Đây quả nhiên là một viên Long Viêm Tử Tủy Đan trân quý! Dương Khai không khỏi rung động.
Long Viêm Tử Tủy Đan là một viên Linh Đan cấp bậc Hư Vương Cảnh Hạ Phẩm, nguyên liệu luyện chế vô cùng phức tạp, lên tới hơn năm mươi, sáu mươi loại. Mà tác dụng của nó đối với Võ Giả mà nói, lại vô cùng trực tiếp và đơn thuần: Tăng tiến thực lực.
Võ Giả một khi tăng lên tới trình độ Hư Vương Cảnh, việc tu luyện sẽ trở nên vô cùng khó khăn. Linh khí thiên địa thông thường được sinh ra trong địa mạch, hay Thánh Tinh Thượng Phẩm cũng không đủ để đáp ứng nhu cầu của cường giả Hư Vương Cảnh. Ngay cả trong những niên đại cổ xưa nhất, Long Viêm Tử Tủy Đan vẫn là bảo vật giúp cường giả Hư Vương Cảnh tăng tiến thực lực thêm một bậc.
Hấp thu dược hiệu ẩn chứa bên trong đan dược cũng có trợ giúp Võ Giả tăng tiến. Tuy nhiên, phương thức này nếu so sánh với việc tĩnh tọa khổ tu thì có lợi cũng có hại.
Về mặt lợi, chỉ cần đan dược đầy đủ, thực lực sẽ tăng lên rất nhanh, là điều mà khổ tu không thể sánh bằng.
Còn mặt hại, thông qua phương thức này để tăng tiến thực lực có thể khiến căn cơ không vững chắc, thậm chí dùng quá nhiều Linh Đan sẽ gây ảnh hưởng nhất định đến thể chất của cường giả.
Cho nên không có nhiều Võ Giả ỷ lại hoàn toàn vào Linh Đan. Mặc dù sử dụng đan dược để tu luyện, họ cũng rất hạn chế, chỉ thỉnh thoảng sử dụng mà thôi.
Về cơ bản, Dương Khai cũng không sử dụng Linh Đan để tu luyện, cho nên căn cơ của hắn vô cùng vững chắc, Thánh Nguyên cũng rất tinh thuần hùng hậu.
Hiểu được công dụng của viên Linh Đan cấp Hư Vương này, trong lòng Dương Khai nổi lên gợn sóng.
Đây chính là Linh Đan giúp cường giả Hư Vương Cảnh tăng lên thực lực, được chủ nhân sơn cốc kia luyện chế ra. Đan dược đã sinh ra Đan Vân, lại trải qua sự tích lũy và kết tủa dược hiệu suốt mấy vạn năm, ẩn chứa dược lực khó có thể phán đoán.
Hắn chỉ mơ hồ suy đoán, nếu bản thân hắn sử dụng viên đan dược này và an toàn luyện hóa hết, thì rất có khả năng giúp hắn trực tiếp đột phá đến Hư Vương Cảnh.
Tiết kiệm được nhiều năm khổ tu.
Quả thực là sự tăng tiến kinh khủng.
Nhưng đây chỉ là suy đoán mà thôi. Chí ít Dương Khai biết rõ, viên Linh Đan này hiện tại mình không thể mơ ước chạm vào.
Hơi tiếc nuối thu cất viên Long Viêm Tử Tủy Đan này, dẹp bỏ ý niệm trong đầu, Dương Khai ổn định tinh thần, lấy ra hai vật khác từ Nhẫn Không Gian.
Một thứ giống như trái tim, đỏ rực như máu, còn một thứ thì tròn vo, toàn thân đen như mực.
Đây là hai khối kỳ thạch.
Một cái là Huyết Tinh Thạch mà hắn vô tình có được, còn một cái là Thạch Khôi phôi thai do Dương Khai cất giữ nhiều năm.
Dương Khai có tổng cộng hai khối Thạch Khôi phôi thai, đều mang từ Thông Huyền Đại Lục tới. Khi tới U Ám Tinh, một trong hai khối phôi thai này đã dung hợp với Huyết Tinh Thạch, sinh ra một Thạch Khôi, được Dương Viêm gọi là Tiểu Tiểu.
