Cường địch! Khúc Tranh thầm đánh giá trong lòng, nghe đồn sinh linh cổ quái này có thể đỡ được một đòn toàn lực của Phản Hư Tam Tầng Cảnh, cũng không biết là thật hay giả.
Trong lúc hắn còn đang suy tư, Dương Khai lại vung tay, Long Cốt Kiếm Tích Thúy đã hiện ra trong lòng bàn tay, Thánh Nguyên cuồn cuộn rót vào, ảo ảnh cự long màu xanh biếc lập tức lắc đầu vẫy đuôi hiện hình, chiếm cứ nửa khoảng không sau lưng hắn, trừng đôi mắt to hơn cả chiêng đồng, gườm gườm nhìn mọi người.
Long uy bao trùm khắp nơi, khiến lòng người kinh sợ bất an.
Vèo vèo vèo, từng sợi Kim Huyết Ti bắn ra, tỏa rực kim quang chói mắt.
Tiếng chim hót lanh lảnh vang lên, khí linh Hỏa Điểu giang rộng đôi cánh, khiến nhiệt độ trong mật thất đột nhiên tăng vọt.
Dương Khai lập tức vào thế sẵn sàng đón địch!
Tuy rằng những kẻ trước mặt đều đã bị dọa cho vỡ mật, nhưng Dương Khai cũng không hề xem thường bọn chúng. Lấy ít địch nhiều, hắn không dám khinh suất, huống chi Khúc Tranh vẫn còn nguyên vẹn, chưa hề hao tổn.
Dương Khai chưa từng giao thủ với Khúc Tranh, chỉ từng thấy hắn đại triển thần uy ở Lạc Đế Sơn.
Đại Nhật Như Nguyện Ấn kia đã để lại cho hắn ấn tượng vô cùng sâu sắc.
Vì vậy, vừa ra tay, Dương Khai đã tung ra tám phần thủ đoạn mình có thể vận dụng.
- Khúc minh chủ, ngày đó khi gây khó dễ cho tiểu tử, ngươi có từng nghĩ mình sẽ có ngày hôm nay không? - Dương Khai lạnh lùng nhìn Khúc Tranh. - Giữa ta và ngươi vốn không có ân oán gì quá lớn, nhưng Khúc minh chủ lại ép người quá đáng. Mối thù ngày đó, hôm nay tiểu tử đến để báo. Được rồi, ta sẽ tiễn ngươi đi gặp Khúc Trường Phong, dù sao cũng là phụ tử, ta nghĩ Khúc Trường Phong bây giờ hẳn là cô đơn lắm!
- Tiểu tử càn rỡ! - Sắc mặt Khúc Tranh chợt trở nên dữ tợn, tựa như mãnh thú nổi điên.
Cái chết của Khúc Trường Phong chính là nỗi đau lớn nhất trong lòng hắn! Con mình mình hiểu, Khúc Trường Phong tuy là một gã công tử có phần ngang ngược, nhưng tư chất lại thuộc hàng nhất đẳng, nếu có đủ thời gian, nhất định có thể trở thành nhân tài kiệt xuất.
Nào ngờ, hắn lại bị Dương Khai giết chết ngay tại Lạc Đế Sơn.
Mà giờ khắc này, hung thủ giết người lại vẫn đang huênh hoang trước mặt mình, tính khí Khúc Tranh có tốt đến đâu cũng không thể dung thứ, huống hồ bản tính hắn vốn nóng như lửa.
- Hay cho ngươi, hay cho ngươi! Tiểu tử khinh người quá đáng, lão phu hôm nay không giết ngươi, thề không làm người! - Khúc Tranh nổi giận gầm lên.
Mạc Tiếu Sinh thầm kêu không ổn, tranh đấu với cao thủ vốn đã vạn phần hung hiểm, giờ đây chỉ vài ba câu, minh chủ đã bị chọc cho lửa giận ngút trời, đâu còn có thể toàn lực chiến đấu? Nhưng cục diện hôm nay, hắn căn bản không có cách nào ngăn cản, chỉ có thể cố nén vết thương đau đớn mà quát lên:
- Dương Khai, ngươi cũng quá không coi Chiến Thiên Minh ta ra gì, dám đơn thương độc mã xâm nhập nơi này, hôm nay không phải ngươi chết thì là chúng ta vong!
