Virtus's Reader
Võ Luyện Đỉnh Phong

Chương 162: CHƯƠNG 162: HỒI ĐÁP CỦA HỢP HOAN CÔNG

Lấy lư hương ra, mùi hương lạ lùng lan tỏa. Dương Khai khoanh chân ngồi trong động, bắt đầu tu luyện Chân Dương Quyết.

Mặc dù phương pháp tốt nhất để thu thập dương dịch là trực tiếp dùng dương tính linh quả hoặc hấp thụ năng lượng từ Viêm Dương Thạch, nhưng Dương Khai vẫn kiên quyết tu luyện Chân Dương Quyết.

Hắn lợi dụng tác dụng của loại hương đặc biệt này để khống chế tốc độ vận chuyển của Chân Dương Quyết, khiến nguyên khí trong cơ thể dần thích nghi với sự áp chế của hương thơm.

Nhờ vậy, khi chiến đấu, nguyên khí sẽ vận chuyển càng lúc càng nhanh, sức chiến đấu cũng theo đó mà tăng vọt.

Áp lực này chính là để bùng nổ vào thời khắc then chốt.

Suốt hai ngày tu luyện, ngoại trừ lúc thêm thảo dược vào lư hương, Dương Khai hoàn toàn bất động.

Nguyên khí trong cơ thể hắn tăng trưởng rất chậm, việc vận chuyển Chân Dương Quyết cũng vô cùng gian nan, thế nhưng Dương Khai vẫn cam tâm chịu đựng.

Chỉ có điều, mỗi khi vận chuyển nguyên khí, tâm trí hắn lại vô thức nghĩ đến Tô Nhan. Mỗi lần hồi tưởng về nàng, hắn lại nhớ đến những chuyện đã xảy ra trong đại điện, nhớ đến làn da mềm mịn, ấm áp và đẹp đẽ tựa tơ lụa của nàng.

Lạ thật, vì sao mình cứ mãi nghĩ đến những điều này? Dương Khai trăn trở, suy nghĩ mãi nhưng vẫn không tìm ra lời giải. Chẳng lẽ hắn thật sự là một tên ác quỷ háo sắc, một khi phá cấm thì không thể kiềm chế được bản thân?

Không phải vậy, nói về ý chí, Dương Khai luôn tràn đầy tự tin. Nhưng nghĩ mãi không ra nguyên do, hắn đành cố gắng khống chế bản thân, không để tâm trí nghĩ ngợi lung tung nữa.

Vào một đêm hai ngày sau đó, khi Dương Khai đang tĩnh tọa, hắn đột nhiên mở trừng mắt, cẩn thận lắng nghe một hồi lâu. Trên mặt hắn toát lên thần sắc vô cùng kỳ quái.

Vừa rồi, hình như hắn nghe thấy tiếng giao đấu truyền đến từ phía trên, kèm theo đó là một tiếng hét kinh hãi.

Âm thanh mơ hồ đó dường như rất quen thuộc, nhưng hắn lại không thể nghe rõ là gì.

Trong lúc hắn còn đang chần chừ, đột nhiên vài viên đá nhỏ tí tách rơi xuống trước mặt.

Sắc mặt Dương Khai trở nên lạnh lùng, chợt dâng lên sự cảnh giác.

Những viên đá nhỏ này rơi xuống, rõ ràng là có người từ phía trên đang đi xuống.

Động phủ này của mình vừa mới khai mở được hai ngày, sao đã bị phát hiện rồi? Là ai vậy?

Thế nhưng, khi tiếng động từ phía trên càng lúc càng lớn, sự cảnh giác của Dương Khai lại dần tan biến, thay vào đó là cảm giác mừng rỡ đến điên cuồng.

Không hiểu sao, hắn có thể cảm nhận được người đến chính là Tô Nhan! Nguyên khí náo động bất an và dòng máu rừng rực trong người đã mách bảo hắn điều đó.

Có lẽ là do Hợp Hoan Công, việc song tu đã khiến nguyên khí của hai người dung hợp. Chính nhờ mối liên kết vi diệu này mà họ có thể cảm nhận được đối phương khi ở khoảng cách không xa.

