Rút lui? Tiền Thông ngẩn người, không hiểu vì sao Dương Khai lại vội vã như vậy.
- Đi ngay! Nếu không sẽ không kịp nữa. Dương Khai không giải thích, quát lớn một tiếng, thân hình đồng thời lùi nhanh về sau, tiện tay kéo theo Lâm Ngọc Nhiêu.
Lâm Ngọc Nhiêu đầu óc mơ hồ, cũng không chống cự, tùy ý để Dương Khai kéo nàng nhanh chóng lùi lại mười mấy trượng.
- Tiền huynh...
Triệu Thiên Trạch luống cuống, ánh mắt cầu xin nhìn Tiền Thông.
- Nghe theo Dương Khai! Tiền Thông không chút do dự hóa thành tia sáng bám sát theo Dương Khai.
Lão không biết vì sao Dương Khai lại lựa chọn như vậy, nhưng lão lựa chọn tín nhiệm Dương Khai vô điều kiện.
Có lẽ, Dương Khai có lý do của riêng mình!
Nhìn thấy ba người lùi lại, Triệu Thiên Trạch do dự một lát, mới ảo não vỗ đùi, cũng theo sát phía sau ba người.
Khung cảnh trở nên hỗn loạn.
Vết nứt trên Vực Thạch Sơn càng lúc càng lan rộng, vô số võ giả vẫn đang điên cuồng xông lên phía trước, muốn cướp lấy những mảnh vụn Vực Thạch.
Cũng có một số người tinh minh, nghe được Dương Khai hô lên, đã nhận ra điều không ổn, không nhảy vào phân tranh mà lén lút rút lui.
Sự việc khác thường tất có quỷ dị, huống hồ đây lại là biến cố lớn lao khi Vực Thạch Sơn sắp vỡ vụn.
Nhưng người như vậy lại không nhiều, chỉ khoảng một phần mười mà thôi. Mọi người đều bị sự cám dỗ che mờ tâm trí, không để ý lời nhắc nhở lớn tiếng của Dương Khai.
Rắc rắc rắc...
Tiếng vang không ngớt, toàn bộ Vực Thạch Sơn muốn vỡ nát ra. Trước mặt mọi người, những vết nứt ngày càng nhiều, ngày càng lớn.
Cuối cùng, Vực Thạch Sơn ầm ầm sụp đổ, khối vật chất khổng lồ kia hóa thành vô số khối Vực Thạch lớn nhỏ, rơi rải rác trên mặt đất.
Nhưng điều khiến mọi người cảm thấy quái dị là, những Vực Thạch vỡ nát này hoàn toàn không giống Vực Thạch trong lốc xoáy lĩnh vực, mỗi khối chỉ mỏng manh như cánh ve.
- Không thể nào, bên trong Vực Thạch Sơn này lại rỗng tuếch? Có người không thể tin nổi hô to.
Những mảnh vụn Vực Thạch đã nói rõ vấn đề. Nếu không phải bên trong Vực Thạch Sơn rỗng ruột, vậy sao khi nó vỡ vụn lại xuất hiện những mảnh vỡ mỏng manh đến thế? Cảnh tượng này giống như đập nát một cái bình vậy.
Điều này khiến rất nhiều người không thể tiếp nhận được.
Nhưng dù cho Vực Thạch mỏng như cánh ve, đó cũng là Vực Thạch.
Kinh ngạc chừng vài nhịp thở, mọi người đều điên cuồng lao tới trước, chú ý tới những mảnh Vực Thạch thể tích không đều, ra tay cướp lấy.
Tràng cảnh nháy mắt mất khống chế!
Các loại Bí Bảo, Võ Kỹ bùng phát uy năng, chiếu rọi mấy chục trượng không thể nhìn rõ, tiếng hét thảm vang lên, máu tươi bắn ra...
Bỗng nhiên, một tầng gợn sóng có thể nhìn thấy bằng mắt thường bùng phát từ trung tâm Vực Thạch Sơn, khuếch tán ra với tốc độ cực kỳ nhanh chóng.
Tất cả võ giả bị gợn sóng bao phủ, đều không khỏi khựng lại động tác, sắc mặt trở nên hoảng sợ.
Khi gợn sóng này quét qua người họ, bọn họ đều cảm nhận được khí tức nguy hiểm, đó là khí tức Vực Tràng!
Hơn nữa còn là Vực Tràng vô cùng khủng bố!
Vực Thạch Sơn đặc thù chính là Vực Tràng, giờ đây dường như tro tàn lại cháy lên.
- Hỏng rồi, chạy mau! Có võ giả thông minh hét to.
Không còn ai tranh giành những mảnh Vực Thạch rải rác, mỗi người đều liều mạng thúc đẩy Thánh Nguyên, điên cuồng chạy ra ngoài.
Đã trễ rồi!
Lúc gợn sóng thứ nhất xuất hiện, sóng thứ hai, thứ ba... đã theo sát đằng sau.
