Vừa rồi lão cũng đã đối phó với Hỏa Linh Chi Điểu như vậy.
Để bắt sống Dương Khai, Tề Thiên Triệt đã tốn không ít công sức. Sau nhiều lần thăm dò tin tức, lão biết được bên cạnh Dương Khai có rất nhiều trợ lực đáng sợ.
Nhưng lão tin tưởng tuyệt đối vào Huyền Giới Châu.
Huyền Giới Châu là một trong hai hạt Đế Bảo, lão luyện hóa Huyền Giới Châu cũng nắm giữ được một ít pháp tắc của nó. Chỉ cần cách ly những trợ lực ở bên ngoài, thì một tên Phản Hư nhất tầng cảnh này lão chẳng coi vào đâu. Chẳng những từ nơi hắn có thể biết được lực lượng không gian huyền bí, mà còn có thể ép Diệp Tích Quân vào tuyệt cảnh, thậm chí quay trở về tổ địa Thái Huyền Tông, nhất cử lưỡng tiện!
Ngay từ đầu lão đã không nghĩ sẽ đánh nhau sống chết với Diệp Tích Quân, mục tiêu của lão vẫn luôn là Dương Khai.
Trước mắt, một luồng lốc xoáy lại lần nữa xuất hiện, truyền ra lực hút kinh khủng đến tột cùng, muốn hút Thạch Khôi vào!
- Si tâm vọng tưởng! Dương Khai nổi giận quát lên, đưa tay trảo mạnh về phía lốc xoáy. Lực lượng không gian dày đặc liền cuồn cuộn tuôn trào, lốc xoáy kia dưới một trảo của hắn liền ầm ầm tan biến, động tác của Thạch Khôi cũng lần nữa trở lại bình thường.
Dương Khai cười ha hả: - Lão già kia, lão đối với việc nắm giữ pháp tắc thiên địa của phiến không gian này có vẻ như là chưa đủ rồi.
Sắc mặt Tề Thiên Triệt sa sầm, không khỏi dâng lên cảm giác bất an.
Lão không ngờ Dương Khai lại phá giải được cả thủ đoạn này của mình. Trong cuộc giao đấu về lực lượng không gian, mặc dù lão đã luyện hóa được Huyền Giới Châu nhưng vẫn không phải là đối thủ của hắn.
Động tác của Thạch Khôi nhanh như chớp giật, trong nháy mắt vừa thoát khỏi lực hút liền bước tới một bước, hung hăng giáng xuống một gậy nữa.
Tề Thiên Triệt nào dám đón đỡ, vội vàng tránh né.
Hám Thiên Trụ sượt qua thân thể lão, nơi thắt lưng của lão lại lần nữa tê dại.
Chưa kịp đứng vững, từ trên đỉnh đầu lão đã truyền đến một luồng kình phong cuồn cuộn kèm theo tiếng quát lớn của Dương Khai: - Lão già kia, lão cũng tiếp một quyền của ta thử xem!
- Hay lắm! Tề Thiên Triệt lộ vẻ kinh ngạc, nhưng lại mừng rỡ khôn xiết.
Lão không lấy ra bí bảo, cũng không có thi triển bí thuật, chỉ muốn đối kháng thân thể với Dương Khai. Thứ nhất là bởi vì không gian không cho phép lão thi triển, thứ hai là lão tràn đầy lòng tin vào tố chất thân thể của mình. Hiện tại vừa thấy Dương Khai không biết sống chết mà học theo cách làm của mình, dĩ nhiên là lão hết sức vui mừng.
Lão cho rằng Dương Khai ngông cuồng tự phụ.
Lão cảm thấy vô cùng sợ hãi đối với thạch nhân kia, nhưng không có nghĩa là lão cũng e ngại một tên Dương Khai hèn mọn.
Không hề nghĩ ngợi, lão tung ra một quyền nghênh đón.
Hai quyền đụng vào nhau, truyền ra một tiếng nổ kinh thiên.
Thân hình Dương Khai bay ngược ra sau như sao xẹt. Tề Thiên Triệt cũng thốt lên một tiếng đau đớn, toàn thân bị một luồng sức mạnh to lớn đánh cho lún sâu xuống đất ba xích.
