Virtus's Reader
Võ Luyện Đỉnh Phong

Chương 1555: CHƯƠNG 1555: TA ĐÃ TRỞ VỀ

Đoàn khí xám này tỏa ra một cảm giác cực kỳ khó chịu, tựa như một lão nhân đã gần đất xa trời, tuổi già ập đến, sinh mệnh chẳng còn bao lâu.

Hạ Ngưng Thường đạt được quan hệ cộng sinh với nó, kết cục sau này có tốt đẹp bao nhiêu?

Dương Khai sắc mặt trầm như nước.

Tuy rằng rất muốn giải trừ tai họa này thay tiểu sư tỷ, nhưng trước khi làm rõ bản chất của đoàn khí xám này, Dương Khai không thể xuống tay được.

Hơn nữa, hắn còn mơ hồ cảm nhận được một tia thần kỳ không thể lường trước từ đó, không thể nói rõ thần kỳ thế nào, lúc Dương Khai tra xét, bỗng nhiên có một tia cảm ngộ.

Kiểm tra kỹ lưỡng lần nữa, nhưng hắn vẫn không thu hoạch được gì.

Dường như nó cực kỳ bài xích thần niệm của Dương Khai.

Hạ Ngưng Thường có thể đột phá đến Thánh Vương Cảnh trên Thông Huyền đại lục, hẳn là không thể thoát khỏi mối liên hệ với đoàn khí xám quỷ dị này.

Vật này ban cho nàng cơ duyên cảm ngộ thiên đạo võ đạo tầng thứ sâu hơn, ban cho nàng linh khí dồi dào khi cần đột phá thăng cấp, nhưng lại hòa làm một với hơi thở của nàng.

Rốt cuộc là phúc hay họa, không ai nói chắc được.

Trong lúc Dương Khai chần chờ, đoàn khí xám bị lưới vàng trói buộc điên cuồng vùng vẫy đột phá, lần này nó không còn vô ích như vừa rồi, mà trực tiếp vỡ tung, hóa thành vô số luồng khí xám nhỏ hơn, thoát ra từ những khe lưới.

Dương Khai không kịp ngăn cản, để cho đoàn khí xám chạy thoát.

Sau đó, nó lấy tốc độ cực nhanh lao xuống phía dưới, vừa chạm mặt đất đã biến mất khỏi tầm mắt Dương Khai.

Thần niệm của Dương Khai bám sát theo, nhưng vẫn không thể cảm ứng được sự tồn tại của nó.

Nó cứ thế biến mất.

Đứng tại chỗ, thần sắc Dương Khai trở nên ngưng trọng, khẽ cau mày.

Xem ra, vẫn nên đợi cho tiểu sư tỷ tỉnh lại, mới có thể có được câu trả lời.

Trong lòng hắn có suy đoán, nhưng không dám khẳng định.

Nhìn Hạ Ngưng Thường đang ngủ say, Dương Khai ôm lấy nàng đặt lên giường, cúi người hôn nhẹ lên trán, dịu dàng vuốt những sợi tóc lòa xòa ngang trán, rồi mới rời khỏi mật thất.

Vài nhịp thở sau, cách xa ngàn dặm, tại di chỉ Chiến Hồn Điện.

Dương Khai đứng giữa hư không, nhìn xuống phía dưới, thần niệm lan tỏa như thủy triều.

Từng dấu vết sinh mệnh quen thuộc, đều hiện rõ trong tra xét của hắn, tựa như những nhịp điệu tấu lên khúc ca lay động lòng người.

Hắn mỉm cười, trong lòng cảm thấy ấm áp đã mấy chục năm chưa có, hắn dùng thần niệm truyền tin, nói với tất cả người thân bè bạn, ta... đã trở về!

Cửu Thiên Thánh Địa như bùng nổ.

Di chỉ Chiến Hồn Điện lập tức rối loạn, những luồng sáng vụt lên từ các vị trí bế quan, đều lao về phía Dương Khai đang đứng.

Mọi người đều kích động vô cùng, giữa đường gặp nhau, đều hỏi han, xác nhận có phải Dương Khai đã trở lại.

Đợi đến nơi, nhìn thấy Dương Khai đứng đó, mọi người mới dám xác nhận tính chân thật.

Đồ Phong, Đường Vũ Tiên, Khúc Cao Nghĩa, Ảnh Cửu... những người sóng vai chiến đấu với Dương Khai chạy tới đầu tiên, mọi người kích động đến run rẩy, miệng hô thiếu chủ, cung kính hành lễ bái lạy.

Dương gia lão đại Dương Uy, lão nhị Dương Chiêu, lão tam Dương Thiết, lão tứ Dương Kháng... Tất cả huynh đệ tụ tập, hô to gọi nhỏ, ôm chầm lấy Dương Khai, thổ lộ nỗi nhớ nhung huynh đệ xa cách mấy chục năm.