Khối phôi thai còn lại tuy đã tới thời điểm thành thục nhưng do không có Huyết Tinh Thạch, vì thế không có cách nào phá xác nở ra.
Hành trình đến Đế Uyển lần này, Dương Khai mới được như ý nguyện.
Dương Viêm vô cùng hâm mộ Thạch Khôi của Dương Khai, vì thế hắn muốn ấp nở khối thứ hai này để tặng nàng.
Cũng không biết Dương Viêm hiện tại còn muốn hay không, nhưng nhớ lại tình cảnh của Dương Viêm hiện tại, Dương Khai không khỏi cười khổ một tiếng. Dù sao trước cứ dung hợp Huyết Tinh Thạch và Thạch Khôi phôi thai đã.
Nghĩ là làm, Dương Khai liền đặt hai khối kỳ thạch này gần bên nhau.
Nghĩ tới cũng rất kỳ quái, Thạch Khôi phôi thai luôn nằm yên trong không gian Hắc Thư, vậy mà ngay khoảnh khắc chạm vào Huyết Tinh Thạch, bên trong bỗng phát ra vô số sợi tơ màu đen quấn quanh Huyết Tinh Thạch đỏ tươi kia.
Trong chớp mắt, hai thứ đó hòa vào nhau giống như hợp thành một thể. Tuy nhiên muốn dung hợp hoàn toàn thì cần một thời gian khá dài.
Dương Khai nhìn thấy một màn này, không khỏi tặc lưỡi lấy làm lạ, suy nghĩ một chút, thần niệm khẽ động, kêu vài tiếng.
Một lát sau, Thạch Khôi Tiểu Tiểu xuất hiện trước mắt hắn, đôi mắt trong veo vô tội nhìn Dương Khai.
“Giao cho ngươi trông coi cái này, không có vấn đề chứ?” Dương Khai chỉ vào kỳ thạch đã dung hợp đen đỏ kia hỏi.
Tuy chỉ số thông minh của Thạch Khôi không cao, nhưng ít nhiều cũng hiểu được mệnh lệnh của Dương Khai. Khi nhìn về hướng Dương Khai chỉ, thấy rõ vật thể, con ngươi lập tức trợn tròn, phát sáng đầy vui sướng và hưng phấn.
Nó có thể cảm giác được, kỳ thạch dung hợp đen đỏ xen kẽ kia, sẽ trở thành một đồng bạn của mình.
Ngẩng đầu lên, khuôn mặt lộ vẻ khát vọng.
“Đưa đi đi, nhớ phải tùy thời hồi báo tình huống cụ thể cho ta biết.” Dương Khai phân phó xong, Thạch Khôi lập tức ôm lấy dung hợp thể của hai khối kỳ thạch, thân hình thoắt cái biến mất không thấy bóng dáng.
Có lẽ không mất bao nhiêu thời gian, Thạch Khôi thứ hai kia nhanh chóng được sinh ra, Dương Khai rất mong chờ.
Tiếp theo, hắn bắt đầu kiểm tra Nhẫn Không Gian của vị Giáo Chủ Ma Huyết Giáo xinh đẹp kia.
Nữ nhân này và Kim Thạch đều bỏ mình trong Đế Uyển. Nhẫn Không Gian của Kim Thạch bị Dương Khai dùng Không Gian Nhận đưa tới hư không, không thể tìm về, cũng chỉ còn lại chiếc nhẫn của Ma Huyết Giáo Chủ này.
Thân là người đứng đầu một giáo, tài sản quả nhiên vô cùng phong phú.
Dương Khai quét nhìn thoáng qua Nhẫn Không Gian một chút, sau đó đổ mọi thứ bên trong ra.
Thánh Tinh vô số, ít nhất cũng phải mấy chục triệu; các loại Bí Bảo không đồng bộ; có trên trăm bình ngọc chứa Linh Đan, còn có một số vật liệu Luyện Đan, Luyện Khí.
Mọi thứ bày ra la liệt, cũng không thể xem hết.