Lời vừa dứt, những người khác vội vàng tế ra bí bảo, trong nháy mắt, mật thất rực sáng bởi vô số luồng quang mang, năng lượng ba động hùng hậu.
Động tác của Lương Vĩnh nhanh nhất, hắn nhanh chóng tế ra một thanh bí bảo trường kiếm, điên cuồng rót Thánh Nguyên vào trong, sắc mặt hung ác nhìn Dương Khai, gầm nhẹ:
- Tiểu tử nhận lấy cái chết!
Dứt lời, trường kiếm kia liền hóa thành một đạo hào quang màu xanh, bắn thẳng về phía Dương Khai.
Cùng lúc đó, những người khác cũng lần lượt thi triển uy năng của bí bảo, đồng loạt công kích hắn.
Dương Khai thần sắc lạnh lùng, không hề có ý né tránh, chỉ lạnh lùng quan sát, dường như không hề nhận ra nguy hiểm đang ập xuống.
Bùm! Bùm! Bùm!
Thạch Khỗi một tay đấm vào lồng ngực rắn chắc của mình, phát ra những tiếng vang trầm đục, nhe răng nanh như tinh tinh cuồng nộ. Trong lúc tự đấm mình, thân hình nhỏ bé của nó nhanh chóng phình to, trong nháy mắt đã biến thành một người đá khổng lồ cao hơn mười trượng, uy phong lẫm liệt chắn trước mặt Dương Khai.
Ngay sau đó, uy năng từ các loại bí bảo đánh tới, trên người Thạch Khỗi tóe ra những tia lửa chói mắt, tiếng kim loại va chạm vang lên không dứt bên tai, nhưng nó lại không hề nhúc nhích. Chẳng những không lùi lại, thậm chí ngay cả một chút thương tích cũng không có, chỉ bị lực tác động mạnh mẽ của các đòn tấn công đẩy lùi về sau một bước mà thôi.
Thiên phú thần thông của Thạch Khỗi là cắn nuốt khoáng vật, không chỉ có thể luyện hóa tinh hoa khoáng vật mà còn có thể hấp thu những tinh hoa này để cường hóa bản thân.
Bao nhiêu năm qua, khoáng vật mà Thạch Khỗi cắn nuốt đã không đếm xuể, phần lớn đều là những loại khoáng vật vô cùng quý hiếm, phẩm chất thượng hạng. Điều này không chỉ giúp cung cấp lượng lớn nguyên liệu cho Dương Viêm luyện khí, mà bản thân nó cũng nhận được sự bồi dưỡng cực lớn để trưởng thành.
Những đòn công kích này tuy cực kỳ kinh người, nhưng đánh vào người Thạch Khỗi lại không có tác dụng gì đáng kể.
Thân thể của Thạch Khỗi cứng rắn không hề thua kém Hư Vương cấp bí bảo phòng ngự.
Giữa những tiếng va chạm chói tai, bỗng truyền đến tiếng kêu rên và gào thét của Khúc Tranh.
Mọi người đều nhíu mày, không biết rốt cuộc Khúc Tranh đã xảy ra chuyện gì.
Ngay cả Dương Khai cũng có chút mơ hồ.
Uy năng của các loại bí bảo tan hết, ánh sáng biến mất, ánh mắt Dương Khai xuyên qua thân hình to lớn của Thạch Khỗi nhìn về phía Khúc Tranh, không khỏi khẽ kêu lên một tiếng, vẻ mặt vô cùng cổ quái.
Hắn phát hiện trước ngực Khúc Tranh không ngờ lại lòi ra nửa mũi kiếm, dường như bị ai đó đâm xuyên từ phía sau, máu tươi chảy ròng ròng, thân hình lảo đảo, sắc mặt tái nhợt vô cùng.
Trường kiếm vừa nhìn đã biết phẩm chất bất phàm, tuyệt đối là bí bảo từ Hư cấp trung phẩm trở lên. Trên thân kiếm lưu chuyển u quang màu xanh, không ngừng bộc phát ra uy năng kinh khủng, liên tiếp phá hủy cơ thể Khúc Tranh, khiến hắn càng thêm họa vô đơn chí.
Cách Khúc Tranh không xa, Lương Vĩnh ánh mắt phức tạp nhìn hắn, dáng vẻ có chút áy náy.
