Đứa trẻ bị mang lên chỉ khoảng hai ba tuổi, bụ bẫm trắng trẻo, phấn điêu ngọc trác, trông vô cùng đáng yêu.
Nhưng bị đối xử thô bạo như vậy, đứa bé hiển nhiên khóc lớn, gào thét, tay chân múa may giữa không trung.
Trong đám người vây xem phía dưới, có một nam nhân tuổi chừng ba mươi.
Nghe tiếng khóc thê lương của đứa trẻ, thân thể hắn bỗng chấn động, ánh mắt run rẩy nhìn đứa bé, thét lên đau đớn:
– Con ơi!
Đứa bé ba tuổi ấy bất ngờ chính là cốt nhục của hắn. Mấy ngày trước, con hắn không hiểu sao mất tích khỏi nhà, hắn không biết bị ai bắt cóc.
Cho đến hôm nay, hắn mới hiểu ra, kẻ bắt cóc cốt nhục ruột thịt của mình chính là người của Ảnh Nguyệt Điện.
Nói như vậy, lời đồn đãi là thật ư? Trong khoảng thời gian này, rất nhiều đứa trẻ dưới năm tuổi, cùng các thiếu nữ trẻ dung mạo xinh đẹp trong Thiên Vận Thành đã ly kỳ mất tích.
Người nhà của bọn họ đều tìm kiếm khắp nơi, đáng tiếc không thu hoạch được gì.
Mọi người từ đó đều đang suy đoán có phải là tay chân của Ảnh Nguyệt Điện hay không? Dù sao ở cái chỗ như thế này mà có thể làm như vậy, có thực lực làm như vậy, cũng chỉ có Ảnh Nguyệt Điện mà thôi.
Nhưng suy đoán vẫn thuộc về suy đoán, dù sao không có chứng cớ.
Hơn nữa giờ này Ảnh Nguyệt Điện cũng không phải Ảnh Nguyệt Điện của trước kia, bọn họ căn bản không dám đi chất vấn, chỉ có thể ngậm bồ hòn làm ngọt, nén giận, yên lặng chảy nước mắt.
Giờ phút này, con của mình chợt xuất hiện ở trước mắt, trung niên nam tử kia đương nhiên kích động vô cùng, vội vàng chạy đi về phía trước.
Tu vi của hắn không cao, chỉ có Siêu Phàm tam tầng cảnh mà thôi, ngay cả Nhập Thánh cũng không thể đạt tới.
Ngày thường, hắn tuyệt đối không dám làm càn trước mặt những cường giả Ảnh Nguyệt Điện, nhưng vì thương con nóng lòng, giờ phút này hắn bất chấp tất cả.
Thân hình chợt tung lên, lập tức bạt không bay thẳng về phía đài cao.
– Càn rỡ!
Một tiếng quát chói tai truyền đến, một đạo lưu quang lóe lên.
Trung niên nam tử đang giữa không trung kêu lên một tiếng đau đớn, nơi ngực xuất hiện một lỗ thủng đẫm máu.
Khi hắn rơi xuống đất, đã nghiễm nhiên trở thành một tử thi lạnh lẽo.
Một trận tiếng vang ồ lên, đám người vây xem không khỏi trong lòng run sợ, mắt lộ ra vẻ hoảng sợ.
– Trước mặt Phương đại nhân, cũng dám càn rỡ như vậy, còn kẻ nào to gan dám mạo phạm, giết không tha!
Võ giả xuất thủ trước đó quát chói tai.
Vẻ mặt của các cư dân ở Thiên Vận Thành bi phẫn, giận mà không dám nói gì.
Lúc này, đứa trẻ ba tuổi đã được đưa đến trước mặt thiếu niên họ Phương.
Thiếu niên nhìn đứa trẻ từ trên xuống dưới, mặt lộ vẻ hài lòng, nhẹ nhàng phất tay.
Lập tức có một cô gái ăn mặc theo kiểu thiếu phụ, trang điểm diêm dúa bước ra từ sau lưng hắn, vòng eo uốn éo như rắn nước, khóe miệng nhếch lên nụ cười lạnh lẽo mà quyến rũ.
– Các ngươi muốn làm gì?
