Mấy ngày kế tiếp, Dương Khai cũng có chút thu hoạch, từ bí bảo, đan dược đến công pháp, bí thuật, không phải là ít. Nhưng những thứ này so với hành trình ở Đế Uyển lại là một trời một vực, không đủ để khiến hắn cảm thấy bất ngờ. Dù sao, có còn hơn không.
Một ngày nọ, hắn tiến sâu vào một tòa cung điện rồi bặt vô âm tín suốt mấy ngày liền. Những người của Chiến Thiên Minh và Lôi Đài Tông đang giám sát hắn cũng vô cùng hoang mang, không hiểu Dương Khai rốt cuộc đang làm gì bên trong.
Trong cung điện đó, bên trong một mật thất dưới lòng đất, Dương Khai đang khoanh chân ngồi tĩnh tọa, vận chuyển công pháp, tham lam hấp thu linh khí thiên địa xung quanh. Linh khí trong mật thất này nồng đậm đến mức mắt thường có thể nhìn thấy, hóa thành từng sợi tơ trắng muốt quấn quanh người Dương Khai. Theo mỗi nhịp hô hấp của hắn, những sợi tơ trắng ấy như bị một lực hút vô hình kéo vào, tràn vào cơ thể hắn rồi biến mất không thấy tăm hơi.
Thời gian trôi qua, những sợi tơ trắng trong mật thất ngày một thưa thớt.
Linh khí tinh thuần! Dương Khai cũng không ngờ mình lại có được cơ duyên này.
Nghe đồn, trên đời này có một loại linh khí thiên địa đặc biệt, võ giả không cần vận công chuyển hóa mà có thể hấp thu trực tiếp để tăng cường tu vi, củng cố cảnh giới và thực lực bản thân. Đây chính là linh khí tinh thuần, đối với bất kỳ võ giả nào cũng có tác dụng khó mà diễn tả, so với địa mạch cực phẩm còn tốt hơn gấp bội.
Thế nhưng, thứ này vô cùng hiếm có, cũng ít khi xuất hiện. Mà cho dù có xuất hiện, nó cũng sẽ nhanh chóng hòa tan vào thiên địa, trở thành một phần của linh khí đất trời, trừ khi dùng phương pháp đặc biệt giam giữ lại mới có thể bảo tồn lâu dài.
Di chỉ Thượng Cổ tông môn này tọa lạc trên một địa mạch cực phẩm, ngẫu nhiên cũng sẽ sinh ra một lượng linh khí tinh thuần. Gian mật thất dưới lòng đất này được bố trí rất nhiều trận pháp ảo diệu, Dương Khai tuy không hiểu rõ, nhưng cũng biết chúng tồn tại chính là để giam giữ những luồng linh khí tinh thuần này. Tích lũy một hai năm có lẽ không đáng kể, tích lũy trăm năm nghìn năm cũng vẫn còn mỏng manh.
Nhưng tích lũy suốt mấy vạn năm thì lại là một chuyện khác, đủ khiến bất cứ ai cũng phải kinh ngạc. Khi Dương Khai mở cánh cửa mật thất này ra, hắn suýt nữa cho là mình nhìn nhầm. Linh khí tinh thuần nồng đậm trong mật thất đã hóa thành thực chất, chỉ cần giơ tay là có thể tùy tiện nắm bắt. Phát hiện ngoài ý muốn này khiến hắn mừng như mở cờ trong bụng. Sau khi nhận ra đây chính là linh khí tinh thuần trong truyền thuyết, hắn còn chần chờ gì nữa? Ngay lập tức phong bế mật thất, ngồi xuống bắt đầu hấp thu.
Thông thường mà nói, loại mật thất giam giữ linh khí tinh thuần này tối thiểu mấy trăm năm mới có thể mở ra một lần, cũng không phải dùng để tăng cường thực lực cho võ giả. Dù sao linh khí tinh thuần tuy hiếm có nhưng lại vô cùng thưa thớt, đơn thuần dùng để tăng cường thực lực thì quá mức phí của trời. Sự tồn tại của nó là để cho võ giả khi đạt tới bình cảnh sử dụng để đột phá. Thép tốt phải được dùng trên lưỡi dao.