Không phải đã nói một tháng một lần sao? Vậy mà mới xa nhau mười ngày, nàng đã tự mình tìm đến? Dương Khai mỉm cười đầy vẻ kỳ lạ.

Trong lòng, hắn truyền lệnh cho Địa Ma tạm thời đừng trở lại. Ánh mắt Dương Khai tràn đầy mong đợi, nhìn về phía cửa động.

Một lát sau, một bóng áo trắng thướt tha, nhẹ nhàng lướt đến.

Không đợi nàng chạm đất, Dương Khai đã vội vòng tay ôm trọn nàng vào lòng.

Thân hình Tô Nhan nóng bỏng, lồng ngực áp sát Dương Khai phát ra nhịp đập dồn dập. Dưới ánh trăng mờ ảo, Dương Khai vẫn nhìn rõ hai má Tô Nhan đỏ ửng.

Mái tóc vẫn búi cao, trang điểm tựa thiếu nữ, dáng vẻ này càng khiến nàng thêm phần chín chắn và mê hoặc.

Dương Khai cúi đầu, nhẹ nhàng hôn lên môi nàng.

- Chờ đã!

Tô Nhan cảm nhận được hơi thở nóng bỏng, cố nén rung động trong lòng, khẽ đẩy Dương Khai ra.

- Sao vậy?

Dương Khai không dùng lực giữ nàng.

- Ta không đến đây một mình!

Tô Nhan lúng túng nhìn Dương Khai.

Lúc này, Dương Khai mới để ý trong tay nàng còn có một người khác. Người này từ trên rơi xuống, không biết là do hôn mê hay vì lý do gì mà hoàn toàn bất động. Nếu không có Tô Nhan nhắc nhở, Dương Khai có lẽ đã không nhận ra.

- Chuyện gì đã xảy ra?

Dương Khai ngẩn người, cảnh tượng trước mắt khiến hắn không thể tin nổi. Tô Nhan đến tìm mình, sao lại còn dẫn theo người khác?

- Chàng biết người này sao?

Tô Nhan cắn môi, sắc mặt hiện lên vẻ kỳ lạ, vừa áy náy lại vừa xấu hổ.

- Để ta xem!

Dương Khai nhấc người đó lên, một tay ôm lấy nàng.

- Chàng cẩn thận một chút, nàng ấy là nữ nhi!

Tô Nhan nửa cười nửa mếu nhắc nhở.

- Hả...!

Mặt Dương Khai đỏ bừng, hắn cứ không hiểu sao cánh tay mình lại cảm thấy chạm phải một vật mềm mại khiến hắn sững sờ, thì ra đối phương là nữ.

- Đừng đụng vào chỗ không nên đụng!

Tô Nhan giận dữ liếc nhìn hắn.

Dương Khai vô cùng xấu hổ, hốt hoảng lật nữ tử xa lạ này lên. Sau khi nhìn rõ dung nhan nàng, toàn thân Dương Khai như bị sét đánh, hóa đá tại chỗ.

- Tiểu sư tỷ?

Sững sờ một hồi, Dương Khai mới hoàn hồn.

Hắn không thể ngờ rằng Tô Nhan lại đưa Hạ Ngưng Thường đến đây.

Chẳng trách hắn cứ thấy bóng dáng người đó lại có gì đó rất quen thuộc.

Lúc này, Hạ Ngưng Thường hai mắt nhắm chặt, vẫn tấm vải che mặt như trước. Hơi thở nàng đều đặn, chắc chắn không có thương tích gì, chỉ là đang hôn mê.

- Chuyện này... Chuyện này rốt cuộc là sao?

Dương Khai thật sự không biết phải làm gì lúc này, đầu óc hắn vô cùng hỗn loạn.

Trong đêm khuya khoắt thế này, việc Tô Nhan chạy đến tìm mình Dương Khai có thể hiểu. Nhưng hắn không ngờ nàng lại đưa theo Hạ Ngưng Thường đến đây, điều này thật sự không thể tưởng tượng nổi.

Nhớ đến âm thanh giao đấu vừa nghe được, Dương Khai bỗng kinh hãi, nhìn Tô Nhan hỏi:

- Nàng đã đánh tỷ ấy ngất xỉu?

