Virtus's Reader
Võ Luyện Đỉnh Phong

Chương 160: CHƯƠNG 160: TỰ TẠO SƠN ĐỘNG

Dương Khai nảy ra ý định đi xuống gần hơn một chút để hấp thu được càng nhiều dương khí mà tu luyện.

Hơn nữa, ở Khốn Long Giản, cương phong gào thét, hoàn cảnh tu luyện thật sự khiến người ta khó lòng chịu đựng.

Nếu có thể mở ra một sơn động trên vách đá dựng đứng thì cũng có thể tránh được những ngày gió thổi nắng cháy đầy khổ sở.

Thả dây thừng ra, đoạn dây đủ để Dương Khai xuống sâu khoảng một trăm trượng.

Sợi dây bung ra hết, Dương Khai cúi đầu nhìn xuống phía dưới, Khốn Long Giản vẫn là một vực sâu không thấy đáy, căn bản không biết tình hình bên dưới ra sao.

Trong lòng chợt dâng lên một đợt sợ hãi, thầm nghĩ nếu bây giờ mà dây thừng bị đứt thì…

Tuy nhiên, dương khí ở đây quả thật đậm đặc hơn bên trên rất nhiều.

Dương Khai rất hài lòng, quan sát hai bên, cẩn thận gõ gõ vào vách đá quanh đó rồi nhắm được một vị trí không tồi.

Nơi đó có một cây cổ tùng khá cứng cáp mọc vặn vẹo trên vách đá cheo leo, lá thông dày đặc, tán rộng. Nếu có thể mở được một không gian bên dưới tán cây này, thì cây đại thụ này còn có thể che gió che mưa cho mình, thật đúng là một lợi thế trời ban.

Đã quyết, Dương Khai bức ra một giọt Dương dịch từ trong đan điền, ngưng tụ trên mười đầu ngón tay, hóa thành lưỡi dao sắc bén, sau đó chém vào vách đá.

Cũng không có trở ngại gì quá lớn, lưỡi dao Dương dịch sắc bén không phụ kỳ vọng của Dương Khai, trực tiếp cắt ra một khối nham thạch.

Lúc Dương Khai mới ở Khai Nguyên Cảnh tầng thứ ba, lưỡi dao do Dương dịch hóa thành đã có thể hủy diệt một món Phòng ngự bí bảo Phàm cấp trung phẩm, hiện giờ thực lực của hắn lại tăng lên rất nhiều, việc phá nham thạch đương nhiên là dễ như trở bàn tay.

Dương dịch trong đan điền cũng không còn bao nhiêu, lượng thu được ở Truyền Thừa Động Thiên phần lớn đã dùng hết khi song tu cùng Tô Nhan, giờ chỉ còn lại bốn, năm giọt ít ỏi.

Tiêu hao mất ba giọt Dương dịch, Dương Khai mới khoét được một cái hốc trên vách đá vừa đủ cho một người chui vào. Tiến vào bên trong, Dương Khai tiếp tục đào khoét, từng khối đá bị cắt rời đều bị hắn ném thẳng xuống vực sâu của Khốn Long Giản.

Rất lâu sau đó, dưới Khốn Long Giản mới truyền tới tiếng vang do hòn đá rơi xuống đất, khoảng thời gian âm thanh truyền tới cũng đủ để đại khái đánh giá được độ sâu của vực thẳm này.

Trong lòng không khỏi âm thầm kinh hãi, chỉ sợ Khốn Long Giản sâu tới hơn vạn trượng cũng không chừng.

Nửa ngày sau, sơn động đã được mở rộng ra hơn rất nhiều, Dương dịch trong đan điền cũng đã tiêu hao hết.

Không có Dương dịch, chỉ bằng sức mạnh của bản thân thì dù có cố gắng đến mấy cũng không thể mở rộng thêm được nữa.

Lấy một cái bình nhỏ từ trong ngực ra, đây là bình hôm qua Hạ Ngưng Thường đưa cho hắn. Nhớ tới vị tiểu sư tỷ kia, Dương Khai lại cảm thấy hơi áy náy.

