Sắc mặt Dương Khai hơi biến, không dám mạnh mẽ hành động, lập tức thu lại Thế của bản thân.
Nếu Thế bị cưỡng ép phá hủy, sẽ gây tổn hại lớn cho bản thân, việc chữa trị vô cùng phiền toái.
"Lực lượng Trận pháp?" Dương Khai rất nhanh đã hiểu rõ rốt cuộc Nhiễm Vân Đình đã phát sinh biến hóa gì.
Nàng hiển nhiên là mượn uy lực của trận pháp trên Băng Tuyệt Đảo, cho nên mới có thể đạt tới trình độ như vậy.
Ngẫm lại cũng không có gì lạ, Nhiễm Vân Đình có thân phận địa vị không thấp ở Băng Tâm Cốc, xếp hạng chỉ sau Thái Thượng Trưởng Lão cùng Cốc Chủ, đương nhiên có thể điều động được uy lực trận pháp.
"Ha ha ha, Tuyệt Đại Trận của Băng Tâm Cốc ta đứng đầu Xích Lan Tinh, tiểu tử ngươi được chết dưới đại trận này cũng coi như nhắm mắt!"
Nhiễm Vân Đình cười lớn, lệnh bài trong tay vung lên mang theo một luồng ánh sáng, cả người tựa hồ đều dung nhập vào trong hàn băng bốn phía, mờ ảo không dấu vết.
Bốn phía xung quanh nổi lên công kích như đao băng, trùy băng dày đặc như châu chấu tràn qua, che phủ trời đất, ập tới Dương Khai.
Đây chính là uy lực của Băng Tuyệt Đại Trận.
Mặc dù là cường giả Hư Vương Cảnh bị vây hãm trong đó cũng khó có thể an toàn thoát thân.
Trong nháy mắt khi Nhiễm Vân Đình điều động uy lực của đại trận để đối phó với Dương Khai, tất cả cường giả ở Băng Tuyệt Đảo đều phát giác.
Trên đảo, trong Băng Cung của Cốc Chủ, thần sắc Băng Lung biến đổi, ngẩng đầu nhìn lên trời.
"Người nào đang vận dụng uy năng đại trận? Là Đại Trưởng Lão sao?" Thần niệm quét ra, rất nhanh nàng thấy được tình hình chiến đấu ngoài đảo nơi băng phong.
Băng Lung không khỏi kinh hô một tiếng, vội vàng bay khỏi Băng Cung tới chỗ chiến đấu.
Hơn mười vị Trưởng Lão trong đảo cũng đều nhận ra, vội vàng bay về phía này.
Ở một chỗ không người biết tới trên đảo, một cô gái mái tóc bạc trắng đang ngồi khoanh chân bên một hàn đàm.
Nàng thoạt nhìn tuổi không lớn lắm, dường như mới chỉ độ tuổi xuân xanh, nhưng khí tức trên người so với Băng Lung cùng Nhiễm Vân Đình còn mạnh hơn vô số lần.
Cường giả Hư Vương Cảnh.
Nàng chính là Thái Thượng Trưởng Lão Băng Tâm Cốc: Lạc Lê.
Khuôn mặt thiếu nữ tóc bạc trắng ấy mang vẻ đẹp đối lập mạnh mẽ, vô duyên vô cớ khiến người ta cảm thấy kinh diễm.
Giờ phút này nàng dường như đang mượn lực băng hàn của hàn đàm để trị thương, hơi thở phảng phất mùi đàn hương, lúc hít vào thở ra đều mang theo hàn khí.
Sắc mặt Lạc Lê có chút tái nhợt, đây là di chứng để lại từ lần trước nàng luyện công sai lầm.
Trong nháy mắt Băng Tuyệt Đại Trận bị kích hoạt, Lạc Lê cũng có phát giác, nhưng nàng chỉ lạnh lùng liếc qua rồi không để ý nữa.
Với thân phận như nàng, chuyện bên ngoài không cần nàng nhúng tay. Chỉ là đám Trưởng Lão làm càn, tự khắc có Băng Lung giải quyết.
