Nhiễm Vân Đình ngây người.
Kể từ khi đưa Tô Nhan về Băng Tuyệt Đảo đến nay đã gần ba mươi năm, nàng chưa từng thấy Tô Nhan nở nụ cười, đây là lần đầu tiên.
Nụ cười này hoàn toàn đối lập với vẻ lạnh lùng cao ngạo trước đây, kết hợp với dung nhan tuyệt mỹ không tì vết của Tô Nhan, ngay cả Nhiễm Vân Đình cũng nhất thời thất thần.
Trong lòng không khỏi dâng lên cảm giác tự ti.
Nhiễm Vân Đình nhanh chóng xua tan tạp niệm, âm trầm quát hỏi: - Ngươi có nam nhân? Chuyện này xảy ra khi nào?
- Trước khi gặp Sư Tôn rất lâu.
- Ngươi đã từng thân mật da thịt với hắn? Nhiễm Vân Đình tiếp tục truy vấn.
Gương mặt Tô Nhan thoáng ửng hồng, khẽ gật đầu.
Thân thể Nhiễm Vân Đình run rẩy, dường như mất hết khí lực, lùi lại hai bước. Ánh mắt nàng tràn ngập thất vọng và đau đớn, nói: - Chuyện tày trời như vậy, sao ngươi không nói sớm hơn?
- Sư Tôn chưa từng hỏi. Tô Nhan khẽ cắn đôi môi đỏ mọng.
Nhiễm Vân Đình nói: - Ta không hỏi là vì khí tức của ngươi tinh thuần, vi sư nghĩ ngươi vẫn là thân xử nữ! Nhưng nếu ngươi đã từng gần gũi với nam nhân, tại sao khí tức vẫn không bị vẩn đục?
Một nữ tử khi thân mật với nam nhân, trong cơ thể nhất định sẽ lưu lại một chút Dương Cương Khí của đối phương. Loại khí tức này đủ để làm vẩn đục khí tức.
Khí tức trên người Tô Nhan vô cùng sạch sẽ, không nhiễm một hạt bụi trần, Nhiễm Vân Đình nằm mơ cũng không ngờ nàng đã sớm không còn là xử nữ.
Chẳng lẽ là do thể chất đặc thù của nàng? Cũng có khả năng. Thể chất của Tô Nhan rõ ràng không phải bẩm sinh mà là do sau này mới hình thành, có lẽ trong quá trình phát triển thể chất này đã khiến khí tức của nàng trở nên thanh sạch.
- Đồ không biết tự trọng! Nhiễm Vân Đình nghiến răng quát khẽ.
- Đệ tử đã khiến Sư Tôn thất vọng. Tô Nhan hạ giọng.
- Nếu vi sư sớm biết chuyện này, đã không để ngươi tu luyện Băng Ngọc Công! Nhiễm Vân Đình vô cùng đau đớn, hy vọng to lớn biến thành thất vọng tột cùng, nàng đỏ mắt nói: - Ngươi phải biết rằng khi tu luyện Băng Ngọc Công, một khi động tình ắt sẽ bị công pháp cắn trả! Bây giờ còn nhẹ, nếu cứ tiếp tục như vậy, toàn bộ Thánh Nguyên trong cơ thể ngươi sẽ tiêu tán, cuối cùng trở thành phế nhân!
- Đệ tử không biết! Tô Nhan lắc đầu, nhưng thần sắc không hề sợ hãi.
Nàng đến Băng Tuyệt Đảo, bái nhập môn hạ Nhiễm Vân Đình, Sư Tôn bảo nàng tu luyện công pháp gì, dĩ nhiên nàng tu luyện công pháp đó, đâu dám hỏi nhiều? Mãi đến mấy ngày trước công pháp xảy ra vấn đề, nàng mới phát giác điều bất thường.
