– Dương thiếu hiệp, Càn Thiên Lôi Viêm hiện giờ đang ở nơi nào? Lạc Lê lại tò mò hỏi.
Dương Khai đưa tay chỉ vào dung nham phía dưới:
– Trước mắt nó vẫn còn ở bên trong đó, nhưng e rằng chẳng bao lâu nữa sẽ không còn tồn tại.
Thân thể Lạc Lê khẽ chấn động, trong đôi mắt đẹp lộ ra một tia kinh hãi.
Sự hung hãn của Càn Thiên Lôi Viêm bà ta đương nhiên biết rõ.
Nhưng nghe ý tứ trong lời nói của Dương Khai, hắn lại có thủ đoạn diệt trừ ngọn lửa mang khí thế hung ác đó, điều này đích thực vượt ngoài dự liệu của Lạc Lê.
Bà ta từng nghĩ, Dương Khai có thể có bản lĩnh kiềm chế Càn Thiên Lôi Viêm, để bà ta có thể tự do hành động đối phó Hỏa Diệu Tông.
Cho nên sau khi xử lý xong chuyện bên Hỏa Diệu Tông, bà ta lập tức đến đây, chuẩn bị trợ giúp Dương Khai một tay.
Không ngờ tới, căn bản nơi này không có việc gì đến lượt mình.
– Thủ đoạn của Dương thiếu hiệp thông thiên, bổn cung bội phục.
Lạc Lê thành tâm bái phục, mặc dù để bà ta ra tay, cũng không nắm chắc diệt trừ ngọn lửa hung ác đó, nhưng Dương Khai lại có bản lĩnh này.
– Tiền bối quá khen.
– Nếu nơi đây không còn chuyện gì nữa, bổn cung sẽ không ở lại. Thiếu hiệp nếu khi nào rảnh rỗi, xin hãy tới Băng Tâm Cốc của ta làm khách. Toàn bộ trên dưới Băng Tâm Cốc nhất định hoan nghênh.
– Có cơ hội sẽ đến.
Dương Khai không cam đoan.
Lạc Lê hành sự cũng không chần chừ, nhanh chóng rời đi.
Sau khi Lạc Lê đi rồi, lại có một người bay vụt xuống từ trên miệng núi lửa, mang theo một luồng khí tức băng hàn mát lạnh, đi tới ngồi xuống bên cạnh Dương Khai.
Là Tô Nhan.
Dương Khai quay đầu, đưa tay bắt lấy một bàn tay nhỏ của nàng, cầm trong lòng bàn tay, nhẹ nhàng vuốt ve.
Tô Nhan không lên tiếng, trên mặt chỉ mang nụ cười điềm tĩnh, nhìn dung nham sôi sùng sục phía trước, đầu tựa vào trên vai Dương Khai, trên mặt một mảnh thần sắc thỏa mãn.
Hai sư tỷ đệ dường như cho tới giờ khắc này mới có thời gian thật sự tận hưởng sự gắn bó ấm áp.
– Sư đệ, chúng ta kế tiếp sẽ đi đâu? Hồi lâu, Tô Nhan lên tiếng hỏi.
– Đi U Ám Tinh.
– U Ám Tinh? Đó là nơi nào?
– U Ám Tinh à, đó là một nơi khá xa, nhưng lại tốt hơn nhiều so với Thông Huyền đại lục hiện tại. Mặc dù nó có một loại pháp tắc thiên địa kỳ lạ áp chế, nhưng lại rất thích hợp cho người của Thông Huyền đại lục phát triển. Chúng ta ở bên đó có một Lăng Tiêu Tông, chiếm giữ bảo địa...
Dương Khai lần lượt miêu tả đủ loại tốt đẹp của U Ám Tinh, Tô Nhan không khỏi dâng lên lòng mong mỏi.
Tinh Vực mờ mịt, lãnh thổ vô hạn, đi nơi nào cũng không sao cả, chỉ cần có tên nam nhân bên cạnh này bầu bạn, dù là chân trời góc biển, cũng là nhà của mình.
Giờ khắc này, Tô Nhan chưa bao giờ thỏa mãn đến thế.