Thoáng chốc, vô số gợn sóng cuồn cuộn có thể nhìn thấy bằng mắt thường đã tràn ngập trong phạm vi ngàn trượng, bao phủ toàn bộ khu vực.
Tầm nhìn trở nên mờ đi, Vực Tràng mạnh mẽ sinh ra từ Vực Thạch Sơn cuối cùng lộ ra bộ mặt dữ tợn, giống như con dã thú đói đến phát điên, há to miệng máu, nuốt chửng gần 200 võ giả Phản Hư Cảnh tầng ba.
Khắp xung quanh vang lên tiếng kêu gào thảm thiết, khiến da đầu mọi người tê dại. Không một võ giả Phản Hư Cảnh nào có thể ngăn cản Vực Tràng cuồng bạo nghiền ép hủy diệt, từng luồng sinh cơ dồi dào bị bóp nát, tan biến.
Những tầng gợn sóng ập tới, mỗi người đều hét thảm nổ tan xác, dùng tánh mạng cùng máu tươi vẽ lên một nét xinh đẹp cuối cùng.
Bốn người Dương Khai đứng xa ngoài ngàn trượng cách Vực Thạch Sơn, sắc mặt mỗi người trắng bệch nhìn về phía trước.
Triệu Thiên Trạch môi run run, răng va vào nhau phát ra tiếng lập cập.
Hắn không dám tưởng tượng, nếu vừa rồi mình tham lam một chút, kết quả sẽ thế nào. Sợ rằng cũng sẽ giống những người kia rơi sâu vào trong Vực Tràng. Theo bản năng hắn nhìn sang Dương Khai, sâu trong lòng tràn đầy cảm kích.
Nếu không phải người thanh niên này nhìn xa trông rộng, hành trình Huyết Ngục này của hắn cũng sẽ kết thúc.
Sắc mặt Tiền Thông cùng Lâm Ngọc Nhiêu cũng không khá hơn.
Nhiều võ giả tu vi ngang bọn họ, nhiều người có khả năng đột phá Hư Vương Cảnh, vậy mà không chút chống cự ngã xuống như cỏ rác...
Tâm tình của bọn họ rất kỳ quái phức tạp.
Đồng thời, ở trong nhà đá cách Huyết Ngục trăm dặm, Lạc Hải đang ngồi yên bỗng nhiên đứng lên, sắc mặt trở nên hết sức khó coi.
- Lạc Hải đại nhân, đã xảy ra chuyện gì? Bà già họ Lôi thấy sắc mặt hắn khác thường, căng thẳng hỏi.
- Đúng vậy, Lạc Hải huynh, có chuyện gì mà căng thẳng như thế? Một lão già cũng tràn đầy thắc mắc.
Tu vi đến trình độ Hư Vương Cảnh, tâm tính nhất định rất trầm ổn, hiếm khi sẽ vì chuyện mà giật mình biến sắc, huống chi Lạc Hải không phải Hư Vương Cảnh tầm thường, hắn là Tinh Chủ Thúy Vi Tinh, cao thủ Hư Vương Cảnh tầng hai. Nhìn khắp Tinh Vực, ngoại trừ những lão quái vật ẩn mình không lộ diện, không có mấy người có thể mạnh hơn hắn.
Sắc mặt Lạc Hải đột nhiên trở nên khó coi như vậy, bọn họ đều ý thức được nhất định là có chuyện lớn xảy ra.
- Vực Thạch Sơn, bị hủy rồi! Lạc Hải trầm giọng nói.
- Cái gì? Ta không nghe nhầm chứ?
- Đúng vậy, Vực Thạch Sơn làm sao lại bị hủy được?
- Là ai làm? Đám tiểu tử bên trong không có bản lĩnh này được?
Mọi người đều kinh hô, nếu lời này không phải do Lạc Hải nói ra, làm sao bọn họ cũng không tin được.
Ngay cả là Lạc Hải nói, bọn họ vẫn đều hoài nghi.
Vực Thạch Sơn làm sao bị hủy được?
- Lạc Hải đại nhân, lời này là thật?
Bà già sắc mặt ngưng trọng nhìn Lạc Hải.
- Bổn tọa sao lại nói đùa chuyện này với các ngươi? Lạc Hải nhướng mày. - Về phần làm sao phá hủy, bổn tọa cũng không rõ, nhưng tuyệt đối là bị hủy!
Mọi người nhìn nhau, cũng không nghi ngờ phán đoán của Lạc Hải.
Hắn là Tinh Chủ, nếu hắn nói như vậy, nhất định là có cam đoan.
Mọi người nhìn nhau, đều có chút không chấp nhận được kết cục này.
- Ôi! Đáng tiếc, Vực Thạch Sơn là bảo bối trong Huyết Ngục, tồn tại mấy chục ngàn năm, sao nói hỏng là hỏng rồi. Hồi lâu, lão già lên tiếng trước đó thở dài. Vực Thạch Sơn mặc dù tồn tại trên Thúy Vi Tinh, nhưng có thể coi là bảo bối của cả Tinh Vực. Hiện tại bị hủy, mọi người đều cảm thấy đáng tiếc.
