Trên hoang nguyên mênh mông, bảy tám vị cường giả Hư Vương Cảnh đang đăm đăm nhìn Dương Khai, chờ đợi câu trả lời của hắn.
Ánh mắt của hơn một ngàn võ giả cũng đổ dồn vào người Dương Khai. Trong khoảnh khắc đó, dường như không còn ai quan tâm đến việc Tiền Thông đang tấn cấp Hư Vương Cảnh nữa.
Hứa Tân Bạch đứng cạnh mỉm cười, không hề tỏ ra bất ngờ, tựa như việc Dương Khai bị nhiều người lôi kéo như vậy là lẽ đương nhiên.
- Mục đích của chư vị tiền bối, vãn bối đã lĩnh hội. Dương Khai khẽ gật đầu, tiếp lời: - Nhưng xin thứ lỗi cho vãn bối ngỗ ngược, ý tốt của chư vị, vãn bối không dám thụ hưởng, xin đa tạ sự ưu ái của chư vị.
- Hả? Cưu lão khẽ giật mình, không ngờ Dương Khai lại cự tuyệt những điều kiện và lời mời chân thành từ nhiều cường giả Hư Vương Cảnh đến vậy.
- Ngươi hãy suy nghĩ kỹ càng thêm một chút được không? Lê Uyển Ngưng cũng không khỏi kinh ngạc, vốn dĩ trước khi đến đây, bọn họ đã dự liệu rằng Dương Khai không thể cự tuyệt những điều kiện chiêu mộ hậu hĩnh đến thế, ít nhất cũng sẽ gia nhập một thế lực trong số đó.
Thế nhưng, hắn lại cự tuyệt tất cả, điều này quả thực nằm ngoài mọi dự liệu.
Các võ giả đang vây quanh quan sát cũng bùng lên tiếng nghị luận xôn xao!
- Tiểu tử này chẳng phải là kẻ ngốc sao? Cơ duyên lớn như vậy đặt ngay trước mặt, sao hắn lại bỏ lỡ một cách đáng tiếc như vậy chứ?
- Nhất định là đầu óc có bệnh! Chúng ta tu luyện là vì cái gì, chẳng phải là vì những cơ duyên và vật tư kia sao? Hiện tại những thứ này đều đang bày ra trước mắt hắn, sao hắn lại không cần chứ? Chuyện tốt đến nhường này tại sao không rơi vào tay ta chứ, thật khiến người ta tức giận đến phát điên!
- Cưu lão tiền bối, vãn bối nguyện ý gia nhập Hằng La Thương Hội, xin ngài hãy thu nhận!
- Lôi lão tiền bối, vãn bối mến mộ uy danh Kiếm Minh đã lâu, xin ngài nhất định phải thu nhận vãn bối!
- Lê tiền bối...
Cục diện trở nên nhốn nháo hẳn lên. Bảy tám vị cường giả Hư Vương Cảnh vừa bị Dương Khai cự tuyệt, bọn họ vừa ngạc nhiên vừa không khỏi khó chịu, thấy vậy không khỏi sắc mặt trầm xuống, liền phóng thích một luồng uy áp.
Hư Vương Cảnh tức giận, ai dám ngăn cản? Nhận ra tâm trạng của những cường giả này không mấy tốt đẹp, tiếng ồn ào mới dần lắng xuống, không còn ai dám làm càn.
- Tiểu huynh đệ, ngươi đã suy nghĩ kỹ chưa? Lê Uyển Ngưng không thể tin nổi, nhìn Dương Khai hỏi. Quả thực nàng không hiểu tại sao Dương Khai lại thờ ơ đến thế, điều kiện nàng đưa ra cũng không hề tệ, có thể nói là đãi ngộ cao nhất rồi. Hơn nữa nàng cũng đã hứa rằng sẽ đích thân hướng dẫn hắn tu luyện.
Cường giả Hư Vương Cảnh đích thân hướng dẫn, đây là điều mà bất kỳ Phản Hư Cảnh nào cũng đều tha thiết mơ ước.
Vậy mà không ngờ hắn vẫn không động lòng?
- Đúng vậy, ngươi nên suy nghĩ thêm đi. Cưu lão cũng không cam lòng nói với Dương Khai.
Dương Khai chậm rãi lắc đầu, mỉm cười nói:
- Ý tốt của chư vị tiền bối, vãn bối xin khắc ghi trong lòng, nhưng thật sự vãn bối không hề có ý định gia nhập bất kỳ thế lực nào.
