Không lâu sau, Vệ Thanh dẫn một thanh niên quay về. Thanh niên này tướng mạo cũng không tệ, chỉ có chiếc mũi diều hâu cùng hốc mắt thâm quầng như mực phá hủy chỉnh thể mỹ cảm, hơn nữa khí tức phù phiếm, vừa nhìn đã thấy là loại trầm mê tửu sắc, miệng hùm gan sứa. Lúc tới đây, thanh niên này đang sốt, sắc mặt tái nhợt không ngừng nuốt nước miếng, nhìn Xích Hỏa bằng ánh mắt hoảng sợ tột cùng. Người này tuy tu vi Phản Hư Cảnh nhưng trông lại giống dạng trói gà không chặt, núp sau Vệ Thanh tìm kiếm sự che chở, căn bản không dám nhìn thẳng thần uy của Xích Hỏa. Xích Hỏa hướng nhìn hắn hừ lạnh một tiếng, thần sắc khinh bỉ hiện rõ.
– Thái thượng trưởng lão, ta đã mang Phong Nhi tới rồi. – Vệ Thanh khàn giọng nói.
– Được, ngươi lui đi.
Xích Hỏa hướng về phía Vệ Thanh khoát tay. Vệ Thanh há miệng thở dốc, dường như muốn nói gì nhưng cuối cùng vẫn không nói ra mà chỉ thở dài, quay đầu liếc nhìn con trai mình, chậm rãi lắc đầu rồi nhanh chóng rời đi. Vệ Phong lập tức hoảng hốt thất thố, mấp máy môi nhìn theo bóng cha thút thít.
– Cha…
– Ngậm miệng! – Xích Hỏa khẽ quát. Vệ Phong giật mình, thiếu chút nữa đã kinh hãi đến mức ngồi phịch xuống đất. Hắn hoảng sợ quay đầu hướng nhìn Xích Hỏa, sắc mặt càng thêm tái nhợt. Hắn hoàn toàn không biết tại sao Thái thượng trưởng lão lại muốn triệu kiến mình. Thân phận địa vị của hắn tại Hỏa Diệu Tông tuy không tầm thường, có thể ỷ vào uy thế và quyền lợi của cha mình mà muốn làm gì thì làm, nhưng ở trước mặt Thái thượng trưởng lão, hắn lại chẳng là gì cả.
Nếu Thái thượng trưởng lão muốn đoạt mạng hắn, phụ thân hắn cũng không thể ngăn cản.
– Thái thượng… trưởng… trưởng lão. Đệ tử mấy ngày nay vẫn bế quan tu luyện trong tông môn, tuyệt nhiên không hề mắc lỗi. Xin Thái thượng trưởng lão minh giám, đừng giết đệ tử ạ! – Vệ Phong bỗng nhiên khóc rống lên, quỳ sụp xuống đất lắp bắp, vừa nói vừa dập đầu đến mức phát ra tiếng kêu thảm thiết. Vẻ khinh bỉ trong ánh mắt Xích Hỏa càng thêm nồng đậm. Lạc Hải ở một bên chậm rãi lắc đầu, cau mày nói:
– Vệ Thanh còn có thể coi là trụ cột tương lai của Hỏa Diệu Tông, nhưng con hắn sao lại ra nông nỗi này?
– Con hư tại mẹ. – Xích Hỏa hừ lạnh, trợn mắt nhìn Vệ Phong quát: – Đứng dậy cho lão phu!