Nhưng đang lúc Lạc Lê tiếp tục trị thương, nét mặt nàng biến sắc, dường như có chút phát hiện, hướng nhìn về một hướng khác.
Sắc mặt ngưng trọng chưa từng có, nàng trầm giọng nói:
"Xích Hỏa, ngươi quả nhiên không nhịn được sao? Lại dám tự tiện xông vào Băng Tuyệt Đảo của ta."
"Đây là... ồ, không trách ngươi lại có nội tình như vậy."
Sau khi đã nhận ra sự tồn tại của một người, sắc mặt Lạc Lê càng thêm ngưng trọng, hồi lâu mới thở dài một tiếng:
"Không biết Băng Tuyệt Đảo có vượt qua được ải khó khăn này không, hy vọng các ngươi đừng quá đáng."
Nói xong, nàng chậm rãi đứng dậy, thân thể nhoáng lên một cái đã biến mất tại chỗ, chỉ để lại một đạo tàn ảnh.
...
"Ngu xuẩn! Nếu ngươi có thể điều động toàn bộ uy lực của Băng Tuyệt Đại Trận thì còn có thể giết ta, nhưng với bản lĩnh thấp kém của ngươi lại dám mượn dùng uy lực đại trận?" Dương Khai quát chói tai, trên người nổi lên hào quang năm màu.
Hào quang năm màu ấy khuấy động khiến người ta không dám nhìn thẳng, một luồng Linh Khí sắc bén chưa từng có bùng phát từ cơ thể hắn.
Dương Khai nắm chặt hư không, một đạo hà quang bỗng nhiên chia lìa từ trong thân thể hắn ngưng tụ tới tay hắn, tạo thành một thanh trường kiếm màu vàng sáng rực rỡ.
Bất Diệt Ngũ Hành Kiếm Khí, Kim Kiếm, chủ về sát phạt!
Kim Kiếm trên tay, sát niệm của hắn như nước thủy triều dâng, sát khí dày đặc kia làm mắt Nhiễm Vân Đình run rẩy kịch liệt. Nàng thét lên, điên cuồng thúc giục Thánh Nguyên rót vào lệnh bài trên tay, với ý đồ dùng uy lực đại trận trấn giết Dương Khai.
Vô số băng nhận, băng trùy hình thành trong không trung, một lần nữa nhanh chóng bắn hướng về phía Dương Khai.
"Được!"
Dương Khai quát lớn, Kim Kiếm trong tay múa động.
Ánh sáng vàng lóa mắt dường như muốn chém phá hư không, mang theo ánh sáng màu vàng rực rỡ, cả Băng Tuyệt Đảo đều ảm đạm thất sắc. Từng đạo kiếm khí vô cùng lợi hại kích bắn ra.
Băng nhận, băng trùy, băng tiến giống như hoa tuyết dưới ánh mặt trời chiếu rọi, nhanh chóng bị trảm phá, tan chảy.
Trong phạm vi mười trượng quanh Dương Khai không thể tới gần.
Tư thái hắn phóng khoáng, tóc đen bay lượn, tựa như Chiến Thần từ thời thượng cổ giáng lâm, tung hoành ngang dọc, hiển lộ vô tận hào khí.
Vô số cô gái trong Băng Tâm Cốc nhìn ngây người, chỉ cảm thấy trong tâm hồn thiếu nữ trào dâng một loại cảm giác không thể ức chế. Loại cảm giác này làm cho các nàng rung động, tâm tình đều đặt trên người hắn, dường như cả thiên địa không còn gì khác ngoại trừ thân ảnh hắn đang sừng sững giữa không trung.
Ở một chỗ trong đảo, Băng Thất của Tô Nhan bỗng nhiên mở ra, nàng lao vọt ra ngoài, ánh mắt đầu tiên đã nhìn thấy thân ảnh quen thuộc đang bao phủ trong ánh sáng vàng cách đó trăm dặm.
"Sư đệ!" Tô Nhan lẩm bẩm gọi.
Thanh âm tuy nhẹ nhưng dường như có thể vượt qua trăm dặm cách trở.