Nghe hắn nói như vậy, mọi người đều hiện lên vẻ tiếc nuối, dù sao bỏ lỡ một hạt giống tốt đến thế, ai mà biết được khi nào mới có thể gặp lại một người như vậy.
- Tốt rồi, nếu vị tiểu huynh đệ này không muốn gia nhập, vậy chư vị cũng không nên gượng ép. Chẳng phải ở đây vẫn còn rất nhiều nhân tuyển ưu tú sao, chư vị không định chiêu mộ những người khác ư? Lạc Hải cười ôn hòa.
- Haizz, "dưa hái xanh thì không ngọt", lão phu không gượng ép nữa. Tiểu huynh đệ, nếu có một ngày nào đó ngươi muốn gia nhập Hằng La Thương Hội chúng ta, hãy đến Thủy Nguyệt Tinh, hành tinh chủ của Thương Hội tìm lão phu. Thương Hội vĩnh viễn mở rộng cửa đón chào ngươi, điều kiện trước đó lão phu đưa ra cũng sẽ không thay đổi. Cưu lão khẽ gật đầu nói với Dương Khai.
- Kiếm Minh ta cũng vậy. Lão bà họ Lôi ngay sau đó cũng lên tiếng.
Những người khác cũng vội vã bày tỏ thái độ, bày tỏ rằng nếu Dương Khai có ý định gia nhập, có thể đi tìm bọn họ.
...
Mấy vị Hư Vương Cảnh vây quanh Dương Khai liền tản đi, bắt đầu tìm kiếm những nhân tuyển xuất sắc khác.
Mục đích lần này bọn họ tới Thúy Vi Tinh, một là chỉ huy đệ tử thuộc thế lực của họ tham gia Huyết Ngục thí luyện, hai là đợi sau khi thí luyện kết thúc, chiêu mộ những nhân tài mới.
Chỉ là Dương Khai biểu hiện quá đỗi xuất sắc, nên mới xác định mục tiêu chiêu mộ đầu tiên chính là hắn. Lúc này bị Dương Khai cự tuyệt, hiển nhiên không thể bỏ lỡ thêm những nhân tuyển khác.
Ngay lập tức, những cường giả Hư Vương Cảnh kia liền bị rất nhiều người vây quanh, tất cả đều tranh nhau gia nhập vào thế lực của họ.
Lạc Hải không hề động đậy, chỉ đứng yên tại chỗ.
Dương Khai nhìn hắn, suy nghĩ một lát rồi hướng về phía Lạc Hải chắp tay nói: - Đa tạ tiền bối đã giải vây, vãn bối xin khắc ghi trong lòng.
Lạc Hải liếc nhìn hắn một cái, cười ha hả nói: - Không cần khách khí, bổn tọa là Tinh Chủ Thúy Vi Tinh, đây là điều bổn tọa phải làm. Hừm, nhìn ngươi có vẻ lo lắng, chẳng lẽ người bằng hữu đang tấn cấp Hư Vương Cảnh kia có quan hệ gì với ngươi sao?
Dương Khai cũng không phủ nhận, trước mặt cường giả cỡ này, phủ nhận căn bản không có bất kỳ ý nghĩa gì, nên vừa nghe vậy hắn liền gật đầu nói: - Vâng, người đó là trưởng bối của vãn bối.
- Chẳng trách ngươi không hề có hứng thú đối với những lời lôi kéo kia, thì ra là trưởng bối của mình đang đột phá Hư Vương Cảnh! Lạc Hải dường như đã minh bạch, cười ha hả nói: - Bổn tọa có chút tò mò, không biết các ngươi đến từ nơi nào? Sao mỗi người đều ưu tú đến thế?
Vừa nói hắn vừa nhìn sang đám người Dương Tu Trúc, Sở Hàn Y vẫn đứng cạnh Dương Khai nãy giờ. Với nhãn lực của Lạc Hải, dĩ nhiên có thể nhìn ra những người này đã tu luyện đến cực hạn của Phản Hư Cảnh, chỉ còn thiếu một chút am hiểu và lĩnh ngộ về Thế là sẽ có tư cách tấn cấp Hư Vương Cảnh.
Nói cách khác, những người ở đây đều là những tinh anh xuất sắc nhất ở Phản Hư tam tầng cảnh.
Dương Khai cau mày, tuy không muốn nói, nhưng vẫn đành đáp lời: - Chúng ta đến từ U Ám Tinh.
