Sau khi hỏi cặn kẽ Hạ Ngưng Thường, Dương Khai mới hay nàng lấy được khối khí xám kia thật sự là một cơ duyên trùng hợp.
Năm đó Dương Khai rời Thông Huyền đại lục, Hạ Ngưng Thường cô độc một mình, để tiêu khiển thời gian, chỉ đành trấn thủ Cửu Thiên Thánh Địa, ngày qua ngày luyện chế đan dược.
Nàng vốn là Dược Linh Thánh Thể, luyện đan cũng là tu luyện.
Cùng với việc luyện chế lượng lớn đan dược, tu vi của Hạ Ngưng Thường cũng tăng tiến với tốc độ kinh người, hầu như không gặp bất kỳ bình cảnh nào.
Chưa đầy vài năm, nàng đã đạt tới Nhập Thánh Cảnh, đuổi kịp tu vi của Dương Khai khi hắn rời đi.
Sau đó có một ngày, nàng quá đỗi nhàm chán, lén lút một mình ra ngoài du ngoạn, kết quả lại vô tình tiến vào một hang động dưới lòng đất, thu được khối khí xám này.
Từ đó về sau, tu vi của nàng lại càng không thể khống chế. Mười năm sau, nàng đã vượt qua Nhập Thánh Cảnh, đạt tới Thánh Vương Cảnh, thêm mười mấy năm nữa, đã đạt tới Thánh Vương Nhị Tầng Cảnh.
Dương Khai nghe xong kinh ngạc đến ngây người.
Tốc độ tu luyện khủng bố như thế, ngay cả trên U Ám Tinh, ngay cả các đại thế lực, đại tông môn cũng chưa chắc đã làm được.
Nhưng ở Thông Huyền đại lục cằn cỗi này, tiểu sư tỷ lại hoàn thành được thành tựu vĩ đại như vậy.
Sở dĩ Hạ Ngưng Thường có được thành tựu ngày nay, quả nhiên có liên quan mật thiết đến khối khí xám này.
- Sau khi nàng lấy được nó, có cảm giác khó chịu nào không? Dương Khai nghiêm túc hỏi.
- Cũng không có gì khó chịu. Hạ Ngưng Thường cẩn thận suy nghĩ. - Chỉ là có đôi khi cảm thấy mỏi mệt, đôi khi trở nên rất lười, không muốn nghĩ gì cả, hì hì, giống như già rồi vậy.
Dương Khai gật đầu.
- Sư đệ, có phải nó có vấn đề gì không? Hạ Ngưng Thường hỏi.
- Ta cũng không dám xác định rốt cuộc là phúc hay họa. Dương Khai lắc đầu, có chút lo lắng.
- Vậy rốt cuộc nó là gì?
- Không rõ, nhưng ta có suy đoán, nếu suy đoán này là thật... Thế thì, nó sẽ là cơ duyên của tiểu sư tỷ! Ánh mắt Dương Khai sáng ngời nhìn Hạ Ngưng Thường, thần sắc phấn khởi.
Suy đoán mơ hồ này, làm cho hắn cũng phải nhiệt huyết sôi trào!
- Đúng rồi, nàng lấy được nó ở đâu, còn nhớ không?
- Ừ.
Hạ Ngưng Thường gật đầu.
- Dẫn ta đi xem thử! Dương Khai nói đoạn, ôm lấy vòng eo thon của Hạ Ngưng Thường, tế ra Tinh Toa, hóa thành một luồng sáng, biến mất khỏi Cửu Thiên Thánh Địa.
Theo tiểu sư tỷ chỉ dẫn, Dương Khai cùng nàng bay vút qua không trung, tốc độ cực nhanh.
Chưa đầy một ngày, hai người đã tới bên trên một dãy núi trải dài ngàn vạn dặm.
Ký ức của Hạ Ngưng Thường rất tốt, dù xa cách hơn hai mươi năm, nhưng vẫn nhớ rõ nơi tìm thấy khối khí xám năm xưa.
Hai người nhanh chóng tới một sơn cốc, Dương Khai rời khỏi Tinh Toa, cùng Hạ Ngưng Thường đi vào.
Không lâu sau, một cửa hang tối tăm hiện ra trước mắt, Hạ Ngưng Thường chỉ vào trong nói: - Sư đệ, năm đó ta đi vào từ đây, sau đó đi sâu xuống tầng cuối, lấy được vật kia.
- Vào xem.
Dương Khai mỉm cười, tài năng xuất chúng, gan dạ hơn người, nên không hề sợ hãi, nắm tay Hạ Ngưng Thường, tiến vào trong hang.
Trong hang hết sức âm u, không khí lại trong lành, không hề ẩm ướt mà lại vô cùng khô ráo.
Vừa vào trong hang, Dương Khai liền cau mày.
Hắn cảm nhận được linh khí thiên địa nồng đậm nơi đây!