Con chim lửa cùng Càn Thiên Lôi Viêm tranh đấu dường như kéo dài rất lâu.
Dương Khai cùng Tô Nhan chờ nửa tháng ở chỗ miệng núi lửa, tranh đấu phía dưới vẫn chưa phân định thắng bại.
Nhưng thật ra Băng Lung tới một chuyến, giao cho Dương Khai rất nhiều nhẫn không gian.
Bên trong những nhẫn không gian đó đều chứa tài phú vốn thuộc về Hỏa Diệu Tông.
Khoáng vật trân quý, dược liệu, bí bảo thành phẩm, đan dược, còn có võ điển bí tịch, hàng ức Thánh Tinh, nhiều không kể xiết.
Băng Tâm Cốc lần này nhờ có Dương Khai mới một lần diệt trừ Hỏa Diệu Tông.
Những tài phú mà họ đoạt được từ tổng đàn Hỏa Diệu Tông đương nhiên không dám độc chiếm, sau khi lấy được chỉ thị của Lạc Lê, Băng Lung tự mình phân tài phú khổng lồ thành hai phần khiến người ta kinh ngạc, Băng Tâm Cốc chiếm một phần, Dương Khai độc chiếm một phần khác! Băng Tâm Cốc làm vậy là để hàn gắn mối quan hệ.
Trong lòng Dương Khai hiểu rõ, dĩ nhiên sẽ không cự tuyệt, sảng khoái thu xuống những nhẫn không gian đó.
Lúc này hắn mang mấy chục ngàn người đi tới U Ám Tinh, đang là lúc cần đại lượng vật tư tu luyện.
Khoản tài phú này của Hỏa Diệu Tông, đủ cho người của Thông Huyền đại lục dùng trong mười mấy hai mươi năm mà không cần lo lắng.
Dương Khai tuy rằng chưa rời khỏi miệng núi lửa, nhưng cũng có thể cảm nhận được động tĩnh của những người Băng Tâm Cốc.
Sau khi Hỏa Diệu Tông bị diệt trừ, dãy núi Hỏa Diệu này đã trở thành đất vô chủ.
Mà các tu luyện giả Băng Tâm Cốc chính là công pháp hệ băng, hiển nhiên không thích hợp ở chỗ này thiết lập phân đà.
Thế nhưng các nàng có không ít tông môn lệ thuộc, mấy ngày nay đã có một vài di chuyển đến dãy núi Hỏa Diệu, lại chiếm cứ khối bảo địa phong thủy này.
Những điều này không liên quan với Dương Khai, đối với Xích Lan Tinh mà nói, hắn chung quy chỉ là một khách qua đường.
Trong những ngày chờ đợi, hắn cùng Tô Nhan không giấu giếm nhau điều gì.
Họ trò chuyện những gì đã xảy ra trong hơn ba mươi năm qua.
Mỗi một chuyện nhỏ cũng có thể làm cho đối phương nghe say sưa.
Khi thì ngồi tu luyện.
Hai người phát hiện, khi bọn họ cùng nhau tu luyện, tốc độ tu luyện nhanh hơn gấp mười lần so với khi tu luyện một mình.
Giữa Thánh Nguyên giao hòa dung hợp vào nhau, như nước chảy, cuồn cuộn đổ về sông lớn vậy, điên cuồng hấp thu linh khí từ trong thiên địa phụ cận, rót vào cơ thể.
Thời gian thoáng một cái, lại là nửa tháng sau.
Hai người đang tu luyện như có cảm ứng, đồng thời mở mắt, nhìn lại phía bên dưới.
Phía dưới, vốn dĩ dung nham sôi trào gầm thét lại có xu hướng ổn định, hơn nữa nhiệt độ kinh khủng xung quanh cũng giảm xuống rõ rệt.
Dung nham như chất lỏng cũng có dấu hiệu đông đặc lại.
Phảng phất có thứ gì, hấp thu gần hết nhiệt lượng bên trong miệng núi lửa.
Mắt Dương Khai sáng bừng, trong lòng mơ hồ có suy đoán, dâng lên cảm giác mong đợi gấp bội.
Nửa ngày sau, tình huống càng thêm rõ ràng, nhiệt độ chỗ miệng núi lửa lại hạ xuống mức bình thường.
