Mở mắt ra, Tô Nhan đúng lúc thấy Dương Khai cười đắc ý nhìn mình, đôi mắt nàng khẽ chớp, cúi đầu cắn nhẹ lên vai hắn một cái.
- Nhột quá.
Dương Khai khẽ rụt vai.
- Thiếp phát hiện, trên người chàng có bí mật!
Tô Nhan duyên dáng cười.
- Có ai từng nói với nàng, nụ cười của nàng có thể khiến trời đất đổi sắc?
Ánh mắt Dương Khai mê đắm nhìn nàng.
Tô Nhan đỏ bừng mặt, đưa tay vén mấy sợi tóc rối sau gáy, khẽ hạ giọng nói:
- Sau này, thiếp chỉ cười vì một người…
Dương Khai cảm thấy hạnh phúc ngập tràn.
- Hãy tu luyện trước!
Dương Khai kiềm chế tâm tình, trầm giọng nói.
Tô Nhan khẽ gật đầu.
Ba mươi giọt Dương dịch nhanh chóng bị Hàn Băng Kính của Tô Nhan hấp thụ, khi trở về cơ thể Dương Khai, lại bị Ngạo Cốt Kim Thân hấp thu.
Phát hiện này khiến Dương Khai mừng rỡ.
Dương dịch rất quan trọng với hắn, nhưng Ngạo Cốt Kim Thân còn quan trọng hơn. Loại chuyển hóa giữa nguyên khí và năng lượng này lại là điều tốt lành đối với Dương Khai.
Cũng như lúc trước, một lần nữa kích phát ba mươi giọt Dương dịch, cảm giác căng trướng ban đầu lại không hề xuất hiện. Nhíu mày, Dương Khai lại kích phát thêm năm giọt Dương dịch, cảm giác căng trướng và đau nhói quen thuộc mới truyền đến.
Lần tu luyện đó đã khiến kinh mạch mở rộng không ít, nếu không thì căn bản không thể có được hiệu quả như vậy.
Hợp Hoan Công, Song Tu Quyết, quả nhiên hùng mạnh!
Năng lượng của ba mươi lăm giọt Dương dịch này chuyển hóa, bị Tô Nhan hấp thụ dung hợp, sau khi trở về nội thể hắn lại bị Ngạo Cốt Kim Thân hấp thu. Cơ thể Dương Khai khẽ chấn động, trong đại điện chợt cuộn lên một cơn cuồng phong, một cỗ khí vô hình cũng đột nhiên bùng phát bao trùm lấy Dương Khai, năng lượng hóa thành gợn sóng hữu hình lan tỏa khắp bốn phía.
Rất lâu sau, dị tượng này mới dần ổn định trở lại.
Lại đột phá rồi! Khai Nguyên Cảnh tầng chín! Chưa đầy một ngày kể từ lần đột phá trước.
Tô Nhan cũng phát giác ra điều này, khuôn mặt nàng cũng lộ vẻ vui mừng.
Tinh thần Dương Khai bình ổn, trong lòng lại thầm chờ mong.
Không biết lần song tu này, hắn có thể đột phá đến Khí Động Cảnh không?
Thoáng nghĩ, Dương Khai nhận ra có chút khó khăn. Hắn đã tốn sáu mươi lăm giọt Dương dịch mới đột phá được một tiểu cảnh giới, hơn nữa, đó còn là năng lượng nguyên khí có được sau khi song tu cùng Tô Nhan, tinh thuần và quý giá hơn Dương dịch đơn thuần rất nhiều.
Cho dù dùng hết toàn bộ Dương dịch còn lại trong đan điền, chắc chắn cũng không đủ để giúp hắn đột phá lên Khí Động Cảnh.
Nhưng dù sao đi nữa, lần này cũng phải dốc hết sức mình!
Cắn răng, hắn một hơi lại kích phát thêm năm giọt Dương dịch, cùng với sự vận chuyển của công pháp đưa vào cơ thể Tô Nhan.
Tô Nhan chấn động tinh thần!