Dương Khai nhíu mày, đa số những thứ này hắn đều không thuận mắt, nhưng dù sao cũng là tài sản lớn, vì thế liền sửa sang lại xem thứ nào hữu dụng với mình còn không thì bỏ qua một bên, chuẩn bị bổ sung vào kho tàng của Lăng Tiêu Tông.
Tuy nhân số của tông môn không nhiều lắm, nhưng do Lăng Tiêu Tông phong tỏa sơn môn, không liên lạc với bên ngoài, cho nên tài nguyên tu luyện phải tự cung tự cấp. Những thứ này Dương Khai không coi ra gì nhưng đối với các đệ tử thì chính là bảo bối.
Sau một phen sắp xếp lại, mọi thứ rất nhanh đâu vào đấy.
“Đây là gì?” Dương Khai mắt sáng ngời, vẻ mặt kinh ngạc cầm lên một quyển sách da thú.
Quyển sách da thú này đặt trong Nhẫn Không Gian của Ma Huyết Giáo Chủ. Lúc đầu Dương Khai không có chú ý đến, chỉ đến khi sắp xếp xong các thứ mới phát hiện ra.
Sách da thú không lớn, bên ngoài màu đỏ giống như được ngâm trong máu tươi vậy, xuyên qua trang sách có thể ngửi thấy mùi máu tươi nồng đậm.
Đây không phải là...
Dương Khai chợt giật mình trong lòng, vội vàng lật trang đầu tiên. Mấy chữ to ấy ập vào trong mắt khiến hắn nhất thời run sợ, sau đó lại cười ha ha.
Quả nhiên là "đạp phá thiết hài vô mịch xử, đắc lai toàn bất phí công phu" (tìm mòn gót sắt không thấy, đến khi tìm được chẳng tốn chút công phu nào).
Trong sách da thú này ghi lại toàn bộ Bí Thuật Ma Huyết Ti.
Từ khi lấy được Bí Thuật Ma Huyết Ti từ Đặng Ngưng đệ tử của Ma Huyết Giáo đến nay, Dương Khai vẫn luôn luôn tu luyện, hơn nữa bí thuật này cũng giúp hắn không ít, trong chiến đấu nhiều lần lập công, được Dương Khai rất coi trọng.
Tuy rằng Bí Thuật Ma Huyết Ti đối với đệ tử Ma Huyết Giáo mà nói, tu luyện chẳng khác nào gò bó, nhưng đối với Dương Khai, bí thuật này lại dường như sáng tạo dành riêng cho hắn.
So với bất kỳ đệ tử nào của Ma Huyết Giáo, hắn cũng mạnh mẽ hơn rất nhiều, bởi Kim Huyết của hắn vô cùng vô tận.
Đáng tiếc khi Dương Khai lấy được từ Đặng Ngưng chỉ có nửa phần trên.
Sau khi tu luyện Kim Huyết Ti, Dương Khai liền mơ hồ cảm giác loại bí thuật này có một số biến hóa. Và sau khi gặp được Ma Huyết Giáo Chủ, suy đoán đó càng chính xác hơn.
Đáng tiếc hắn không lấy được phần còn lại của Bí Thuật Ma Huyết Ti.
Càng không nghĩ tới sau khi đánh chết Ma Huyết Giáo Chủ, lại tìm thấy nó trong Nhẫn Không Gian của nàng.
Suy nghĩ một chút cũng đúng. Nội bộ Ma Huyết Giáo tranh chấp không ngừng, tôn sùng võ lực cá nhân. Vị mỹ phụ kia nếu là Giáo Chủ Ma Huyết Giáo, tự nhiên sẽ mang theo bên người, cuối cùng chết đi lại tiện nghi cho Dương Khai.
Dương Khai vô cùng mừng rỡ, cẩn thận xem một hồi, xác nhận đây chính là Bí Thuật Ma Huyết Ti. Chẳng những bao gồm phần đầu mình đã tu luyện, mà còn có phần sau giảng giải về biến hóa của Ma Huyết Ti.
