Trong khoảnh khắc, chiếc khiên tím truyền đến tiếng kim loại va chạm chói tai. Uy năng khủng khiếp vô hình hóa thành công kích, không ngừng va đập vào Bí Bảo phòng ngự của Dương Khai. Ánh huỳnh quang tím bao trùm quanh thân hắn đang phai nhạt đi nhanh chóng.
Sắc mặt Dương Khai trầm xuống, vội vàng thu khiên lại. Bí Bảo phòng ngự này dù là cấp bậc Hư Cấp Thượng Phẩm, vô cùng chắc chắn, nhưng cũng không thể chống đỡ được uy năng Lĩnh Vực nơi đây. Nếu cứ để nó tùy ý tàn phá, chiếc khiên nhất định sẽ tổn thất lớn. Hắn không thể không vận chuyển toàn lực Thánh Nguyên để ngăn cản áp lực kinh khủng từ bốn phía, nhất thời dừng lại tại chỗ, cất bước vô cùng khó khăn.
– Tại sao lại là Phản Hư Cảnh tầng hai…
Hứa Đinh Dương trợn mắt há hốc mồm nhìn Dương Khai, nét mặt lộ rõ vẻ kinh ngạc. Dương Khai vừa vận chuyển Thánh Nguyên, đối phương đã nhận ra cảnh giới tu vi thật sự của hắn, không tránh khỏi có chút thất vọng. Phản Hư Cảnh tầng hai và tầng ba dù chỉ chênh lệch một tiểu cảnh giới, nhưng xét về thực lực lại là một khoảng cách rất lớn. Hơn nữa, nơi này là Huyết Ngục, võ giả tiến vào đây đều là cường giả tầng ba. Sau khi nhận ra tu vi của Dương Khai, Hứa Đinh Dương liền cảm thấy nản lòng thoái chí. Hắn cảm thấy với bản lĩnh của Dương Khai, e rằng không có cách nào cứu được mình.
– Bằng hữu, thật đáng tiếc.
Hứa Đinh Dương vừa cực khổ chống đỡ vừa hảo tâm nhắc nhở: – Ta thật không biết ngươi chỉ có tu vi Phản Hư Cảnh tầng hai, nếu không cũng sẽ không cầu cứu ngươi rồi. Ngươi hãy thừa dịp chưa xâm nhập sâu mà nhanh chóng lui ra, bằng không đến lúc muốn lui cũng không thể được nữa.
Dương Khai không để ý đến hắn, chỉ không ngừng tăng cường Thánh Nguyên bùng phát từ bản thân, thử dò xét hết sự huyền bí của lốc xoáy Lĩnh Vực này. Điều làm hắn kinh hãi chính là, lốc xoáy Lĩnh Vực này dường như có ý Lấy Cương Đối Cương. Bất kể hắn liều mạng thế nào, hắn vẫn bị nó áp chế, ngay cả việc dịch chuyển một bước chân cũng vô cùng khó khăn. Nhiều loại lực lượng huyền diệu dị thường bao phủ bốn phía thân thể, khiến Dương Khai không thể hiểu rõ ảo diệu bên trong. Đây chính là uy năng của Lĩnh Vực, là sức mạnh độc hữu của cường giả Hư Vương Cảnh.
– Bằng hữu, hãy dùng Thế của bản thân để đối kháng, không thể dựa vào bạo lực, nếu không sẽ càng lún càng sâu.
Hứa Đinh Dương thấy Dương Khai lâm vào tình cảnh khó khăn, vội vàng cao giọng nhắc nhở. Dương Khai biến sắc, vội vàng làm theo lời hắn, phóng thích Thế của bản thân. Trong khoảnh khắc, hắn liền nhận ra không gian ngưng đọng bốn phía dường như có dấu hiệu buông lỏng. Mà Thế của bản thân hắn giống như lưỡi dao sắc bén vô hình, cắt vào bên trong lốc xoáy để đối kháng với nó.
– Đã lĩnh giáo, đa tạ.