Lúc cơ thể Dương Khai lần đầu tiên bạo phát ra Chân Dương nguyên khí khổng lồ, nàng đã chấn động vạn phần. Đến lần thứ hai bạo phát, nàng có phần tê dại, năng lượng khủng bố lần thứ ba bạo phát này khiến nàng không thể tiếp tục bình tĩnh nữa.
Hắn lấy đâu ra nhiều nguyên khí đến thế? Trong lòng nghi hoặc, nhưng Tô Nhan không hỏi, chỉ cảm thấy trong lòng một niềm vui mừng khó tả.
Bởi vì… đây là nam nhân tiếp xúc thân mật với nàng. Nếu không có gì xảy ra, có thể là người nam nhân sẽ gắn bó cả đời.
Hắn càng lớn mạnh, Tô Nhan đương nhiên càng vui mừng.
Ước chừng ba ngày sau, Dương Khai và Tô Nhan mới kết thúc quá trình song tu lần thứ nhất. Ba ngày đủ dài, nhưng khoảng thời gian tinh thần và thể xác của hai người hợp nhất với nhau chẳng qua cũng chỉ như một thoáng chốc.
Ba ngày sau, hai người cùng tỉnh lại. Tô Nhan có thể rõ ràng cảm nhận được, cùng với lần song tu này, Hàn Băng Kính trong cơ thể nàng ngày càng tinh thuần, tinh thuần hơn hẳn so với trước kia, như đã thăng cấp một bậc.
Phát hiện này đã làm tan biến sự thương xót vì mất đi sự trong trắng của bản thân nàng.
Hai người nhìn nhau, Dương Khai mỉm cười, Tô Nhan ngượng ngùng.
Khi chìm đắm vào tu luyện, nàng vẫn không cảm thấy gì, nhưng giờ đây nàng lại có chút xấu hổ.
Nàng đang ngồi trên người Dương Khai với một tư thế vô cùng xấu hổ, hai tay ôm lấy cổ hắn, trần trụi, không một mảnh vải che thân, ôm chặt lấy nhau.
Bụng dưới có một cảm giác cứng rắn nóng bỏng tràn ngập, lấp đầy cơ thể nàng. Thậm chí Tô Nhan có thể cảm nhận được nhịp đập mạnh mẽ có tiết tấu từ đó truyền tới. Mỗi lần đập đều khiến nàng tâm loạn như ma, toàn thân mềm yếu, như gặp phải lôi kiếp, không có chút khí lực.
Nàng chưa bao giờ nghĩ, nàng lại có ngày duy trì cái tư thế như thế này với một nam nhân trong ba ngày không động đậy. Nàng vốn nghĩ rằng đã tu luyện Băng Tâm Quyết, sẽ băng phong cơ thể nàng. Cả đời này đều chỉ có thể cô đơn lẻ bóng, cô độc đến cuối đời.
Nhưng bây giờ, vì một Truyền Thừa, một công pháp song tu, nàng lại có một mối liên hệ không thể chia cắt với một nam nhân vốn không mấy quen biết.
Không thể nói rõ là tư vị gì, có chút buồn bã thất vọng, cũng có chút vui mừng hạnh phúc.
Đánh bạo nhìn về phía Dương Khai, trong ánh mắt Tô Nhan tràn đầy sự dịu dàng.
- Tô Nhan…
Ánh mắt nóng bỏng của Dương Khai tràn ngập sự chiếm hữu, nhìn chằm chằm vào khuôn mặt băng khiết của Tô Nhan. Song tu đã kết thúc, hỏa long và băng hoàng cũng đã biến mất từ lâu, nhưng Dương Khai vẫn cảm thấy có một sự cám dỗ không thể chống cự đang phá hủy thần thức hắn. Nó như thủy triều tấn công, sự tiếp xúc ướt át ấm áp như sóng biển dâng trào, muốn nuốt chửng lấy hắn.
Tô Nhan mím chặt môi, hai tay ôm lấy khuôn mặt Dương Khai, cúi đầu xuống, trán hai người khẽ chạm vào nhau.
- Khoan đã!
Thanh âm Tô Nhan có chút giằng xé và run rẩy. Sự kết hợp cơ thể khiến nàng có thể dễ dàng thăm dò được suy nghĩ và dục vọng trong lòng Dương Khai. Sự từ chối lúc này đối với nàng mà nói, cũng cần phải hạ quyết tâm rất lớn,
- Thiếp giúp chàng đột phá trước!