- Lương Vĩnh, sao ngươi dám làm thế? - Mạc Tiếu Sinh không dám tin nhìn Lương Vĩnh, bi phẫn quát lớn.
Khúc Tranh gương mặt hung ác nham hiểm nhìn Lương Vĩnh, vẻ mặt tức giận tột cùng, nghiến răng hỏi:
- Hắn mua chuộc ngươi từ bao giờ? Là ở Lạc Đế Sơn sao?
Lương Vĩnh mặt nhăn lại, liếc Dương Khai một cái, khàn giọng nói:
- Dương tông chủ chưa từng mua chuộc Lương mỗ, chỉ là... kẻ thức thời mới là trang tuấn kiệt, đạo lý này Lương mỗ vẫn hiểu. Minh chủ cùng đại trưởng lão đã đi ngược lại thời thế, khiến bản minh tai ương ngập đầu, Lương mỗ thân là tam trưởng lão của Thánh Minh, không thể ngồi yên không quản!
- Bán chúa cầu vinh mà còn có thể nói năng đường hoàng như thế! Lương Vĩnh, bổn tọa trước đây lại không biết ngươi là loại người này. - Khúc Tranh giận dữ.
Hắn không thể ngờ rằng, vào thời khắc mấu chốt này, mình lại bị chính tam trưởng lão của mình đánh lén. Nếu không phải bí bảo trường kiếm của Lương Vĩnh đang cắm trên người, e rằng hắn vẫn không dám tin vào sự thật này.
- Trước kia không biết cũng không sao, hôm nay minh chủ có lẽ đã nhìn rõ rồi.
Sắc mặt Lương Vĩnh lúc xanh lúc đỏ, dường như cảm thấy có chút ngượng ngùng, nhưng chuyện đã đến nước này, muốn giữ mạng sống, chỉ có thể làm như vậy.
Người khác không biết Dương Khai lợi hại thế nào, nhưng hắn lại rất rõ.
Đừng nghĩ bên mình đông người thế mạnh, nếu thực sự đánh nhau, tuyệt đối không dễ dàng. Cho dù có thể đánh bại Dương Khai, cũng không có cách nào giết chết hắn.
Cảnh tượng Dương Khai bày ra đã đủ kinh người, ai biết hắn còn bao nhiêu lá bài tẩy chưa lật? Lần trước mình tiết lộ cơ mật mới may mắn sống sót, Lương Vĩnh không muốn lại có lần thứ hai.
- Có tiền đồ!
Dương Khai bỗng nhiên toét miệng cười. Chuyện tiến triển đến mức này, hắn cũng chưa từng liệu đến, nhưng đây cũng là điều hắn vui mừng được thấy. Hắn dù có nắm chắc đánh chết toàn bộ những người này, cũng nhất định phải trải qua một trận chiến gian khổ, đến lúc đó chỉ sợ át chủ bài cũng phải tung ra hết. Giờ đây có kẻ nội chiến, vấn đề khó khăn này liền được giải quyết dễ dàng.
- Dương tông chủ quá khen rồi. - Lương Vĩnh mỉm cười ôm quyền, gương mặt đầy vẻ nịnh nọt. Ngay sau đó, hắn nhìn những người khác, quát nhẹ:
- Chim khôn chọn cành mà đậu, lời này không cần Lương mỗ phải dạy các vị, giờ khắc này nên làm thế nào, các vị có lẽ tự hiểu rõ!
Sắc mặt mọi người của Chiến Thiên Minh đều khó coi, ngươi nhìn ta, ta nhìn ngươi, nhất thời lâm vào thời khắc lựa chọn khó khăn.
Nhưng không ai là không tiếc mạng sống của mình, cuối cùng tất cả mọi người vẫn đưa ánh mắt về phía Khúc Tranh cùng Mạc Tiếu Sinh, Thánh Nguyên âm thầm vận chuyển.
- Hay lắm, hay lắm! - Khúc Tranh cười ha hả. - Không ngờ Chiến Thiên Minh ta lại nuôi một lũ sói vong ân bội nghĩa, Khúc mỗ quả nhiên có mắt như mù, không nhìn rõ được bộ mặt thật của các ngươi.