Vẻ mặt Tô Nhan có chút không tự nhiên, khẽ gật đầu thừa nhận.

- Ta không làm ả bị thương. Mấy ngày nay ả ta cứ đứng canh ở đây, ta muốn tới tìm chàng cũng không được nên đành ra tay đánh ả ngất xỉu...

Dương Khai ôm trán, im lặng một hồi lâu. Tô Nhan và Hạ Ngưng Thường đều là Chân Nguyên Cảnh, nhưng một người đã ở Chân Nguyên Cảnh tầng ba, còn một người chỉ vừa mới thăng cấp. Nếu động thủ chính diện, Hạ Ngưng Thường thật sự không phải đối thủ. Huống hồ Tô Nhan còn nói đã đánh tỷ ấy ngất xỉu, chắc chắn là đã ra tay đánh lén.

Việc này xảy ra, về phần tiểu sư tỷ thì còn dễ ăn nói. Tỷ ấy không nóng nảy gì, đợi khi tỉnh dậy rồi giải thích sẽ không sao. Nhưng chẳng may việc này đến tai Mộng Vô Nhai thì thật khó mà lấp liếm trước một người ương ngạnh như lão ta.

Dương Khai nghĩ mà mồ hôi lạnh đầm đìa.

- Ả ta có vẻ rất quan tâm đến chàng, hai người quen biết sao?

Tô Nhan nhìn Dương Khai hỏi.

- Ừ!

Dương Khai không phủ nhận, ôm Hạ Ngưng Thường đi vào trong động, rồi đặt nàng nằm yên trên chiếc giường đá.

Nhìn gương mặt nàng say giấc, Dương Khai mới thở phào nhẹ nhõm. May mà tỷ ấy không bị thương. Nếu không thì thật không biết phải xử lý ra sao.

Tô Nhan vẫn không nói gì thêm, chỉ lẳng lặng đứng nhìn.

- Muộn thế này nàng còn tới tìm ta, có chuyện gì sao?

Dương Khai ôm lấy nàng, cùng ngồi xuống chiếc giường đá rồi hỏi.

Tô Nhan vẻ mặt không tự nhiên, quay người đi, im lặng một lúc lâu mới trả lời:

- Không có việc gì!

- Có phải nàng nhớ ta rồi không?

Dương Khai mỉm cười.

Tô Nhan nhẹ nhàng gật đầu.

Dương Khai định làm gì đó, nhưng Tô Nhan đưa tay ngăn lại, nghiêm mặt nói:

- Chuyện này không bình thường! Ta tu luyện Băng Tâm Quyết, mọi tạp niệm đều phải gạt khỏi đầu, căn bản không thể như vậy được. Nhưng bây giờ, mỗi khi tu luyện, ta lại nghĩ đến chàng, càng kiềm chế lại càng nhớ!

- Ta cũng nhớ nàng!

Một câu nói ấy khiến toàn thân Tô Nhan lập tức mềm nhũn, không còn chút sức lực nào để phản kháng.

- Chuyện này lát nữa hãy nói!

Dương Khai một tay đẩy Tô Nhan nằm xuống giường đá, một tay suồng sã du ngoạn khắp nơi trên cơ thể nàng.

Tiếng thở dốc vang lên, càng lúc càng nặng nề, y phục cũng dần ngổn ngang khắp nơi.

Dương Khai đưa mắt nhìn lên. Trong ánh trăng mờ ảo, làn da Tô Nhan trắng trong như ngọc, lúc ẩn lúc hiện. Bầu ngực căng đầy ẩn dưới lớp áo mỏng, tản mát vẻ lộng lẫy đầy mê hoặc. Cặp đùi thon thả nửa ẩn nửa hiện, mùi hương da thịt nàng thoang thoảng theo từng nhịp thở.

Gương mặt nàng, sống mũi nàng, đôi môi nàng, ánh mắt run rẩy của nàng... tất cả đều đẹp tựa một giấc mơ, một giấc mơ sẽ vỡ vụn khi tỉnh lại.