Vệ Phong kinh hô một tiếng, không dám sơ suất, vội vàng bò dậy đứng còng lưng. Hắn không kìm được nước mắt, vừa cố nặn ra nụ cười lấy lòng, chăm chú nhìn Xích Hỏa, trông còn khó coi hơn cả khi khóc. – Đứng thẳng eo lên, đồ vô dụng! – Xích Hỏa căm giận, sải bước tiến lên, vung tay cho Vệ Phong hai bạt tai. Hai tiếng "phập" giòn tan vang lên, Vệ Phong cảm thấy mặt mình như bị đánh bay, hắn ngây dại. Xích Hỏa là cường giả Hư Vương Cảnh, mặc dù không dùng tới toàn bộ sức mạnh mà chỉ là hai cái tát, nhưng cũng đủ khiến Vệ Phong tan xương nát thịt. May mắn thay, Vệ Phong vẫn còn giá trị lợi dụng đối với Xích Hỏa, nên lão sẽ không ra tay sát hại hắn tại đây. Nhấc cổ hắn lên như nhấc một con gà con, Xích Hỏa lạnh lùng nói: – Tiểu tử, vận may của ngươi đã đến rồi! Chẳng phải ngươi đã để mắt tới một nữ đệ tử Băng Tâm Cốc hay sao? Lão phu chuyến này sẽ dẫn ngươi tới Băng Tuyệt Đảo để đòi người. – Hả? – Vệ Phong ngẩn ngơ mơ hồ nhìn Xích Hỏa, dường như không ngờ Thái thượng trưởng lão gọi mình tới đây lại là vì chuyện này. Sau thoáng sửng sốt, hắn quá đỗi vui mừng, vội vàng nói:
– Thái thượng trưởng lão nói thật sao? Khuôn mặt tinh xảo tựa băng điêu ngọc mài của Tô Nhan hiện lên trong tâm trí, khiến Vệ Phong toàn thân nóng bừng.
– Thái thượng trưởng lão có rảnh rỗi đùa giỡn với ngươi sao? – Xích Hỏa hắc hắc cười gằn.
– Nhưng… nhưng Băng Tâm Cốc nếu không cho thì sao? – Vệ Phong hỏi lại.
– Không cho cũng phải cho! Ngươi dù sao cũng là con của Tông chủ Hỏa Diệu Tông, thân phận địa vị không tầm thường. Việc ngươi để mắt tới một đệ tử Băng Tâm Cốc đã là phúc phận của ả ta rồi. Không cho cũng phải cho!
– Đúng vậy, đúng vậy… – Sự hưng phấn tột độ trong lòng Vệ Phong đã hoàn toàn che lấp nỗi sợ hãi đối với Xích Hỏa. Hắn không ngừng gật đầu, trong tâm trí bắt đầu ảo tưởng đến cảnh tượng có được Tô Nhan, gương mặt si ngốc hiện lên nụ cười ngây dại. Lạc Hải ở một bên lạnh lùng nhìn hắn, chậm rãi lắc đầu. Hắn biết Xích Hỏa làm vậy là vì điều gì, đơn giản là muốn dùng cách này để chèn ép, buộc Băng Tâm Cốc phải nhún nhường. Xích Hỏa cũng có ý mượn thế lực của mình, nên trước đó lão mới nói muốn cáo mượn oai hùm. Nhưng Lạc Hải cũng không thèm để ý. Tranh đấu trên Xích Lan Tinh không liên quan gì đến hắn. Chuyến này hắn đến đây chỉ vì Dương Khai. Xích Hỏa nếu muốn mượn da hổ của mình làm cờ thì cứ để lão làm vậy. Bản thân hắn ăn thịt cũng không thể ngăn cản Xích Hỏa đi theo ăn canh, chỉ cần Xích Hỏa không truy cứu nguyên nhân thực sự ta tìm Dương Khai là được.