Nhiễm Vân Đình biến sắc, ý thức được tính nghiêm trọng của vấn đề. Mặc dù vô cùng thất vọng vì Tô Nhan che giấu chuyện tình cảm, nhưng dù sao nàng cũng rất coi trọng Tô Nhan, vội vàng nói: - Tô Nhan, bây giờ vẫn chưa muộn, ngươi nhất định phải đoạn tuyệt, chặt đứt tơ tình! Nếu không, tu vi của ngươi sẽ càng ngày càng suy giảm, cuối cùng sẽ trở thành một người phàm tục, đến lúc đó không ai có thể cứu được ngươi nữa.
- Chặt đứt tơ tình? Tô Nhan ngước mắt nhìn Nhiễm Vân Đình, đôi mắt đẹp ánh lên tia kiên định khác thường, nàng lắc đầu nói: - Sư Tôn thứ tội, đệ tử sẽ không làm như vậy.
- Ngươi... Nhiễm Vân Đình giận đến điên người, tay chỉ vào Tô Nhan, không thốt nên lời.
Tô Nhan lại mỉm cười: - Nếu có thể gặp lại hắn, cho dù đệ tử trở thành người phàm tục cũng cam tâm tình nguyện.
Nhiễm Vân Đình ngẩn người, kinh ngạc nhìn Tô Nhan: - Đây là lời thật lòng? Ngươi sẽ không hối hận?
Tô Nhan gật đầu.
- Ngươi có bao giờ nghĩ, ngươi làm như vậy chỉ là vui vẻ nhất thời? Nếu thật sự trở thành người phàm tục, tuổi thọ của ngươi bất quá chỉ trăm năm, cuối cùng sẽ hoa tàn ít bướm. Đến lúc đó, người đàn ông nào còn hứng thú với ngươi? Nam nhân mà ngươi coi trọng cũng sẽ ruồng bỏ ngươi mà đi!
Tô Nhan run lên, ánh mắt có chút sợ hãi.
Nhiễm Vân Đình vừa thấy biểu cảm này, biết nàng đã bị nói trúng. Nàng đang muốn tiếp tục nói thì sự sợ hãi của Tô Nhan đã tiêu tán. Tô Nhan đưa tay gỡ tóc, nhẹ giọng nói: - Nếu có thể ở chung với hắn, đệ tử cam tâm tình nguyện. Trước khi hoa tàn ít bướm, đệ tử sẽ tự rời đi, nhất định không để hắn thấy bộ dạng tàn tạ đó của đệ tử.
- Ngươi tức chết ta! Lồng ngực Nhiễm Vân Đình phập phòng dữ dội.
Đến giờ nàng mới phát hiện đệ tử của mình lại ngoan cố đến mức này, hoàn toàn không chịu nói lý lẽ.
- Sư Tôn, đệ tử muốn ra ngoài! Tô Nhan trầm giọng nói.
- Ngươi muốn ra ngoài tìm tên nam nhân kia? Nhiễm Vân Đình lạnh lùng nhìn nàng. Lúc trước, nàng còn tưởng Tô Nhan muốn ra ngoài lịch lãm để đột phá bình cảnh hiện tại, nhưng bây giờ đã biết mục đích thật sự của nàng.
Hiển nhiên là nàng muốn tìm tên kia rồi.
- Đúng vậy, xin Sư Tôn thành toàn! Tô Nhan không hề phủ nhận.
- Si tâm vọng tưởng! Nhiễm Vân Đình hừ lạnh.
- Trong khoảng thời gian này, ngươi ngoan ngoãn đợi ở Nội Đảo cho ta! Đừng mơ bước ra khỏi Nội Đảo nửa bước. Vi sư sẽ nghĩ biện pháp giúp ngươi vượt qua cửa ải này, hy vọng ngươi sẽ không làm vi sư thất vọng lần nữa.
- Sư Tôn! Tô Nhan khẩn trương.
Nhiễm Vân Đình hừ lạnh, quát lên: - Người đâu!
Ngoài cửa lập tức có hai nữ đệ tử bước vào, cả hai đều có tu vi Phản Hư Nhất Tầng Cảnh, đồng loạt ôm quyền nói: - Đại Trưởng Lão có gì phân phó!