Cho dù là một người bình thường chưa tu luyện qua, cũng sẽ không cảm thấy quá khó chịu.
Dung nham sôi sùng sục trước mặt đã đông đặc một nửa.
Có một luồng khí tức đang dâng lên từ chỗ sâu phía dưới.
Khí tức đó khiến Dương Khai cảm nhận được sự quen thuộc, khóe miệng hắn lộ ra nụ cười.
Vút...
Một đạo hồng quang phóng vút lên từ phía dưới, con chim lửa thân dài chừng ba trượng bỗng nhiên trôi lơ lửng giữa không trung.
Toàn thân rực rỡ ánh sáng đỏ chói mắt, mà trên thân nó, còn có sấm sét màu tím lóe lên, tản ra khí tức hủy diệt bá đạo.
Chân mày Dương Khai khẽ giật giật, kinh ngạc nhìn con chim lửa rực rỡ xuất hiện, cảm nhận được khí tức cường đại trong cơ thể nó, âm thầm kinh hãi.
Con chim lửa không thể nghi ngờ đã thành công nuốt chửng Càn Thiên Lôi Viêm, đạt được sự tiến hóa về linh hồn.
Mà sau khi tiến hóa con chim lửa thật sự không thể so sánh với trước đây, sức mạnh của nó đâu chỉ tăng gấp mười lần? Dương Khai cảm nhận được từ trên người con chim lửa có áp lực chỉ Hư Vương Cảnh mới có thể mang lại.
Con chim lửa lúc này có thể sánh ngang Hư Vương Cảnh sao? Sắc mặt Dương Khai vui mừng.
– Lệ...
Con chim lửa ngẩng cao đầu, tiếng kêu to rõ ràng vang lên, tâm trạng có vẻ rất phấn chấn.
Ngay sau đó nó thân hình xoay tròn một vòng, hai cánh thu lại, cả hình thể cũng trong thời gian cực ngắn đã xảy ra biến hóa long trời lở đất.
Một thân hình nóng bỏng.
Một mỹ nữ với mái tóc đỏ rực bay phấp phới bỗng nhiên xuất hiện trước mặt Dương Khai.
Trong khoảnh khắc đó Dương Khai trợn tròn mắt, há hốc mồm! Hắn dõi mắt nhìn tới, mỹ nữ xuất hiện trước mặt quả thực đẹp đến không thể tưởng tượng nổi.
Trên khuôn mặt tinh xảo với ngũ quan như được tạo hóa, không có chút nào tỳ vết, chân mày lá liễu thon dài.
Cái mũi thanh tú thẳng tắp vừa vặn, đôi môi đỏ mọng mềm mại, mỏng manh, lấp lánh như hồng ngọc, khiến cho người ta mơ mộng vô hạn.
Thân hình của nàng cực kỳ nóng bỏng, bộ ngực căng tròn đầy đặn, vòng eo mảnh khảnh.
Hai đùi đẹp thẳng tắp thon dài.
Mấu chốt nhất chính là, quần áo của nàng cũng cực kỳ gợi cảm.
Một thân áo giáp màu lửa đỏ, chỉ che phủ bộ ngực đầy đặn và phần đùi đến vị trí nhạy cảm ở bụng.
Xương quai xanh mê người, bụng bằng phẳng, cái rốn tinh xảo lộ ra trong không khí, hai cái đùi đẹp từ giữa đùi trở xuống lộ ra một mảng trắng như tuyết, gót ngọc khẽ đạp hư không, dường như giẫm lên tâm hồn người khác.
Dương Khai bỗng nhiên cảm giác có chút choáng váng.
Tô Nhan cũng kinh ngạc dùng tay nhỏ che miệng lại, ngay sau đó như chợt nhớ ra điều gì đó, mỉm cười xinh đẹp nhìn Dương Khai, ánh mắt kia thâm ý sâu sắc.
– Ngươi... ngươi... ngươi sao lại biến thành thế này? Tay của Dương Khai chỉ vào con chim lửa sau khi nó tiến hóa, lời nói lắp bắp.
– Bái kiến chủ nhân! Con chim lửa bỗng nhiên dịu dàng hành lễ về phía Dương Khai, nói năng rõ ràng.
