Virtus's Reader
Võ Luyện Đỉnh Phong

Chương 1543: CHƯƠNG 1543: LỰC PHÁCH THỂ

Quay đầu nhìn quanh, mọi thứ trong Thiên Nhất Cung vẫn như xưa.

Tuy Dương Khai đã mất tích ba năm, nhưng nơi đây là tẩm điện của Tông chủ Lăng Tiêu Tông, không một ai dám đến quấy rầy. Chỉ có Diệp Tích Quân mỗi ngày sai người đến dọn dẹp, không để nơi này vương chút bụi bặm.

Ngắm nhìn một lát, Dương Khai thầm gật đầu. Đang định nghỉ ngơi một lúc, sắc mặt hắn bỗng nhiên biến đổi, quát lên:

- Kẻ nào!

Vừa dứt lời, thần thức của hắn đã ầm ầm bùng phát, đánh vào một khoảng không.

Vào khoảnh khắc ấy, hắn đột nhiên cảm giác như bị ai đó theo dõi, nên ra tay không chút nương tình.

Hư không vặn vẹo dưới đòn công kích ẩn chứa thần thức lực khổng lồ của Dương Khai, ngay cả Phản Hư Tam Tầng cảnh cũng không thể chống đỡ.

Thế nhưng, khoảng không gian vặn vẹo đó thoáng chốc đã bình ổn trở lại, phảng phất như có một bàn tay vô hình vuốt phẳng.

Đòn công kích của Dương Khai không gây ra chút tác dụng nào.

Phát hiện này khiến hắn biến sắc, hai tròng mắt sáng rực lên.

Một luồng năng lượng kỳ bí mà mắt thường có thể thấy được từ trong đó thản nhiên bay ra, vặn vẹo biến ảo, trông quỷ dị khôn lường.

- Thần thức hóa hình! – Dương Khai khẽ thốt lên, trong lòng vừa kinh hãi vừa dâng lên cảnh giác, bởi vì hắn nhận ra một tia cảm giác quen thuộc từ luồng thần thức có thể nhìn thấy bằng mắt thường này.

Hắn vừa dứt lời, luồng thần thức kia bỗng nhiên huyễn hóa thành một bóng người.

Dù có chút mơ hồ bất định, nhưng người đó mặc một thân áo bào đen, gần như che kín cả đầu và mặt, chỉ để lộ ra một đôi mắt sáng tựa sao trời; vóc người lại vô cùng uyển chuyển.

Dương Khai nheo mắt lại, nhìn chằm chằm vào bóng người kia, lòng dạ trập trùng.

Đối phương cũng đang nhìn hắn, bất động không nhúc nhích, sắc mặt bình thản, không nhìn ra vui buồn giận dữ.

Một lúc lâu sau, Dương Khai mới hít sâu một hơi, trầm giọng hỏi:

- Cô nương là Dương Viêm... hay là Đại Đế?

Bóng người do thần thức huyễn hóa thành này, bất ngờ lại giống Dương Viêm như tạc, rõ ràng là thần niệm của người đang ngủ say ở tầng thứ sáu của Lưu Viêm Sa Địa biến thành. Chỉ là lúc này Dương Khai không dám chắc, rốt cuộc nàng là Dương Viêm sớm chiều bầu bạn với mình, hay là Tinh Không Đại Đế tồn tại trong truyền thuyết!

Nếu là Dương Viêm, mọi chuyện đều dễ nói.

Nếu là Tinh Không Đại Đế, Dương Khai phải cẩn thận ứng phó.

Nghe Dương Khai hỏi vậy, bóng người kia nhíu mày, mở miệng nói:

- Cả hai đều đúng!

- Vậy thì... – Dương Khai nhàn nhạt lên tiếng: - Xem ra, các người đã bắt đầu dung hợp!

- Không sai! Nhưng vẫn cần một chút thời gian nữa mới có thể hoàn toàn dung hợp!

- Vậy ta nên xưng hô với cô nương thế nào?

- Bất kể là người mà huynh quen biết, hay là Đại Đế trong miệng các người... đều gọi là Dương Viêm! – Bóng người đáp.

Dương Khai khẽ gật đầu:

- Vậy cô nương không ngủ say trong lầu các, sao lại thả thần niệm đến đây làm gì?