Dương Khai ngẩng đầu liếc nhìn Hứa Đinh Dương, nói lời cảm ơn.
– Không khách khí.
Hứa Đinh Dương nặn ra một nụ cười khó coi, trán rịn đầy mồ hôi. Ánh sáng Thánh Nguyên trên người hắn cũng nhanh chóng biến đổi. Trong thời gian nói chuyện với Dương Khai, tình cảnh của hắn càng thêm không chịu nổi. Lúc này, hắn thu lại tâm thần, không dám nói thêm nữa, toàn tâm toàn ý tìm đường sống trong lốc xoáy Lĩnh Vực này.
Thần thái Dương Khai cũng trở nên chuyên chú, vận hết toàn lực phóng thích Thế của bản thân. Lấy hắn làm trung tâm, trong phạm vi ba trượng, không gian bắt đầu trở nên vặn vẹo, từng khe nứt không gian đột nhiên thành hình, rồi lại đột nhiên biến mất. Áp lực lên Dương Khai bỗng nhiên trở nên thoải mái hơn rất nhiều.
Lĩnh Vực của cường giả Hư Vương Cảnh là do Thế tiến hóa mà thành, là một lực lượng huyền diệu cao hơn một tầng thứ. Dùng Thế để đối kháng với Lĩnh Vực quả nhiên có chút hiệu quả. Nếu là Lĩnh Vực do một cường giả Hư Vương Cảnh còn sống thi triển ra, Dương Khai cho dù tu luyện Thế đến cảnh giới Đại Thành, chỉ sợ cũng không thể ngăn cản. Nhưng lốc xoáy Tinh Vực này dù sao cũng là di tích để lại từ mấy vạn năm trước. Mặc dù trải qua thời gian lắng đọng và tích lũy thay đổi, nhưng không có ai khống chế nên cuối cùng chúng cũng chỉ là vật chết. Dương Khai miễn cưỡng cũng có thể xoay sở đối phó.
Không trách Huyết Ngục là nơi hiểm yếu của cường giả Phản Hư Cảnh tầng ba, không trách nơi này vạn phần hung hiểm, lại hấp dẫn nhiều cường giả đến lịch luyện như vậy. Lốc xoáy Lĩnh Vực tồn tại ở đây chính là trợ thủ tốt nhất giúp võ giả tầng ba ngưng luyện Thế của bản thân.
Võ giả có thể ở đây ngưng luyện Thế của bản thân, tăng cường nắm giữ Thế, cảm ngộ Lĩnh Vực thần kỳ. Một khi Thế được ngưng luyện đến cảnh giới Đại Thành, liền đã có tư bản để hướng tới Hư Vương Cảnh. Đây là độ cao mà đa số cường giả Phản Hư Cảnh tầng ba đều không thể so sánh được.
Dương Khai toàn tâm toàn ý dùng Thế đối kháng với Lĩnh Vực vô hình bốn phía. Cảm giác rõ ràng lẫn mơ hồ tràn vào tâm trí, khiến hắn khi cau mày trầm tư, khi lại vui mừng, biểu tình biến đổi không ngừng. Bất tri bất giác, bước chân hắn cũng đang di chuyển lên phía trước, tuy với tốc độ rất chậm, nhưng thân thể hắn như vô thức tiến gần đến trung tâm lốc xoáy Lĩnh Vực, đi tìm kiếm Lĩnh Vực huyền bí cường đại hơn. Sự khống chế Thế của bản thân dường như đã tùy tâm sở dục, Thế bao trùm quanh cơ thể Dương Khai trong phạm vi ba trượng đang khuếch trương ra ngoài với tốc độ vi diệu, dù không thấy được nhưng quả thực có gia tăng.