Phí Chi Đồ bỗng nhiên lên tiếng.
Ông ta đứng trên đài cao, tuy không thể vận dụng lực lượng bản thân, nhưng ánh mắt vẫn sắc bén nhìn thẳng tên thiếu niên kia.
Thiếu niên bĩu môi, không đáp lời, hiển nhiên cho rằng Phí Chi Đồ bị giam cầm như vậy căn bản không có tư cách đối thoại với mình.
Ngược lại, tên phản đồ cao tầng của Ảnh Nguyệt Điện cười hắc hắc:
– Phí sư huynh, ngươi bớt lời đi, lẳng lặng hưởng thụ thời gian cuối cùng của sinh mệnh cũng không tệ.
Châm chọc khiêu khích một phen, người nọ không để ý tới Phí Chi Đồ nữa.
Mà thiếu phụ kia lại đi tới trước mặt đứa trẻ, đưa tay bắt lấy cổ tay tròn trịa của nó, đưa đầu lưỡi đỏ thắm liếm môi một cái, trông cực kỳ mê người. Nàng khẽ hé đôi môi đỏ mọng, cười duyên nói:
– Huyết thực rất non, thiếp nghĩ đại nhân nhất định sẽ hài lòng.
– Động thủ đi.
Thiếu niên họ Phương không tỏ rõ ý kiến.
Thiếu phụ "dạ" một tiếng, cổ tay lộn một cái, bỗng nhiên xuất hiện một thanh chủy thủ hàn quang rạng rỡ.
Ả nhẹ nhàng cắt một nhát trên cổ tay đứa bé, máu tươi đỏ sẫm lập tức chảy ra từ miệng vết thương.
Tay kia của thiếu phụ xuất hiện một cái chén vàng ngọc lưu ly, đặt dưới cổ tay đứa bé, hứng lấy máu tươi đang chảy.
Tí tách...
Tí tách...
Thanh âm máu tươi rơi xuống cùng tiếng gào khóc thê lương của đứa trẻ dẫn động tim của mỗi người.
Đám người vây xem không khỏi lòng đầy căm phẫn, ánh mắt phun lửa.
– Các ngươi táng tận lương tâm! Các ngươi không chết tử tế được!
Phí Chi Đồ rống to, vùng vẫy muốn xông qua cứu đứa bé.
Nhưng ông ta chưa đi được hai bước, liền bị một võ giả trên đài cao đánh ngã xuống đất, lại bị đạp mạnh mấy cước.
Thiếu niên họ Phương lạnh lùng liếc Phí Chi Đồ một cái, cười gằn nói:
– Bại tướng dưới tay có tư cách gì nói chuyện với ta? Bất quá ngươi yên tâm, đây chỉ là bắt đầu sinh mạng của ngươi thôi, sau khi chém xuống đầu của ngươi, bổn tọa sẽ cho ngươi sinh mạng mới!
Lời nói này khó hiểu, rất nhiều người đều nghe không rõ, nhưng Phí Chi Đồ nghe tới lại giống như âm thanh của ác ma.
Ông ta dù té xuống đất, vẫn ngẩng đầu gào thét:
– Phương Phong Kỳ, lão tử cho dù chết cũng sẽ không tha ngươi!
Thiếu niên cười nhạo:
– Chờ ngươi thành một thành viên của Thi Linh tộc ta đây, cũng sẽ không nghĩ như vậy. Đến lúc đó ngươi sẽ có tư cách hưởng dụng huyết thực như thế!
Gã vừa nói, vừa nhận lấy cái chén vàng ngọc lưu ly đầy đủ huyết thực từ tay thiếu phụ, đặt dưới lỗ mũi khẽ ngửi.
Trên mặt gã lộ ra thần sắc say sưa, ngay sau đó ngửa đầu, uống một hơi cạn sạch chén máu tươi ấm nóng kia.
Đám người vây xem không khỏi kinh hãi.
Vô số ánh mắt kinh ngạc nhìn vết máu tươi bên khóe miệng của Phương Phong Kỳ, mỗi người đều như bị sét đánh, thân thể cứng đờ tại chỗ.
Người này... không ngờ dùng máu tươi để uống? Còn nữa, Thi Linh tộc trong miệng gã rốt cuộc là sinh linh cổ quái gì?