- U Ám Tinh sao... Lạc Hải nhướng mày, cho dù kiến thức của hắn uyên bác, nhưng đối với cái tên U Ám Tinh này lại hoàn toàn xa lạ, liền bí ẩn liếc nhìn Dương Khai một cái rồi cười ha hả nói: - Nơi đó ắt hẳn là một địa phương tốt!
Hắn nghĩ rằng Dương Khai chỉ thuận miệng bịa ra tên một hành tinh tu luyện để lừa hắn mà thôi.
Hắn cũng không định tiếp tục truy cứu, ngay sau đó liền trầm mặc không nói, vẻ mặt bình thản nhìn phía trước, thâm sâu như biển cả.
Dương Khai cũng ngước mắt, chăm chú quan sát Tiền Thông.
Bên kia, Thế của Tiền Thông đã tràn ngập khắp phạm vi nghìn trượng, từng luồng lốc xoáy lớn nhỏ nhiều vô số kể đang đan xen qua lại trong đó. Khi thì một luồng lốc xoáy lớn tách ra thành nhiều luồng nhỏ hơn, khi thì những luồng lốc xoáy nhỏ hội tụ lại, tạo thành một luồng lốc xoáy khổng lồ.
Mặt đất trong phạm vi nghìn trượng đó như bị dày xéo, hình thành những khe rãnh chằng chịt ngang dọc.
Năng lượng thiên địa kinh khủng hội tụ trên bầu trời trong phạm vi nghìn trượng đó, rồi dần dần tạo thành những đám mây đen dày đặc. Những đám mây đen kia tựa như tấm màn đen kịt đè nặng lên nền trời, khiến cho bầu không khí trở nên hết sức ngột ngạt, gần như không thở nổi.
Dương Khai biến sắc, trong lòng dâng lên nỗi sợ hãi.
Hắn phát hiện ra, trong đám mây đen kia chứa đựng năng lượng thiên địa kinh khủng đến tột cùng, đó chính là thứ vẫn luôn khiến hắn hết sức kiêng kỵ.
Nhưng điều này vẫn chưa dừng lại ở đó, linh khí thiên địa xung quanh vẫn đang tiếp tục hội tụ về phía đó.
Thời gian dần dần trôi qua, sự ồn ào nhốn nháo đã dần lắng xuống. Những cường giả Hư Vương Cảnh chiêu mộ nhân tài cũng dần trở về chỗ cũ, mỗi người đều có thu hoạch khá khả quan. Tuy nhiên, đãi ngộ của những người được chiêu mộ này so với điều kiện đưa ra cho Dương Khai trước đó khác biệt một trời một vực.
Chẳng những bọn họ phải tiếp nhận những khảo nghiệm có độ khó cao, mà cho dù có thông qua khảo nghiệm, được gia nhập vào thế lực của các cường giả Hư Vương Cảnh kia, cũng không được hưởng đãi ngộ như Dương Khai.
Không ai dám oán trách một lời.
Cò kè mặc cả với cường giả Hư Vương Cảnh, đó chẳng phải muốn chết thì là gì!
Hơn một ngàn ánh mắt đều chăm chú nhìn vào vị trí của Tiền Thông, mấy cường giả Hư Vương Cảnh tụ tập lại một chỗ, xôn xao bàn luận.
Rất nhanh, dường như bọn họ được Lạc Hải thông báo cho biết, liền kinh ngạc nhìn Dương Khai mà hỏi: - Tiểu huynh đệ, người đang tấn cấp kia chính là trưởng bối của ngươi sao?
- Vâng. Dương Khai gật đầu.
- Tính tình của hắn chắc sẽ không giống ngươi chứ? Cưu lão trêu chọc nói.
Lôi kéo Dương Khai thất bại, bọn họ cảm thấy rất tiếc nuối. Nhưng hiện tại ở đây, vẫn còn có một người càng đáng giá để bọn họ chiêu mộ hơn, đó chính là người đang đột phá kia, Tiền Thông!
Dù sao thì Dương Khai cũng chỉ là một hạt giống xuất sắc mà thôi, tương lai của hắn còn chưa biết sẽ ra sao.
Tinh Vực rộng lớn, thiên tài vô số, nhưng đại đa số thiên tài đều bỏ mạng trên con đường quật khởi, không thể bước tới đỉnh cao võ đạo. Ngược lại, có một số người vô danh vẫn luôn yên lặng lại có thể đạt được uy danh hiển hách, trở thành người chiến thắng cuối cùng.
