Virtus's Reader
Võ Luyện Đỉnh Phong

Chương 1642: CHƯƠNG 1642: NHIỄM VÂN ĐÌNH BỨC BÁCH

Nhiễm Vân Đình khẽ gật đầu, ánh mắt lạnh nhạt lướt qua Thanh Nhã.

Không rõ có phải vì Dương Khai hay không, nàng chợt nhận ra những đệ tử ngoại đảo có xuất thân từ Thông Huyền Đại Lục này có chút chướng mắt. Khuôn mặt không mấy dễ chịu của Dương Khai chợt lóe lên trong tâm trí nàng, khiến tâm tình Nhiễm Vân Đình càng thêm phiền muộn.

– Các ngươi đang làm gì mà ồn ào ở đây? Không biết Tô Nhan đang bế quan sao? Nhiễm Vân Đình quát khẽ một tiếng.

Hai nữ đệ tử phụ trách trông coi Dương Khai trong mắt lóe lên một tia sợ hãi, đã nhận ra tâm tình Đại Trưởng Lão không tốt liền lập tức nói rõ sự tình.

Nữ đệ tử họ Chu liếc nhìn Thanh Nhã, ủy khuất nói:

– Bẩm Đại Trưởng Lão, vị sư muội này nhất định muốn vào thăm Tô Nhan, chúng đệ tử đã ngăn trở nhưng cô ấy vẫn ở đây nói luôn miệng không chịu lui đi.

– Đại Trưởng Lão minh giám, đều không phải là các đệ tử có ý muốn quấy rầy Tô Nhan, thực sự là có nguyên nhân. Một cô gái khác cũng kêu oan.

Ánh mắt sắc nhọn của Nhiễm Vân Đình rơi trên người Thanh Nhã, lạnh lùng nói:

– Không chịu lui đi, các ngươi không biết ra tay đánh nàng sao? Những năm này tu luyện đều uổng phí hết rồi à?

Lời này vừa thốt ra, Thanh Nhã và những người khác đều ngây người. Dường như họ không ngờ Đại Trưởng Lão lại nói ra lời như vậy. Trong Băng Tâm Cốc, dù giữa các sư tỷ muội có tranh đấu, có hiềm khích, nhưng tuyệt đối không được phép động thủ đánh nhau.

Thế nhưng, ý của Đại Trưởng Lão lại là muốn nàng ra tay đánh Thanh Nhã. Nữ đệ tử họ Chu nhất thời không kịp phản ứng, ngẩn ngơ tại chỗ.

– Còn lo lắng gì? Tai các ngươi điếc rồi sao? Nhiễm Vân Đình lại quát chói tai.

Nữ đệ tử họ Chu giật mình lấy lại tinh thần, biết Đại Trưởng Lão không phải đang nói đùa. Trong lòng đang tức giận vì bị rầy la không có chỗ phát tiết, nghe vậy liền nói:

– Vâng, đệ tử tuân lệnh Đại Trưởng Lão. Vừa dứt lời, nàng liền vận chuyển Thánh Nguyên, tung một chưởng đánh thẳng về phía Thanh Nhã.

– Đại Trưởng Lão… Thanh Nhã kinh hô, nhưng mới kịp thốt ra mấy chữ đã bị một luồng khí bén nhọn đánh trúng ngực. Thân thể mềm mại của nàng bị đánh bay ra ngoài, không thể khống chế lơ lửng giữa không trung, hộc ra một ngụm máu tươi nhuộm đỏ y phục trắng nõn.

Ầm ầm…

Thanh Nhã bay thẳng ra xa mười mấy trượng, đụng vào một bức tường băng rồi mới chật vật rơi xuống đất. Sắc mặt trắng bệch không còn giọt máu, tinh thần đại tỉnh bò dậy, rất lâu đều không thở nổi.

Hiện tại Thanh Nhã chỉ có tu vi Thánh Vương Nhị Tầng Cảnh, trong khi nữ đệ tử họ Chu ra tay đánh nàng lại là Phản Hư Nhất Tầng Cảnh. Sự chênh lệch lớn về cảnh giới tu vi khiến Thanh Nhã căn bản không thể ngăn cản một kích này của đối phương.

