Virtus's Reader
Võ Luyện Đỉnh Phong

Chương 1553: CHƯƠNG 1553: CỐ NHÂN GẶP GỠ

Tốt lắm, tốt lắm, mọi thứ vẫn vẹn nguyên như xưa. Dương Khai đứng sừng sững giữa không trung, thần niệm quét qua khắp Thánh Địa, khẽ gật đầu hài lòng.

Sử Khôn hoảng hốt, không rõ mình đã tiến vào Thánh Địa bằng cách nào, nhưng hắn nhanh chóng có phản ứng, hẳn là do Dương Khai ra tay.

Đây rốt cuộc là thủ đoạn gì? Không ngờ lại ly kỳ đến thế, Sử Khôn vừa kính vừa sợ.

Bỗng nhiên, hắn sực nhớ ra điều gì, bước tới một bước, hít sâu một hơi, quát to về phía chín ngọn núi: – Thánh Chủ! Hồi tông!

Tiếng quát quanh quẩn khắp chín ngọn núi, liên miên bất tuyệt.

Mọi động tĩnh trên chín ngọn núi dường như bị tiếng quát át đi, trong Thánh Địa bỗng xuất hiện bầu không khí yên tĩnh quỷ dị, không có bất kỳ tiếng vang nào.

Bất quá một lát sau, chín ngọn núi bỗng trở nên náo động, mỗi đỉnh núi đều xôn xao, từng luồng sáng vụt ra khỏi núi, cấp tốc bay tới đây.

Trong đan phòng, Luyện Đan Sư cấp Thánh Đỗ Vạn đang luyện chế một lò Thanh Tuyết Đan, đây là đan dược cấp Thánh hạ phẩm, người cầu đan đang chờ ngoài núi, thân phận không thấp, cho nên Đỗ Vạn đích thân xuất thủ.

Ước chừng hao tốn hơn một ngày, Đỗ Vạn sắp đại công cáo thành, trong đan phòng đã tràn ngập mùi thơm mát lạnh như băng. Thời khắc này, hắn đang cẩn thận khống chế hỏa hầu, mong đợi nhìn lò luyện đan, chuẩn bị thu đan.

Một bên, Thường Bảo béo phì đang ngồi, híp đôi mắt ti hí nhìn về phía trước, dường như muốn học hỏi kinh nghiệm từ Đỗ Vạn.

Hai vị Luyện Đan Sư cấp Thánh đều nghiêm túc mà hưng phấn.

Hai vị này lúc trước một người là chủ quản của Hiệp Hội Đan Sư Cự Thạch Thành, một người là chủ quản Hiệp Hội Đan Sư Thiểm Quang Thành, thân phận cao quý. Nhưng vì ở Cửu Thiên Thánh Địa học tập rất nhiều kiến thức luyện đan, thành công tấn thăng thành Luyện Đan Sư cấp Thánh, cho nên từ bỏ chức vụ trong Hiệp Hội Đan Sư, gia nhập Cửu Thiên Thánh Địa.

Trừ hai người bọn họ, còn có ba người Hồng Phương, Hà Phong, Khổng Nhược Vũ, hiện giờ tất cả đều là Luyện Đan Sư cấp Thánh.

Trình độ luyện đan của Thông Huyền Đại Lục, từ khi Dương Khai rời đi, phát triển cực nhanh, tất cả đều nhờ công lao truyền dạy của Thiên Tàng Lão Nhân Lý Thụy và sự dẫn dắt của Hạ Ngưng Thường.

Trước kia Thông Huyền Đại Lục chỉ có một mình Lý Thụy là Luyện Đan Sư cấp Thánh.

Luyện đan đến giai đoạn then chốt, đôi mắt nhỏ của Thường Bảo càng híp chặt, con ngươi bắn tinh quang, dường như lo lắng thay Đỗ Vạn.

