Virtus's Reader
Võ Luyện Đỉnh Phong

Chương 1535: CHƯƠNG 1535: TỰ CÓ CHỪNG MỰC

Chưởng quỹ, mời ngài qua đây. Dương Khai vẫy tay gọi.

Vừa rồi hắn vẫn giữ vẻ lạnh nhạt, cốt là muốn tìm hiểu ngọn ngành sự việc, dù sao nơi đây cũng có chút liên quan đến Lăng Tiêu Tông.

- Khách quan có gì căn dặn? Ngài còn muốn gọi thêm món sao? Chưởng quỹ đi sang, cố gượng cười hỏi.

- Không vội.

Dương Khai cười khẽ, nhìn về phía thang lầu. - Hai người vừa rồi là ai? Sao bọn họ đến nơi này ăn uống, chẳng những không cần trả tiền, mà lại còn đòi lấy thánh tinh của ngươi?

- Chuyện này... Chưởng quỹ giật mình, đảo mắt nhìn quanh, thấy các khách khác đều đang uống rượu trò chuyện, không để ý đến bên này, mới hạ giọng hỏi: - Khách quan mới đến Bích Ba Thành này sao?

- Đúng vậy. Dương Khai gật đầu.

- Vậy ngài nên rời đi sớm, Bích Ba Thành này không phải nơi có thể ở lâu. Chưởng quỹ e ngại, nói rồi liên tục xua tay.

- Không phải chỗ ở lâu? Dương Khai nhướng mày. - Chẳng lẽ nơi đây sắp có biến cố gì sao?

Hắn thấy trong thành người người tấp nập, náo nhiệt phồn hoa, hơn nữa không khí trong thành vẫn yên bình, nào có dấu hiệu sắp xảy ra đại sự gì.

- Ha ha...

Chưởng quỹ cười khổ. - Khách quan, ngài hãy nghe tiểu lão khuyên một lời, nên mau chóng rời khỏi đây. Nếu ở lâu, e rằng muốn chạy cũng không kịp nữa.

- Vậy là sao, xin chưởng quỹ nói rõ ràng. Ánh mắt Dương Khai sáng quắc nhìn chằm chằm hắn. - Ta nghe nói nơi đây phụ thuộc Chiến Thiên Thành, tính là sản nghiệp của Lăng Tiêu Tông, sao còn có kẻ dám bất lợi với thành này?

- Không thể nói, không thể nói! Dù tiểu lão này không còn sống được mấy năm, nhưng cũng không muốn chết một cách vô ích như vậy. Khách quan cứ tự nhiên.

Chưởng quỹ không ngừng lắc đầu, sắc mặt khó coi, nói rồi muốn bỏ đi.

- Ta chính là đệ tử Lăng Tiêu Tông! Dương Khai trầm giọng nói.

- Cái gì? Chưởng quỹ thần sắc đại biến, kinh ngạc nhìn Dương Khai.

- Đừng căng thẳng quá. Dương Khai cười. - Ta là đệ tử Lăng Tiêu Tông, phụng mệnh tông chủ đặc biệt đến đây điều tra. Lão nhân gia nếu không ngại, cứ nói thẳng. Ta rất muốn biết rốt cuộc là kẻ nào chán sống, dám không coi Lăng Tiêu Tông ta ra gì!

- Ngài là người Lăng Tiêu Tông? Thật sự là người Lăng Tiêu Tông sao? Chưởng quỹ kích động không thôi, nhưng vẫn còn hoài nghi, áp sát lại nhỏ giọng hỏi.

- Phải! Lão nhân gia cứ yên tâm, những lời ngài nói, vào tai ta sẽ không tiết lộ lung tung. Dương Khai ôn tồn trấn an.

Thần sắc chưởng quỹ biến ảo không ngừng, do dự một hồi, mới cắn răng ngồi xuống trước mặt Dương Khai.

Dương Khai rót cho hắn một ly rượu. Chưởng quỹ một hơi cạn sạch, mượn rượu tráng gan, mới nói: - Khách quan không biết, tiểu lão bảo ngài mau chóng rời đi, không phải vì có kẻ muốn gây sự với Lăng Tiêu Tông, cũng không phải Bích Ba Thành sắp có biến cố gì, mà thật sự là vì nơi đây không phải chỗ người ở!

- Ồ? Rốt cuộc là chuyện gì, xin lão nhân gia nói kỹ càng, tiểu tử cảm kích. Dương Khai mỉm cười.

- Ôi, một lời khó nói hết! Chưởng quỹ thở dài thườn thượt. - Khách quan cũng đã thấy thái độ của hai người vừa rồi đó thôi.

- Có, bọn họ là ai?

- Phủ thành chủ.

- Phủ thành chủ? Dương Khai kinh ngạc không thôi.

- Ha ha, khách quan cũng thấy kỳ quái sao? Phủ thành chủ vốn nên là người bảo vệ bách tính chúng ta, nhưng vì sao lại đến quán nhỏ này cướp bóc thánh tinh? Chưởng quỹ trầm thấp nói: - Bởi vì phủ thành chủ muốn trưng thu trọng thuế!