– Lạc Hải huynh, đi thôi! – Xích Hỏa một tay túm Vệ Phong, hướng về phía Lạc Hải hô. Lạc Hải gật đầu. Hai người lập tức hóa thành hai luồng ánh sáng, biến mất tại chỗ, thẳng tiến Băng Tuyệt Đảo. Bên ngoài Băng Tuyệt Đảo. Dương Khai ngồi trong lầu các, khổ sở suy nghĩ làm sao mới có thể gặp Tô Nhan một lần. Bản thân hắn không thể nào đặt chân vào trong đảo. Muốn gặp giai nhân, chỉ có thể chờ Tô Nhan ra ngoài đảo. Nhưng Dương Khai lại cảm thấy Tô Nhan không có ý muốn gặp hắn, khí tức của nàng vẫn quanh quẩn ở một nơi trong đảo. Nàng đang bế quan tu luyện đến giai đoạn quan trọng, không tiện hành động chăng? Dương Khai không sao hiểu nổi, nếu không thì dù thế nào đi nữa, Tô Nhan cũng sẽ tới gặp hắn. Dương Khai không thể ngờ rằng Tô Nhan không phải đang tu luyện đến giai đoạn quan trọng, mà là đang bị Nhiễm Vân Đình giam lỏng. Nhưng đã tới Băng Tuyệt Đảo, hơn nữa đã biết Tô Nhan chỉ cách mình có mấy trăm dặm nên Dương Khai cũng không vội. Dù sao cũng sẽ có lúc gặp mặt. Sau khi trải qua nhiều lần liên lạc tâm linh bị quấy nhiễu, Dương Khai cũng không dám tùy tiện liên lạc tâm linh với nàng nữa. Dù sao hắn cũng là khách, Tô Nhan lại thân ở trong đảo, hành động đường đột chỉ e được ít mất nhiều. Cho nên hắn mới kiên nhẫn chờ đợi cơ hội thích hợp. Ngày thứ hai, khi Dương Khai đang tĩnh tọa, hắn bỗng mở hai tròng mắt, một luồng tinh quang lóe lên trong đó, rồi cất cao giọng nói:
– Không biết vị tiền bối nào đại giá quang lâm, tiểu tử chưa kịp ra xa nghênh đón. Ngoài cửa truyền tới tiếng ôn nhu:
– Bổn cung là Cốc chủ Băng Tâm Cốc. Dương Khai trong mắt lóe lên một tia kinh ngạc. Mặc dù hắn biết trong mấy ngày tới thể nào cũng có cao tầng Băng Tâm Cốc tới gặp mình, nhưng không ngờ người tới hôm nay lại là Băng Lung, Cốc chủ Băng Tâm Cốc. Dương Khai cũng từng nghe Thanh Nhã nhắc tới nàng, là đệ nhất cao thủ dưới Thái thượng trưởng lão Lạc Lê của Băng Tâm Cốc, người có hy vọng tấn thăng Hư Vương Cảnh nhất. Băng Tâm Cốc lại coi trọng hắn đến vậy sao? Vung tay mở cửa chính, Dương Khai thần sắc trang nghiêm đứng dậy nghênh đón. Ngoài cửa, hai mỹ nữ bước vào, đều là mỹ phụ trung niên. Người đi trước có nụ cười ôn hòa, dung mạo đoan trang, nhất cử nhất động đều toát lên vẻ quý phái. Người theo sau thần sắc lạnh như băng, ngay khi ánh mắt chạm phải Dương Khai đã mang theo một loại địch ý khó hiểu.
Dương Khai nhướng mày, không hiểu vì sao nữ nhân này lại có thành kiến với hắn. Băng Lung chân thành tiến lên, dừng lại cách Dương Khai ba trượng, quan sát hắn một lượt rồi ôn hòa nói:
– Ngươi chính là Dương Khai?
– Tiểu tử Dương Khai bái kiến Băng Lung tiền bối. – Dương Khai ôm quyền. Băng Lung nhẹ nhàng gật đầu.
– Quả nhiên là nhân trung chi long, khí tức sâu thẳm, chẳng trách có thể giết được Khương Hi và Nghiêm Xích Lôi. Việc lần trước, bổn cung thay Du sư muội đa tạ ngươi đã trượng nghĩa xuất thủ. Dương Khai lắc đầu nói:
– Tiểu tử chỉ là tự vệ, Cốc chủ khách khí rồi. Nói xong, hắn nghi hoặc nhìn mỹ phụ phía sau Băng Lung hỏi:
– Vị này là…
– Đây là Đại trưởng lão Băng Tâm Cốc. – Băng Lung giới thiệu. Dương Khai nhướng mày, giờ mới hiểu mỹ phụ phía sau Băng Lung kia không ngờ chính là sư phụ của Tô Nhan. Nhìn từ khí tức của nàng ta, thì người hôm qua quấy nhiễu hắn và Tô Nhan liên lạc tâm linh chính là nàng ta. Chỉ có điều, thành kiến và địch ý của nàng ta đối với hắn dường như rất sâu, chẳng lẽ nàng ta đã biết điều gì? Dương Khai thầm cau mày. Trong lòng nghĩ vậy, hắn lại ôm quyền nói: "Thì ra là Đại trưởng lão, tiểu tử thất kính." Nhiễm Vân Đình hừ lạnh một tiếng, cũng không có ý muốn để tâm tới hắn. Trong mắt Băng Lung lóe lên một tia kinh ngạc, không rõ Đại trưởng lão đây muốn làm gì, liền vội vàng hòa giải:
– Ta và Đại trưởng lão không mời mà tới, xin tiểu huynh đệ đừng lấy làm phiền lòng.