Dưới một chưởng này, Thanh Nhã đã bị thương. Đôi mắt đẹp run rẩy kịch liệt, không dám tin nhìn Nhiễm Vân Đình. Dường như còn chưa hoàn hồn, không rõ Đại Trưởng Lão vì sao đột nhiên lại hạ lệnh vô tình như vậy.

– Cút đi! Sau này còn dám đặt chân vào trong đảo, bổn trưởng lão chắc chắn sẽ trục xuất ngươi khỏi Băng Tâm Cốc! Nhiễm Vân Đình không chút lưu tình, lạnh giọng khiển trách.

– Thanh Nhã! Cửa phòng Tô Nhan bỗng mở ra, nàng lộ vẻ mặt lo lắng, thân thể mềm mại lắc lư muốn phóng về phía Thanh Nhã. Vừa rồi nàng tuy rằng nghe thấy Thanh Nhã tranh chấp với mấy cô gái kia, nhưng vì có mệnh lệnh của Nhiễm Vân Đình nên không dám tự tiện lộ diện, chỉ có thể đóng cửa không thấy.

Nhưng giờ này Thanh Nhã không ngờ bị đánh bị thương, nàng cũng không kìm chế được nữa. Hai người cùng đi từ Thông Huyền Đại Lục, cùng bái nhập Băng Tâm Cốc tu luyện, tình như tỷ muội, sao có thể trơ mắt nhìn Thanh Nhã bị đánh? Nhưng không nghĩ tới người vừa mới xuất hiện, Nhiễm Vân Đình thuận tay phất một cái, một cỗ kình phong mãnh liệt đánh tới mặt, trực tiếp ép Tô Nhan quay trở về.

– Ngươi dám bước ra ngoài một bước, ta sẽ giết cô ta! Nhiễm Vân Đình đứng bên ngoài Băng Thất, nhìn dung nhan bi ai thống khổ của Tô Nhan, biểu tình lạnh lùng.

Khuôn mặt Tô Nhan lóe lên một tia sợ hãi, dùng ánh mắt xa lạ nhìn Nhiễm Vân Đình, há miệng thở dốc, cuối cùng không dám sơ suất vọng động, thật lâu mới hít sâu một hơi cắn răng nói:

– Mong rằng Sư Tôn nể tình Thanh Nhã vi phạm lần đầu, đừng trách phạt nàng nữa.

Nhiễm Vân Đình gật đầu:

– Ngươi nghe lời, ta sẽ không làm khó dễ cho cô ta.

Tô Nhan cắn răng, đôi bàn tay trắng ngọc nắm chặt, nhẹ giọng nói:

– Đệ tử nghe lời Sư Tôn.

Nhiễm Vân Đình lúc này mới lộ vẻ hài lòng:

– Như thế là tốt. Ta lần này muốn nói cho ngươi biết, người đó đã tới Băng Tuyết Đảo. Ngươi hãy tự tuyệt tình để bù đắp tâm cảnh sơ hở, hoặc ta sẽ ra tay giúp đỡ.

Thân thể mềm mại của Tô Nhan run lên, vô cùng hoảng sợ nhìn Nhiễm Vân Đình, trong con ngươi xinh đẹp hiện lên ý cầu khẩn, lẩm bẩm nói:

– Sư Tôn…

Tự tuyệt tình, tức là cắt đứt hết thảy nhân duyên giữa nàng và Dương Khai, từ nay về sau coi như người xa lạ. Còn để Sư Tôn ra tay giúp đỡ, kết quả chỉ có một – Dương Khai bị giết. Bất luận là lựa chọn nào, Tô Nhan cũng không thể chấp nhận được, điều đó còn thống khổ hơn cả cái chết.

– Ngoài ra, không có lựa chọn thứ ba. Ta cho ngươi thời gian ba ngày để suy tính, hãy nghĩ cho kỹ rồi trả lời ta.

Đôi mắt đẹp của Tô Nhan trong khoảnh khắc mờ đi, tựa hồ như bị mây đen che phủ, không thấy được một tia ánh sáng nào, khiến nàng cảm thấy run sợ.

Đợi lúc lấy lại tinh thần, Nhiễm Vân Đình đã rời đi, Thanh Nhã cũng không còn đó, mà chỉ có hai sư tỷ muội đồng môn kia hướng về phía mình mỉm cười có chút hả hê. Nụ cười kia làm nàng cảm thấy chói mắt.

