Dương Khai cúi đầu nhìn, phát hiện món trang sức này chỉ là một miếng ngọc bội vuông vức, cầm vào thấy mát lạnh, có tác dụng an thần định khí.
- Đây là một miếng Hàn Băng Ngọc Tủy. Ta đã đeo nó từ nhỏ, bao năm qua cũng đã hấp thụ không ít nguyên khí của ta. Chàng giữ lấy bên người, vào thời khắc quan trọng có thể khống chế nguyên khí bùng phát.
- Thứ này… có được xem là vật đính ước không?
Dương Khai nhìn Tô Nhan, cười hỏi.
Sắc mặt Tô Nhan ửng đỏ, khẽ gật đầu.
Dương Khai nghe vậy, vội vàng sờ soạng khắp người, nhưng tìm mãi cũng chẳng thấy thứ gì ra hồn.
Thứ quý giá nhất trên người hắn cũng chỉ có Phá Hồn Chùy và Âm Dương Yêu Sâm mà thôi.
Phá Hồn Chùy không thể tặng. Thứ này quá tà ác, hơn nữa bên trong còn có thần hồn của Địa Ma, đưa cho Tô Nhan chỉ có hại nàng mà thôi. Âm Dương Yêu Sâm thì có thể, nhưng nó chỉ là một nhánh linh vật thiên địa, chẳng mang ý nghĩa tín vật gì.
Hắn hít mũi một cái, lúng túng nói:
- Sau này ta sẽ tặng lại nàng một thứ tương tự.
Tô Nhan mỉm cười:
- Chàng cho ta Cửu Âm Ngưng Nguyên Lộ là đủ rồi.
- Nàng thật tốt!
Dương Khai thật lòng nói.
- Chàng đừng khen ta nữa, chàng cứ khen là tim ta lại đập loạn lên.
Tô Nhan thở dốc, ôm chặt lấy ngực. Sau khi tu luyện Hoan Hợp Công, lúc đối diện với Dương Khai, Băng Tâm Quyết của nàng căn bản không có bất kỳ tác dụng gì. Hắn dường như là khắc tinh của nàng, từng cử chỉ, từng lời nói của hắn đều chi phối tâm thần của nàng.
- Ha ha!
Dương Khai cười vô cùng vui vẻ. Trong thiên hạ này, ai có thể khiến một nữ tử như Tô Nhan phải tâm hoảng ý loạn? Duy chỉ có một mình hắn!
Đời người như vậy, còn cầu gì hơn?
Có thể nói, nếu không có cơ duyên tạo hóa trong Truyền Thừa Động Thiên này, Dương Khai đoán rằng cả đời này mình và Tô Nhan cũng chẳng có mấy cơ hội giao thoa. Mà nam nhân xứng với nàng, khắp vương triều Đại Hán này e rằng cũng không tìm nổi một người. Dù là chính mình, Dương Khai cũng cho rằng bản thân có phần không xứng với Tô Nhan. Đây không phải là tự khinh mình, mà là vì Tô Nhan quá mức lạnh lùng, cao quý.
- Rời khỏi đây, chàng định tính thế nào?
Tô Nhan đã bình tâm lại, hỏi sang một vấn đề khác.
- Cái gì mà tính thế nào?
- Con đường sau này của chàng đó!
Tô Nhan giống như một bậc trưởng bối tận tụy, thay Dương Khai suy nghĩ những chuyện mà trước giờ hắn chưa từng nghĩ tới.
- Cả mối quan hệ của chúng ta nữa.
- Không hiểu.
Dương Khai nhíu mày:
- Nói rõ hơn một chút đi.
Tô Nhan cười thản nhiên:
- Nói thế này đi, ta nghĩ cho chàng hai con đường. Con đường thứ nhất, là công khai mối quan hệ của chúng ta. Với địa vị và thân phận của ta trong tông môn, chỉ cần công khai quan hệ, chàng nhất định sẽ được tông môn dốc sức bồi dưỡng, không cần phải sầu não vì điểm cống hiến nữa. Sau này vũ khí, đan dược, bí bảo đều có thể dễ dàng có được.
- Nàng đang thăm dò ta sao?