Vừa dứt lời, một cỗ nguyên khí căng trướng từ Tô Nhan lập tức truyền vào cơ thể Dương Khai.
Tinh thần Dương Khai ngưng trọng, thu lại sự nóng bỏng và cuồng bạo trong ánh mắt, nhanh chóng vận chuyển công pháp, hấp thu năng lượng từ Tô Nhan truyền tới.
Hắn không từ chối, tuy làm như vậy không tốt cho Tô Nhan cho lắm, có thể khiến thực lực của nàng giảm xuống đôi chút, nhưng Dương Khai có thể cảm nhận được tấm lòng của nàng.
Nguyên khí trong kinh mạch vốn đã tràn đầy, năng lượng được Tô Nhan rót vào càng khiến nó căng trướng hơn. Cảm giác đau đớn truyền đến, nhưng Tô Nhan không dừng lại.
Nàng có thể cảm nhận được cực hạn của Dương Khai, đương nhiên sẽ không để hành động của mình làm hắn tổn thương căn cơ.
Toàn thân nguyên khí dao động dần mãnh liệt, tạo thành một cơn gió xoáy quanh hai người.
Giây lát sau, khi đến cực hạn của Dương Khai, Tô Nhan không dám tiếp tục đưa nguyên khí vào nữa.
- Tiếp tục!
Dương Khai nhắm mắt, trầm giọng nói.
- Nhưng…
- Tiếp tục!
Tô Nhan cắn răng, thuận theo ý Dương Khai, một lần nữa rót nguyên khí của mình vào.
Hai người tu luyện Hợp Hoan Công. Lúc giao hòa, nguyên khí trong cơ thể hai người không hề tiêu tán. Đây là ưu thế vô song.
Một hồi lâu sau, nguyên khí trong người Dương Khai dao động càng hung mãnh, kinh mạch đau đớn vạn phần, nhưng Dương Khai cắn răng, mặc cho cơ thể run rẩy, mồ hôi túa ra như tắm, vẫn không kêu lên một tiếng.
- Đừng dừng lại!
Dương Khai khẽ gầm.
Đôi mắt đẹp Tô Nhan khẽ run rẩy, nàng không dám vận chuyển nguyên khí vào cơ thể Dương Khai nữa, sợ hắn không chịu được mà tổn hại căn cơ, nhưng nàng lại có thể cảm nhận được ý chí của hắn.
Đó là ý chí muốn trở nên mạnh mẽ, ý chí muốn trở nên mạnh mẽ vì nàng.
Nếu trước kia, có lẽ Dương Khai sẽ không cấp bách, nhưng bây giờ hai người đã có sự tiếp xúc da thịt, thực lực hai người lại chênh lệch lớn đến thế này, Dương Khai sao mà bình thản được?
Nam nhân luôn phải bảo vệ nữ nhân, hắn muốn bảo vệ Tô Nhan, duy chỉ có mạnh mẽ hơn nàng mới được.
Đây là suy nghĩ của Dương Khai, Tô Nhan đã nhận thấy điều này, khiến lòng nàng xúc động khôn nguôi.
Đấu tranh một hồi lâu, Tô Nhan mới tiếp tục rót nguyên khí vào.
Nguyên khí đó tiếp tục dao động hung mãnh, dần dần trở nên cuồng bạo, giống như một con mãnh thú ngang ngược, bướng bỉnh, không muốn chịu sự trói buộc của Dương Khai, đang liều mình giãy giụa, muốn thoát ra khỏi kinh mạch của Dương Khai, để giành lấy tự do cho riêng mình.
Tô Nhan đã dừng lại, nàng biết Dương Khai đã đến thời điểm đột phá. Nguyên khí trong nội thể võ giả xuất hiện tình trạng này, là dấu hiệu sắp đột phá Khí Động Cảnh.
