Virtus's Reader
Võ Luyện Đỉnh Phong

Chương 1512: CHƯƠNG 1512: ĐỘT PHÁ ĐẠI TRẬN

Chiến hạm uy chấn thiên hạ, võ giả trong Chiến Thiên Thành ào ào tháo chạy ra ngoài như thủy triều vỡ bờ.

Chuyện động trời như vậy, Chiến Thiên Minh đương nhiên không thể không biết. Giờ phút này, trong một cung điện tại nội thành, Khúc Tranh sau khi nghe thủ hạ báo cáo, liền đập mạnh xuống mặt bàn, gầm lên:

– Khinh người quá đáng! Dựa vào một chiếc chiến hạm cỏn con mà dám coi thường Chiến Thiên Minh ta đến vậy... Ta thật muốn xem tên tiểu tử kia làm thế nào san bằng Chiến Thiên Thành của ta!

Nói rồi, lão vội vã xông ra ngoài, rõ ràng là muốn đích thân nghênh chiến.

Khúc Trường Phong chết thảm dưới tay Dương Khai, mấy ngày nay Khúc Tranh đêm về không sao chợp mắt. Giờ đây biết được cừu nhân lại dám đánh thẳng tới cửa, lão đương nhiên cấp bách muốn báo thù rửa hận cho con trai.

Mạc Tiếu Sinh đứng một bên khẽ nhíu mày, nhưng cũng không ngăn cản. Dù sao Chiến Thiên Minh hôm nay đã chịu sỉ nhục lớn, nếu không ra ngoài nghênh chiến, chỉ càng khiến thế nhân khinh thường danh tiếng của Chiến Thiên Minh.

Còn chưa đợi Khúc Tranh và Mạc Tiếu Sinh rời khỏi cung điện, bên ngoài đã có một đệ tử hốt hoảng chạy vào. Chưa kịp tới gần, hắn đã lập tức quỳ nửa người xuống đất, kinh hãi báo cáo:

– Minh chủ, Đại trưởng lão, đại sự không ổn rồi!

– Chuyện gì mà kinh hoàng đến thế, chẳng lẽ Lăng Tiêu Tông kia lại giở trò gì? Khúc Tranh quát hỏi.

– Minh chủ anh minh, Nhị trưởng lão đã bỏ mình!

– Cái gì? Khúc Tranh và Mạc Tiếu Sinh thất kinh kêu lên.

Từ lúc nhận được tin Lăng Tiêu Tông dùng chiến hạm công thành cho đến nay, thời gian trước sau không tới mười hơi thở, vậy mà Nhị trưởng lão Lư Phong đã bỏ mạng? Tốc độ này không khỏi quá kinh khủng! Lư Phong có thể đảm nhiệm vị trí Nhị trưởng lão của Chiến Thiên Minh, thực lực của hắn hiển nhiên là không thể nghi ngờ. Nếu Mạc Tiếu Sinh không tu luyện loại lực lượng không gian bàng môn này, e rằng cũng chưa chắc là đối thủ của Lư Phong.

Mới qua chút thời gian ngắn ngủi như vậy, Lư Phong đã bỏ mình, rốt cuộc đối phương đã dùng âm mưu quỷ kế gì?

– Nhị trưởng lão bỏ mình như thế nào? Mau báo rõ! Mạc Tiếu Sinh cũng không dám sơ suất, vội vàng quát hỏi.

Tên đệ tử kia đương nhiên không dám che giấu điều gì, nhất nhất nói ra những gì mình biết. Sau khi nghe xong, Khúc Tranh và Mạc Tiếu Sinh liếc nhìn nhau, đều thấy được sự hoảng sợ tột độ trong mắt đối phương.

Chỉ là một kích của chiến hạm, Lư Phong cùng mười mấy tinh nhuệ của Chiến Thiên Minh liền hài cốt không còn... Công kích kia rốt cuộc kinh khủng đến mức nào?

Chiến hạm cấp Hư Vương thật sự cường hãn đến vậy ư?

Tin tức này hoàn toàn lật đổ nhận thức và hiểu biết về chiến hạm của Khúc Tranh và Mạc Tiếu Sinh.

Bọn họ vẫn luôn nghĩ rằng: loại chiến hạm này thể tích quá lớn, hành động bất tiện, di chuyển không linh hoạt, lại vô cùng yếu ớt... Ngoại trừ dùng để vận chuyển vật tư, đi tới biển vẫn thạch ở phụ cận U Ám Tinh khai thác khoáng vật... thì không có tác dụng gì lớn.