Dương Khai cười nhìn Tô Nhan.
Tô Nhan khẽ lắc đầu:
- Ta nói nghiêm túc.
Dương Khai không khỏi biến sắc. Hắn có thể tưởng tượng được, nếu công khai mối quan hệ của mình và Tô Nhan thì sẽ gây ra sóng gió lớn đến mức nào trong tông môn.
Hắn và Tô Nhan, một người dưới đất, một người trên trời, căn bản không thể đi cùng một đôi. Nếu muốn quang minh chính đại xuất hiện trước mắt thiên hạ, Dương Khai chắc chắn sẽ bị thế nhân đố kỵ. Về phần Tô Nhan cũng chẳng dễ dàng gì. Chưa nói đến sự ngăn cản của các vị trưởng bối, chỉ riêng các sư huynh đệ đồng môn kia chắc chắn cũng sẽ phỉ nhổ sự lựa chọn của nàng.
Dương Khai không ngờ, Tô Nhan lại có thể thản nhiên đối mặt với những lời đàm tiếu của thế nhân như vậy.
- Chàng cũng không cần cảm thấy gánh nặng gì đâu. Ta chỉ muốn tạo điều kiện tu luyện tốt hơn cho nam nhân của mình mà thôi!
Dương Khai hoàn hồn, nghiêm mặt nói:
- Đề nghị này rất hấp dẫn, nhưng không thích hợp với ta.
Dường như Tô Nhan đã biết hắn sẽ nói vậy, thần sắc bình thản, mỉm cười nhìn hắn.
Dương Khai siết chặt hai tay, nhìn chằm chằm vào nắm đấm của mình, nói:
- Tất cả mọi thứ của ta, ta sẽ tự mình tranh đấu giành lấy. Dựa vào nàng, ta không muốn.
Tô Nhan nhoẻn miệng cười:
- Tuy nghe chàng nói vậy có chút đau lòng, nhưng ta cũng rất vui. Vậy thì chàng chỉ có thể đi con đường thứ hai.
Dương Khai cười nói:
- Đúng, ta sẽ mau chóng trưởng thành.
Con đường thứ hai, chính là dựa vào chính mình!
- Ta đợi chàng đến bảo vệ ta!
Tô Nhan nhẹ giọng nói.
- Sẽ không lâu đâu.
Dương Khai nắm lấy tay Tô Nhan, đặt lên môi hôn một cái. Dừng lại một chút, hắn đột nhiên nghĩ tới một chuyện, ngẩng đầu nói:
- Đúng rồi Tô Nhan, sau lần này ra ngoài, e rằng nàng sẽ gặp phải phiền phức.
- Hửm?
Tô Nhan nghi hoặc không hiểu.
Dương Khai nghiêm túc phân tích:
- Đệ tử tam phái chúng ta đến đây là vì Truyền Thừa nơi này. Giết chín con yêu thú, kích hoạt pháp trận, để Truyền Thừa xuất hiện. Đệ tử tam phái bảy tám trăm người, đều đã leo lên đến bậc thang cuối cùng, cũng đã trải qua khảo nghiệm nóng lạnh. Thực lực của nàng mạnh nhất trong các đệ tử tam phái, hơn nữa lại tu luyện công pháp thuộc tính hàn. Nàng cho rằng những người đó bây giờ đang nghĩ gì?
Tô Nhan sững sờ. Nàng chỉ mải lo nghĩ chuyện của Dương Khai, căn bản không nghĩ đến tình cảnh của mình. Nhưng nghe Dương Khai nói vậy, nàng lập tức tỉnh ngộ:
- Họ sẽ cho rằng Truyền Thừa nơi đây đã bị ta lấy được!
- Đúng, ta đoán rất nhiều người đều nghĩ như vậy.
Dương Khai gật gật đầu.
Tô Nhan tự tin cười:
- Họ muốn nghĩ sao thì nghĩ. Đừng nói Truyền Thừa đúng là ta lấy được, cho dù ta không lấy được, cũng không cần phải giải thích với họ.
- Tốt nhất không nên thừa nhận! Không được thừa nhận với bất cứ ai. Sự tình trọng đại, ta cảm thấy sự xuất hiện của Truyền Thừa Động Thiên không chỉ liên quan đến tam phái xung quanh đâu!