Lão không khỏi biến sắc mặt.
Tuy chỉ là chính diện đối kháng một quyền, nhưng dựa vào kiến thức và kinh nghiệm dày dặn của lão hiển nhiên không khó để nhận ra, tố chất thân thể Dương Khai không kém lão chút nào. Một kích vừa rồi, hai bên đều chịu thiệt thòi, bất phân thắng bại.
Làm sao có thể như vậy?
Đã sống trên mấy trăm năm, từ khi bước chân vào võ đạo, lão đã bắt đầu chú trọng rèn luyện cường độ thân thể, lại tu luyện bí thuật về thể chất. Hiện tại thân thể của lão mạnh hơn võ giả đồng cấp gấp mấy lần, cho dù có ngạnh kháng bí bảo Hư cấp thượng phẩm cũng chẳng thành vấn đề.
Nhưng tiểu tử này tuổi đời còn non trẻ, tu luyện được bao lâu? Sao lại có tố chất thân thể mạnh mẽ như vậy chứ?
Trong cơ thể hắn truyền ra khí lực kinh thiên, khiến Tề Thiên Triệt không thể tin được.
Chưa kịp suy nghĩ xong, Thạch Khôi đã lại quét Hám Thiên Trụ đến.
Lần này Tề Thiên Triệt không thể tránh được nữa, hơn nửa thân thể lão đã lún sâu trong đất. Thấy cây gậy đen nhánh kia quét thẳng đến, Tề Thiên Triệt hít sâu một hơi khí lạnh, hào quang trên thân thể lão vốn lấp lóe mờ ảo chợt bùng sáng rực rỡ, tựa như được bao phủ bởi một lớp kim loại kỳ lạ, toát lên vẻ cứng cáp khó tả.
Hai tay nắm chặt, hai cánh tay giơ lên chắn trước mặt.
Ngay sau đó, Hám Thiên Trụ liền quét tới.
Ầm...
Tề Thiên Triệt bị lực lượng khổng lồ đánh văng lên bay ra ngoài, mãi tới khi đập mạnh vào vách Tiểu Huyền Giới mới rơi bịch xuống đất. Sắc mặt lão trắng nhợt, hộc ra một ngụm máu tươi, lảo đảo đứng dậy, vẻ mặt nghiêm trọng nhìn thẳng về phía trước.
Lần này lão thiệt thòi lớn. Hám Thiên Trụ được Dương Khai lấy từ Đế Uyển, rèn từ Thiên Tinh Huyền Thiết.
Thiên Tinh Huyền Thiết là vật liệu đỉnh cấp trong hàng Hư Vương, một khối lớn chừng bàn tay cũng đã nặng đến vạn cân. Nếu trong lúc luyện chế bí bảo, chỉ cần rắc vào một chút cũng đủ khiến bí bảo chắc chắn dị thường, cực kỳ khó bị phá hủy.
Hám Thiên Trụ lại hoàn toàn được rèn nên từ loại vật liệu kỳ lạ này, bởi vậy nó nặng vô cùng.
Dương Khai phải cố hết sức mới có thể nhấc được nó lên, nhưng vung vẩy thì lại không thể nào.
Có thể sử dụng loại bí bảo kỳ lạ này, cũng chỉ có dạng sinh linh kỳ lạ như Thạch Khôi mới có thể làm được.
Lực một đòn đánh ra có thể địch mười, mặc cho Tề Thiên Triệt tu luyện bí thuật tôi luyện thân thể hơn mấy trăm năm trời, cũng không thể hóa giải một kích bạo lực của Hám Thiên Trụ.
- Mùi vị ra sao? Dương Khai lắc lắc cổ tay, đứng cách đó không xa ung dung nói. Vừa rồi va chạm một quyền với Tề Thiên Triệt tay hắn vẫn còn đau.
- Khá tốt! Tề Thiên Triệt lấy lại tinh thần, khẽ gật đầu nói: - Dương tông chủ quả nhiên rất mạnh, đợi thêm một thời gian nữa, ngươi nhất định có thể trở thành nhân vật nổi bật nhất trên U Ám Tinh, thậm chí thống nhất U Ám Tinh cũng chẳng thành vấn đề. Đáng tiếc, ngươi lại gặp phải lão phu, cơ hội này của ngươi đã không còn nữa rồi.