Hơn ba mươi năm nay, từ lần đầu sinh ra nàng đã đánh nát gông xiềng trói buộc trên người mình, thoát khỏi nơi này.

Không thể phủ nhận Nhiễm Vân Đình đối với Tô Nhan rất tốt, từ khi cô đưa nàng tới Băng Tâm Cốc liền tận tâm dạy dỗ, tài nguyên trong cốc cũng làm thỏa mãn nàng, tạo cho Tô Nhan môi trường tu luyện tốt đẹp.

Nhưng cùng với việc tận tâm tận lực dạy dỗ Tô Nhan, Nhiễm Vân Đình cũng đem gông xiềng trói buộc lên người nàng. Cô kỳ vọng ở Tô Nhan quá lớn, đặt gánh nặng cho nàng, cô đem toàn bộ hy vọng mình không thể đạt thành đều đặt trên người Tô Nhan.

Tương lai của Băng Tâm Cốc, huyền bí của Hư Vương Cảnh, Tô Nhan không chỉ một lần nghe Nhiễm Vân Đình nhắc tới những thứ này.

Trước kia nàng còn không cảm thấy có gì, Sư Tôn có ra lệnh nàng liền sẽ làm theo, dù sao không có Nhiễm Vân Đình nàng có lẽ vẫn còn vùng vẫy trên Thúy Vi Tinh cùng Thanh Nhã, Thiên Hạo, sao có thể sinh sống không buồn không lo như vậy. Nhưng giờ này Tô Nhan lại cảm thấy mệt mỏi.

Dương Khai xuất hiện làm nàng có đối tượng có thể dựa vào, nàng cũng không muốn gánh vác tương lai của Băng Tâm Cốc, nàng chỉ muốn cùng Dương Khai chung sống, sóng vai hành tẩu thiên hạ, ngao du sơn thủy.

Nàng cho tới bây giờ chưa từng có dã tâm lớn như vậy, yêu cầu của nàng rất đơn giản.

Ngoài cửa, hai sư tỷ muội kia chê cười không e dè, mỗi người một câu, bộ dạng tâm tình như rất vui vẻ. Tô Nhan có chút trái tim băng giá, nàng không nói thêm gì, chỉ là khoanh chân ngồi xuống, phất tay đóng cửa Băng Thất.

*

Tại chỗ lầu các ngoài đảo, Dương Khai đã tìm được nữ đệ tử Băng Tâm Cốc chăm sóc chỗ ở cho mình. Nữ đệ tử này cũng là đệ tử ngoại đảo, tu vi chỉ có Nhập Thánh Nhất Tầng Cảnh, tuổi chừng hai bốn hai lăm, bộ dạng cũng không coi là quá xinh đẹp nhưng cũng thanh tú, cả người lộ ra khí tức trong sạch.

Đệ tử Băng Tuyết Đảo đều tu luyện công pháp băng hệ, cho nên trên người nàng có một cỗ hàn ý nhè nhẹ.

– Cô nương, cô biết Thanh Nhã chứ? Dương Khai nhìn nàng hỏi.

– Thanh Nhã sư tỷ? Ta biết. Cô gái gật đầu đáp, khẽ mỉm cười nói:

– Động Phủ của chúng ta không phải cách nhau rất xa cho nên thường xuyên chạm mặt. Vị sư huynh này cũng biết Thanh Nhã sư tỷ sao?

– Ừ, cô có thể dẫn ta đi gặp cô ấy không?

– Huynh muốn đi gặp Thanh Nhã sư tỷ? Cô gái ngẩn ra nhíu nhíu mày, thần sắc có vẻ chần chừ:

– Chuyện này chỉ sợ là không được đâu.

– Tại sao?

– Trưởng Lão đã lệnh, nói sư huynh ngươi chỉ có thể ở đây nghỉ ngơi, không có lệnh Trưởng Lão không thể tùy ý đi lại. Sư huynh ngươi cũng biết đệ tử Băng Tâm Cốc chúng ta đều là nữ nhi, từ trước tới nay chưa từng có nam nhân đặt chân tới. Nếu huynh đi lại lại nhìn thấy thứ gì đó không nên nhìn… Nói một hồi cô gái đỏ mặt.