Cho dù là bọn họ cũng không dám bảo đảm luyện chế đan dược cấp Thánh thành công trăm phần trăm. Chứng kiến lò đan dược này của Đỗ Vạn thuận lợi như vậy, cũng là nhờ tài nghệ kết hợp với vận may.

Càng là thời khắc mấu chốt, càng không cho phép bất kỳ sự lơ là nào, hiện tại là lúc trọng yếu nhất.

Nhưng đúng lúc này, một tiếng quát truyền tới, cấm chế trong đan phòng không thể ngăn trở tiếng quát, truyền thẳng vào tai hai vị Luyện Đan Sư cấp Thánh.

Đỗ Vạn chợt run tay, chân nguyên toàn thân chợt hỗn loạn.

Ngay sau đó, một tiếng xì vang lên từ lò luyện đan.

Mùi cháy khét tràn ngập từ lò luyện đan.

Đỗ Vạn run người, sắc mặt vô cùng khó coi.

Thường Bảo cũng nhíu mày.

Không ngờ lại thất bại trong gang tấc!

Sử Khôn ngu ngốc này chết chắc rồi! Đỗ Vạn nhất định phải đổ lỗi cho hắn về lần luyện đan thất bại này.

Thường Bảo có chút hả hê.

– Lão Thường, vừa rồi tiểu tử Sử Khôn hét cái gì? Ngoài dự liệu của Thường Bảo, không ngờ Đỗ Vạn không lập tức tức giận, ngược lại nhìn hắn với vẻ mặt kỳ quái hỏi.

– Không nghe rõ. Thường Bảo lắc đầu.

Tuy vừa rồi bọn họ nghe được Sử Khôn hét gì đó, nhưng bởi vì toàn bộ tâm thần đều đặt vào việc luyện đan nên không để ý nội dung.

– Ta nghe hắn hô Thánh Chủ gì đó? Đỗ Vạn chau mày.

– Thánh Chủ? Thường Bảo ngạc nhiên, nhưng nhanh chóng sực nhớ ra điều gì đó, giống như mèo bị đạp đuôi, thân hình to lớn ấy vậy mà có thể nhảy phắt dậy: – Ngươi nói là Thánh Chủ?

Cho tới bây giờ Cửu Thiên Thánh Địa chỉ có một vị Thánh Chủ, chính là Dương Khai.

Từ khi Dương Khai rời đi, vị trí Thánh Chủ vẫn để trống. Trong lòng tất cả võ giả của Cửu Thiên Thánh Địa, Dương Khai chính là Thánh Chủ.

– Dường như lúc nãy ta nghe hắn nói Thánh Chủ hồi tông. Đỗ Vạn gãi đầu.

– Ngươi chắc chứ? Thường Bảo hét lên.

– A, ta cũng không chắc.

Hai người nhìn nhau một hồi, bỗng đồng loạt vọt ra ngoài. Vừa mở cửa đan phòng đã thấy Hà Phong, Hồng Phương, Khổng Nhược Vũ cũng gấp gáp chạy ra, vội vàng phóng ra ngoài, tốc độ cực nhanh, chẳng kém gì đám thanh niên cường tráng.

– Các lão gia, chờ lão phu một chút a. Thường Bảo vận động thân thể béo tròn, ở đằng sau hét to.

Không ai quản hắn, tất cả đều vọt ra ngoài.

Một đỉnh núi khác, trong mật thất ở sườn núi, Ma Khí nồng đậm.

Trong mật thất, có hai mỹ phụ đang nhắm mắt đả tọa điều tức, một người đoan trang thanh lịch, một người lạnh lùng kiêu ngạo, khí chất hoàn toàn khác biệt.

Người trước có tu vi đạt tới Nhập Thánh Tam Tầng Cảnh, người sau là Nhập Thánh Nhị Tầng Cảnh.

Xung quanh hai người là Ma Khí nồng nặc đen như mực, khiến người ta giật mình. Thời khắc này, dường như hai nàng đang tu luyện Bí Thuật.