- Ta cảm nhận được huynh mang về một thứ thú vị, nên đến xem một chút! – Dương Viêm mỉm cười.

- Thứ thú vị? – Dương Khai nhướng mày.

- Cái này... – Dương Viêm vừa nói vừa đưa tay chộp một cái về phía Dương Khai. Động tác trông rất tùy ý, nhưng dưới một chiêu này của nàng, Dương Khai bỗng cảm giác như có thứ gì đó trong cơ thể mình bị kéo ra ngoài.

Tốc độ nhanh đến mức hắn còn không kịp nảy ra ý niệm phản kháng.

Hào quang lóe lên, trên tay Dương Viêm đã có thêm một viên châu.

- Huyền Giới Châu! – Dương Khai con ngươi co rụt lại, kinh ngạc nhìn viên châu trông không có gì nổi bật kia.

- Không sai, Huyền Giới Châu! – Dương Viêm khẽ gật đầu, nói xong liền nhắm mắt lại, dường như đang cảm ứng điều gì đó. Một lát sau, nàng mở mắt ra, nhẹ giọng nói: - Quả nhiên là vậy, huynh quả nhiên có thể luyện hóa nó!

Dương Khai tinh thông không gian chi lực, chuyện này Dương Viêm biết rõ.

Mà để luyện hóa Huyền Giới Châu, yêu cầu cơ bản nhất chính là phải am hiểu không gian chi lực. Cho nên trên Tinh Đế Sơn, mấy vạn năm qua không có vị môn chủ nào có thể luyện hóa nó, mãi cho đến đời Tề Thiên Triệt, mới do cơ duyên xảo hợp mà phát hiện ra huyền bí của Huyền Giới Châu.

Cuối cùng lại làm lợi cho Dương Khai.

- Lại còn khai phá được không gian rộng trăm dặm vuông, với tu vi hiện tại của huynh, điều này quả thật đã rất đáng gờm rồi! – Dương Viêm dường như phát hiện ra chuyện gì đó khiến nàng kinh ngạc, liên tục tán thưởng.

Dương Khai nhíu mày, trầm ngâm một hồi rồi mở miệng nói:

- Ta biết viên châu này là vật của cô nương, lúc đó ta cũng vì muốn thoát ra khỏi đó nên mới luyện hóa nó. Nếu cô nương muốn thu hồi, ta cũng không ngăn cản. Nhưng cô nương có thể cho ta mượn dùng một thời gian được không? Ta cần nó để chứa một số người!

- Cho huynh mượn ư? – Dương Viêm liếc nhìn Dương Khai, hé miệng cười: - Tại sao phải cho huynh mượn? Huynh đã khắc dấu ấn sinh mệnh của mình lên Huyền Giới Châu, nó đã là vật của huynh, ta sẽ không thu hồi!

Nói xong, Dương Viêm liền vung tay ném trả lại Huyền Giới Châu.

Dương Khai nhận lấy, nghi hoặc nhìn nàng.

Tuy hắn vẫn chưa rõ Huyền Giới Châu rốt cuộc là bí bảo cấp bậc gì, nhưng nếu là Đế Bảo, vậy hiển nhiên nó cũng có tác dụng rất lớn đối với Đại Đế. Hắn vốn không trông mong có thể chiếm Huyền Giới Châu làm của riêng, mà chỉ muốn dùng nó để đưa thân bằng hảo hữu của mình từ Thông Huyền Đại Lục đến đây.

Không có Huyền Giới Châu, hắn quả thực không có cách nào một lần mang theo nhiều người như vậy.

- Có một chuyện huynh nghĩ sai rồi! – Dương Viêm dịu dàng nói.

- Chuyện gì?

- Huyền Giới Châu này không phải là vật của ta!

- Hả? – Dương Khai kinh ngạc kêu lên.

- Nói đúng ra, ta chưa từng luyện hóa Huyền Giới Châu này, ta chỉ bảo quản nó mà thôi! – Thần hồn của Dương Viêm từ hư không nhẹ nhàng đáp xuống, giống như người thật đứng trước mặt Dương Khai: - Nó thực ra là vật của một vị bằng hữu của ta!

- Bằng hữu của cô nương?

Dương Khai cả kinh thất sắc.

