Chu Vân Tuyên từ trên mặt tuyết bò dậy, tay ôm gò má, gương mặt đờ đẫn, kinh ngạc nhìn Dương Khai.
Cô ta vốn không ngờ rằng, trước mặt Cốc Chủ và rất nhiều Trưởng Lão, Dương Khai lại dám ra tay đánh mình.
– Nói xin lỗi! Dương Khai lạnh lùng nhìn cô ta.
Chu Vân Tuyên thân thể mềm mại run rẩy, trước mặt nhiều sư tỷ sư muội như vậy, bị người ta vũ nhục đến mức này, thân là một vị Phản Hư Cảnh, cô ta sao có thể nhịn được? Sắc mặt đột nhiên vặn vẹo, thất thanh gào thét: – Ngươi dám đánh ta?
Bập…
Lại một tiếng vang nhỏ, Chu Vân Tuyên lại một lần nữa bay ra.
Bên gò má còn lại cũng tê dại.
– Nói xin lỗi! Dương Khai giọng điệu lạnh băng và vô cảm, không có chút tình cảm nào, khiến người ta rợn tóc gáy.
Chu Vân Tuyên lần thứ hai từ mặt đất bò dậy, khuôn mặt hiện lên vẻ kinh hãi, quay đầu lại nhìn Nhiễm Vân Đình, dường như muốn cầu xin nàng chủ trì công đạo cho mình, nhưng chỉ sau một thoáng nhìn, Chu Vân Tuyên chỉ cảm thấy một luồng hàn khí từ bàn chân truyền thẳng đến đỉnh đầu, khiếp sợ đến tột cùng.
Đại Trưởng Lão sắc mặt âm trầm như mặt nước, mặc dù nhìn chằm chằm Dương Khai nhưng không dám nói một chữ.
Các Trưởng Lão khác cũng đều mang biểu tình tương tự, thậm chí đến ngay cả Cốc Chủ cũng nhíu chặt mày.
Không ai vì mình chủ trì công đạo.
Chu Vân Tuyên trong lòng hoảng sợ! Nàng biết, đương nhiên nàng có chỗ sai, không nên ăn nói bừa bãi mắng chửi Tô Nhan như vậy, nhưng chắc chắn cũng có nguyên nhân mà hắn không hề hay biết.
Người thanh niên này khiến mọi người kiêng kỵ vạn phần!
– Nói xin lỗi, hoặc là… chết! Dương Khai buông lời cảnh cáo cuối cùng, sát ý ngập trời lại bùng lên, khóa chặt lấy Chu Vân Tuyên.
Không thể giết chết Nhiễm Vân Đình, khiến hắn vô cùng căm tức, Chu Vân Tuyên này lại đúng lúc đụng phải nòng súng.
Băng Lung cuối cùng cũng mở miệng, nhíu mày nói: – Dương Khai, thôi thế là đủ rồi, đệ tử này mặc dù nói năng lỗ mãng, nhưng ngươi cũng đã trừng phạt rồi, thôi đi.
Chu Vân Tuyên dù sao cũng là đệ tử Băng Tâm Cốc, bị Dương Khai tát hai cái trước mặt mình, đã là giới hạn chịu đựng của Băng Lung, nếu Dương Khai lại tiếp tục hung hăng ép người, Băng Lung cũng không thể khoanh tay đứng nhìn.
Nếu thật làm như vậy, sẽ chỉ làm rét lạnh trái tim các đệ tử.
– Sư đệ, thôi bỏ đi. Tô Nhan cũng vì Chu Vân Tuyên mà cầu tình.
Đối với nàng mà nói, câu mắng chửi kia của Chu Vân Tuyên căn bản không gây tổn hại gì cho nàng, hôm nay Dương Khai cũng đánh cô ta hai bạt tai.
Cũng đã khiến cô ta phải chịu hậu quả.
Nhưng Dương Khai vì mình mà ra mặt, trong lòng Tô Nhan cảm thấy ngọt ngào.
– Nếu sư tỷ đã nói như vậy… ta cũng không muốn đuổi cùng giết tận. Dương Khai sắc mặt dịu đi, nhìn Băng Lung nói: – Bảo nàng ta xin lỗi, ta sẽ bỏ qua!