Không chỉ như thế, giá trị chế tạo cũng cực kỳ hao phí, mà chỉ sơ ý một chút chiến hạm sẽ bị phá hủy. Cho nên Chiến Thiên Minh mặc dù thân là một trong hai cự đầu lớn trên U Ám Tinh, số lượng chiến hạm cũng không vượt qua năm chiếc.

Bao năm qua, năm chiếc chiến hạm này cũng chỉ lui tới biển vẫn thạch ngoài tinh vực cùng Tử Tinh, để khai thác khoáng vật, chưa từng được dùng trong chiến đấu. Nhưng hôm nay, chiến hạm của Lăng Tiêu Tông lại lái tới Chiến Thiên Thành, đồng thời lập uy rõ ràng.

Chiến hạm cấp Hư cấp hạ phẩm so với chiến hạm cấp Hư Vương chênh lệch lớn như vậy sao?

Ngay cả Lư Phong đều không đỡ được một kích, hai người mình tất nhiên cũng không thể.

– Minh chủ, nếu đúng thật như đệ tử này nói, chỉ sợ chúng ta không thể đi ra ngoài nghênh địch, chỉ có thể phòng thủ trong nội thành!

Mạc Tiếu Sinh lo lắng trong lòng, chân mày nhíu chặt, nói.

– Ý của Đại trưởng lão làm sao ta không hiểu, nhưng giờ này nếu chúng ta không đón đầu công kích, chỉ sợ sẽ làm cho toàn bộ người trên U Ám Tinh chê cười, cho là người Chiến Thiên Minh ta gan nhỏ như chuột, bất lực vô năng!

Khúc Tranh nói với vẻ mặt tàn khốc.

– Không được đâu Minh chủ! Người ngoài nói như thế nào, chúng ta tạm thời không quản tới. Lăng Tiêu Tông người ít lực đơn, dám khí thế như vậy ào ào đánh tới Chiến Thiên Thành, chỉ đơn giản là dựa vào một chiếc chiến hạm mà thôi. Một khi chiến hạm này bị hủy, bọn họ cũng chỉ là cọp già bị nhổ răng, không đủ gây sợ hãi.

Nhưng muốn phá hủy chiến hạm kia, chỉ dựa vào nhân lực có lẽ không đủ, chỉ có dựa vào trận pháp!

– Đại trưởng lão nói là...

Khúc Tranh đưa mắt nhìn lão.

– Không sai!

Mạc Tiếu Sinh cười lạnh một tiếng:

– Chiến Thiên Minh ta ở tòa thành này đứng sừng sững hơn mấy ngàn vạn năm, cũng không phải tùy tiện người nào có thể khinh nhục. Lăng Tiêu Tông nếu đã tới tấn công, chúng ta dĩ dật đãi lao là được.

Từ xưa đến nay, được làm vua thua làm giặc, một trận chiến này chỉ cần chúng ta thắng, còn sợ không thể dương cao uy danh thánh minh ta hay sao?

Khúc Tranh hít một hơi thật sâu, đè xuống cơn phẫn nộ trong lòng, thật lâu mới bình tĩnh nói:

– Đại trưởng lão nói không sai, nếu như thế, truyền lệnh xuống, mở ra Vạn Hàn Phong Linh Đại Trận. Lão phu thật muốn nhìn xem, chiến hạm của tiểu tử kia lợi hại, hay là đại trận của bản minh lợi hại!

*

Bên trong chiến hạm, đám người Dương Khai yên lặng chờ đợi thời gian một khắc trôi qua.

Một khắc sau, cả ngoại thành Chiến Thiên Thành đã không còn một bóng người. Hơn chục triệu võ giả toàn bộ rút lui, vốn đường phố và cửa hàng náo nhiệt ầm ĩ, thời khắc này trở nên vắng vẻ lạnh tanh, ngay cả hàng hóa rực rỡ muôn màu kia cũng toàn bộ được mang đi.

Ngoại thành giờ này, nói là thành trống không cũng không phải quá đáng. Những võ giả này ngược lại cũng không đi quá xa, tuy nói chiến hạm chỉ một kích liền đánh cho Lư Phong bỏ mình, khiến mọi người cảm thấy Lăng Tiêu Tông có thể tạo thành uy hiếp cho Chiến Thiên Minh, nhưng rốt cuộc thắng bại như thế nào còn chưa biết.