Một màn trước mắt vượt quá tưởng tượng của bọn họ, thời khắc này Phương Phong Kỳ, trong mắt mọi người không thể nghi ngờ chính là hóa thân của một tên ác ma, căn nguyên của tội ác, rất nhiều người ngay cả dũng khí nhìn gã một cái cũng không có.
Thân thể của Phí Chi Đồ run rẩy, trong mắt phun ra cừu hận khắc cốt minh tâm, chặt chẽ nhìn chằm chằm Phương Phong Kỳ, dường như muốn bầm thây vạn đoạn tên này.
– Mùi vị không tệ!
Phương Phong Kỳ đưa tay xoa xoa máu tươi bên khóe miệng của mình.
Thiếu phụ ăn mặc lộng lẫy đó lại quỳ xuống trước mặt gã, đưa ra cái lưỡi đỏ thắm, liếm sạch máu tươi trên ngón tay gã.
Trong cổ họng còn truyền ra tiếng rên rỉ khiêu khích lòng người khác thường.
Còn đứa bé bị lấy đi một chén máu tươi, thần sắc lúc này đã uể oải, không còn khí lực kêu khóc.
Khuôn mặt nhỏ nhắn trắng bệch, bị võ giả Thánh Vương Cảnh mang đi xuống.
Tuy không nguy hiểm đến tính mạng, nhưng với tuổi lên ba mà gặp kiếp nạn này, nhất định sẽ trở thành bóng ma tâm linh, có lẽ sẽ theo nó đến suốt cuộc đời không thể phai mờ.
– Được rồi, canh giờ đã đến, Phí Chi Đồ, chuẩn bị nghênh tiếp cuộc sống mới của ngươi đi. Đây chính là đãi ngộ đặc biệt của giáo chủ dành cho ngươi, ngươi nhất định phải cảm ân đái đức!
Phương Phong Kỳ đứng dậy.
Sau khi gã uống một chén máu tươi, sắc mặt vốn trắng bệch của gã nổi lên một tia đỏ ửng bất thường, tản ra khí tức cực kỳ cường đại.
Phí Chi Đồ cười ha ha:
– Phí Chi Đồ ta đây thề, ngày sau mặc dù trở thành ác quỷ, cũng phải đuổi tận giết tuyệt bọn súc sinh các ngươi. Các ngươi nhớ kỹ cho lão tử!
Ánh mắt ông ta nhất nhất quét qua nhóm phản đồ của Ảnh Nguyệt Điện, phàm là người bị ông ta nhìn trúng, không khỏi trong lòng run sợ, sắc mặt khó coi.
– Nói rất đúng!
Một thanh âm ấm áp đầy phẫn nộ bỗng nhiên truyền đến từ trong hư không, cực kỳ đột ngột.
– Người nào?
Sắc mặt của Phương Phong Kỳ đại biến, vội vàng nhìn về phía bầu trời.
Bản năng gã có một loại cảm giác xấu. Người đến thực lực dường như cực cao, không ngờ xâm nhập dưới mí mắt của mình mà không bị phát hiện.
Bản thân gã đã là cường giả Phản Hư tam tầng cảnh, có thể không bị gã phát hiện, nói rõ thực lực của người đến chỉ sợ đã đạt tới tam tầng cảnh điên phong.
– Đây là...
Phí Chi Đồ sửng sốt một thoáng, nhưng rất nhanh ông ta liền cười toe toét như điên.
Ông ta đã nghe ra, người nói chuyện chính là Tiền Thông!
Trong hư không, bóng người nhoáng lên một cái, Tiền Thông hiện thân.
– Đại trưởng lão!
Những phản đồ của Ảnh Nguyệt Điện rối rít mặt lộ vẻ sợ hãi, hoảng sợ kêu lên.
– Các ngươi rất giỏi, trong mắt còn có Đại trưởng lão ta đây sao?
Tiền Thông nhàn nhạt quét xuống phía dưới.
Những phản đồ đó chỉ cảm thấy có một ngọn núi lớn đè xuống từ bầu trời, khiến bọn họ gần như không thể thở dốc.