Nghe vậy, Tô Nhan cũng trở nên nghiêm túc. Nàng có thể không để ý đến cao thủ của tam phái xung quanh, nhưng tuyệt đối không thể xem thường cao thủ của cả vương triều Đại Hán. Một khi có người nhắm vào kẻ có được Truyền Thừa, Tô Nhan chỉ có thể liên tục gặp phiền phức.
Nàng gật đầu thật mạnh:
- Ta biết rồi.
Trong lòng nàng cũng có chút vui mừng. Tập trung sự chú ý của các đệ tử tam phái vào mình cũng tốt, như vậy thì Dương Khai sẽ không bị nghi ngờ. Mọi người đều cho rằng Truyền Thừa chỉ có thể do một người đoạt được, không ngờ Truyền Thừa lần này lại do hai người cùng chia sẻ.
Nàng lại nhìn Dương Khai với chút khâm phục:
- Chàng suy nghĩ thật sâu xa.
Dương Khai cười cười, có chút chua xót:
- Chỉ là đã quá quen với tâm lý đầu cơ trục lợi và thủ đoạn lôi kéo của những thế lực này thôi.
Tô Nhan kinh ngạc nhìn hắn. Câu nói này mang một cảm giác rất tang thương. Nàng đột nhiên cảm thấy vị sư đệ này là một người ẩn giấu rất nhiều bí mật.
- Sau này sẽ nói với nàng!
Dương Khai vỗ nhẹ lên tay Tô Nhan.
- Ừm, chàng không nói cũng không sao.
Tô Nhan gật gật đầu.
- Được rồi, chúng ta đi thôi, nơi này cũng không còn gì nữa.
Dương Khai đứng dậy. Đại điện này rất trống trải, ngoài quả cầu năng lượng khổng lồ trước kia ra thì không còn vật gì khác.
Sau khi hai người có được Truyền Thừa, nơi đây liền xuất hiện một cột sáng, hẳn là có thể đưa hai người ra ngoài.
Nắm lấy tay Tô Nhan, Dương Khai bước vào trong cột sáng đó.
Thân ảnh của hai người biến mất trong đại điện. Toàn bộ Truyền Thừa Động Thiên bỗng vang lên một tiếng "răng rắc" giòn giã, tựa như âm thanh của một tấm gương rơi xuống đất vỡ tan.
Chợt, trong trời đất hỗn độn xuất hiện từng khe nứt ngang dọc. Những đệ tử tam phái còn ở lại trong Truyền Thừa Động Thiên, người nào người nấy đều ngơ ngác, không biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.
Đúng lúc họ đang luống cuống chân tay thì một luồng năng lượng nào đó truyền đến, bao trùm lấy họ, từ từ nâng lên không trung.
Khu vực khai thác mỏ của Huyết Chiến Bang, kể từ ngày Truyền Thừa Động Thiên mở ra, cường giả tam phái luôn trấn thủ ở đó, lòng như lửa đốt mà chờ đợi.
Tới hôm nay đã gần một tháng trôi qua. Trong thời gian này cũng có không ít đệ tử lục tục từ trong Truyền Thừa Động Thiên đi ra. Những người này hoặc là bị thương không thể tiếp tục, hoặc là mệt mỏi rã rời, không muốn ở lại thêm nữa.
Từ miệng họ, cao thủ tam phái ít nhiều đã hiểu được một vài tình hình bên trong.
Đặc biệt là khi một vài đệ tử xuất hiện trong mấy ngày gần đây, thần sắc của cao thủ tam phái ngày càng lo lắng, nôn nóng. Vì họ được tin, Truyền Thừa đã xuất hiện, nhưng không biết cuối cùng lọt vào tay ai.
Mỗi một tông môn đều vô cùng trông đợi vào những nhân tài kiệt xuất của mình, nhưng lại lo được lo mất.
Tô Nhan và Giải Hồng Trần của Lăng Tiêu Các, Hồ Kiều Nhi và Long Tuấn của Huyết Chiến Bang, Phương Tử Kỳ của Phong Vũ Lâu, những người này đều là lớp nhân tài kiệt xuất của thế hệ trẻ.