Khi võ giả đột phá cảnh giới, linh khí thiên địa xung quanh càng nồng đậm thì trở ngại gặp phải khi đột phá càng nhỏ, mà linh khí tinh thuần lại chính là chất xúc tác tốt nhất, có thể giúp bất kỳ võ giả nào giảm bớt nguy hiểm khi đột phá.
Thế nhưng lúc này, bảo vật trân quý như vậy lại bị Dương Khai không hề tiết chế mà hấp thu vào cơ thể, từng chút một nâng cao thực lực của hắn. Nói là phung phí của trời cũng không hề quá lời, bởi lượng linh khí tinh thuần nhiều như vậy, dù cung cấp cho hơn trăm võ giả đột phá cũng vẫn dư dả.
Mà hắn chỉ tốn có ba ngày đã hấp thu hết bảy thành. Thánh nguyên trong cơ thể càng trở nên hùng hồn, dày đặc, cảnh giới cũng từng chút một tăng lên, rất nhanh liền đạt đến đỉnh của Phản Hư Nhất Tầng Cảnh.
Đến lúc này, Dương Khai đã mơ hồ cảm thấy một tầng cản trở, như một lớp màng mỏng ngăn thực lực của hắn tiếp tục tăng lên. Đây chính là bình cảnh. Đổi lại là võ giả khác, nhất định phải tôi luyện tâm cảnh, cảm ngộ thiên đạo võ đạo, hao phí rất nhiều thời gian mới có thể đột phá được bình cảnh này.
Nhưng Dương Khai lại khác, hắn đã hấp thu tinh hoa thần hồn của rất nhiều võ giả có cảnh giới vượt xa bản thân, cảm ngộ đối với thiên đạo võ đạo đã vượt xa cấp độ của mình, duy chỉ có việc tôi luyện tâm cảnh là còn thiếu sót. Nhưng chỉ cần hắn muốn, chưa hẳn không có cơ hội đột phá, tấn thăng Phản Hư Lưỡng Tầng Cảnh!
Dương Khai không vì lợi ích trước mắt mà nóng vội. Hắn hiểu rõ đạo lý dục tốc bất đạt. Hắn mới đột phá Phản Hư Nhất Tầng Cảnh chưa lâu, mặc dù đã mượn nhờ Đế uy trong Đế Uyển để ngưng luyện thành công thế của bản thân, nhưng liên tục đột phá nhanh như vậy cũng có khả năng gây ra một số tai họa ngầm.
Cho nên sau khi trầm ngâm một hồi, hắn không tiếp tục hấp thu lượng linh khí tinh thuần còn lại mà quyết định rời đi. Nhưng bỏ lại thì có chút lãng phí, hắn suy nghĩ một lát, lấy la bàn truyền tin ra, rót thần niệm vào trong, muốn liên lạc với Tiền Thông và Phí Chi Đồ, để hai người họ đến hấp thu phần linh khí tinh thuần còn lại cũng tốt. Nhưng điều khiến Dương Khai thất vọng là Tiền Thông không có bất kỳ hồi đáp nào.
Điều này có chút kỳ quái. Di chỉ Thượng Cổ tông môn này tuy diện tích không nhỏ, nhưng tuyệt đối không thể vượt quá phạm vi liên lạc của la bàn truyền tin. Lẽ nào Tiền Thông đã gặp chuyện gì rồi, không có cách nào hồi đáp lại mình? Cũng có khả năng, nếu là một di chỉ tông môn, nhất định có những nơi ngăn cách với bên ngoài, nói không chừng Tiền Thông đã xông vào một nơi có cấm chế nào đó.
Không liên lạc được với Tiền Thông và Phí Chi Đồ, lại không đành lòng bỏ phí lượng linh khí tinh thuần còn lại, trong lúc nhất thời Dương Khai vò đầu bứt tai, không biết phải làm sao. Nhưng một lát sau, mắt hắn sáng lên, dường như nghĩ ra điều gì đó. Tâm thần vừa động, một đạo hồng quang từ trong cơ thể bay ra, giương đôi cánh, hóa thành hình dáng một con quái điểu rực lửa.