Băng Lung không nói nên lời, trong lòng vẫn không muốn nhượng bộ, cũng mơ hồ có chút căm tức.
Đúng lúc này.
Thần sắc của các cao tầng Băng Tâm Cốc đều ngưng trọng, nghiêng tai lắng nghe, dường như đang lắng nghe điều gì đó, thần thái chuyên chú, biểu tình biến hóa khôn lường.
Dương Khai nhíu mày, âm thầm thăm dò một luồng thần niệm dao động trong hư không, mờ mịt khó nắm bắt.
Trong lòng lập tức hiểu rõ, chắc hẳn là Thái Thượng Trưởng Lão Băng Tâm Cốc đang nói gì đó với mấy người Băng Lung.
Cũng không tùy tiện quấy rầy mà chỉ yên tĩnh chờ đợi.
Nhóm người Băng Lung sắc mặt lúc âm lúc tình, sau một lát, bọn họ mới nhìn nhau, biểu tình của mỗi người đều trở nên vô cùng ngưng trọng, mơ hồ cảm giác có một loại giông bão sắp nổi lên.
Băng Tâm Cốc dường như đã xảy ra chuyện lớn.
– Nói xin lỗi Tô Nhan, chuyện này đến đây kết thúc! Băng Lung bất ngờ quay sang Chu Vân Tuyên, biểu tình có chút vội vàng, xao động.
Chu Vân Tuyên vẻ mặt ngây ngốc, không ngờ rằng Cốc Chủ lại nghiêng về phía Dương Khai và Tô Nhan, mặc dù trong lòng không yên, nhưng cuối cùng không còn chỗ dựa, chỉ có thể không cam lòng nói: – Tô sư muội, vừa rồi là sư tỷ không đúng, mong sư muội không để bụng.
Nàng cắn răng, trong đôi mắt ẩn chứa oán độc, lóe lên ý điên cuồng.
Giống như là một con rắn độc đang ẩn núp.
Nàng biết, sau này chỉ sợ sẽ trở thành trò cười cho cả Băng Tâm Cốc, trở thành đề tài trà dư tửu hậu của các sư tỷ sư muội! Thể diện của nàng đã bị quét sạch.
– Ngươi quay về đi! Băng Lung vẫy tay với Chu Vân Tuyên, lạnh nhạt ra lệnh.
Chu Vân Tuyên cúi người hành lễ, cất bước rời đi, trước khi đi ánh mắt căm hận nhìn về phía Dương Khai và Tô Nhan, dường như muốn khắc sâu hình dáng của hai người họ vào trong lòng, khắc vào xương cốt.
– Những người khác cũng giải tán đi! Băng Lung khẽ quát.
Các đệ tử Băng Tâm Cốc vội vàng lui ra.
Rất nhanh, trong sân chỉ còn lại các cao tầng của Băng Tâm Cốc và Dương Khai, Tô Nhan, Thanh Nhã đứng ở nơi xa xa, với vẻ mặt lo lắng nhìn chăm chú về phía bên này.
– Dương Khai, ngươi đi theo ta một chuyến! Băng Lung thần sắc phức tạp nhìn Dương Khai.
– Ai muốn gặp ta? Dương Khai mơ hồ có suy đoán.
Băng Lung thở dài một tiếng: – Thái Thượng Trưởng Lão muốn gặp ngươi, không chỉ vậy, Lạc Hải đại nhân Tinh Chủ Thúy Vi Tinh và Xích Hỏa tiền bối của Hỏa Diệu Tông cũng muốn gặp ngươi!
– Lạc Hải đến rồi sao? Dương Khai nheo mắt lại.
– Không sai!
– Nếu ta không đi thì sao?
Dương Khai nhếch mép cười khẩy.
– Chuyện này e rằng không phải ngươi muốn là được, ngươi tự hiểu hậu quả. Băng Lung thở dài nói, – Mặc dù thực lực ngươi rất mạnh, nhưng trước mặt Lạc Hải đại nhân, thực lực như ngươi quả thực không đáng kể gì.
Dương Khai vuốt cằm, gật đầu nói: – Xem ra không đi không được rồi, được thôi, ta đi theo tiền bối một chuyến, cũng đã đến lúc kết thúc ân oán này rồi.