Đương nhiên, sự nồng đậm này chỉ là so với những nơi khác trên Thông Huyền đại lục, không thể sánh được với U Ám Tinh hay những hành tinh tu luyện nổi danh trong Tinh Vực được.
Tuy nhiên, điều này cũng đã vô cùng hiếm thấy.
Hơn nữa, càng đi sâu vào, linh khí càng thêm nồng đậm.
Dương Khai phấn chấn, hắn phát hiện suy đoán của mình đúng đến tám, chín phần, sự dị thường của linh khí đã là minh chứng rõ ràng nhất.
Quả nhiên đây là cơ duyên của tiểu sư tỷ! Nếu như xử lý tốt khối khí xám này, tuyệt đối sẽ mang lại lợi ích không thể tưởng tượng cho Hạ Ngưng Thường, giúp nàng lột xác, hóa kén thành bướm.
Hai người tay nắm tay, từng bước đi sâu vào.
Bỗng nhiên, Dương Khai cảm ứng được điều gì đó, vội dừng bước.
Cùng lúc, tiểu sư tỷ vui vẻ reo lên: - Nó ở đây, ta cảm nhận được nó! Nó tới rồi!
Một luồng năng lượng quỷ dị đang lao tới cực nhanh, thần niệm của Dương Khai tra xét, phát hiện dao động năng lượng này giống hệt thứ hắn đã rút ra khỏi người tiểu sư tỷ mấy ngày trước.
Khối khí xám ẩn mình trong lòng đất, quả nhiên đã quay về nơi vốn có của nó, lúc này cảm nhận được khí tức Hạ Ngưng Thường, liền vội vã hiện thân để gặp lại.
Chỉ một thoáng, khối khí xám đã tới gần.
Nó không dám lao thẳng về phía Hạ Ngưng Thường, mà dừng lại cách Dương Khai mười trượng.
Nó cảm nhận được uy hiếp từ Dương Khai!
- Sư đệ... Hạ Ngưng Thường nhìn lại, trưng cầu ý kiến của hắn.
- Thu nó đi, ngày đó ta không ngờ lại dọa nó chạy mất, chỉ là muốn xem rốt cuộc nó là gì mà thôi. Dương Khai lách người, tránh đường.
Hạ Ngưng Thường liền dùng tâm thần kêu gọi nó, khối khí xám cảm nhận được Hạ Ngưng Thường đang gọi mình, xoay một vòng rồi lướt qua Dương Khai, trực tiếp nhắm thẳng Hạ Ngưng Thường, chui tọt vào người nàng.
Thân thể Hạ Ngưng Thường chấn động, khẽ kêu một tiếng.
Con mắt trái của Dương Khai lóe lên ánh sáng vàng, con ngươi hẹp dài uy nghiêm hiện ra, nhìn thẳng vào Hạ Ngưng Thường.
Diệt Thế Ma Nhãn!
Dưới sự quan sát của hắn, tiểu sư tỷ sau khi tiếp thu khối khí xám, bên ngoài cơ thể liền trào ra một tầng khí tràng màu xám mà mắt thường không thể nhìn thấy.
Loại khí tràng này chỉ có những người già không còn sống được lâu mới có, một khi xuất hiện, thì có nghĩa người này không còn sống được bao lâu nữa.
Tiểu sư tỷ đang độ tuổi xuân sắc, bị loại khí tràng này bao phủ lấy, chỉ có một nguyên nhân, chính là do khối khí xám này quấy nhiễu!
Dương Khai cũng không hề bất ngờ, có lẽ đã sớm đoán trước, càng không hề nóng vội, chỉ vẫy gọi tiểu sư tỷ: - Đi theo ta!
Hạ Ngưng Thường gật đầu, theo sát sau Dương Khai.
Hai người tiếp tục đi sâu vào, không biết đã đi bao lâu, cũng không biết đã đi bao xa, Dương Khai cảm giác linh khí thiên địa ngày càng nồng đậm, nhưng lại không khiến Dương Khai cảm thấy thoải mái, mà lại mang theo một nỗi bi thương như hồi quang phản chiếu.
Linh khí thiên địa này có thể so sánh với những nơi bình thường ở U Ám Tinh, Dương Khai cùng Hạ Ngưng Thường bỗng nhiên tiến vào một hang động lớn dưới lòng đất.
Ở sâu trong lòng đất mơ hồ có hào quang yếu ớt lấp lánh, như đang truyền ra một loại tin tức nào đó, đánh thẳng vào thức hải, kêu gọi hai người đi tới.
Bị kêu gọi, ánh mắt Hạ Ngưng Thường dần trở nên mờ mịt, thân thể không tự chủ được mà bước tới, như thiêu thân lao đầu vào lửa.
Sắc mặt Dương Khai trầm xuống, quát khẽ, thần niệm tuôn trào, đánh thẳng vào thức hải của Hạ Ngưng Thường.