Khí linh Hỏa Điểu! Nó tuy không có thực thể, nhưng cũng là vật có linh trí, hấp thu linh khí tinh thuần chắc không thành vấn đề, ngay cả Thái Dương Chân Hỏa nó còn có thể luyện hóa được cơ mà.
Quả nhiên, Hỏa Điểu sau khi bay ra liền hân hoan kêu lên một tiếng, lập tức há to miệng, phần bụng phồng lên như cái trống, một lực hút kinh người tỏa ra. Linh khí tinh thuần trong mật thất bị nó hút vào cơ thể như cá voi hút nước. Những sợi tơ linh khí trắng muốt giảm đi với tốc độ có thể nhìn thấy bằng mắt thường.
Ngoài cung điện, hơn hai mươi vị cường giả Phản Hư Cảnh của Chiến Thiên Minh và Lôi Đài Tông đã bao vây nơi này đến con kiến cũng không chui lọt. Nơi này tĩnh lặng, cực kỳ vắng vẻ, chính là một nơi rất tốt để ra tay, cũng không sợ bị người ngoài nhìn thấy, tránh để lại điều tiếng.
Tuy nhiên, dùng một đội hình xa hoa như thế để đối phó với một tên Phản Hư Nhất Tầng Cảnh, quả thật có chút cảm giác dùng dao mổ trâu để giết gà. Nhưng vì đối phương tinh thông lực lượng không gian, nên cả Khúc Tranh và Phương Bằng đều không dám quá mức khinh thường.
Hiện tại chỉ có một vấn đề khiến bọn họ đau đầu. Dương Khai vẫn chưa ra! Dùng thần niệm thăm dò vào trong cũng không cảm nhận được hơi thở của hắn, nhưng theo hồi báo của một cường giả Chiến Thiên Minh, hắn đã tận mắt nhìn thấy Dương Khai đi vào đó.
- Khúc huynh, tiểu tử đó không phải đã đi rồi chứ? - Phương Bằng có chút không kiên nhẫn hỏi.
- Phương huynh nói vậy, là đang nghi ngờ người của Khúc mỗ làm việc bất lợi sao? - Khúc Tranh cũng đang nóng lòng, hận không thể lập tức xông vào bắt Dương Khai ra, nghe vậy tự nhiên giọng điệu cũng không tốt.
- Phương mỗ không có ý đó, chỉ là ngươi cũng biết tiểu tử đó tinh thông lực lượng không gian, có lẽ hắn đã phát hiện có người giám sát, nói không chừng đã vô thanh vô tức rời đi rồi. - Phương Bằng nhíu mày.
- Phương huynh quá lo lắng rồi. Giả chấp sự tuy chỉ là Phản Hư Lưỡng Tầng Cảnh, nhưng ở phương diện liễm khí lại có thủ đoạn đặc biệt. Hắn muốn ẩn giấu tung tích để giám sát một người, đừng nói là tiểu tử đó, ngay cả bản minh chủ cũng không chắc phát hiện ra. Giả chấp sự đã nói hắn ở trong đó, thì hắn nhất định là ở trong đó.
- Thuộc hạ lấy đầu ra đảm bảo, tiểu tử đó tuyệt đối không phát hiện ra ta, hơn nữa hắn nhất định vẫn ở trong điện. - Cách đó năm trượng, một lão giả có chòm râu dê trầm giọng nói, vẻ mặt tràn đầy tự tin.
- Ân, nếu đã như vậy, thì lại đợi thêm một chút. Nhưng chúng ta nhiều người như vậy ở đây, tiểu tử kia dù có phát giác ra, cũng chưa chắc có gan đi ra. - Phương Bằng nhếch miệng.
- Chuyện này không thể tùy theo ý hắn được. - Khúc Tranh liên tục cười lạnh.