Lúc âm thanh truyền đến, hai nàng đều bất giác mở mắt. Mỹ phụ đoan trang nhìn người còn lại, nhíu mày nói: – Hàn Phỉ, vừa rồi Sử Khôn nói... Thánh Chủ hồi tông sao?

Mỹ phụ có khí chất lạnh lùng nghe vậy, thân thể mềm mại khẽ run lên, cẩn thận nhớ lại, nhẹ nhàng gật đầu.

Bốn mắt nhìn nhau, ánh mắt mỹ lệ đều sáng rực, cũng không còn tâm tư tu luyện Bí Thuật gì. Hai thân thể mềm mại quấn quanh một luồng hắc khí, ra khỏi mật thất, bay vút ra ngoài.

Chuyện tương tự xảy ra ở cả chín ngọn núi.

Cả chín ngọn núi, suốt mấy chục năm qua, chưa bao giờ náo nhiệt như vậy. Những người mà ngày thường được vô số người của Thông Huyền Đại Lục kính ngưỡng bỗng trở nên kích động như những đứa trẻ.

Đại Trưởng Lão Từ Hối lúc chạy ra ngoài, vụng về va chạm lung tung, đánh vỡ cung điện của mình, vách tường lảo đảo, cung điện thiếu chút nữa sụp xuống.

Trưởng Lão Ngọc Oánh lúc chạy ra ngoài, đánh nghiêng vài cái bình hoa ngày thường vẫn yêu thích.

Thánh Nữ An Linh Nhi đang tắm, vội vàng chạy ra quên cả mặc y phục, tóc vẫn chưa khô.

...

Tất cả chỉ vì một câu nói.

Thánh Chủ, hồi tông!

Mọi người đều muốn biết, tin này là thật hay là giả. Mọi người đều muốn diện kiến dung nhan của người đã biến mất mấy chục năm, tất cả đều chạy tới nơi phát ra âm thanh.

Từng luồng Lưu Quang cấp tốc lao tới, hội tụ trước mặt Dương Khai.

Từng thân ảnh hiện rõ, sau khi nhìn rõ khuôn mặt Dương Khai, ai ai cũng vui mừng, có người không kìm nén được còn rơi nước mắt.

Các Đại Trưởng Lão của Thánh Địa, các vị Đại Sư luyện đan Đỗ Vạn, Thường Bảo, cùng các vị khác, các vị Thống Lĩnh Cổ Ma Nhất Tộc đều tụ tập lại.

Riêng Nhập Thánh Cảnh có gần mười vị.

Đây là một thế lực đủ để quét ngang Thông Huyền Đại Lục, là tồn tại mà bất kỳ kẻ nào cũng không dám khinh thường. Chính vì sự tồn tại của bọn họ mới tạo nên uy danh của Cửu Thiên Thánh Địa trên Thông Huyền Đại Lục.

Dương Khai nhìn qua từng gương mặt quen thuộc, trong lòng ấm áp, trên mặt toát ra nụ cười rực rỡ.

Từ biệt mấy chục năm, cố nhân vẫn như xưa, không còn gì tốt hơn.

– Thật sự là Thánh Chủ!

– Thánh Chủ đã trở lại, thật sự đã trở lại.

Tiếng kêu vui mừng vang lên, ánh mắt hưng phấn.

– Thuộc hạ Từ Hối, Trưởng Lão Thánh Địa, tham kiến Thánh Chủ, cung nghênh Thánh Chủ hồi tông! Từ Hối tuổi cao nhưng cẩn trọng, tuy rằng tâm tình kích động, nhưng không quên lễ nghi, vội vàng kiềm chế tâm thần, mở miệng nói.

Mấy vị Trưởng Lão Thánh Địa vội vàng hành lễ.

– Chư vị không cần khách khí như vậy, ta chỉ về nhà mà thôi. Dương Khai phất tay, một luồng lực lượng vô hình nhấc mọi người lên.