Tiểu sư tỷ khẽ chấn động, sắc mặt trắng nhợt, đợi đến khi hồi thần, ánh mắt tan hết sự mịt mờ, thay vào đó là vẻ hoảng sợ không thôi.
- Sư đệ, ta... Hạ Ngưng Thường luống cuống nói, vừa rồi nàng cũng không biết vì sao, bị một cỗ lực lượng từ nơi xa xăm chi phối, nàng không cách nào tự khống chế bản thân được.
- Ừm, nàng nhìn bên đó! Dương Khai chỉ tay ra.
Hạ Ngưng Thường nhìn theo, ánh mắt run lên.
Ở bên đó, dày đặc những thi thể, thân thể khô héo, thậm chí có những cái đã sớm hóa thành tro bụi, nhưng nhìn dấu vết, không khó nhận ra bọn họ đã bị thứ gì đó trong nháy mắt rút sạch tinh hoa sinh mệnh, bỏ mạng tại đây.
- Những người này là ai, sao đều chết ở đây? Hạ Ngưng Thường xích lại gần Dương Khai hơn, muốn tìm kiếm cảm giác an toàn.
- Nếu không đoán sai, những người này đều giống như nàng.
- Cũng giống như ta? Hạ Ngưng Thường nhíu mày, nàng cũng là người thông tuệ, chỉ thoáng nghĩ liền đã hiểu ra. - Đệ nói là, bọn họ cũng từng có được khối khí xám kia?
- Có thể là vậy. Dương Khai cười.
- Vậy sao bọn họ... Hạ Ngưng Thường chỉ cảm thấy cả người phát lạnh lẽo, cảnh nguy hiểm vừa rồi lại hiện rõ trong đầu nàng, nếu không có Dương Khai đánh thức nàng, thì nàng cũng sẽ khó giữ được mạng sống, kết quả giống như những người này.
- Bởi vì bản thể của khối khí xám kia muốn có được năng lượng bổ sung cho mình, liền lựa chọn nàng, bồi dưỡng nàng lớn mạnh. Để nàng trở nên mạnh mẽ, nàng càng mạnh, càng có lợi cho nó.
- Tại sao nó phải làm vậy? Hạ Ngưng Thường không hiểu.
- Nó sắp chết! Dương Khai đáp, rồi nhún vai. - Những chuyện này đều là suy đoán của ta, cứ đi xem thử thì sẽ biết.
Nói rồi, Dương Khai kéo tay Hạ Ngưng Thường, từng bước đi vào.
Dưới chân đạp lên hài cốt trắng hếu, truyền ra tiếng răng rắc rợn người dưới chân.
Dương Khai híp mắt, nhìn về phía hào quang yếu ớt.
Không lâu sau, hai người đã tới nơi phát ra tia sáng.
Nơi này là bên cạnh vực sâu dưới lòng đất, sâu không biết bao nhiêu trượng, nhưng nhìn xuống lại phát hiện ra bên dưới vực sâu có một khối hào quang màu xám tro, giống như một ngọn đèn dầu đang cháy leo lét.
Ánh sáng tối mờ ảo, sắc thái không khác gì khối khí xám mà Hạ Ngưng Thường đã lấy được.
- Quả nhiên! Dương Khai hít sâu, nhìn thấy tia sáng u ám như ngọn đèn dầu kia, hắn lập tức khẳng định suy đoán của mình.
- Sư đệ, rốt cuộc đó là gì? Hạ Ngưng Thường nhìn khối lửa xám, mơ hồ cảm giác có liên hệ chặt chẽ với khối khí xám trong người nàng, như là tách ra từ trong đó, hai bên vốn là một thể thống nhất.
- Căn nguyên tinh tú!
Dương Khai quát khẽ, thần sắc phấn khởi.
- Căn nguyên tinh tú? Hạ Ngưng Thường mờ mịt.
- Bất kỳ hành tinh tu luyện nào đều phải có lực lượng căn nguyên của nó, nó là sự hiển hóa sinh mệnh của hành tinh, cũng là mấu chốt cho sự tồn vong của hành tinh đó, giống như trái tim của chúng ta vậy! Dương Khai vỗ ngực mình, giải thích cặn kẽ: - Chính vì có căn nguyên tinh tú, hành tinh này mới có được sức sống. Không có nó, thì hành tinh này sẽ trở thành hành tinh chết. Trong Tinh Vực có vô số hành tinh như thế, có lẽ chúng đã từng thai nghén sinh mệnh, nhưng theo thời gian trôi đi, căn nguyên tinh tú diệt vong, những sinh mệnh đó cũng không còn tồn tại. Người chết như đèn tắt, hành tinh cũng thế, ngọn đèn căn nguyên trước mắt mà tắt đi, Thông Huyền đại lục sẽ không còn tồn tại nữa, biến thành hành tinh chết.
☾ Bước vào thế giới chữ nghĩa — Thiên Lôi Trúc kể chuyện diệu kỳ ☽