Hắn hoàn toàn đắm chìm trong loại tu luyện đặc thù này, không thể tự kiềm chế. Võ giả Hứa Đinh Dương kia tuy tình cảnh không chịu nổi, nhưng vẫn đang quan sát động tĩnh của Dương Khai. Khi thấy hắn từng bước hướng tới phía mình, với tu vi Phản Hư Cảnh tầng hai lại có thể ngăn cản uy năng Lĩnh Vực kinh khủng kia, Hứa Đinh Dương hoàn toàn hoảng sợ. Hắn hiểu rõ sát thương của lốc xoáy Lĩnh Vực này hơn bất kỳ ai. Hắn nghĩ với bản lĩnh của Dương Khai, nhất định sẽ lập tức lui ra, nếu không chắc chắn sẽ chết. Nhưng thanh niên chưa từng gặp mặt này chẳng những không lui ra, mà còn đang tiến công vào trung tâm lốc xoáy Lĩnh Vực.
Thế giới này quá điên cuồng! Hứa Đinh Dương gần như không thể tin vào mắt mình. Võ giả có thể tu luyện tới Phản Hư Cảnh tầng ba, ai không phải là người ngạo nghễ, ai không phải thủ đoạn siêu tuyệt? Hứa Đinh Dương lại là Tông chủ một môn phái không lớn không nhỏ, từ nhỏ đã được bồi dưỡng trong điều kiện tốt, không lo tới tài nguyên tu luyện. Nhưng hôm nay so sánh với thanh niên này, Hứa Đinh Dương tự thấy xấu hổ, cảm giác mình bị đả kích rất mạnh.
Chính lúc hắn tâm thần không yên, một tiếng động rất nhỏ truyền vào tai hắn. Hứa Đinh Dương thần sắc biến đổi, vội vàng hướng tới nơi phát ra thanh âm kia, liền sau đó sắc mặt trắng bệch. Bí Bảo phòng ngự bên ngoài cơ thể hắn đã đạt tới cực hạn, màn nước kia nứt ra một khe hở nhỏ, và một khe hở lớn hơn đang nhanh chóng thành hình.
– Bằng hữu! Hứa mỗ sợ là khó thoát kiếp nạn này. Bằng hữu nếu tiện, xin tới Thanh Vũ Môn trên Tinh Xích Lan một chuyến, báo cho Trưởng Lão Thanh Vũ Môn biết tin Hứa mỗ bỏ mạng tại nơi này. Những vật trong Nhẫn Không Gian của Hứa mỗ xin làm tạ lễ. Làm phiền bằng hữu!
Hứa Đinh Dương vội vàng hô to.
Nghe được hắn la lên, Dương Khai thoát ra khỏi trạng thái cảm ngộ sâu, mở mắt nhìn về phía hắn. Vừa lúc thấy màn nước bao quanh cơ thể Hứa Đinh Dương vỡ vụn. Số Thánh Nguyên còn sót lại của hắn cũng toàn bộ bạo phát vào giờ khắc này, toàn lực phóng thích ra ngoài. Tuy rằng đã dặn dò Dương Khai, nhưng Hứa Đinh Dương hiển nhiên không muốn ngồi chờ chết, hắn còn muốn liều mạng một lần cuối. Hào quang trên người hắn luân phiên sáng tỏ, thần tình dữ tợn, trong cổ họng phát ra tiếng gầm nhẹ như mãnh thú nổi giận.
Tiếng "xùy xùy" vang lên, uy năng Lĩnh Vực vô hình từ bốn phương tám hướng đánh tới. Mới chạy ra chưa được ba bước, thân thể Hứa Đinh Dương chấn động dừng tại chỗ, da thịt trở nên đỏ sẫm, máu tươi rịn ra từ lỗ chân lông. *Bùm* một tiếng, cả người Hứa Đinh Dương vỡ toác ra, máu thịt bắn tung tóe, hài cốt không còn.