– Chủ Thượng... Đại Thống Lĩnh Cổ Ma Nhất Tộc Lệ Dung nghẹn ngào.

Một vị Thống Lĩnh khác là Hàn Phỉ đứng bên cạnh, đôi mắt ửng đỏ.

Dương Khai thừa kế y bát truyền thừa của Đại Ma Thần, đối với các thế hệ hầu hạ Đại Ma Thần Cổ Ma Nhất Tộc mà nói, Dương Khai là tôn chủ của họ. Điểm này cho dù đương kim Ma Tôn Trường Uyên cũng không thể so sánh.

Cho nên mặc dù Dương Khai không ở Cửu Thiên Thánh Địa, các nàng vẫn luôn chờ đợi ở đây.

Thật ra đối với người Cổ Ma Nhất Tộc mà nói, Ma Cương mới là nơi thích hợp để sinh tồn. Nhưng vì Dương Khai, Lệ Dung kiên quyết để Cổ Ma Nhất Tộc định cư ở Cửu Thiên Thánh Địa.

Nhìn khuôn mặt Dương Khai, tâm hồn thiếu nữ của Lệ Dung khẽ run.

Năm đó lúc Dương Khai rời đi, nàng nguyện ý đi theo, thề sống chết phò tá hắn. Nhưng năm đó chính Dương Khai cũng không biết tương lai thế nào, sao dám mang theo Lệ Dung, cho nên phải để nàng lại.

Nhưng mấy chục năm qua, Lệ Dung ngày đêm khắc khoải. Mỗi khi nhớ tới Dương Khai ở ngoài không biết sống chết thế nào, mất ăn mất ngủ, đau đớn tự trách bản thân lúc đó không kiên trì theo đến cùng, để Chủ Thượng một mình lưu lạc bên ngoài.

Sâu trong nội tâm nàng luôn tự trách mình, những tháng năm này cứ tự dằn vặt như vậy.

Bây giờ thấy Dương Khai bình an trở về, nàng mừng đến phát khóc.

– Đừng khóc a, vui lên chứ, không phải ta đã trở lại sao. Dương Khai cười lớn, lên tiếng an ủi.

– Đúng! Lệ Dung mím đôi môi đỏ mọng, gật đầu đáp.

Đối với yêu cầu của Dương Khai, nàng sẽ thỏa mãn vô điều kiện.

– Tiểu tử, quả thật ngươi đã trở lại? Đúng lúc này, một tiếng kêu vui mừng vang lên.

Dương Khai quay đầu nhìn lại, thì ra là Mộng Vô Nhai.

Mấy chục năm không gặp, Mộng Vô Nhai vẫn như xưa, y phục giản dị, nhìn chẳng khác gì một ông lão gần đất xa trời, căn bản không ai ngờ hắn là một cao thủ Nhập Thánh Tam Tầng Cảnh đỉnh cao.

– Mộng Chưởng Quỹ vẫn khỏe chứ! Dương Khai cười.

– Tốt lắm, tốt lắm, tiểu tử ngươi trông cũng khỏe mạnh, lão phu yên tâm rồi. Mộng Vô Nhai gật đầu, nét mặt tươi rói.

Có thể nói Mộng Vô Nhai đã chứng kiến Dương Khai từng bước trưởng thành. Năm đó hắn che giấu tung tích ở trong Lăng Tiêu Các, đảm nhiệm chức Chưởng Quỹ Cống Hiến Đường, là người quen biết Dương Khai sớm nhất, càng vì Hạ Ngưng Thường mà trở nên thân thiết hơn.

Cho nên khi gặp lại Dương Khai sau mấy chục năm xa cách, trong lòng Mộng Vô Nhai như hạ xuống một tảng đá lớn.

Hắn lo lắng cho Dương Khai không kém bất kỳ kẻ nào.

✫ Giọng đọc ấm, chữ nghĩa bay ✫ Thiên Lôi Trúc đồng hành hôm nay

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!