Dương Khai đang huy vũ Kim Kiếm lại quay đầu nhìn hướng qua bên này, nở nụ cười.
Tô Nhan cũng mỉm cười rồi hướng bay nhanh qua bên đó.
Giờ khắc này, mệnh lệnh của Sư Tôn, quy tắc Tông Môn đối với nàng mà nói đã không còn trói buộc. Trong lòng nàng, trong mắt nàng chỉ có người nam nhân vì nàng mà đại náo Băng Tuyệt Đảo.
Chỉ cần có thể gặp lại hắn, được ôm hắn vào lòng, dù chết cũng không hối tiếc.
"Chạy đi đâu?"
"Tô Nhan, ngươi đứng lại đó cho ta!"
Chu Vân Tuyên cùng những nữ đệ tử khác phụ trách trông coi Tô Nhan vốn cũng đang chú ý tới trận chiến đấu ở bên ngoài trăm dặm, nhưng khi lấy lại tinh thần đã hoảng sợ phát hiện Tô Nhan không ngờ đã chạy ra ngoài, liền vội vàng đuổi theo, vừa chạy vừa lớn giọng gọi.
"Tô Nhan, ngươi dám cả gan làm trái lệnh Đại Trưởng Lão, ngươi nhất định sẽ bị trừng phạt!"
"Còn không mau quay lại, hiện giờ quay lại có thể chịu khổ một chút, nếu không không ai có thể bảo vệ cô được đâu!"
Tô Nhan ngoảnh mặt làm ngơ, dường như không nghe thấy, thân hình càng lúc càng xa, rất nhanh đã biến mất trong tầm mắt của hai người Chu Vân Tuyên.
"Xong rồi!"
Sắc mặt Chu Vân Tuyên tái nhợt, lần này dù thế nào hai người bọn họ cũng không gánh nổi tội danh bảo vệ không chu toàn, chỉ sợ Đại Trưởng Lão nhất định muốn trách phạt.
"Con nữ tiện nhân này, thật tức chết!" Cô gái còn lại nghiến răng.
"Trương Sư Tỷ, làm sao bây giờ?"
"Đi theo đi!" Chu Vân Tuyên giậm chân một cái liền tiếp tục đuổi theo.
Tiếng cười ha hả như sấm vang dội cả Băng Tuyệt Đảo.
Dương Khai bị trận pháp bao phủ đang tùy ý tung hoành, kiếm quang bay vụt như dải lụa, hóa giải công kích phá Thế của Nhiễm Vân Đình thành mảnh nhỏ.
Nhiễm Vân Đình thần sắc dữ tợn, đôi mắt toát ra vẻ không dám tin.
Người thanh niên này rốt cuộc yêu nghiệt tới mức nào?
Với tu vi Phản Hư Lưỡng Tầng Cảnh lại có thể áp chế uy lực Băng Tuyệt Đại Trận của mình.
Nàng vốn tưởng mình ở Phản Hư Cảnh đã là số một số hai, không có bao nhiêu cường giả Phản Hư Cảnh có thể chống lại mình, nhưng hôm nay nàng mới hiểu rõ sơn ngoại hữu sơn, nhân ngoại hữu nhân.
Người thanh niên Dương Khai này giờ này đã có thể đạt được trình độ này, nếu để hắn đột phá đến Tam Tầng Cảnh chẳng phải có thể đối kháng với cường giả cấp Hư Vương Cảnh sao? Ý niệm này làm Nhiễm Vân Đình hoảng sợ.
Trong lúc hoảng sợ, nàng cũng càng kiên định ý niệm đánh chết hắn.
Người này không chết thì ngày sau Băng Tâm Cốc chắc chắn sẽ gặp phiền toái lớn.
"Đại Trưởng Lão Băng Tâm Cốc, chẳng qua cũng chỉ có thế!" Dương Khai trầm giọng hét lớn, cũng không coi Nhiễm Vân Đình ra gì. Tay trái cầm kiếm, tay phải sờ trên kiếm vàng khẽ quát:
"Đi!"
Ánh sáng vàng nhoáng lên một cái rồi biến mất, bóng kiếm bén nhọn nháy mắt đã tới trước Nhiễm Vân Đình, muốn xuyên thủng nàng ta.