Bản thể của Dương Viêm là Tinh Không Đại Đế, bằng hữu của Đại Đế... chẳng phải cũng là một vị Đại Đế hay sao?

- Đúng, một vị bằng hữu của ta! – Dương Viêm gật đầu: - Vị bằng hữu kia của ta có một sở trường giống huynh, huynh đoán xem là gì?

Dương Khai rơi vào trầm tư, rồi đột nhiên mắt sáng lên, khẽ kêu:

- Là tu luyện không gian chi lực?

- Không sai! – Dương Viêm tán thưởng nhìn Dương Khai: - Hắn giống như huynh, đều tu luyện không gian chi lực. Tuy nhiên, không gian chi lực của hắn đã đạt đến trình độ đăng phong tạo cực. Huyền Giới Châu này chính là do hắn dùng pháp tắc không gian mà bản thân nắm giữ, luyện hóa cả một giới diện mà thành. Tuy thực lực của ta không kém hắn, nhưng về không gian chi lực lại không chuyên, cho nên Huyền Giới Châu đối với ta cũng không có tác dụng lớn. Ta cũng không thể khai phá và mở rộng toàn bộ không gian bên trong Huyền Giới Châu. Huynh thì khác, huynh có nghiên cứu về không gian chi lực, có lẽ theo thời gian, sẽ có cơ hội đạt tới tầm cao như hắn!

Dương Khai giật giật khóe miệng.

Không phải vì Dương Viêm đánh giá cao hắn, mà là vì lai lịch của Huyền Giới Châu này.

Lại là một vị võ giả ngang tầm Đại Đế, luyện hóa cả một giới diện mà thành!

Điều này quá mức kinh thế hãi tục.

Dương Khai chưa từng thấy cường giả Hư Vương Cảnh ra tay, nhưng theo hắn phỏng đoán, cường giả Hư Vương Cảnh chắc chắn không có năng lực kinh khủng như vậy.

Đại Đế quả nhiên là tồn tại vượt trên Hư Vương Cảnh!

Trên Hư Vương Cảnh, quả nhiên còn có tầng thứ cao thâm hơn. Võ đạo, quả nhiên là vô tận.

- Dương Viêm trước đây quen biết huynh, cũng coi như chúng ta có duyên. Huyền Giới Châu nếu đã được huynh khắc vào dấu ấn sinh mệnh, vậy nó sẽ là vật của huynh. Hãy khai phá và mở rộng nó đi, nói không chừng một ngày nào đó, huynh có thể phát hiện ra thứ gì đó ở bên trong! – Dương Viêm hé miệng cười, nói một cách đầy thâm ý.

Dương Khai lòng khẽ động, trong mắt lóe lên tinh quang.

Lời này của Dương Viêm ẩn chứa ý tứ, chẳng lẽ trong Huyền Giới Châu còn ẩn giấu huyền cơ gì khác?

Dương Khai không hỏi nhiều, hắn biết dù bây giờ có hỏi cũng chưa chắc nhận được câu trả lời. Trầm ngâm một lát, hắn nói:

- Vị bằng hữu kia của cô nương...

- Ta cũng không biết hắn hiện ở đâu. Đã mười mấy vạn năm không gặp, có lẽ hắn đã hóa thành một thành viên trong chúng sinh, đang tiêu dao khắp chốn; cũng có lẽ hắn đã bỏ mình... ai mà biết được chứ!

- Ta hiểu rồi! – Dương Khai gật đầu.

Việc mở rộng không gian trong Huyền Giới Châu rất có ích cho việc tu luyện không gian chi lực của hắn, cho dù hôm nay không có lời này của Dương Viêm, hắn cũng sẽ không lơ là.

Giờ đây lại mơ hồ biết trong Huyền Giới Châu còn có huyền cơ khác, Dương Khai sẽ càng không tiếc sức lực.

- À, đúng rồi! Mấy ngày nữa ta muốn đi xa, cô nương ngủ say trong lầu các hẳn là rất an toàn, ta sẽ cho người chăm sóc cẩn thận!

Dương Khai chợt nhớ ra một chuyện.

Dương Viêm hé miệng dường như muốn nói gì đó, nhưng cuối cùng lại không nói ra, chỉ thản nhiên đáp:

- Trong Tinh Vực ẩn giấu rất nhiều nguy hiểm, chúc huynh thuận buồm xuôi gió!