Dương Khai nhướng mày.

- Phàm là cửa hàng kinh doanh trong Bích Ba Thành, tất cả lợi nhuận, tối thiểu phải nộp 70% cho phủ thành chủ. Số 30% còn lại chỉ miễn cưỡng đủ chi tiêu các loại, nhưng vẫn không chịu nổi đám người kia lấy đủ lý do để bóc lột. Tiệm nhỏ thế yếu, không thể chống cự. Mấy ngày trước, trong tiệm còn có người bị đánh chết. Chưởng quỹ liền oán hận ngút trời, có lẽ vì uống chút rượu, lá gan cũng lớn hơn, thần sắc dần chuyển sang căm phẫn.

- Đây là ý của Phủ thành chủ sao? Dương Khai lạnh giọng hỏi.

- Đúng vậy! Bằng không, kẻ nào dám to gan làm như vậy? Hai người vừa rồi đến là để thu thuế.

- Nếu trưng thu trọng thuế nhiều đến vậy, sao lão tiên sinh không rời khỏi Bích Ba Thành, tìm đường mưu sinh khác?

Chưởng quỹ cười khổ:

- Ai có thể đi được? Nếu người của phủ thành chủ phát hiện có ai bỏ trốn, nhất định sẽ giết không tha. Những đầu người treo trên tường thành kia chính là bài học đẫm máu cho tất cả. Chẳng những các thương gia nhỏ như chúng tôi bị trói buộc ở đây, mà toàn bộ tiểu gia tộc cùng các võ giả trong thành cũng vậy. Bọn họ đi ra ngoài mạo hiểm thu lợi, cũng phải nộp một khoản thuế rất lớn. Chỉ cần có chống cự, đều sẽ bị chú ý, đã có mấy tiểu gia tộc bị diệt môn thảm khốc rồi.

Nói rồi, chưởng quỹ cẩn thận nhìn Dương Khai, nhỏ giọng hỏi: - Tiểu ca, tiểu lão cả gan hỏi một tiếng, đây không phải là chỉ lệnh của Lăng Tiêu Tông đó chứ?

- Lăng Tiêu Tông ta làm sao có thể ban ra chỉ lệnh như vậy?

Sắc mặt Dương Khai trở nên khó coi, hắn hừ lạnh một tiếng: - Lăng Tiêu Tông ta tuyệt đối sẽ không làm chuyện như thế! Vậy còn Chiến Thiên Thành? Chiến Thiên Thành mặc kệ sao?

- Tiểu lão cũng không rõ, nhưng nếu Chiến Thiên Thành chú ý đến, vậy sẽ không xảy ra những chuyện này. Ta không biết đây là ý của Chiến Thiên Thành, hay chỉ là do Phủ thành chủ Bích Ba Thành tự ý làm bậy. Nhưng tiểu lão nghe nói, từ khi Chiến Thiên Thành đổi chủ, mức thuế thu rất thấp, thu hút vô số người đổ về. Nhưng giờ nơi đó đã kín chỗ, rất nhiều người bị danh tiếng của Lăng Tiêu Tông thu hút, muốn đến gia nhập nhưng không tìm được cửa. Không thể vào Chiến Thiên Thành, đành lùi một bước, tìm đến những nơi có liên hệ với Lăng Tiêu Tông, mà Bích Ba Thành chính là một trong số đó. Người ngoài không nhìn thấy bóng đen u ám ẩn dưới Bích Ba Thành, nhưng tiểu lão này làm sao lại không rõ? Cho nên ta mới bảo ngài sớm rời đi. Nếu ngài ở lâu, bị ghi vào danh sách, đến lúc đó muốn chạy cũng không xong đâu.

- Được lắm! Dương Khai hắc hắc cười lạnh một tiếng.

- Tiểu ca, ngài đã phụng mệnh tông chủ Lăng Tiêu Tông đến đây điều tra, vậy mau chóng truyền tin về tông môn. Tiểu lão này ngóng trông Lăng Tiêu Tông các ngài sớm phái người đến, loại trừ u nhọt Bích Ba Thành này, để tiểu lão có thể yên lành sống nốt quãng đời còn lại! Chưởng quỹ mong chờ nhìn Dương Khai.

- Lão tiên sinh cứ yên tâm, Lăng Tiêu Tông ta tuyệt đối sẽ không ngồi yên mặc kệ chuyện này. Dương Khai mỉm cười. - Dù sao đi nữa, nơi đây có rất nhiều người nghe danh Lăng Tiêu Tông mà đến. Tuyệt đối không thể để bọn họ bị ức hiếp, bằng không sẽ thật sự phá hỏng danh dự của Lăng Tiêu Tông ta.

- Tiểu ca đừng nên hành động lỗ mãng. Chưởng quỹ nhìn ra hung quang trong mắt Dương Khai, không khỏi nhảy dựng.

- Yên tâm, ta tự có chừng mực.

Ánh mắt Dương Khai dần trở nên sắc lạnh.