May mắn đêm ở Cửu Âm sơn cốc kia hắn cũng không làm chuyện gì quá đáng, nếu không bây giờ thật không biết làm sao để đối mặt với nàng.

Uống mấy viên đan dược, ngưng tụ được một chút Dương dịch, Dương Khai lại tiếp tục mở rộng sơn động.

Làm việc cả ngày, Dương Khai đều cảm thấy nhiệt tình và hưng phấn, không hề mệt mỏi chút nào. Nhìn sơn động đang dần dần được mở rộng ra, hắn có cảm giác như đang tự tay khai mở động phủ của chính mình vậy.

Mấy ngày sau đó, Dương Khai đều ở lì trong sơn động không ngừng cố gắng, hết nguyên lực lại lấy đan dược do Hạ Ngưng Thường luyện chế ra để bổ sung, khi khát đã có sương sớm đọng lại trên lá cây cổ tùng. Hắn lại không hề thấy đói, với thực lực Khí Động Cảnh, bình thường một tháng không ăn gì cũng không sao, tuy nhiên nếu kéo dài thì vẫn cần bổ sung.

Bảy ngày sau, sơn động cũng có thể coi như đã thành hình.

Dương Khai đứng trong sơn động nhìn kiệt tác do mình vất vả tạo ra, lòng dâng lên cảm giác tự mãn, bất giác cười ngây ngô.

Giờ sơn động đã lớn hơn căn nhà gỗ của Dương Khai tới hai lần. Bên ngoài cùng là chỗ để ngồi tu luyện, ngồi ở cửa động, căn bản không cảm nhận được cương phong gào thét ở Khốn Long Giản, chỉ có thể nghe được tiếng gió rít mà thôi, hoàn cảnh tu luyện tốt hơn ở bên trên rất nhiều.

Hướng mặt về cửa động, bên tay trái có một gian nhỏ, chính là nơi để Dương Khai cất giữ những vật dụng đã chuẩn bị, cả đám Tàn Hồn Hoa cùng Tuyệt Địa Khô Mộc Thảo mua được ở chợ Hắc Phong cũng để hết trong đó.

Gian bên tay phải lớn hơn một chút, là chỗ để nghỉ ngơi, bên trong còn có một tấm giường đá do Dương Khai cắt ra, mặt giường được san bằng bóng loáng. Dương Khai đã cẩn thận mài giũa rất lâu, nằm ngủ cũng sẽ không có cảm giác khó chịu.

Không biết là nghĩ thế nào, Dương Khai lại cắt tấm giường đá này rất lớn, đủ để cho hai ba người nằm trên đó lăn qua lộn lại thoải mái.

Khụ khụ… phòng xa thôi mà! Dương Khai thầm nghĩ.

Ở giữa còn có một gian nữa, tạm thời chưa biết dùng để làm gì.

Bây giờ nơi này chính là động phủ của Dương Khai rồi, tuy rằng đơn sơ, nhưng ở bên trong lại khá ấm áp, còn làm cho người ta có cảm giác quyến luyến không muốn rời hơn cả căn nhà gỗ nhỏ kia.

Chốn Khốn Long Giản này bình thường không có ai đi qua, sau này nếu có gì không tiện mang theo, cũng có thể giấu ở đây, không lo bị người khác phát hiện.

Ngẫm nghĩ một chút, Dương Khai lại bám theo dây thừng leo lên, vừa leo vừa khoét những bậc đá trên vách núi để mượn lực. Kể từ đó, sau này ra vào cũng không cần dùng dây thừng nữa, cũng giảm bớt nỗi lo có người men theo dây thừng mà phát hiện ra động phủ.

Cởi bỏ dây thừng đang buộc trên tảng đá, Dương Khai lại trở về trong động phủ.

Tiêu tốn nhiều ngày như thế, cuối cùng cũng tạo ra một nơi tu luyện cho chính mình, hoàn cảnh tu luyện như vậy chỉ sợ là tốt hơn so với đám đệ tử của Lăng Tiêu Các rất nhiều.