Đang nói chuyện, bỗng nhiên có một cỗ khí tức sinh mệnh xuất hiện trong cung điện. Mọi người mặt sáng lên, thần niệm cảm giác qua, phát hiện chấn động của cỗ khí tức sinh mệnh kia không còn nghi ngờ gì nữa, chính là Dương Khai. Rất nhanh, thân ảnh của Dương Khai xuất hiện ở cửa cung điện, hắn khẽ nhíu mày, dường như có chút bất ngờ, nhưng vẫn không có ý dừng bước, mà cứ thế từng bước một đi ra ngoài.
- Ra rồi! - Phương Bằng khẽ quát một tiếng.
- Ra thì tốt! - Khúc Tranh cười lạnh, ánh mắt sắc như dao, hàn quang bắn ra bốn phía. - Cũng tránh cho bản minh chủ phải tự mình vào bắt người.
Dương Khai sải bước ra ngoài, hai tay chắp sau lưng, thu lại vẻ kinh ngạc trên mặt, trở nên lạnh nhạt. Hắn không hề có ý kinh sợ, thậm chí cũng không có ý định trốn chạy, cứ như vậy từng bước đi đến trước mặt mọi người, quét mắt nhìn bốn phía, nhếch miệng cười nói:
- Thật nhiều người a.
- Dương Khai! - Khúc Trường Phong ở bên kia vỗ quạt, mỉm cười quát một tiếng. - Ngươi để bản thiếu chủ đợi lâu quá đấy!
- Chiến Thiên Minh, Lôi Đài Tông… - Dương Khai khẽ gật đầu, trên mặt tràn đầy ý cười. - Rất tốt, rất tốt, nhiều người như vậy chờ ở đây, là muốn giết ta sao?
- Giết ngươi cần nhiều người thế sao? Dương Khai, ngươi đừng có dát vàng lên mặt mình, ngươi vẫn chưa có tư cách đó. - Khúc Trường Phong cười lớn.
- Vậy sao? Thế nhiều người như vậy vây quanh đây làm gì?
- Chỉ là phòng ngươi bỏ chạy thôi.
- Thì ra là thế! - Nét mặt Dương Khai lộ vẻ hiểu rõ. - Ta đã nói mà, tại sao lúc trước vị Lương trưởng lão kia lại dễ nói chuyện đến thế, hóa ra là ở đây đợi ta. Đây đúng là nơi rất thích hợp để giết người diệt khẩu. Ta có thể hỏi tại sao không? Ta với hai nhà các ngươi vốn có chút ân oán, nhưng vẫn chưa đến mức này chứ?
- Ngươi cho là bản thiếu chủ sẽ nói cho ngươi sao? - Khúc Trường Phong xem thường cười khẩy.
- Không nói cũng không sao, ta đoán ra được. Là vì Chiến Hạm, đúng không? - Dương Khai hừ lạnh.
Có thể khiến cho Chiến Thiên Minh và Lôi Đài Tông xuất động nhiều người như vậy để đối phó với một mình hắn, chắc chắn là vì lợi ích to lớn. Mà lợi ích có thể liên quan đến cả hai nhà này, chỉ có thể là Chiến Hạm Hư Vương cấp kia thôi.
Đó không chỉ là một chiến hạm, mà còn là hy vọng tấn thăng Hư Vương Cảnh cho tất cả cường giả trên U Ám Tinh. Dương Khai khẽ nhíu mày, âm thầm tự trách bản thân đã xem nhẹ sức hấp dẫn của chiến hạm. Trước đây hắn không cẩn thận suy nghĩ việc chiến hạm Hư Vương Cấp xuất thế sẽ mang lại rung chuyển lớn thế nào cho U Ám Tinh, nhưng hôm nay nhìn thấy một màn này, cuối cùng hắn đã hiểu rõ.
- Biết là tốt rồi! - Khúc Trường Phong không phủ nhận. Mặc dù lần này Chiến Thiên Minh và Lôi Đài Tông là nhận được mệnh lệnh liên thủ của Tinh Đế Sơn, nhưng xét đến cùng, vẫn là vì chiến hạm đó.