– Cốc chủ nói đùa, đây là Băng Tuyệt Đảo, tiểu tử chẳng qua là khách, không thể chủ động tới chào hỏi đã là tiểu tử sai sót rồi. Trong mắt Băng Lung hiện lên vẻ tán dương. Nàng phát hiện Dương Khai không những tu vi không tệ mà thái độ cũng rất khiêm tốn, điều này hoàn toàn khác biệt với những nhân tài kiệt xuất thế hệ trẻ khác. Những thanh niên tuấn ngạn kia đa số đều mắt cao hơn đỉnh đầu, hành sự khoa trương làm theo ý mình, chỉ mong đem hai chữ "thiên tài" khắc lên trán, hồ đồ không có chút đức tính tốt đẹp kính già yêu trẻ nào. Ấn tượng đầu tiên của Băng Lung đối với Dương Khai cũng không tệ. Mời Băng Lung và Nhiễm Vân Đình ngồi xuống, liền có đệ tử Băng Tâm Cốc tới dâng trà nước. Dương Khai không biết lần này các nàng đến vì chuyện gì, cũng không tùy tiện lên tiếng, chỉ có thể vừa uống trà vừa ngồi đó. Còn Nhiễm Vân Đình, sau khi ngồi xuống liền một mực nhìn chằm chằm Dương Khai, dường như muốn nhìn thấu tâm can hắn, ánh mắt sắc bén đến cực điểm. Cũng may Băng Lung là người hiểu chuyện, thuận miệng hỏi Dương Khai mấy vấn đề không quan trọng, khiến không khí lúc này trở nên hòa hoãn hơn rất nhiều. Sau thời gian chừng một ấm trà, Băng Lung bỗng nhiên nói:
– Dương tiểu huynh đệ không phải võ giả Xích Lan Tinh chứ? Dương Khai trong lòng biết nàng muốn tìm hiểu thông tin về mình, cũng không có ý muốn che giấu, liền gật đầu nói:
– Không phải, tiểu tử không xuất thân từ Xích Lan Tinh.
– Vậy Dương tiểu huynh đệ đến từ đâu?
– Cố thổ của tiểu tử là Thông Huyền Đại Lục.
– Thông Huyền Đại Lục? – Băng Lung nhíu mày, hiển nhiên chưa từng nghe nói đến. Ngược lại, con ngươi phượng của Nhiễm Vân Đình khẽ híp lại, tinh quang trong mắt lóe lên.
Băng Lung chưa từng nghe thấy Thông Huyền Đại Lục, nhưng nàng ta thì đã từng nghe qua. Tô Nhan cũng tới từ Thông Huyền Đại Lục. Tiểu tử này quả nhiên chính là kẻ đã hủy hoại sự trong sạch của Tô Nhan, là tên khốn cản trở Tô Nhan tiến tới võ đạo đỉnh phong. Một luồng sát khí lan tràn, tuy rằng rất nhỏ, nhưng Băng Lung lại cảm nhận được. Nàng nghi ngờ liếc nhìn Nhiễm Vân Đình, thấy Dương Khai dường như không hề phát hiện, nên cũng không vạch trần mà khẽ mỉm cười nói:
– Xem ra là bổn cung kiến thức nông cạn, chưa từng nghe nói tới đại lục này. – Không dám dối gạt tiền bối, cố thổ của ta rất cằn cỗi, không đáng kể gì trong Tinh Vực rộng lớn, tiền bối chưa từng nghe qua cũng là lẽ thường tình.
⚡ Dịch giả AI, chữ nghĩa bay — Thiên Lôi Trúc ở đây hôm nay ⚡