Không vội tu luyện, Dương Khai khoanh chân ngồi bên cửa động, hưởng thụ sự ấm áp yên bình này.

Bỗng nhiên nhớ tới một vật, hắn sờ tay vào ngực, moi nó ra.

Âm Dương Yêu Sâm, đây là một gốc cây có linh tính, là thiên địa linh vật. Từ sau khi bị Dương Khai lấy đi, bỏ vào trong ngực, nó cũng không chạy trốn, cũng không giãy dụa.

Giờ này Dương Khai lấy ra, vẻ mặt của nó dường như còn đang mỉm cười với hắn.

Địa Ma đã từng nói, loài vật này chỉ sinh trưởng ở nơi âm dương nhị khí cùng tồn tại. Lúc trước Dương Khai còn không biết trong Truyền Thừa Động Thiên tại sao lại có Yêu Sâm, nhưng sau khi có được truyền thừa liền nghĩ thông suốt mọi điều.

Nơi đó vốn là nơi truyền thừa của Âm Dương Hợp Hoan Công, có thể sinh ra một cây thiên địa linh vật như vậy đương nhiên là hợp lý.

Giơ tay đưa ra một giọt Dương dịch, truyền vào trong cơ thể của Âm Dương Yêu Sâm, trong giây lát đã bị nó hấp thu, vẻ mặt giống hệt con người kia lại càng tỏ ra vui mừng hơn rất nhiều.

Hào quang lưu chuyển, gốc Yêu Sâm này xoay người tuột khỏi tay Dương Khai, tò mò bay lượn trong sơn động. Không bao lâu, nó tự tìm lấy một chỗ, liền uốn éo cắm rễ xuống dưới, vẻ mặt đầy hưởng thụ.

Hào quang lưu chuyển, Dương Khai rõ ràng cảm nhận được dương khí dưới khe sâu không ngừng bị nó hấp thu, sau đó dương khí bên người hắn liền nồng đậm lên rất nhiều.

Nó lại còn có tác dụng như thế sao? Dương Khai hơi chấn động.

Vừa nghĩ, hắn liền mở ra cấm chế của Phá Hồn Chùy, thanh âm cung kính của Địa Ma truyền tới:

- Lão nô kính chào Thiếu chủ!

- Ngươi nhìn xem Yêu Sâm này, thấy thế nào?

Dương Khai hỏi.

Địa Ma nói:

- Thứ này vốn hấp thu dương khí mà sinh, nơi đây dương khí nồng đậm, đúng là hoàn cảnh thích hợp để nó phát triển, tuy nhiên…

- Nói cho ta nghe, đừng có ấp a ấp úng!

Dương Khai hừ lạnh một tiếng.

Địa Ma nghe thấy liền run lên. Gã tuy rằng mới tiếp xúc với Dương Khai chưa lâu, nhưng quả thật rất sợ hắn, lại nhiều lần bị phong ấn thần hồn trong Phá Hồn Chùy, hơi chút là bị trừng phạt. Địa Ma xem như đã thấy được sự quyết đoán và tàn nhẫn của hắn, vội nói:

- Nó dù sao cũng phải hấp thu âm dương nhị khí. Nơi đây chỉ có dương khí, trong khoảng thời gian ngắn thì không có việc gì, nhưng thời gian dài, nó chẳng những không lớn lên, mà còn héo đi. Với nó mà nói, cô dương bất sinh, độc âm bất trưởng, đó chính là Âm Dương Yêu Sâm!

- Thiếu âm khí đúng không?

Dương Khai hỏi.

- Thiếu chủ nói rất đúng.

Nếu nói như vậy, hôm nào để Tô Nhan tới cho nó một chút chân nguyên, thì có thể giải quyết được rồi.

Chần chừ một lát, Dương Khai hỏi với ánh mắt kỳ lạ:

- Trước đó ngươi nói, nếu nó gặp được nam nữ tâm đầu ý hợp, khi họ lưỡng tình tương duyệt, nó sẽ chủ động hóa thành hai cỗ năng lượng, dung nhập vào cơ thể hai người nam nữ kia đúng không?