– Vậy à… vậy thì thôi. Dương Khai cười thoải mái, cũng không có ý kiên trì, sau đó lại cùng nói chuyện phiếm vài câu với cô gái rồi mới xoay người trở về lầu các.

Thấy Dương Khai không hề ép buộc, nữ đệ tử kia không khỏi thở phào nhẹ nhõm, thầm nghĩ những nam nhân này thực ra cũng dễ đối phó.

Quay trở về lầu các, Dương Khai sắc mặt bình tĩnh, nhìn không ra là vui hay giận, nhưng trong lòng vẫn có chút không thỏa. Như này không phải là bị giam lỏng rồi sao? Hơn nữa, từ sau khi Băng Tâm Cốc Cốc Chủ Băng Lung cùng Đại Trưởng Lão Nhiễm Vân Đình tới thăm đã ba ngày.

Ba ngày này không có người tới đây tìm mình, thậm chí ngay cả Thanh Nhã cũng không lộ diện. Điều này làm cho Dương Khai có chút nghi ngờ. Những người khác không tới thì thôi, Thanh Nhã sao lại không tới?

Nàng biết lần này mình tới Băng Tâm Cốc vì cái gì, nhưng hôm nay không ngờ bị vây ở đây, nửa bước cũng không thể rời đi, đừng nói chi tới đi thăm Tô Nhan. Ba ngày nay Tô Nhan cũng không trao đổi gì với mình.

Dương Khai càng nghĩ càng cảm thấy không ổn, lén lút thả ra Thần Niệm dò xét thấy nữ đệ tử kia vẫn bảo vệ bên ngoài lầu các. Lực lượng Không Gian thoải mái xuất hiện quanh người Dương Khai, ngay sau đó hắn liền biến mất một cách quỷ dị.

Đổi thành người khác nếu muốn lén đi ra ngoài đều e rằng không dễ dàng gì, nhưng đối với một người tu luyện Lực lượng Không Gian như Dương Khai mà nói lại vô cùng thoải mái.

Khi nữ đệ tử kia không hề có phát hiện ra thì hắn đã ẩn núp tại một vị trí cách chừng ba dặm ở bên ngoài. Ngẩng đầu nhìn một tòa Băng Phong cách đó chừng mười mấy dặm, thân hình Dương Khai thoắt cái đã hướng qua bên đó.

Vừa rồi lúc nói chuyện phiếm hắn đã vô tình cố ý tìm hiểu và biết được vị trí Động Phủ của nữ đệ tử kia. Nếu cô ta nói cách Động Phủ của Thanh Nhã không xa, như vậy thì Thanh Nhã cũng ở trên một tòa Băng Phong mới đúng.

Chỉ là không biết cụ thể ở chỗ nào. Không lâu sau Dương Khai liền tới dưới chân Băng Phong, vừa ẩn nặc khí tức của mình vừa ngẩng đầu hướng nhìn lên phía trên. Băng Phong này được tạc ra mấy trăm Động Phủ, nhìn qua đều có vẻ có người ở, Dương Khai âm thầm có chút nhức đầu.

Hắn thả Thần Niệm điều tra, mỗi một Động Phủ đều có cấm chế bảo vệ bên ngoài. Mặc dù với cường độ Thần Niệm của Dương Khai, đột phá những cấm chế bên ngoài Động Phủ của các đệ tử ngoại đảo này không gặp bất kỳ vấn đề gì, nhưng nếu làm như vậy chỉ dẫn tới phiền toái. Hắn chỉ có thể cau mày quan sát, lẳng lặng chờ đợi.

Chính lúc không có đầu mối bỗng nhiên có chừng bốn năm đệ tử Băng Tâm Cốc đi tới bên dưới Băng Phong. Mấy người kia một người cầm đầu có tu vi Phản Hư Nhất Tầng Cảnh, những người khác đều có tu vi Thánh Vương Cảnh. Tu vi tuy không cao lắm nhưng Dương Khai lại cảm thấy trên người mỗi cô gái này dường như đều có chút như có như không. Sự phát hiện này làm hắn nhướng mày.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!