- Dẫn Tô Nhan đi cho ta, trông chừng thật kỹ! Nếu nàng dám rời khỏi chỗ ở của mình nửa bước, ta sẽ hỏi tội các ngươi!
Hai nữ đệ tử kia liếc nhìn nhau, gương mặt khó hiểu, không biết rốt cuộc Tô Nhan đã làm chuyện gì mà lại chọc cho Đại Trưởng Lão tức giận đến mức này.
Phải biết rằng, trước kia Đại Trưởng Lão luôn tự hào về Tô Nhan, vô số lần tuyên bố trước mặt mọi người rằng quyết định sáng suốt nhất đời mình chính là thu Tô Nhan làm đồ đệ.
Tô Nhan nhất định sẽ trở thành ánh sáng của Băng Tâm Cốc.
Nhưng bây giờ, Nhiễm Vân Đình đã nổi cơn thịnh nộ, thậm chí bắt đầu muốn giam lỏng Tô Nhan.
Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?
Hai nàng không dám hỏi nhiều, chỉ nghi ngờ liếc nhìn Tô Nhan, rồi mở miệng nói: - Tô Sư Muội, xin mời.
- Sư Tôn... Tô Nhan cầu xin nhìn Nhiễm Vân Đình, hy vọng nàng có thể thay đổi chủ ý.
- Dẫn đi! Nhiễm Vân Đình quay lưng về phía Tô Nhan, miệng quát chói tai, bộ dáng như không muốn gặp lại nàng nữa.
- Tô Sư Muội, xin đừng làm khó chúng ta. Cô gái vóc người cao gầy trong hai người nhướng mày, không kiên nhẫn thúc giục.
Tô Nhan nhìn bóng lưng Nhiễm Vân Đình, khẽ thở dài, biết bây giờ có nói cũng không ích gì, chỉ có thể thi lễ một cái rồi xoay người rời đi.
Rất nhanh, trong băng thất chỉ còn lại một mình Nhiễm Vân Đình.
Ánh mắt nàng như phun lửa khi nhìn bức họa treo trên tường, hận ý như muốn xẻo tên đó vạn đao. Bỗng nhiên, nàng giơ tay đánh mạnh về phía trước.
*Ầm!* Một tiếng nổ vang lên, bức họa đã biến thành phấn vụn.
- Tiểu tử, đừng có mà rơi vào tay Bổn Cung, nếu không ta nhất định phải băm ngươi thành trăm mảnh! Nhiễm Vân Đình nảy sinh ý niệm ác độc.
Chỉ cần Tô Nhan còn có chút ăn năn, nàng sẽ lập tức chém chết Dương Khai, loại trừ Tâm Ma cho Tô Nhan.
Tô Nhan không muốn tự chặt đứt tơ tình, vậy thì vi sư phải làm giúp nàng!
Chỉ cần tên kia chết đi, con đường tu luyện của Tô Nhan sẽ không còn trở ngại, sẽ không bị Băng Ngọc Công cắn trả.
Có lẽ nàng sẽ đau khổ một thời gian, nhưng Nhiễm Vân Đình tin rằng sau này, Tô Nhan sẽ cảm kích mà không oán hận mình.
Suy nghĩ một lát, Nhiễm Vân Đình nhanh chóng rời khỏi băng thất, đi tới Băng Phong nơi Thái Thượng Trưởng Lão bế quan. Chuyện này nàng phải thỉnh giáo Thái Thượng Trưởng Lão, thật ra nàng cũng không chắc phương pháp của mình có hiệu quả hay không, nếu được Thái Thượng Trưởng Lão đồng ý thì không cần lo lắng nữa.
*
Tại Nội Đảo Băng Tuyệt Đảo, từng con đường băng đan chéo dọc ngang, trải dài khắp bốn phương tám hướng.
Rất nhiều nữ đệ tử Băng Tâm Cốc đang đi lại. Kiến trúc trên Băng Tuyệt Đảo mang một phong cách riêng biệt, giống như được điêu khắc từ khối băng mà thành, sáng bóng, tản ra hàn ý lạnh lẽo.