Nói xong, thân hình nàng đột nhiên biến mất.

Giống như cách nàng đột ngột đến, nàng lại đột ngột rời đi như vậy.

Dương Khai cau mày đứng tại chỗ, một lúc lâu sau tâm tình mới bình ổn trở lại, hắn khoanh chân ngồi trên giường, tĩnh tọa điều tức.

- - - - - - - - - - -

Ngày hôm sau, trong Bách Hoa Cư.

Dương Khai tìm đến Diệp Tích Quân, hỏi thăm tình hình của Lâm Vận Nhi.

Sau ba năm chung sống, Diệp Tích Quân quả thực đã nghiên cứu rất nhiều về thân thể của Lâm Vận Nhi, cũng mơ hồ biết được một vài chuyện.

- Vận Nhi có thể chất đặc thù!

- Quả nhiên là vậy! – Dương Khai nói như đã sớm liệu được.

Trên đời này luôn có một số người đặc biệt, vừa sinh ra đã có ưu thế mà người thường khó bì kịp, loại ưu thế này biểu hiện ngay trên thân thể của họ.

Ví như Dược Linh Thánh Thể của tiểu sư tỷ Hạ Ngưng Thường, bẩm sinh đã tinh thông luyện đan, hoàn toàn không cần học tập. Mà luyện đan cũng chính là tu luyện, luyện chế đan dược càng nhiều, thực lực của nàng sẽ càng cao.

Còn Phiến Khinh La có thể chất Độc Quả Phụ, kịch độc vô song, một khi động tình, bất kỳ nam nhân nào chạm vào đều lập tức bỏ mạng.

Long Tủy Phượng Thể của Tuyết Nguyệt thì nguyên âm khí của nàng có thể giúp người khác thực lực tăng mạnh mà không hề có di chứng.

Tác dụng của các loại thể chất đặc thù mỗi người mỗi khác, nhưng đều vô cùng hiếm thấy, thường nhân khó gặp.

Lâm Vận Nhi tuổi còn nhỏ đã có sức mạnh không thể tưởng tượng nổi, Dương Khai nghĩ đi nghĩ lại, cũng chỉ có một lời giải thích: tiểu cô nương này có thể chất đặc thù.

Giờ đây nhận được câu trả lời từ Diệp Tích Quân, quả nhiên trùng khớp với phỏng đoán của hắn.

- Tiểu cô nương kia rốt cuộc là thể chất gì? – Dương Khai quay đầu nhìn thoáng qua tiểu nha đầu đang ngồi một bên gặm dưa và hoa quả, vội vàng hỏi.

- Bổn cung cũng vì chuyện này mà đã lật xem không ít điển tịch, nếu bổn cung không nhìn lầm, thể chất của con bé hẳn là Lực Phách Thể! – Diệp Tích Quân trầm giọng nói.

- Lực Phách Thể! – Dương Khai nhướng mày lặp lại.

- Người có loại thể chất này, trời sinh thần lực. Theo tuổi tác và tu vi tăng lên, sức mạnh sẽ ngày càng lớn. Họ là những thiên chi kiêu tử, khi trưởng thành đến một trình độ nhất định, chỉ cần dựa vào sức mạnh thể xác là có thể chiếm thế thượng phong tuyệt đối so với võ giả cùng cấp!

Dương Khai lộ vẻ kinh ngạc.

- Tuy nhiên... – Diệp Tích Quân bỗng nhiên lại nhíu mày, nhìn Lâm Vận Nhi với vẻ đầy lo âu.

- Tuy nhiên cái gì? – Dương Khai ngẩng đầu lo lắng hỏi.

- Tuy nhiên, vì người có loại thể chất này sức mạnh quá lớn, lớn đến mức ngay cả bản thân họ cũng không thể chịu đựng nổi, cho nên lúc chiến đấu họ thường không thể phát huy toàn lực. Vận Nhi bây giờ còn nhỏ, tu vi cũng không cao, nhược điểm này còn chưa rõ ràng, nhưng đợi đến khi con bé trưởng thành, loại sức mạnh này sẽ trở thành gánh nặng cản trở nó...

✫ Giọng đọc ấm, chữ nghĩa bay ✫ Thiên Lôi Trúc đồng hành hôm nay

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!