Nếu lần này không phải trùng hợp, hắn còn không biết có kẻ dám mượn danh tiếng Lăng Tiêu Tông để giở những trò bỉ ổi này.

Dương Khai bỗng nhớ lại, trên đường trở về Bích Ba Nguyên, thiếu nữ Phỉ Nhi từng nói về tình hình Bích Ba Thành với vẻ chần chừ, thì ra là có nguyên nhân này.

Lăng Tiêu Tông trỗi dậy quá ngắn ngủi, số lượng đệ tử trong tông còn ít ỏi, căn cơ chưa vững chắc. Hiện tại đang là lúc lôi kéo lòng người, tình huống ở Bích Ba Thành này quả thật đang bôi đen danh dự Lăng Tiêu Tông, Dương Khai tự nhiên không thể ngồi yên mặc kệ.

Đúng lúc này, dưới đường truyền đến tiếng ồn ào náo động, sau đó là dao động năng lượng lan tỏa, cùng tiếng kinh hô và tiếng hét thảm thiết.

Dương Khai nhìn xuống dưới, một cô gái áo xanh lọt vào tầm mắt, không khỏi khẽ "ồ" một tiếng.

- Lão tiên sinh, thu tiền rượu. Dương Khai thuận tay đặt lại mấy khối thánh tinh thượng phẩm, cầm lấy một vò rượu, rồi thả người nhảy vút qua cửa sổ.

Giữa đường, trước một căn tạp hóa, ba bốn người trẻ tuổi đang đứng với vẻ giận dữ, ánh mắt đỏ rực nhìn đối phương, vận chuyển thánh nguyên đề phòng, nhưng không dám tùy tiện ra tay.

Phía sau mấy người trẻ tuổi, một cô gái áo xanh đang đỡ một lão giả. Lão giả có vẻ bị thương không nhẹ, sắc mặt trắng bệch, khóe miệng còn vương máu.

Vô số người đang vây xem.

- Nhị thúc không sao chứ? Cô gái áo xanh vội vàng hỏi, vẻ mặt đầy lo lắng.

- Không sao. Lão giả chầm chậm lắc đầu, khó khăn lắm mới thốt ra hai chữ.

- Sao các ngươi lại dám đánh người? Cô gái áo xanh quay đầu, yêu kiều quát hỏi hai võ giả vừa ra tay.

- Đánh người? Một nam nhân dáng người cao ráo nghe vậy, hắc hắc cười lạnh. - Đánh người thì sao? Ai bảo lão già kia không biết điều, lão tử đây không muốn lấy mạng hắn đã là nương tay lắm rồi! Tiểu nha đầu này không cảm kích lão tử thì thôi, còn dám chỉ trích ta? Có tin ta lập tức giết hắn ngay không!

- Ngươi... Cô gái áo xanh sắc mặt trắng bệch, dù sao thực lực không cao, tuổi lại nhỏ, bị đối phương dọa cho sợ hãi, liền không dám nói thêm lời nào, chỉ sợ đối phương bực mình mà ra tay giết người.

- Hừ! Thành chủ có lệnh, phàm là giao dịch thánh tinh đều phải nộp một phần cho phủ thành chủ! Sao hả, lão già ngươi điếc hay mù mà dám lén lút giao dịch? Nếu không phải bị lão tử đây bắt tại trận, còn không biết các ngươi dám to gan lớn mật đến mức nào!

- Dám không nghe lệnh Phủ thành chủ, lão già ngươi đúng là chán sống rồi!

Người còn lại cũng cười âm trầm.

Sắc mặt lão giả kia tái xanh, nhưng không dám phản bác. Dù nhiều người vây xem, nhưng không ai dám hành động lỗ mãng, chỉ có điều ánh mắt nhìn lão giả cùng đoàn người thiếu nữ đều toát lên vẻ đồng tình.

Bích Ba Thành thu thuế rất cao, bóc lột nặng nề khiến mọi người chỉ có thể miễn cưỡng duy trì ấm no, lại không được phép rời khỏi đây. Cho nên, phàm là những người đi ra ngoài mạo hiểm có thu hoạch, đều tìm cửa hàng tin cậy để lén lút giao dịch, không để người khác phát hiện, hòng tránh né khoản trọng thuế kia.

Hiện tượng này rất quen thuộc ở Bích Ba Thành, chẳng có gì lạ.

Lần này đoàn người lão giả không may mắn, bị người của phủ thành chủ vô tình bắt gặp, kết quả liền chịu thiệt thòi.

Hít sâu một hơi, lão giả thần sắc ngưng trọng chắp tay nói: - Hai vị, không phải chúng ta coi thường mệnh lệnh của phủ thành chủ. Vốn là sau khi giao dịch xong cũng định đi giao nộp thánh tinh, nhưng chưa kịp đi mà thôi.

- Lão già này nói chuyện thật dễ nghe, hắc hắc, không biết trong lòng ngươi nghĩ gì đây.

Nam nhân kia rõ ràng sẽ không tin.

✫ Giọng đọc ấm, chữ nghĩa bay ✫ Thiên Lôi Trúc đồng hành hôm nay

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!