Mi mắt Dương Khai hơi co lại, nét mặt hoảng sợ. Một cường giả Phản Hư Cảnh tầng ba chết thảm trước mặt hắn như vậy, khiến hắn cảm nhận sâu sắc được sự kinh khủng của Lĩnh Vực, đồng thời cũng dâng lên cảm giác thương xót. Nhưng rất nhanh hắn đã xua tan tạp niệm này, tiếp tục nhắm mắt lại, từng bước hướng đi vào trung tâm lốc xoáy. Hắn không quen biết Hứa Đinh Dương, tự nhiên cũng sẽ không vì cái chết của hắn mà gợn lên suy nghĩ. Lốc xoáy Lĩnh Vực giết chết Hứa Đinh Dương, nhưng không nhất định làm hắn giẫm lên vết xe đổ. Hắn tự tin là như vậy. Thế của bản thân vẫn xuyên qua xuyên lại không gian bốn phía. Dương Khai cảm ngộ lực lượng huyền diệu kia, thu nạp nó, thanh lọc tạp chất, biến nó thành của mình, làm nó trở thành chất dinh dưỡng nuôi dưỡng tự thân.
Trong hư không truyền tới từng đạo lực lượng tàn phá cũng không thể ngăn trở bước chân hắn thăm dò, hắn vẫn như cũ từng bước hướng tới phía trước. Không dùng Bí Bảo phòng ngự, thậm chí chỉ vận chuyển Thánh Nguyên hộ thể, Dương Khai thân thể gần sát lốc xoáy Lĩnh Vực, dùng Thế của bản thân đối kháng với Lĩnh Vực, rất trực quan cảm nhận được sự thần kỳ của nó. Hắn có thu hoạch, từ từ chìm đắm trong đó.
Thân thể cường đại một lần nữa thể hiện ra ưu thế. Có lẽ không có người nào ở Phản Hư Cảnh dám làm như vậy. Bọn họ chỉ có thể dùng Thế của bản thân đối kháng Lĩnh Vực để thu lợi trưởng thành. Phương thức gián tiếp này kém xa phương pháp bá đạo của Dương Khai. Dương Khai không những lợi dụng Thế, mà còn dùng chính thân thể của mình để cảm ngộ. Hắn chiếm được chỗ tốt nhiều hơn so với bất kỳ một cường giả Phản Hư Cảnh nào khác.
Thời gian trôi qua, sau một khắc, Dương Khai bỗng mở mắt, thân thể ầm ầm chấn động, Thế của bản thân chợt hướng ra ngoài khuếch trương. Lốc xoáy Lĩnh Vực vốn khiến người ta bước đi khó khăn kia lại không có chút trở lực nào. Dương Khai thoải mái bước đi thẳng tới trung tâm lốc xoáy.
Nơi này chính là nơi kinh khủng nhất của lốc xoáy Lĩnh Vực. Hứa Đinh Dương cũng chết tại đây, trên mặt đất còn lưu lại mảnh vụn thi thể đã nát thịt của hắn, mùi máu tươi ngất trời khiến người ta muốn nôn ói. Dương Khai đứng đó, âm thầm thu Thế của bản thân vào trong, tùy ý để lực lượng Lĩnh Vực từ bốn phía chèn ép lên mình. Lực lượng kinh khủng khiến xương cốt Dương Khai truyền tới tiếng vang "răng rắc" dường như sắp sai vị trí. Uy năng lốc xoáy Lĩnh Vực kia dường như muốn ép hắn thành phấn vụn.
Hào quang năm màu hiển lộ, Bất Diệt Ngũ Hành Kiếm Khí tràn đầy trên mỗi khối bắp thịt, mỗi một tấc da thịt của Dương Khai, làm cường độ thân thể hắn tăng lên, giúp hắn đủ sức chống lại uy năng của Lĩnh Vực.
Sắc mặt Dương Khai đỏ lên, máu toàn thân sôi trào, dường như lúc nào cũng có thể nổ tan xác mà chết. Nhưng những thu hoạch hắn đạt được lại càng lớn, càng nhiều. Hắn đã tìm hiểu được sự huyền diệu của Lĩnh Vực, cũng bắt đầu hiểu sâu hơn về Thế. Hắn không thỏa mãn như vậy. Khi đã xác định tính mạng mình không đáng ngại, hắn liền lâm sâu vào trong tầng cảm ngộ, vui vẻ trong đó. Dương Khai mơ hồ cảm thấy lần này tới Huyết Ngục thí luyện, bản thân có thể đạt được sự trưởng thành khó tưởng tượng được.