Băng Lung ngạc nhiên, cũng không hỏi nhiều, nhìn Tô Nhan đang tựa sát vào hắn, thở dài nói: – Ta đợi ngươi ở phía trước.
Các Trưởng Lão khác bám sát theo sau, ánh mắt Nhiễm Vân Đình hung ác hiểm độc nhìn chằm chằm Dương Khai, vẻ mặt ngoan độc.
Mặc dù nàng không biết tại sao Lạc Hải đại nhân phải gặp Dương Khai, thậm chí không tiếc mượn sức mạnh Hỏa Diệu Tông để tìm tung tích Dương Khai, nhưng hiện tại xem ra, Lạc Hải đại nhân và tiểu tử này có ân oán không hề nhỏ.
Tiểu tử không biết trời cao đất dày, lại dám trêu chọc Lạc Hải đại nhân! Lần này xem ngươi chết như thế nào, Nhiễm Vân Đình trong lòng oán độc nguyền rủa.
Ngay sau đó, nàng liền nhìn thấy Tô Nhan và Dương Khai tay nắm tay, thấp giọng nói gì đó, một luồng lửa giận không kìm được dâng lên, hận không thể ngay lập tức xông tới tách bọn họ ra.
Vừa nghĩ đến thủ đoạn của Dương Khai, Nhiễm Vân Đình vẫn phải nhịn xuống, hừ lạnh một tiếng, đuổi theo đám người Băng Lung.
– Sư tỷ, nàng ở đây đợi ta, ta đi một lát sẽ trở lại.
– Không, ta đi với ngươi! Tô Nhan lắc đầu, trong đôi mắt đẹp một vẻ kiên định, hiển nhiên là lo lắng Dương Khai xảy ra chuyện ngoài ý muốn, muốn cùng hắn kề vai sát cánh tiến thoái.
– Vậy… được thôi.
Dương Khai cũng không tiếp tục khuyên nhủ, ngẩng đầu nhìn Thanh Nhã.
Thanh Nhã lập tức nói: – Ta đợi các ngươi ở đây! Nàng biết mình không có tư cách can dự chuyện lần này, cho nên rất thức thời mà ở lại.
Thạch Khổi lẳng lặng đứng bên cạnh nàng.
Dương Khai nhẹ gật đầu, cùng Tô Nhan dắt tay nhau rời đi.
Băng Lung đợi ở phía trước không xa, nhìn hai người như thần tiên quyến lữ, thân mật không chút khoảng cách, chân mày không khỏi nhíu chặt, cũng không dây dưa chuyện này thêm nữa, mà là thâm ý sâu sắc nhìn Dương Khai hỏi: – Chuyện đến nước này, ngươi có phải nên thẳng thắn với ta, nói rõ giữa ngươi và Lạc Hải đại nhân rốt cuộc có ân oán gì?
– Tiền bối muốn biết? Dương Khai cười nhẹ một tiếng.
Băng Lung gật đầu.
– Hỏi Lạc Hải đi, nếu hắn nguyện ý nói với ngươi, ngươi tự nhiên sẽ biết.
– Ngươi… Băng Lung tức giận, – Ngươi có phải vẫn chưa rõ tình hình, Lạc Hải đại nhân và Xích Hỏa tiền bối cùng nhau đến Băng Tuyệt Cốc, hơn nữa là chỉ đích danh muốn gặp ngươi, bọn họ nhất định là vì ngươi mà tới, hôm nay có thể bảo vệ ngươi chu toàn, chỉ có Thái Thượng Trưởng Lão Băng Tâm Cốc ta, đã đến lúc này mà ngươi còn che che giấu giấu, ngươi muốn chết phải không?
– Vị tiền bối đó của Băng Tâm Cốc các ngươi, dường như cũng chỉ là Hư Vương Nhất Tầng Cảnh đi? Lạc Hải nếu là thật sự muốn làm gì ta, người đó có thể ngăn cản được sao? Dương Khai bĩu môi.
Băng Lung không thể phản bác được. Hư Vương Cảnh, mỗi lần tấn thăng một cấp nhỏ, thực lực đều biến hóa nghiêng trời lệch đất! Chính vì lẽ đó, Lạc Hải và Xích Hỏa tự ý xông vào Băng Tuyệt Đảo mới không ai có thể trách tội được, họ chỉ đích danh muốn gặp Dương Khai, Lạc Lê mới không thể cự tuyệt.
