có vẻ hả giận, sau đó quay người vênh váo hiên ngang rời đi.
Phương Tử Kỳ sững sờ xoa má, ánh mắt đầy bất ngờ như không thể tin.
- Khanh khách...
Hồ Kiều Nhi và Hồ Mị Nhi cười vô cùng phấn chấn, rõ ràng họ cũng không ngờ sự việc lại đến mức này. Lẽ ra khi Đỗ Ký Sương quay lại, trong lòng hai tỷ muội bọn họ có chút coi thường nàng, nhưng giờ đây chỉ còn lại sự bái phục.
- Sư muội này...
Phương Tử Kỳ lẩm bẩm, trong lòng cũng không biết là cảm giác gì, y quay đầu nhìn Dương Khai, gượng cười nói:
- Đợi chút nữa ta sẽ đi xử lý nó, đúng là phản rồi.
Hồ Kiều Nhi vỗ tay nói:
- Màn kịch này đúng là khiến người xem sảng khoái, Phương Tử Kỳ ơi là Phương Tử Kỳ, ngươi cũng có ngày hôm nay sao.
Phương Tử Kỳ khóe miệng co giật, rồi thở dài:
- Hay đi bên bờ sông, chẳng lẽ không ướt giày?
Dương Khai ho khan một tiếng, tỏ ý không muốn tiếp tục trò đùa vô vị này, liền mở miệng nói:
- Phương sư huynh đến tìm đệ có việc gì sao?
Nghe vậy, Phương Tử Kỳ liền vẻ mặt nghiêm nghị, ngẩng đầu nhìn về phía ngoài mười dặm, nghiêm túc nói:
- Phương mỗ lần này đến chỉ muốn hỏi một câu, Dương sư đệ biết bao nhiêu về nơi đó.
Nghe y hỏi vậy, sắc mặt Hồ Kiều Nhi và Hồ Mị Nhi cũng trở nên nghiêm túc.
Ánh mắt Dương Khai lấp lánh, vẫn chưa kịp trả lời thì Phương Tử Kỳ lại nói tiếp:
- Người đường hoàng không nói lời ám muội, đương nhiên nếu Dương sư đệ nói mình không biết gì về chuyện này thì ta cũng sẽ tin.
Dương Khai nhìn y một cái, trong lòng biết trước đây khi mình nhắc nhở mọi người rời xa mười dặm đã khiến hắn phát hiện ra manh mối gì đó. Bởi lẽ, nếu không biết gì về nơi này thì sao lại biết mà rút lui trước?
Tuy nhiên, chuyện này nói hay không nói cũng không ảnh hưởng đến đại cục. Cho dù mình không nói thì đợi sau khi những vật trong tầng mây kia rơi xuống hết, đệ tử ba phái cũng sẽ đi đến điều tra.
Liếc mắt sang Hồ Kiều Nhi và Hồ Mị Nhi, thấy họ cũng đang nhìn mình.
Nghĩ đến đây, trong lòng Dương Khai có chút tính toán, nói:
- Ta biết không nhiều, nhưng đợi sau khi những thứ trong tầng mây kia rơi xuống, ta sẽ qua đó xem sao.
Phương Tử Kỳ nghe vậy, liền hỏi:
- Có nguy hiểm không?
Dương Khai cười:
- Câu này Phương huynh hỏi sai người rồi.
Phương Tử Kỳ gật đầu, rồi ôm quyền nghiêm mặt nói:
- Đa tạ Dương sư đệ nhắc nhở, hôm khác rảnh rỗi mời đến Phong Vũ Lâu chơi, huynh trưởng ta nhất định cùng đệ nâng chén hoan nghênh.
- Khách khí rồi!
Sau khi Phương Tử Kỳ rời đi, Dương Khai mỉm cười nhìn hai tỷ muội kia nói:
- Điều mà các ngươi muốn biết thì cũng đã biết rồi, vậy còn ngồi đây để nam đệ tử của Huyết Chiến Bang nhìn ta với ánh mắt căm thù sao?
- Ngươi muốn đuổi chúng ta đi sao?
Hồ Kiều Nhi trừng mắt nhìn hắn.
Hồ Mị Nhi vội nói:
- Bọn muội không phải vì điều này mới đến... Ai...
✥ Đọc, nghe, và cảm ✥ Thiên Lôi Trúc luôn bên bạn