Còn có nữ đồ đệ của lão điên kia, Hạ Ngưng Thường của Lăng Tiêu Các, cũng có khả năng đoạt được Truyền Thừa.
Nhưng lão điên kia lại thản nhiên đến lạ, sau khi chờ ở Truyền Thừa Động Thiên mấy ngày, thấy đồ đệ chưa ra liền một mình rời đi, đến bây giờ cũng không thấy xuất hiện nữa.
Đúng là một sư phụ vô trách nhiệm. Cao thủ tam phái đều thầm xỉ vả Mộng Vô Nhai.
Vì sự tồn tại của Truyền Thừa, giữa các cao thủ tam phái cũng dấy lên một tia thù địch và không khí cạnh tranh, đặc biệt là người của Huyết Chiến Bang.
Những người này vừa mạnh mẽ lên án hành vi cường đạo của Lăng Tiêu Các và Phong Vũ Lâu, vừa chửi mắng Mộng Vô Nhai không nói đạo lý! Nếu hôm đó Mộng Vô Nhai không đại náo một trận với cao thủ Huyết Chiến Bang thì sự tồn tại của Truyền Thừa Động Thiên sao có thể bại lộ sớm như vậy?
Đây vốn là tài phú của Huyết Chiến Bang! Bây giờ lại bị hai phái khác chen chân vào. Tuy cũng có đền bù tổn thất nhưng chút đền bù đó nào có thấm vào đâu so với Truyền Thừa của một cường giả.
Khốn kiếp! Mấy ngày nay Hồ Man mắng người không ngớt lời, nhưng ông ta lại không dám mắng Mộng Vô Nhai. Ông ta mắng Long Tại Thiên và Long Huy!
Nếu không phải tên tiểu súc sinh đó chọc vào Mộng Vô Nhai thì bây giờ đâu có nhiều chuyện phiền phức như vậy? Chết, chết đáng lắm! Nếu không phải tiểu tôn tử nhà ngươi chết sớm, lão tử bây giờ đã băm thây ngươi ra trăm mảnh! Long gia, Long gia cái con khỉ!
Không chỉ Hồ Man không chào đón Long gia, mà các cao thủ của Huyết Chiến Bang cũng vì chuyện này mà một bụng oán khí. Long Tại Thiên tự biết đuối lý, một tháng trước lại bị Mộng Vô Nhai đả thương, thời gian này không dám xuất hiện ở khu khai thác mỏ, chỉ trốn trong Huyết Chiến Bang trị thương.
Nhưng, cái chết của tiểu tôn tử, mối hận này sao có thể dễ dàng hóa giải?
Sớm muộn cũng có ngày, ta muốn ngươi nợ máu trả bằng máu! Trong lòng Long Tại Thiên, kẻ như đại bàng gãy cánh, âm thầm nung nấu lửa giận.
Đang lúc cao thủ tam phái lo lắng chờ đợi, vầng sáng của Truyền Thừa Động Thiên đột nhiên rung động, gợn lên từng lớp sóng như ném một hòn đá xuống mặt hồ phẳng lặng.
Ngay sau đó, vầng sáng này liền vỡ tan như bong bóng, biến mất không còn tăm hơi, để lộ ra mạch khoáng dưới hố lớn kia.
- Người đâu?
Hồ Man lập tức nóng nảy. Lối vào Truyền Thừa Động Thiên đã biến mất, nhưng đệ tử tam phái lại không thấy một ai. Hai nữ nhi của mình vẫn còn ở trong đó, chúng đâu rồi?
Không chỉ Hồ Man sốt sắng, các cao thủ khác nào có ai không lo lắng? Lớp đệ tử tinh anh trẻ tuổi đã vào hết Truyền Thừa Động Thiên, nhưng bây giờ lại không một ai đi ra.
Đang lúc lo lắng thì ở phía xa truyền đến một tiếng kêu thảm thiết.
Một trưởng lão của Phong Vũ Lâu sắc mặt biến đổi, vội vàng lao tới.
ღ Từng câu chữ, một giấc mơ ღ Thiên Lôi Trúc gửi đến bạn nghe