Trên người lão lóe lên ánh sáng kim loại, vẻ mặt Tề Thiên Triệt ngưng trọng xông về phía Dương Khai.
Một vầng mặt trời bỗng nhiên xuất hiện trên đỉnh đầu lão, tỏa ra hào quang chói lòa.
Bí bảo cấp Hư Vương, Nhật Nguyệt Kim Luân!
Từ bên trong Nhật Nguyệt Kim Luân tràn ra từng luồng ánh sáng cực nóng, tựa như có thể đốt cháy vạn vật trên thế gian. Luồng ánh sáng bắn thẳng về phía Dương Khai.
Cùng lúc đó, Tề Thiên Triệt cũng phóng thích Thế đại thành của bản thân, bao trùm toàn bộ Tiểu Huyền Giới này.
Không gian vốn đã chật hẹp liền trở nên đặc quánh, khiến người ta sinh ra cảm giác khó hiểu như bị sa vào đầm lầy, càng giãy giụa càng lún sâu.
Đồng tử Dương Khai co rút, biết lão già này đang muốn liều mạng với hắn.
Về sức lực, lão không thể thắng được Thạch Khôi, nên chỉ có thể chọn hắn làm mục tiêu.
Không dám sơ suất, Dương Khai cũng phóng thích Thế của bản thân.
Không gian bỗng nhiên trở nên méo mó, những nơi hữu hình và vô hình, toàn bộ đều bắt đầu sụp đổ. Không gian như bị một loại vũ khí sắc bén cắt qua, từng khe nứt không gian nhỏ bé quỷ dị hiện ra, uốn lượn ngoằn ngoèo, ngay sau đó lại được pháp tắc thiên địa của Tiểu Huyền Giới chữa trị, rồi lại tiếp tục xuất hiện, cứ thế lặp đi lặp lại.
Thế của Dương Khai được ngưng luyện từ lực lượng đế uy bao phủ, dung hợp với lực lượng không gian. So với võ giả bình thường, Thế của hắn mạnh mẽ hơn rất nhiều, một khi phóng ra đủ để ảnh hưởng đến không gian xung quanh.
Những nơi đang sụp đổ và những khe nứt thật nhỏ là bằng chứng tốt nhất.
Nhưng vẫn chưa thể chống đỡ được Thế của Tề Thiên Triệt, vốn đã đại thành, chạm đến ngưỡng cửa Lĩnh vực.
Liên tiếp những tiếng xoạt xoẹt chói tai vang lên.
Hơn trăm sợi Kim Huyết Ti liền bắn ra xung quanh Dương Khai, không ngừng cắt đứt áp chế của Tề Thiên Triệt.
Bí thuật Kim Huyết Ti vốn có công dụng phá giải Thế, hiện tại hơn trăm sợi đều xuất hiện, hiển nhiên hiệu quả rõ rệt.
Hai chiêu cùng lúc phát ra, áp lực trên người Dương Khai bỗng nhiên biến mất, trong nháy mắt đã giải trừ sự áp chế của Thế đại thành.
Kim Huyết Ti dưới ý niệm của hắn khống chế bay múa xung quanh, chặn lại toàn bộ ánh sáng Đại Nhật Thần Quang bắn tới, không tạo thành chút tổn thương nào cho Dương Khai.
Tề Thiên Triệt cảm thấy vô cùng hoảng sợ!
Lão không hề nghĩ rằng cục diện lại diễn biến như vậy. Lão vẫn luôn kiêu ngạo về thủ đoạn đa dạng của bản thân, nhưng ở trước mặt Dương Khai căn bản không thể phát huy được tác dụng, bị hắn thấy chiêu nào phá chiêu đó, lần lượt hóa giải.
Trong phút chốc, trong lòng lão liền dâng lên nỗi lo sợ bất an.
Nhưng hiện tại tên đã lên cung, không bắn không được. Bên ngoài còn có Diệp Tích Quân đang đợi lão. Nếu như lão không thể bắt giữ được Dương Khai thì cho dù có ra ngoài cũng chẳng đạt được lợi ích gì.
Chỉ có bắt giữ được Dương Khai tại nơi này, lão mới có thể một lần nữa nắm giữ toàn cục.