Thanh âm của nàng rất trong trẻo nhưng lạnh lẽo, căn bản không có sự nhiệt tình tựa như thân hình nóng bỏng kia, cùng với vẻ mặt lạnh nhạt của nàng.
Hơn nữa, trong thanh âm của nàng ẩn chứa một loại khí tức hủy diệt và sát phạt.
Điều đó cũng giống như hai tròng mắt đỏ sậm rực cháy như ngọn lửa của nàng.
Xuyên thấu qua hai tròng mắt của nàng nhìn lại, Dương Khai thậm chí có thể thấy được một mảnh thế giới kỳ dị thiêu đốt hừng hực, đó là thiên địa nóng rực dường như có thể thiêu đốt thần hồn người khác.
– Ngươi... có thể nói rồi sao? Dương Khai càng khiếp sợ, khóe miệng há hốc.
Con chim lửa gật đầu, suy tư một chút, lúc này mới lên tiếng nói:
– Sau khi dung hợp kẻ kia, ta đã có thể nói chuyện. Sao thế, chủ nhân không thích hình dáng này của ta sao?
– Ta phải thích sao? Chân mày Dương Khai khẽ giật giật, khóe mắt dư quang thoáng nhìn Tô Nhan đang hứng thú nhìn mình, không khỏi có chút chột dạ.
– Phải. Ta đi theo chủ nhân nhiều năm, cảm thấy chủ nhân có sở thích về phương diện này, cho nên...
– Im miệng! Dương Khai giận dữ, hít sâu một hơi, quay đầu nhìn về phía Tô Nhan, nghiêm túc nói:
– Đây là vu khống, đây là phỉ báng, sư tỷ nàng nhất định đừng tin là thật.
Tô Nhan cười tươi xinh đẹp, chân thành nói:
– Ta đương nhiên tin sư đệ.
– Vậy... là ta sai.
Con chim lửa nghiêm túc suy nghĩ một lát, thành khẩn nhận sai, sau khi nói xong, lại nghiêm nghị hành lễ về phía Tô Nhan:
– Bái kiến chủ mẫu.
Con bé này thật có nhãn lực! Dương Khai nhìn con chim lửa với ánh mắt tán dương.
Tô Nhan hé miệng nở nụ cười, đi ra phía trước, kéo tay con chim lửa nói:
– Không cần khách khí như vậy, ta xem ngươi huyễn hóa ra hình dáng này cũng không lớn tuổi lắm, sau này chúng ta cứ xưng hô tỷ muội với nhau. Ừ, ngươi đi theo sư đệ đã nhiều năm như vậy, chắc hẳn rất rõ những gì hắn đã làm trong những năm qua, có thời gian chúng ta tâm sự thật kỹ.
– Chủ nhân có lẽ không mong muốn ta tiết lộ chuyện riêng tư của ngài, nhất là với một vài nữ nhân khác.
Con chim lửa cau mày đáp, bộ dáng có chút bất đắc dĩ.
Mặt Dương Khai đen như đáy nồi.
Hắn chợt phát hiện, mình vẫn thích con chim lửa chỉ biết tuân lệnh phục tùng như trước kia, không chủ động suy nghĩ và nói chuyện.
Lúc này linh trí của con chim lửa tiến bộ nhanh chóng, thực lực tăng vọt, nhưng tại sao mình luôn có một loại cảm giác mất đi thứ gì đó?
– Đúng rồi sư đệ, nàng lúc này đã có thân người, có phải nên có tên hay không?
Tô Nhan cũng không có ý tứ đào sâu vấn đề nhỏ đó, bỗng nhiên lên tiếng hỏi.
Dương Khai lắc đầu, nhìn về con chim lửa hỏi:
– Ngươi hy vọng có tên gì? Trong tròng mắt của con chim lửa lóe lên một tia ánh sáng kỳ dị, trầm giọng đáp:
– Xin chủ nhân ban tên cho! Tên chỉ là một danh hiệu, chỉ có kết hợp với họ, mới có thể xem là một sinh linh chân chính!
– Vậy thì gọi là Lưu Viêm. Dương Khai cũng không suy tư nhiều.