- Minh chủ hà tất phải nói lời như vậy? - Lương Vĩnh chậm rãi lắc đầu. - Được làm vua, thua làm giặc mà thôi. Đúng rồi, đại trưởng lão, ngài định thế nào? Lương mỗ luôn bội phục cách làm người của đại trưởng lão, nếu đại trưởng lão nguyện ý…
- Ngươi cảm thấy lão phu sẽ cùng các ngươi cấu kết làm bậy sao? Lũ sâu mọt các ngươi, đừng làm bẩn lão phu! - Mạc Tiếu Sinh liên tục cười lạnh, không đợi Lương Vĩnh nói xong đã lên tiếng cắt ngang.
- Nếu đã như thế, vậy thì mời đại trưởng lão cùng minh chủ lên đường! - Lương Vĩnh thần sắc nghiêm nghị, vung tay lên. Ngay sau đó, những bí bảo và bí thuật vốn định tấn công Dương Khai, đồng loạt đánh về phía Khúc Tranh cùng Mạc Tiếu Sinh.
Không có chút hồi hộp nào, sau nửa chén trà, trận chiến đã kết thúc.
Mạc Tiếu Sinh mất đi một cánh tay, tuy không nguy hiểm đến tính mạng nhưng thực lực cũng bị ảnh hưởng ít nhiều. Còn Khúc Tranh thì càng không cần phải nói, bị một Phản Hư Tam Tầng Cảnh như Lương Vĩnh đâm lén từ sau lưng một nhát, không chết ngay tại chỗ đã là thực lực hùng hậu.
Hai người thân đều mang trọng thương, làm sao có thể ngăn cản được công kích của đám người Lương Vĩnh?
Dương Khai thậm chí còn chưa ra tay, minh chủ và đại trưởng lão của Chiến Thiên Minh đã bị mọi người đánh chết.
Hắn cũng không buông lỏng cảnh giác, ảo ảnh cự long xanh biếc vẫn chiếm cứ sau lưng, khí linh Hỏa Điểu vẫn bay lượn trên không, Thạch Khỗi vẫn chắn ở phía trước.
Trận chiến vừa kết thúc, Lương Vĩnh liền hướng về một võ giả nháy mắt ra hiệu. Võ giả kia tâm lĩnh thần hội, không nói một lời liền tấn công về phía một đồng môn trong nhóm, nhanh chóng đánh chết một Phản Hư Nhị Tầng Cảnh.
Dương Khai cười tủm tỉm, không hề có ý ngăn cản.
- Bẩm báo Dương tông chủ, vị Lưu hộ pháp kia là thân tín của minh chủ, quan hệ mật thiết. Tuy rằng tạm thời thần phục, nhưng lòng người khó lường, không ai biết được sau này hắn có thừa cơ báo thù cho minh chủ hay không, cho nên không thể giữ lại. - Lương Vĩnh chủ động giải thích.
- Lòng dạ độc ác! - Dương Khai mỉm cười gật đầu. - Ta thật đã xem thường Lương trưởng lão rồi.
- Dương tông chủ quá khen. - Lương Vĩnh cười khà khà.
- Vậy những người còn lại này thì sao?
- Mấy vị này có lẽ không có vấn đề gì.
- Ừm. - Dương Khai thâm ý sâu sắc nhìn hắn, khóe miệng hiện lên nụ cười khó hiểu, bỗng nhiên lên tiếng:
- Lương trưởng lão cảm thấy bổn tông chủ sẽ qua cầu rút ván, vắt chanh bỏ vỏ sao?
Lương Vĩnh mặt hơi biến sắc, ngay cả mấy người còn lại cũng lộ vẻ cảnh giác.
Cố gắng nặn ra một nụ cười, Lương Vĩnh nói:
- Dương tông chủ nói đùa rồi, ta đã chứng minh lòng thành của mình, xin Dương tông chủ giơ cao đánh khẽ, tha cho chúng ta một mạng.
- Giữ các ngươi lại để làm gì? Đến cả Khúc Tranh và Mạc Tiếu Sinh các ngươi còn giết, ta giữ các ngươi bên cạnh, khó đảm bảo ngày sau sẽ không phải nhận kết cục tương tự. - Dương Khai lạnh lùng nhìn hắn, khẩu khí bất thiện. Dường như bị tâm tình của hắn ảnh hưởng, ảo ảnh cự long xanh biếc luôn chiếm cứ sau lưng hắn hơi thẳng người lên.
Long uy càng thêm cường thịnh
✿ Dịch truyện bằng trái tim ✿ Thiên Lôi Trúc đồng hành cùng bạn