- Ha ha! Tên khốn này, đi một cái là lâu như vậy, nhớ chết ta! Hoắc Tinh Thần, đương đại gia chủ Hoắc gia, cười lớn, xuất hiện bên cạnh.

Mấy chục năm không gặp, vị Trung Đô Lang phong lưu phóng khoáng năm nào giờ đã trở thành người trung niên, nhưng năm tháng lắng đọng không làm hắn già đi, lại khiến hắn mang vẻ tang thương trưởng thành, kết hợp với khí chất bất cần đời của hắn, lại càng thêm tràn đầy hấp dẫn.

Bên cạnh Hoắc Tinh Thần là Thu Ức Mộng, ánh mắt rưng rưng, khẽ cắn môi không dám tin nhìn Dương Khai, nhưng không nói gì, như sợ nàng vừa lên tiếng liền phá vỡ giấc mộng này.

- Hoắc huynh, Thu cô nương! Dương Khai bình thản, khẽ gật đầu chào hai người.

Hoắc Tinh Thần cười ha ha, liếc sang Thu Ức Mộng, trong lòng thở dài không thôi.

Hắn nghe Dương Khai xưng hô Thu Ức Mộng, nhìn ra vài điều.

Đổng Khinh Hàn và Đổng Khinh Yên cũng đã tới, miệng gọi biểu đệ, biểu ca, càng khiến không khí thêm phần náo nhiệt.

Ánh mắt Dương Khai bỗng nhìn ra xa, ba đạo độn quang đang tới gần, hắn vội bước lên nghênh đón.

Dưới độn quang, lộ ra ba bóng người.

Người dẫn đầu, tiên phong đạo cốt, tay áo bay bay, theo sau là một nam một nữ, nam uy vũ, nữ xinh đẹp.

Dương Khai đứng trước, cúi người hành lễ, nhẹ giọng hô: - Sư công!

Lăng Thái Hư gật đầu không thôi, mừng rỡ cười nói: - Tốt! Tốt! Cuối cùng cũng trở lại.

- Cha, mẹ! Dương Khai lại nhìn hai người đằng sau Lăng Thái Hư.

Dương Tứ Gia vốn bình thường trầm mặc như sắt, giờ đây cũng há miệng, lại không biết nên nói gì, chỉ lén lút lau mắt, gật đầu nói: - Mẹ con... rất nhớ con.

Không nói thì thôi, vừa nói vậy, Đổng Tố Trúc nghe vậy liền òa khóc, tựa như đứa nhỏ chịu đủ ủy khuất, tiến lên ôm lấy Dương Khai, không ngừng vuốt ve lưng hắn, tiếng khóc nghẹn ngào truyền ra, không thể nói nên lời.

Thấy mẫu thân như vậy, Dương Khai mỉm cười.

Qua mấy chục năm, mẫu thân vẫn như một đứa trẻ, không thay đổi gì, làm cho hắn cũng yên lòng.

- Cái tên này, bây giờ tu vi gì, tại sao ta không nhìn ra được chút nào? Hoắc Tinh Thần hùng hổ tiến lên, vòng quanh Dương Khai, chậc chậc kỳ lạ hỏi.

Mọi người sửng sốt, đều thả ra thần niệm quét qua Dương Khai.

Nhưng không có thu hoạch, thần niệm của mọi người như đá ném xuống biển, không hề nổi lên một gợn sóng nào.

Phát hiện này làm mọi người cả kinh, theo bản năng cảm thấy cảnh giới Dương Khai hiện giờ đã sớm vượt qua Thông Huyền đại lục, ánh mắt đều toát ra rung động.

- Phản Hư Cảnh. Dương Khai buông Đổng Tố Trúc ra, vỗ vai nàng an ủi, cũng không biết phải giải thích Phản Hư Cảnh là tầng thứ gì cho mọi người, trầm ngâm một lát rồi nói: - Ừm, là hai đại cảnh giới trên Nhập Thánh Cảnh.

Một loạt tiếng hít hà vang lên.

Nhập Thánh Cảnh, đã là đỉnh cao nhất trên Thông Huyền đại lục, trên Nhập Thánh là Thánh Vương Cảnh, xưa nay chỉ có duy nhất Đại Ma Thần từng đạt đến cảnh giới này.

Nhưng hôm nay, Dương Khai đã vượt qua cảnh giới truyền thuyết, đạt tới tầng cao hơn.

Thu Ức Mộng ánh mắt ảm đạm, trong lòng chua xót.

Nàng bỗng phát hiện, nàng và Dương Khai như cách biệt muôn trùng sông núi, hắn đứng cao vút trên mây, còn nàng chỉ có thể đứng trên mặt đất, ngẩng đầu nhìn lên, không thể nào chạm tới.

Hoắc Tinh Thần mím môi khô khốc, cười khan, liếc sang Thu Ức Mộng, lại không biết phải an ủi thế nào.