Sự hủy diệt của nó có thể khiến Tinh Vực này ít sinh ra thêm Hư Vương Cảnh!
- Đúng rồi, Lạc Hải đại nhân, nếu Vực Thạch Sơn bị hủy, vậy những người cảm ngộ xung quanh Vực Thạch Sơn thì sao?
Bà già chợt nhớ tới vấn đề càng nghiêm trọng hơn.
Những người khác nghe vậy, đều vội chú ý.
- Chết không ít! Cụ thể bổn tọa không tra xét rõ số lượng sinh cơ bị diệt, nhưng bổn tọa ước chừng khoảng 200 người.
- 200! Sắc mặt bà già đại biến, ngây người hồi lâu mới cười khổ: - Lần này, các thế lực lớn tổn thất nặng nề rồi.
Thí luyện Huyết Ngục, vốn tỷ lệ ngã xuống đã rất cao, bởi vì đi vào trong cơ bản là Phản Hư Cảnh tầng ba, không ai sợ ai. Vì tiến lên Hư Vương Cảnh, bọn họ sẽ chém giết tất cả kẻ địch cản trở mình.
Hiện tại trong Vực Thạch Sơn có biến cố, làm một hơi chết 200 võ giả, sợ là sẽ có những thế lực mất hết võ giả tiến vào, từ nay không gượng dậy nổi.
Mọi người nhanh chóng ý thức được vấn đề nghiêm trọng.
- May mắn lần này Tam thiếu không tới, bằng không... Lão giả đến từ Hằng La Thương Hội bỗng toát mồ hôi lạnh, tràn đầy sợ hãi.
Nếu như lần này Tam thiếu Tuyết Nguyệt cũng đến dự thí luyện Huyết Ngục, cũng đi Vực Thạch Sơn...
Lão thật không dám tưởng tượng!
Tam thiếu Tuyết Nguyệt là hy vọng tương lai lớn nhất của Hằng La Thương Hội.
............
Bên trong Huyết Ngục, trước sau không quá mấy nhịp thở, thế giới hỗn loạn lại khôi phục bình tĩnh. Tất cả những võ giả không kịp rút lui đều chết mất xác, cuối cùng sống sót trong trận tai họa này chỉ không tới 30 người.
Những người này đều nghe tiếng Dương Khai hô to, quyết đoán rút lui, mới giữ được một mạng.
Bọn họ phục hồi tâm tình sợ hãi, đều chắp tay với Dương Khai, tỏ vẻ cảm kích.
Vực Thạch Sơn không còn, bọn họ tự nhiên sẽ không ở lại chỗ này, mỗi người nhắm một hướng khác nhau, xâm nhập Huyết Ngục đi tìm cơ duyên của mình.
Thoáng cái, chỗ này chỉ còn lại bốn người Dương Khai.
- Dương Tông Chủ, lão phu vô cùng cảm kích ơn cứu mạng, xin Dương Tông Chủ rời Huyết Ngục, đi Lục Thủy Thành một chuyến, Triệu mỗ nhất định sẵn sàng nghênh đón! Triệu Thiên Trạch chân thành lên tiếng, hiện tại hắn thật bái phục Dương Khai.
Dương Khai cười nhạt: - Triệu Thành Chủ khách khí, ta không làm gì cả, nhưng mà ta sẽ đi Lục Thủy Thành, mong là lúc đó không làm phiền Triệu Thành Chủ.
Thiên Nguyệt còn tìm tin tức Tô Nhan trong Lục Thủy Thành, Dương Khai tự nhiên phải đi một chuyến đón Thiên Nguyệt.
- Sẽ không sẽ không! Triệu Thiên Trạch vội xua tay, mỉm cười: - Dương Tông Chủ có thể đến, là vinh hạnh của Triệu mỗ, sao mà làm phiền.
Dương Khai gật đầu, nhìn sang Tiền Thông, Lâm Ngọc Nhiêu nói: - Tiếp theo các người cẩn thận hơn.
Nghe hắn nói vậy, Lâm Ngọc Nhiêu có chút thất vọng:
- Tông Chủ ngài không đi cùng chúng ta?
- Không được, ta còn có chuyện phải làm. Dương Khai lắc đầu. Hư Niệm Tinh mà Xích Nguyệt dặn dò còn chưa lấy được, mặt khác một nửa bộ Hóa Yêu Quyết cũng nằm trong tay Dục Hùng, hắn phải lấy được Hóa Yêu Quyết.
Hắn đang muốn gấp rút khai mở lực lượng căn nguyên Kim Thánh Long trong cơ thể.
- Vậy ngươi cẩn thận một chút, người ở đây chỉ sợ không ai là đối thủ của ngươi, nhưng trong này còn sót lại Vực Tràng rất mạnh, ngươi phải lượng sức mới được. Tiền Thông dặn dò.
☾ Bước vào thế giới chữ nghĩa — Thiên Lôi Trúc kể chuyện diệu kỳ ☽