Trong lòng đã quyết, Tề Thiên Triệt liền phi thân tới trước mặt Dương Khai, quyền cước đều tung ra hết, mang theo sức mạnh vô địch đánh tới Dương Khai.
Dương Khai cũng không tránh né, đấm ra, thánh nguyên bộc phát, cơ bắp toàn thân căng cứng, cùng Tề Thiên Triệt quấn quýt giao chiến.
Tất cả âm mưu quỷ kế và tính toán vào giờ phút này đều trở nên vô dụng, chỉ có dùng lực lượng tuyệt đối áp đảo đối phương mới có thể giành được thắng lợi cuối cùng. Lập tức hai người tựa như những dã nhân hoang dại, lao vào nhau đấm đá túi bụi.
Đây chính là sự va chạm thuần túy về thể lực, đơn thuần, trực tiếp, dã man, máu tanh!
Những tiếng bốp, bịch, rầm tựa như kim loại va chạm vào nhau, đinh tai nhức óc vang lên không ngừng từ trên thân thể hai người, thỉnh thoảng còn xen lẫn tiếng kêu rên trầm đục.
Cuộc đụng độ về sức mạnh cơ bắp của hai người vẫn bất phân cao thấp.
Phương Bằng đứng ngây ngốc nhìn từ bên cạnh.
Hắn bị Tề Thiên Triệt đưa vào Tiểu Huyền Giới này, vốn tưởng rằng sẽ liên thủ với Tề Thiên Triệt dễ dàng bắt giữ Dương Khai, tin rằng Tề Thiên Triệt cũng có tính toán tương tự. Nhưng hiện tại hắn lại chán nản phát hiện ra, kiểu chiến đấu này hắn không thể chen tay vào được, chỉ có thể đứng trơ tại chỗ, thầm lo lắng quan sát.
Ngay cả Thạch Khôi Tiểu Tiểu cũng chỉ có thể đứng bên cạnh chờ cơ hội, không dám tùy tiện tấn công.
Nó cũng không thể nhúng tay vào!
Ầm ầm bịch...
Thân thể mà Tề Thiên Triệt vẫn luôn lấy làm kiêu ngạo, có thể sánh ngang với bí bảo Hư cấp thượng phẩm, dưới những nắm đấm điên cuồng giáng xuống của Dương Khai lại không thể chịu nổi. Sức mạnh cuồng bạo đánh đến chấn động máu thịt, ngấm sâu vào gân cốt và xương tủy của lão, khiến lão có ảo giác như sắp sụp đổ.
Tuy không bị tổn thương quá lớn, nhưng máu mũi máu miệng của Tề Thiên Triệt chảy ra đầm đìa, trông vô cùng dữ tợn.
Dương Khai cũng tương tự, nhưng máu của hắn chảy ra lại có màu vàng kim, tràn đầy năng lực tự khôi phục, trong máu ẩn chứa lực lượng Kim huyết khiến người ta kinh hãi tột độ.
Cuộc chiến điên cuồng dường như đã khơi dậy hung tính sâu thẳm trong lòng Dương Khai, hai tròng mắt hắn liền trở nên đỏ thẫm, cuồng bạo, vẻ mặt hung tợn như một con mãnh thú vừa thoát khỏi xiềng xích, khát máu muốn cắn nuốt tất cả.
Thời gian dần dần trôi nhanh qua.
Trên thân thể hai người loang lổ vết máu, da thịt rách toạc. Lực đấm của Dương Khai không hề giảm sút mà ngược lại càng thêm mạnh mẽ, mỗi một quyền đều khiến thân hình Tề Thiên Triệt rung mạnh.
Khí thế của Tề Thiên Triệt thì lại dần dần suy yếu.
Kẻ mạnh kẻ yếu đã phân định!
Có lẽ, cường độ thân thể của hai người là như nhau, nhưng Dương Khai có được ưu thế mà Tề Thiên Triệt không có, đó chính là Kim huyết!
Thương thế của Dương Khai có thể tự khôi phục trong thời gian cực ngắn, còn Tề Thiên Triệt thì không thể. Mới chỉ một lát, lão đã dần dần rơi vào thế hạ phong.