Dù Nhiễm Vân Đình có thúc giục uy lực Băng Tuyệt Đại Trận đến đâu, cũng không thể ngăn cản ánh sáng vàng này tập kích.
Nhất thời nét mặt nàng xám như tro tàn, ánh mắt dao động.
Tới lúc này nàng mới hiểu được lúc trước Dương Khai cúi người hành lễ với mình không phải bởi vì e ngại, mà là vì muốn thay Tô Nhan giải quyết xong duyên phận với mình.
Duyên phận đã hết, hắn có thể không chút do dự ra tay đánh chết mình.
Hối hận sao? Không hề.
Ánh mắt Nhiễm Vân Đình kiên định, mặc dù là chết nàng cũng sẽ không hối hận vì quyết định của mình.
Tô Nhan là trụ cột của Băng Tâm Cốc trong tương lai, có thể làm Băng Tâm Cốc phát dương quang đại, vượt qua Hỏa Diệu Tông, trở thành thế lực cường đại nhất trên Xích Lan Tinh hay không đều phải xem bản lĩnh của Tô Nhan.
Tự mình có lẽ sẽ chết, nhưng đánh chết Đại Trưởng Lão Băng Tâm Cốc cũng không phải chuyện nhỏ, một khi Thái Thượng Trưởng Lão trách tội, Dương Khai cũng đừng mong còn sống.
Chỉ cần hắn chết thì Tô Nhan có thể chuyên tâm toàn lực tu luyện.
Nàng chắc chắn sẽ tỏa ra hào quang bao phủ cả Tinh Vực, tương lai của nàng nhất định sẽ đứng ở chỗ cao nhất trong Tinh Vực.
Người thanh niên này là gì, mặc dù thiên tài tuyệt thế thế nào đi chăng nữa thì cuối cùng cũng sẽ vẫn bị Tô Nhan bỏ xa.
Tử vong đuổi tới tận nơi, Nhiễm Vân Đình vẫn không nhúc nhích, nhìn Dương Khai mà cười gằn quỷ dị.
Đúng lúc này, uy lực Băng Tuyệt Đại Trận bỗng đột nhiên tăng lên. Vốn là không thể ngăn trở oai của Kim Kiếm, nhưng đại trận lại phát huy tác dụng khó có thể tưởng tượng.
Khí băng hàn nồng đậm hội tụ lại, trở thành một bức tường băng không tì vết trước mặt Nhiễm Vân Đình.
Kim Kiếm đâm vào, phát ra tiếng va chạm ghê người, từng chút từng chút một tới gần Nhiễm Vân Đình.
Tường băng dường như không thể cản trở Kim Kiếm đột nhập.
Nhưng Dương Khai lại quay đầu nhìn lại bên kia.
Bên đó, Cốc Chủ Băng Tâm Cốc Băng Lung chẳng biết đã hiện thân từ lúc nào, trên tay cũng đang cầm một tấm lệnh bài, tương hỗ hô ứng với lệnh bài của Nhiễm Vân Đình, làm tăng uy lực của Băng Tuyệt Đại Trận.
Trên mặt nàng một mảnh ngưng trọng, mồ hôi rịn ra trên trán, thúc giục Thánh Nguyên rót vào trong lệnh bài.
Càng lúc càng có nhiều Trưởng Lão xuất hiện, mỗi người đều kinh hô rối rít xuất ra lệnh bài.
Được nhiều Trưởng Lão Băng Tâm Cốc điều động, uy lực của Băng Tuyệt Đại Trận càng thêm lớn.
Cuối cùng, Kim Kiếm bị cản trở lại, còn cách Nhiễm Vân Đình có ba tấc.
Kim Kiếm vô cùng sắc bén, tựa như xà tâm phun ra, một đạo kiếm khí đâm rách trán Nhiễm Vân Đình, khiến mi tâm nàng rỉ ra một giọt máu tươi chói mắt.
ღ Từng câu chữ, một giấc mơ ღ Thiên Lôi Trúc gửi đến bạn nghe