Lúc này, cơn đau đớn của hắn đã biến mất, sự đau buốt trong kinh mạch cũng tiêu tan. Lượng lớn nguyên khí tiếp tục rót vào, không những không khiến hắn bị tổn thương mà ngược lại, kinh mạch lại càng trở nên rộng rãi, cứng cỏi hơn, đủ để dung nạp một lượng lớn nguyên khí này.
Sự trói buộc của thiên địa dường như có thể chạm tới. Tầng xiềng xích này là lực lượng thiên địa cản trở Dương Khai đột phá, giống như sự cản trở lần trước khi đột phá Khai Nguyên Cảnh.
Phá bỏ lớp xiềng xích này, là có thể tấn thăng lên Khí Động Cảnh!
Dương Khai cẩn thận thể hội, toàn bộ tinh thần đều chìm đắm trong cảm ngộ.
Cùng với sự cảm ngộ của hắn, thần sắc càng ngày càng bình tĩnh, nhưng nguyên khí trong cơ thể lại càng bạo phát bất an.
Xương cốt truyền ra năng lượng dồi dào, khiến Dương Khai một lần nữa toàn thân toát ra tà khí. Tô Nhan nhìn mà thầm kinh ngạc, lại không dám lên tiếng quấy rầy.
Rất lâu sau, cỗ tà khí này mới thu liễm, biến mất.
Lúc này, dao động của nguyên khí trong cơ thể Dương Khai đã cuồng bạo đến cực điểm, nhưng hắn lại từ từ mở mắt ra, khóe miệng hiện lên một nụ cười.
Khí Động Cảnh!
Dưới sự giúp đỡ to lớn của Tô Nhan, Dương Khai đã thuận lợi đột phá.
Ầm… một tiếng nổ vang, tựa như sấm sét giữa trời quang, toàn bộ Truyền Thừa Động Thiên đều hơi chao đảo, phong vân biến ảo. Năng lượng trong không gian ly kỳ này hung mãnh như gió cuốn mây tan, tập trung ngoài đại điện, sau đó rót vào cơ thể Dương Khai.
Đây là phúc duyên. Lúc đột phá một đại cảnh giới, mỗi võ giả đều sẽ có phúc duyên, uy năng thiên địa gia thân, tôi luyện huyết nhục và gân cốt, khiến cơ thể võ giả trở nên mạnh mẽ.
Còn rốt cuộc có thể có được bao nhiêu lợi ích thì phải xem sự nỗ lực của bản thân.
Lần đột phá đến Khai Nguyên Cảnh trước, Dương Khai cũng từng hưởng thụ, nhưng uy năng thiên địa rót vào cơ thể lần này rõ ràng khổng lồ hơn nhiều.
Mở mắt ra, hắn đúng lúc nhìn thấy ánh mắt lo lắng của Tô Nhan.
Dương Khai mỉm cười nói:
- Ta tặng nàng thứ này!
Vừa nói, hắn vừa tập trung tâm thần, chia Cửu Âm Ngưng Nguyên Lộ trong Ngạo Cốt Kim Thân ra làm đôi, đưa vào cơ thể Tô Nhan.
Cảm giác lạnh buốt truyền đến, Tô Nhan vui mừng hỏi:
- Đây là cái gì?
- Cửu Âm Ngưng Nguyên Lộ, nghe nói rất có ích cho võ giả ở Chân Nguyên Cảnh.
Bàn tay không yên phận của Dương Khai di chuyển trên tấm lưng trơn bóng của Tô Nhan, ngoài miệng hắn nghiêm túc nói:
- Nàng luyện hóa nó, ta rèn luyện cơ thể.
- Được.
Tô Nhan ngoan ngoãn gật đầu.
Tuy nói luyện hóa Cửu Âm Ngưng Nguyên Lộ như thế này chắc chắn không thể phát huy mười phần hiệu quả như Hạ Ngưng Thường trước kia, nhưng may mắn đây cũng là linh vật thiên địa, ít nhiều cũng có thể khiến thực lực của Tô Nhan tăng lên một chút.
Chỉ cần có thể phát huy hai phần công hiệu cũng đủ để bù đắp tổn thất mà lần này Tô Nhan đã giúp đỡ Dương Khai.
✿ Dịch truyện bằng trái tim ✿ Thiên Lôi Trúc đồng hành cùng bạn