- Vâng!

Địa Ma vừa kinh ngạc vừa sợ hãi nói:

- Hả? Thiếu chủ… ngài… Khụ khụ… đã thất thân rồi sao?

Trước khi bị phong cấm, Dương Khai rõ ràng còn là đồng tử thân, nhưng giờ gặp lại, Địa Ma phát hiện không ngờ hắn đã đánh mất cỗ tiên thiên dương khí từ khi ra đời, rõ ràng là hậu quả của việc thân mật da thịt với nữ tử.

- Ai cho phép ngươi dò xét ta?

Dương Khai lạnh lùng nói.

- Thiếu chủ thứ tội! Lão nô chỉ là tò mò, sau này cũng không dám nữa!

- Tốt nhất là không có lần sau!

Dương Khai thản nhiên nói.

Nhướn mày, Dương Khai nghĩ ngợi rất nhiều.

Tuy rằng hắn không biết lai lịch của Địa Ma, nhưng kiến thức của gã lại thâm sâu uyên bác, lại biết rất nhiều về Âm Dương Yêu Sâm, chắc hẳn gã không hề nói dối.

Trong đại điện đó, mình với Tô Nhan lưỡng tình tương duyệt, Âm Dương Yêu Sâm cũng ở một bên.

Nhưng nó cũng không hóa thành năng lượng dung nhập vào cơ thể của mình và Tô Nhan, giúp hai người kết thành nhất tâm đồng thể. Nói như vậy, chỉ có thể giải thích rằng mình và Tô Nhan vẫn chưa tới mức tâm đầu ý hợp.

Dương Khai cũng có thể hiểu được. Hai người tuy đã có quan hệ vợ chồng, nhưng đó là vì mục đích kế thừa công pháp, chứ không phải xuất phát từ ý nguyện của bản thân. Lại nói, nếu không có sự tồn tại của Âm Dương Hợp Hoan Công, Tô Nhan hiện tại chỉ sợ đã ghi hận hắn chiếm lấy tấm thân trinh trắng của nàng, cho dù không hận cũng sẽ không có tình cảm gì với mình, làm gì có chuyện tâm đầu ý hợp chứ?

Tô Nhan vẫn chưa hoàn toàn mở lòng, mà Dương Khai cũng vậy!

Mặc dù hiện tại cảm giác có thân thiết tới mấy, cũng có thể trả giá vì đối phương, cho dù là sinh mạng, nhưng đó đều là kết quả do tác dụng đặc thù của Hợp Hoan Công.

Tình yêu nam nữ, không phải là một sớm một chiều, hay một bộ công pháp là có thể bồi dưỡng ra được.

Ở bên nhau một ngày, cho dù không có Hợp Hoan Công, hai người vẫn có thể xem sinh mạng của đối phương quan trọng hơn cả bản thân, đó mới là tâm đầu ý hợp thật sự.

Địa Ma có chút không đứng đắn:

- Thiếu chủ đừng giận, lão nô cảm thấy, nữ nhân bình thường đều rất dễ dụ. Ngài đã có được thân thể của nàng, sớm muộn gì cũng có ngày nắm được trái tim nàng, điều này lão nô có thể dùng tính mạng đảm bảo.

- Không phải ngươi chết lâu rồi sao?

Dương Khai khẽ cười một tiếng.

Địa Ma thấy hắn không nổi giận, cũng to gan hơn, cười nói:

- Vâng vâng, thiếu chủ nói rất đúng, vậy lão nô dùng thần hồn đảm bảo. Nữ nhân mà, vĩnh viễn có một cảm tình đặc thù đối với nam nhân đầu tiên của mình, thiếu chủ chỉ cần khẽ dùng một chút thủ đoạn liền có thể làm cho các nàng toàn tâm toàn ý với ngài, tới khi tâm đầu ý hợp, Yêu Sâm này liền phát huy tác dụng rất lớn của nó

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!