Thậm chí còn có phương pháp luyện chế Dung Huyết Đan.
Dung Huyết Đan là Linh Đan độc môn của Ma Huyết Giáo, có thể giúp tăng lên khí huyết lực của Võ Giả. Mỗi một đệ tử tu luyện của Ma Huyết Giáo ai ai cũng khao khát loại đan dược này, bởi vì khi tăng khí huyết lực đồng nghĩa là có thể tăng thêm uy lực của Ma Huyết Ti.
Lúc trước Đặng Ngưng lập công ở Lưu Viêm Sa Địa mới được ban thưởng nửa phần trên của Ma Huyết Ti và một viên Dung Huyết Đan.
Hắn như nhặt được báu vật.
Dù sao Dung Huyết Đan ở Ma Huyết Giáo cũng chỉ có mấy vị Trưởng Lão và Giáo Chủ mới được sử dụng. Các đệ tử trừ được ban thưởng ra, căn bản không có cách nào thu được.
Dương Khai cẩn thận tìm hiểu phương pháp luyện chế Dung Huyết Đan, nhưng sau khi tìm hiểu thì lập tức mất hứng.
Bởi vì, luyện chế loại đan dược tà ác này cần phải thu thập lượng lớn máu tươi, tốt nhất phải là máu người.
Bản thân hắn muốn tăng khí huyết lực rất đơn giản, chỉ cần dùng Sinh Mệnh Quỳnh Tương là được. Hành trình đến Đế Uyển lần này hắn lấy được rất nhiều Sinh Mệnh Quỳnh Tương tinh thuần, vì thế cũng không coi Dung Huyết Đan ra gì cả.
Tuy nhiên, những biến hóa được ghi lại ở nửa phần sau lại khiến hắn vô cùng mong đợi. Dù sao lúc chiến đấu, Ma Huyết Ti phát huy uy lực quá lớn. Nếu có thể hiểu rõ và sử dụng phần sau, khẳng định trong tương lai sẽ phát huy tác dụng rất lớn.
Tu luyện không thể nóng lòng là được, mà Dương Khai còn chưa có kiểm tra hết thu hoạch lần này.
Khi chiến đấu cùng đám người Hằng La Thương Hội, tấm bia đá chứa đựng Đạo Luyện Khí kia sau khi vỡ vụn, một khối Thạch Bài đã bay ra từ bên trong.
Khi thấy khối Thạch Bài này, vẻ mặt của Tuyết Nguyệt cũng thay đổi, liền muốn Dương Khai đưa cho nàng. Dương Khai vốn cũng có ý định trao nó, dù sao hắn cũng không rõ Thạch Bài rốt cuộc là vật gì. Thế nhưng còn chưa đạt thành hiệp nghị với Tuyết Nguyệt thì cánh cửa Đế Uyển bỗng nhiên đóng lại, truyền tống hắn ra ngoài.
Chắc chắn giờ này Tuyết Nguyệt đang vô cùng phẫn nộ.
Thực ra khi thấy Tuyết Nguyệt coi trọng Thạch Bài như vậy, Dương Khai cũng rất tò mò. Bây giờ lấy ra cũng định thử nghiên cứu một phen.
Thạch Bài này không lớn lắm, chỉ bằng kích cỡ bàn tay mà thôi. Cũng không biết vì sao nó lại được giấu bên trong bia đá kia. Nếu không phải trong trận chiến kịch liệt kia tấm bia đá bị đánh nát, e rằng khối Thạch Bài này sẽ vĩnh viễn không thấy ánh mặt trời.
Cũng có thể lý giải tất cả thật trùng hợp.
Nhưng càng trùng hợp hơn là nó lại bay về phía mình để mình đoạt được.
Bất kể nó là thứ gì, nhìn xem một chút là biết. Theo Tuyết Nguyệt nói, nó không có ích gì đối với Võ Giả Phản Hư Cảnh, nhưng chỉ hữu dụng với Hư Vương Cảnh, điều này cũng khiến Dương Khai rất tò mò.
✿ Dịch truyện bằng trái tim ✿ Thiên Lôi Trúc đồng hành cùng bạn