Tuy rằng tư chất Thu đại tiểu thư không kém, đến Thông Huyền đại lục cũng không thiếu thốn tài nguyên tu luyện, nhưng đến hôm nay mới chỉ ở Siêu Phàm tam tầng cảnh, còn chưa đạt tới trình độ chân nguyên hóa thánh.

Chênh lệch quá xa...

- Thế giới bên ngoài có rất nhiều đặc sắc khó tưởng tượng, ngày sau sẽ kể cho các người nghe, vào trước đã! Dương Khai cười ha ha.

- Đi vào, đi vào! Dương Tứ Gia phản ứng lại, vội hò hét.

Đoàn người trước sau, đi vào di chỉ Chiến Hồn Điện.

Trong đại điện, mọi người ngồi xuống, đều nhìn về phía Dương Khai, nghe hắn kể những điều ly kỳ đặc sắc ở Tinh Vực.

- Tiểu tử, ngươi nói trong Tinh Vực rộng lớn, có vô số hành tinh tu luyện? Lăng Thái Hư như không thể tin nổi.

- Không sai, chỉ riêng ta đã đi qua sáu, bảy hành tinh, ngoài ra còn có những khoáng tinh, dược tinh, thích hợp khai thác khoáng sản cùng bồi dưỡng thảo dược. Dương Khai gật đầu.

- Thật là khó tin.

Hoắc Tinh Thần há miệng thật to, có thể nhét cả nắm tay.

- Trong Tinh Vực, Nhập Thánh Cảnh chỉ tính là yếu ớt thôi sao? Đổng Khinh Hàn rụt rè hỏi, mấy chục năm không gặp, tên này vẫn to béo như vậy, à, còn mập hơn trước.

- Rất yếu. Dương Khai ngưng trọng gật đầu. - Ở trong Tinh Vực, phần lớn võ giả đều có thể tu luyện đến Nhập Thánh Cảnh, những người tư chất tốt, thậm chí chỉ cần hai ba mươi tuổi đã đạt tới cảnh giới này.

Mọi người nhìn nhau, vẻ mặt hổ thẹn.

Ngồi trong này, chỉ có một người Nhập Thánh Cảnh, chính là Lăng Thái Hư Các chủ Lăng Tiêu Các, còn lại tư chất tốt nhất là Thu Ức Mộng cũng mới chỉ ở Siêu Phàm tam tầng cảnh mà thôi. Về phần Đổng mập mạp cùng Hoắc Tinh Thần, mới chỉ đột phá Siêu Phàm Cảnh.

Bọn họ cũng đã gần năm mươi tuổi, trước kia còn đắc ý vì thành tựu của mình, nhưng bây giờ nghe Dương Khai nói tình huống trong Tinh Vực, đều xấu hổ không thôi, hận không thể tìm cái lỗ chui vào.

- Ếch ngồi đáy giếng, coi trời bằng vung!

Lăng Thái Hư thở dài.

- Sư công không cần tự coi thường bản thân, võ giả trong Tinh Vực có thể đạt tới thành tựu này, chỉ là bởi linh khí thiên địa nơi đó hết sức nồng đậm, Thông Huyền đại lục... quả thực không thích hợp cho võ giả tu luyện. Nếu như có điều kiện tu luyện tương đương, ta nghĩ các vị ngồi đây đột phá Nhập Thánh Cảnh không hề có vấn đề. Dương Khai nghiêm túc nói.

- Dù là nói vậy, nhưng mà muốn đi Tinh Vực, khó khăn biết bao? Lăng Thái Hư lắc đầu, cười giễu nói: - Không gạt con, mười năm trước sư công cũng từng liên thủ với Mộng Vô Nhai, xông qua Tinh Vực nhưng hai người chúng ta vừa rời khỏi Thông Huyền đại lục chưa đầy mười vạn dặm đã buộc phải quay về. Trong Tinh Vực dường như có lực lượng thần kỳ từ khắp mọi hướng ập tới, cường độ thân thể không đạt yêu cầu, không thể nào di chuyển trong đó.

- Lực lượng tinh không. Dương Khai khẽ gật đầu, đoạn cười nói: - Nhưng mà sư công không cần phải lo, lần này con trở về, chính là muốn dẫn dắt mọi người tiến vào Tinh Vực, đến những hành tinh tu luyện tốt hơn.

Trong đại điện, mọi người trở nên phấn chấn, kinh ngạc nhìn Dương Khai.

- Thật sự?

- Làm sao dẫn đi?

- Chúng ta đông người như vậy, ngươi có thể đưa đi hết?

Mọi người tranh nhau cất tiếng, rõ ràng đều vô cùng hứng thú với những điều Dương Khai vừa kể, hận không thể sớm thoát khỏi đại lục lạc hậu này, tiến đến nơi linh khí thiên địa nồng đậm hơn, cũng như Dương Khai, đi xem thế giới rộng lớn và đặc sắc hơn.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!