Một trận chiến này, nếu Lăng Tiêu Tông thắng, với phong cách hành sự của Lăng Tiêu Tông, có lẽ sẽ không dính líu tới kẻ vô tội. Nếu như Chiến Thiên Minh thắng, bọn họ còn phải quay trở về tiếp tục kinh doanh.

Cho nên bất kể như thế nào, bọn họ đều không có việc gì. Huống chi, loại đại chiến này nói vậy cực kỳ ngoạn mục, không ai không thích xem náo nhiệt, dĩ nhiên đều muốn ở lại nhìn xem kết quả cuối cùng.

Trong lúc nhất thời, ở ngoài Chiến Thiên Thành mười dặm, dưới mặt đất hay bầu trời đều có vô số võ giả bao vây tầng tầng lớp lớp, ánh mắt mọi người đều nhìn chằm chằm vào chiến hạm và nội thành.

Không ít người nghĩ là Chiến Thiên Minh bị sỉ nhục bực này, khẳng định sẽ không kiềm chế được, dốc hết sức nghênh địch...

Thế nhưng làm cho bọn họ thất vọng là, thẳng đến khi chiến hạm từ từ bay vào trong nội thành, cũng không thấy Chiến Thiên Minh có động tĩnh gì. Trong lúc nhất thời, thanh thế như nước thủy triều dâng cao!

Những năm qua Chiến Thiên Minh cường đại, hành sự hung hăng càn quấy, vô số cửa hàng kinh doanh của các võ giả trong thành bị bóc lột, dĩ nhiên không có ấn tượng gì tốt đối với Chiến Thiên Minh.

Thời khắc này mắt thấy Chiến Thiên Minh lại nhát gan co đầu rút cổ, dĩ nhiên không nhịn được muốn châm biếm vài tiếng. Có võ giả thân cận với Chiến Thiên Minh lập tức ra tiếng phản bác, rất nhanh hai phe cãi nhau túi bụi, tiếp đó dẫn phát đại chiến.

Mới bắt đầu cũng chỉ là chiến đấu quy mô nhỏ mà thôi, nhưng theo thời gian trôi qua, càng ngày càng nhiều võ giả bị cuốn vào trong đó, có cừu báo cừu, có oán báo oán...

Lăng Tiêu Tông cùng Chiến Thiên Minh chưa bắt đầu chiến đấu, mà các võ giả bị đuổi ra ngoại thành đã đánh nhau túi bụi, thỉnh thoảng lại có người hét thảm bỏ mình, máu tươi giàn giụa.

Có ít nhất trên trăm vạn võ giả bị cuốn vào cuộc phân tranh này, người chết đếm không hết. Mà giờ khắc này, chiến hạm đã bay tới bên ngoài nội thành.

Đoạn đường đến đây cực kỳ yên ổn, Dương Khai cũng không có công kích ngoại thành Chiến Thiên Thành, dù sao trút giận lên những kiến trúc kia cũng không có ý nghĩa gì.

– Tông chủ, dường như bọn họ mở ra trận pháp!

Diệp Tích Quân thần niệm nhàn rỗi, dò xét một phen, lên tiếng báo cáo.

– Thấy rồi! Dương Khai toét miệng cười:

– Nghe nói nội thành Chiến Thiên Thành có một đại trận Vạn Hàn Phong Linh, uy lực tột cùng... Có lẽ chính là trận này!

– Hiện tại nên làm thế nào, xin Tông chủ ra lệnh!

– Không sao, xông vào trận!

Dương Khai hừ lạnh một tiếng. Chiến hạm chỉ hơi ngừng một chút, rồi vọt thẳng vào nội thành. Bên trong nội thành, một mảnh mây mù vờn quanh, nhưng nếu quan sát cẩn thận có thể nhìn thấy, những thứ nhìn như mây mù này thật ra chính là hàn khí cực kỳ lạnh lẽo.

Vạn Hàn Phong Linh Đại Trận, lấy Ngưng Ngọc Băng Tuyền ở nội thành làm mắt trận. Mà Ngưng Ngọc Băng Tuyền không chỉ một chỗ, tổng cộng có ba nguồn suối.

Ba nguồn suối này trải qua hơn một ngàn năm tích lũy, tích góp từng tí một khí âm hàn. Loại hàn khí này dù là cường giả Phản Hư Cảnh rơi vào trong đó, nhất thời không cẩn thận cũng sẽ bị đông thành tượng đá.

Thời khắc này, khí tức âm hàn của ba nguồn suối đang điên cuồng phóng ra, như một màn mây mù bao phủ cả nội thành, khiến cả nội thành rộng lớn trông hư hư ảo ảo. Ngay cả chiến hạm xông vào trong đó, cũng rất nhanh không thấy bóng dáng.