Nét mặt nàng vừa căng thẳng, lại vừa tràn đầy kỳ vọng.

Một nữ thần trong trắng thuần khiết, khiến tất cả nam đệ tử tam phái phải siêu lòng, giờ đang nằm dưới thân mình, tùy ý hắn thưởng thức. Đặc biệt là ánh hào quang thánh khiết trên khuôn mặt nàng lúc này lại hiện lên đầy vẻ phong tình.

Dương Khai khí huyết phương cương, sao có thể chịu đựng được sự hấp dẫn đến nhường này? Đan Điền hắn nóng rực, cúi người xuống hôn lên từng tấc da thịt mềm mại của Tô Nhan.

Nàng run rẩy, giãy giụa trong vô thức, hơi thở càng lúc càng dồn dập.

Một lúc lâu sau, Dương Khai mới nhẹ nhàng thâm nhập.

Cơ thể nàng căng đầy, sau chút khó chịu ban đầu, tư vị tiêu hồn khiến người ta không khỏi run rẩy đó như thủy triều nhấn chìm nàng.

Nàng rụt rè phối hợp, cho dù đã lấy tay bịt miệng nhưng vẫn có tiếng ư ử, rên rỉ khẽ thoát ra.

Trong thạch thất, hương sắc rực rỡ, ngập tràn mùi thơm nồng.

Sau cuộc hoan ái, hai người nằm rúc vào nhau, cả hai đều cảm thấy xấu hổ.

Không hẳn là xấu hổ với đối phương, mà là suốt cuộc hoan ái vừa rồi, cho đến khi kết thúc, cả hai mới chợt nhớ ra bên cạnh còn có Hạ Ngưng Thường.

Nàng đang ngủ ngay bên cạnh họ, không quá nửa thước.

May mà nàng đang trong trạng thái hôn mê! Không chỉ Dương Khai cảm thấy may mắn, mà Tô Nhan cũng rất lo lắng.

Không hiểu sao, trong lúc song tu đó, trong lòng cả hai chỉ có đối phương, hoàn toàn không hề băn khoăn nghĩ đến Hạ Ngưng Thường.

Ôm nàng trong lòng, Dương Khai mở lời trước:

- Tô Nhan, ta cảm thấy đây không phải là vấn đề của riêng hai chúng ta.

- Ừ!

Tô Nhan khẽ gật đầu, mái tóc mềm mại tản mát trên ngực Dương Khai.

- Hẳn là do Hợp Hoan Công. Khi ta và nàng tu luyện, đều không thể kìm nén mà nghĩ đến đối phương. Hơn nữa, nàng xem, càng tu luyện lại càng nhớ!

Tô Nhan khẽ kéo tay Dương Khai, trách hắn sao lại nói trắng ra như vậy.

- Mấy ngày nay ta lại không tu luyện gì, cho nên cảm giác không rõ ràng như nàng.

Dương Khai nói thật, hắn mới tu luyện có hai ngày, lại có hương thơm áp chế nên tình hình tốt hơn so với nàng.

- Xem ra ta và nàng nhất định phải ở bên nhau.

Dương Khai mỉm cười đầy ẩn ý.

- Không thể như vậy được!

Tô Nhan kiên quyết nói:

- Nếu ta và chàng ở bên nhau, chắc chắn sẽ không thể khống chế được ham muốn trong lòng.

- Vậy theo nàng thì phải làm sao?

Dương Khai hỏi.

- Kiềm chế đi. Phải tự mình kiềm chế. Chúng ta không thể biến thành nô lệ cho Hợp Hoan Công. Chúng ta đang tu luyện nó, chứ không phải nó chi phối chúng ta!

Tô Nhan rõ ràng đã hạ quyết tâm, nói xong ngẩng đầu lên, dịu dàng nhìn Dương Khai:

- Ta biết chuyện này có phần tàn nhẫn với chàng. Ta tu luyện Băng Tâm Quyết nên dễ dàng áp chế dục vọng trong lòng hơn. Còn chàng thì khác, nguyên khí của chàng là chí cương chí dương, một khi dục vọng trào ra sẽ mạnh mẽ hơn ta rất nhiều!

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!