Ở đây nhiều cường giả Hư Vương Cảnh như vậy, không phải ai cũng là thiên tài đứng đầu, nhưng hiện tại bọn họ lại trở thành những cường giả mạnh mẽ nhất trong Tinh Vực.
Nếu so sánh với nhau, tầm quan trọng giữa Tiền Thông và Dương Khai khác biệt một trời một vực. Một khi lão tấn cấp thành công, đó chính là Hư Vương Cảnh chân chính!
Số lượng Hư Vương Cảnh của mỗi thế lực không nhiều, nhiều hơn một vị sẽ có thể khiến thế lực đó tăng lên không ít thực lực.
Có thể nói, bọn họ đối với Tiền Thông là tình thế bắt buộc phải chiêu mộ!
Dĩ nhiên, điều kiện tiên quyết là đối phương có thể tấn cấp thành công.
- Mấy vị muốn chiêu mộ Tiền Thông sao? Rất nhanh Dương Khai liền minh bạch.
- Không sai. Cưu lão gật đầu.
- Nói vậy, đến lúc đó mấy vị tự mình nói chuyện với ngài ấy là được. Có nguyện ý hay không, vãn bối nghĩ rằng vị tiền bối đó ắt hẳn tự có chính kiến.
- Ngươi tên tiểu tử này... Cưu lão bất đắc dĩ cười khổ.
Lập tức mọi người không nói thêm lời nào nữa, tất cả đều chú ý đến việc Tiền Thông tấn cấp.
Một lát sau, bỗng nhiên Dương Khai khẽ nhíu mày, ngẩng đầu nhìn tầng mây đen dày đặc như mực nước trên bầu trời kia, mơ hồ cảm thấy có điều không ổn.
Không biết tại sao, tầng mây đen này tuy rằng vẫn đang thu hút năng lượng thiên địa trong phạm vi vạn dặm, không ngừng trở nên lớn mạnh, nhưng lại không hề xuất hiện cảnh tượng tẩy lễ đối với Tiền Thông.
Tấn cấp lên một đại cảnh giới, nhất định sẽ kèm theo sự thanh tẩy của năng lượng thiên địa. Nhờ đó, võ giả mới có thể đột phá xiềng xích bản thân.
Quá trình thanh tẩy này lại chậm chạp mãi không tới, chỉ có không khí là vô cùng ngột ngạt, khiến lòng người hết sức bất an.
- Dương huynh, nồng độ năng lượng thiên địa ở đây dường như không đủ! Hứa Tân Bạch bỗng nhiên bước tới bên cạnh Dương Khai, khẽ nói.
- Là do vấn đề này sao? Dương Khai hiện lên vẻ kinh ngạc.
- Ừm, bởi vì bản thân ta chính là Phản Hư tam tầng cảnh đỉnh phong, không biết khi nào sẽ đột phá Hư Vương Cảnh, cho nên trước khi ta tới đây, sư phụ đã từng dặn dò một số điểm chú ý khi tấn cấp. Những việc khác thì không sao, nhưng trong thời điểm tấn cấp, năng lượng thiên địa phải duy trì đầy đủ. Sư phụ đã dặn dò ta, khi tấn cấp nhất định phải tìm một nơi có linh khí dồi dào mới được! Hứa Tân Bạch giải thích.
Dương Khai chau mày.
Linh khí thiên địa ở Thúy Vi Tinh tuy rằng không phải tầm thường, nhưng cũng phân bố không đồng đều. Ở nơi hoang nguyên mênh mông này, linh khí thiên địa vốn không mấy mạnh mẽ, hiển nhiên không thể thỏa mãn yêu cầu của Tiền Thông khi tấn cấp.
- Có biện pháp gì giải quyết không? Dương Khai vội vàng hỏi.
- Biện pháp giải quyết hiển nhiên là có. Hứa Tân Bạch chưa kịp trả lời, Cưu lão đã chợt mỉm cười, nói: - Linh khí thiên địa không đủ thì nghĩ cách bổ sung là được. Thánh tinh chính là lựa chọn tốt nhất. Tiểu huynh đệ, có cần lão phu cho ngươi mượn một ít thánh tinh hay không? Lão phu không có nhiều, nhưng cũng đủ dùng.
ღ Từng câu chữ, một giấc mơ ღ Thiên Lôi Trúc gửi đến bạn nghe