Tô Nhan thất hồn lạc phách bước đi, chầm chậm tiến vào băng thất của mình.
Hai nữ đệ tử phụ trách trông chừng nàng theo sát không rời, ánh mắt nhìn nhau, dùng thần niệm trao đổi.
- Trương Sư Tỷ, ngươi nói rốt cuộc Tô Nhan đã làm sai chuyện gì mà Đại Trưởng Lão lại nổi giận đến vậy? Cô gái có vóc người tương đối thấp nghi ngờ hỏi.
Cô gái cao gầy được gọi là Trương Sư Tỷ hừ lạnh: - Đại Trưởng Lão không nói thì sao ta biết được? Nhưng chuyện này không phải chuyện đùa, nếu không Đại Trưởng Lão sẽ không giam lỏng Tô Nhan. Hừ, tiểu nha đầu không biết trời cao đất rộng, từ khi tiến vào Băng Tâm Cốc luôn ngẩng cao đầu, chưa bao giờ xem những Sư Tỷ chúng ta ra gì, cho dù đụng phải cũng không thèm hành lễ vấn an, một chút lễ phép cũng không có.
- Đúng vậy, chẳng phải là nhờ nàng được Đại Trưởng Lão sủng ái sao? Cô gái thấp người nói. - Bây giờ nàng chọc giận Đại Trưởng Lão, xem ra là bị thất sủng rồi. Ta xem sau này nàng còn lớn lối kiểu gì nữa.
- Chúng ta là Sư Tỷ, cũng là lúc dạy nàng cách làm người.
Hai người liếc nhau, cảm thấy tâm tình sung sướng, dường như bầu trời hôm nay cũng đẹp hơn bình thường.
Trong lúc đang đi, bỗng Tô Nhan dừng lại. Hai tròng mắt vốn thất thần đột nhiên sáng rực, nhìn về một hướng. Ngay sau đó, thân hình nàng thoắt cái đã biến mất.
Hai nàng kia biến sắc, nghĩ rằng Tô Nhan muốn chạy trốn, nhưng quay đầu nhìn lại thì thấy Tô Nhan đã chạy tới trước mặt mấy vị đồng môn.
- Làm gì vậy? Cô gái họ Chu lộ vẻ không vui, vội vàng đi qua.
Bên kia có mấy đệ tử Băng Tâm Cốc đang nói chuyện, vẻ mặt bọn họ nghi hoặc, không hiểu tại sao Tô Nhan lại đột nhiên chạy tới đây. Một cô gái cầm đầu có tu vi Phản Hư Tam Tầng Cảnh cau mày quan sát Tô Nhan, ngạc nhiên nói: - Ngươi là đệ tử dưới trướng Đại Trưởng Lão, Tô Nhan?
- Nàng chính là Tô Nhan sao?
- Nghe nói lúc nàng nhập môn mới là Nhập Thánh Tam Tầng Cảnh, bây giờ chưa tới ba mươi năm đã đạt Phản Hư Lưỡng Tầng Cảnh.
- Ta cũng đã nghe nói qua, thì ra là nàng.
Mấy cô gái hứng thú quan sát Tô Nhan, giống như lần đầu tiên thấy một người kỳ lạ như vậy.
- Đúng vậy. Tô Nhan gật đầu. - Diện kiến mấy vị Sư Tỷ!
- A, ngươi có việc gì thế? Cô gái cầm đầu hỏi.
- Vừa rồi ta nghe mấy vị Sư Tỷ đang thảo luận về... người trên bức họa. Các ngươi đã thấy qua hắn sao? Tô Nhan chỉ vào bức họa trên tay cô gái.
- Ngươi nói người này? Cô gái kia giơ bức họa lên, khẽ cười nói: - Ta đã thấy.
Tô Nhan sáng rực mắt, khẩn cấp hỏi: - Sư Tỷ thấy hắn khi nào? Hắn... có khỏe không?