Nếu không thì, Lạc Lê sao có thể để họ tự ý xông vào Băng Tuyệt Đảo? Nếu chỉ là một mình Xích Hỏa mà nói, Lạc Lê sớm đã đánh hắn quay về rồi.
– Huống hồ, ta và Băng Tâm Cốc không có giao tình gì, cho dù Thái Thượng Trưởng Lão của các người có năng lực đó, tại sao lại muốn bảo vệ ta? Dương Khai cười lạnh.
– Các ngươi muốn biết Lạc Hải rốt cuộc muốn lấy được thứ gì trên người ta đi? Hoặc là muốn từ trên tay Lạc Hải chia một chén canh? Băng Lung ngây người, lập tức cười khổ: – Ngươi nhìn thấu mọi chuyện cũng thật rõ ràng, đã hiểu rõ như vậy, tại sao còn muốn đi gặp hắn? Ta nếu là ngươi, hiện tại đã sớm rời đi rồi!
– Có thể đi đâu?
Dương Khai hừ lạnh, – Ta bị hắn truy đuổi khắp Tinh Vực, khó khăn lắm mới trốn được đến Xích Lan Tinh, bây giờ lại một lần nữa bị hắn phát hiện tung tích, chỉ sợ là chạy không thoát được đâu, ta nói rồi, đã đến lúc cùng hắn kết thúc ân oán này rồi, nếu không sau này suốt ngày bị hắn đuổi theo cũng rất khó chịu, hắn muốn ỷ lớn hiếp nhỏ, vậy phải xem hắn có bản lĩnh đó hay không!
Trong lúc nói chuyện, trên mặt Dương Khai một vẻ ngoan lệ, tinh quang trong mắt lóe lên chói mắt, chẳng những không vì sự cường đại của Lạc Hải mà lùi bước, mà ngược lại còn có vẻ chiến ý dâng trào.
Băng Lung nghẹn họng, trân trối nhìn hắn, thật lâu không nói chuyện, một lúc sau mới lắc đầu nói: – Đồ điên! Với tu vi cảnh giới Phản Hư Lưỡng Tầng Cảnh, lại dám nói ra những lời ngông cuồng như vậy, Băng Lung cảm thấy đầu óc Dương Khai tuyệt đối có chút không bình thường.
Dương Khai ha ha cười to, lơ đễnh.
Tô Nhan từ đầu tới cuối, không nói một lời, chỉ là dựa sát vào Dương Khai, cùng hắn nắm tay, dường như vĩnh viễn không muốn chia lìa, trên mặt mang theo nụ cười thỏa mãn.
Băng Lung không ngừng thở dài, nếu là bình thường, đôi kim đồng ngọc nữ như thế này nhất định là trời đất tác thành, khiến người khác ngưỡng mộ.
Nhưng, Dương Khai bị Lạc Hải để mắt đến, vận mệnh sau này không ai có thể biết được.
Mà Tô Nhan lại là đệ tử quan trọng nhất của Băng Tâm Cốc, nàng đã tu luyện Băng Ngọc Công, nếu không thể chặt đứt mối ràng buộc này, cuối cùng sẽ có một ngày từ trên cao rơi xuống bùn lầy, cuộc sống cuối cùng sẽ vô cùng bi thảm.
Băng Lung lòng nặng trĩu.
Tốc độ ba người rất nhanh, chốc lát đã đến trước một tòa Băng Cung khổng lồ trên đảo.
Băng Cung này dường như được điêu khắc hoàn toàn từ Huyền Băng, trong suốt như ngọc, trắng toát như tuyết, thanh nhã mà không mất đi vẻ đại khí, khiến người khác nhìn mà khiếp sợ.
Trong Băng Cung, ẩn chứa khí tức vô cùng cường đại.
Khi Dương Khai đến trước Băng Cung ngọc trắng này, ba đạo thần niệm gần như trong nháy mắt bao trùm lấy hắn, trong đó có một đạo vô cùng cường đại, hai đạo còn lại căn bản không thể sánh bằng.
Lạc Hải!