– Không dễ làm nha, khí âm hàn này có thể đóng băng Thần Niệm, Vạn Hàn Phong Linh Đại Trận quả nhiên danh bất hư truyền!

Tiền Thông chau mày. Vừa rồi lão định dò xét tình huống bốn phía, nhưng vừa phóng ra Thần Niệm, liền không khỏi rùng mình một cái. Nếu không phải lão rút lui nhanh, chỉ sợ một luồng Thần Niệm kia đều đã bị đóng băng.

Đang ở bên trong chiến hạm, không có Thần Niệm dò xét, mọi người chẳng khác gì đều trở thành người mù.

Bất quá Dương Viêm luyện chế chiến hạm, làm sao không có biện pháp đền bù chỗ thiếu sót này.

Thời khắc này, ở bên trong khoang hạm giám sát vận chuyển pháp trận, có một tên đệ tử Lăng Tiêu Tông đang mọi thời mọi khắc chú ý phản ứng trên pháp trận, tùy thời báo cáo.

Rất nhanh, trên pháp trận giám sát kia liền có phản ứng.

– Tông chủ, có một đội hơn 20 người, đang từ bên trái đến gần, đại khái ở ngoài mười dặm!

– Sau mười hơi thở, phát ba Tinh Pháo đánh về phía bên đó! Dương Khai toét miệng cười.

Đám người Tiền Thông hít một hơi, thầm mặc niệm cho những người có ý đồ đánh lén kia.

Sau mười hơi thở, ba cột sáng trắng nõn bắn nhanh về hướng bên trái, lặng yên không một tiếng động. Địch nhân phát hiện trên pháp trận giám sát toàn bộ biến mất không thấy.

– Không biết tự lượng sức mình! Diệp Tích Quân chậm rãi lắc đầu.

Võ giả trên U Ám Tinh đúng là đã đánh giá quá thấp chỗ kinh khủng của chiến hạm cấp Hư Vương. Dù là bà ta nếu không phải biết rõ ảo diệu của chiến hạm này, chỉ sợ cũng sẽ khinh thường như thế. Dù sao trên U Ám Tinh chưa từng có người nào dùng chiến hạm vào trong chiến đấu.

– Tông chủ, lại có người tới! Tên đệ tử kia một lần nữa báo cáo.

– Ừm! Cứ xử lý giống nhau là được! Dương Khai lạnh nhạt ra lệnh.

Cho tới bây giờ hắn cũng chưa từng gặp qua chiến đấu thoải mái như vậy. Dựa vào uy lực của chiến hạm, thậm chí hắn không cần tự mình ra tay đã có thể tiêu diệt địch nhân trong vô hình. Loại cảm giác này rất vi diệu, khiến hắn có chút hưởng thụ.

Chiến Thiên Minh trước sau phái ra ba nhóm người, nhưng những nhóm người này không có người nào có thể đến gần chiến hạm trong vòng một dặm, tất cả đều bị giết sạch ở nửa đường hầu như không còn.

Ba nhóm nhân mã, tổng cộng 60, 70 người, không thiếu nhân vật Phản Hư Cảnh, nhưng lại cứ như vậy chết oan chết uổng. Sau khi Khúc Tranh biết tin, lão phẫn nộ như muốn hộc máu.

Sau khi nhận ra hoàn toàn không có cách nào dùng loại thủ đoạn đánh lén này, Chiến Thiên Minh cũng không muốn làm chuyện uổng công vô dụng, còn làm cho các đệ tử hy sinh một cách vô ích, nên tĩnh lặng.

– Tông chủ, dường như bọn họ không có động tĩnh nữa! Diệp Tích Quân nhíu mày nói.

– Bọn họ bất động, chúng ta động là được! Đánh nát nội thành này cho ta, tốt nhất là có thể phá vỡ mắt trận của Vạn Hàn Phong Linh Đại Trận! Dương Khai cười lạnh một tiếng.

Chỉ cần phá hết mắt trận, Chiến Thiên Minh chính là thịt cá trên thớt. Một lát sau, ngoài thân chiến hạm liền nổi lên tiếng "vù vù" nho nhỏ, rồi từng cột sáng trắng nõn mang theo khí thế hủy thiên diệt địa, bắn ra bốn phương tám hướng không cần mục tiêu...

☾ Bước vào thế giới chữ nghĩa — Thiên Lôi Trúc kể chuyện diệu kỳ ☽

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!