Hai đạo lưu quang nhanh chóng chạy tới, chính là hai người Ngụy Cổ Xương cùng Đổng Huyên Nhi theo sát phía sau Tiền Thông.
Bọn họ liếc mắt liền thấy Phí Chi Đồ với bộ dáng chật vật, lập tức la lên:
– Phí sư thúc!
– Xương nhi, Huyên Nhi!
Phí Chi Đồ nhìn hai nhân tài mới xuất hiện của Ảnh Nguyệt Điện, nặng nề thở phào.
Trong khoảng thời gian này ông ta không cách nào liên lạc với Ngụy Cổ Xương cùng Đổng Huyên Nhi, cũng không biết tình cảnh của bọn họ ra sao.
Giờ thấy bọn họ không bị thương chút nào, đương nhiên là đặt xuống tảng đá lớn trong lòng.
– Cứu Phí sư thúc của các ngươi ra đi.
Tiền Thông phân phó một tiếng.
– Dạ!
Ngụy Cổ Xương cùng Đổng Huyên Nhi vội vàng đi xuống, đi tới trên đài cao.
Võ giả phụ trách trông coi Phí Chi Đồ nhất thời có chút tay chân luống cuống, không biết nên ứng phó thế nào.
Đang lúc tên này rối loạn, Ngụy Cổ Xương lại một cước đạp bay y:
– Cút ngay!
– Ngụy Cổ Xương to gan, trước mặt Phương đại nhân cũng dám càn rỡ như vậy!
Lập tức có người cao giọng khiển trách.
Ngụy Cổ Xương cười lạnh một tiếng, một bên bảo vệ Đổng Huyên Nhi mở trói cho Phí Chi Đồ, một bên miệt thị kẻ kêu gọi:
– Viên Khải, uổng công Ngụy Cổ Xương ta thường ngày kính trọng ngươi, nhưng không ngờ ngươi lại sợ chết đến thế. Chẳng những sa vào làm tay sai của địch nhân, trái lại còn hãm hại Phí sư thúc. Tốt, rất tốt, hôm nay chính là ngày chết của ngươi!
Võ giả được gọi là Viên Khải bị Ngụy Cổ Xương nói sắc mặt lúc xanh lúc đỏ, cãi lại:
– Tên nghiệt súc nhà ngươi biết cái gì? Chớ có hồ ngôn loạn ngữ.
Ngụy Cổ Xương dường như còn muốn nói điều gì, Tiền Thông lại nhàn nhạt nói:
– Không cần nhiều lời với bọn họ, không có gì đáng nói cùng người chết.
Viên Khải nổi giận, đột nhiên thấy Tiền Thông nâng tay lên một vật, cẩn thận quan sát một chút, sắc mặt đại biến:
– Điện chủ?
Y mãi đến lúc này mới phát hiện, vật mà Tiền Thông nâng tay lên lại là Tạ Thầm!
Tạ Thầm không có hai tay hai chân! Hơn nữa lão ta vẫn chưa chết, nhưng biểu lộ đau đớn, như bị vạn kiến phệ tâm, trông cực kỳ thảm thiết.
Nghe y vừa nói như vậy, những người khác cũng rốt cuộc mới phản ứng lại, nhìn thấy kết cục thê thảm của Tạ Thầm, phảng phất là dự báo tương lai của chính mình.
Từng người một không khỏi có chút tay chân lạnh như băng, đều lén lút áp sát qua phía Phương Phong Kỳ, phảng phất muốn tìm một chút cảm giác an toàn.
Tiền Thông thuận tay nhét nửa người trên của Tạ Thầm vào trên đài cao, thản nhiên nói:
– Lão phu không muốn tay nhuộm nhiều máu tươi của đồng môn, cho các ngươi một cơ hội, các ngươi tự vận đi!
Mọi người đều đều thân thể run lên.
– Tiền lão quỷ, lời này của ngươi có phải nói quá ngông cuồng hay không. Chúng ta nhanh rời đi nơi này quan trọng hơn!
Phí Chi Đồ khẩn trương hô to.
Thực lực của Tiền Thông quả thật rất cao, nhưng nơi đây địch quá nhiều người, ông ta không cho là Tiền Thông có thể ứng phó.
Vạn nhất cũng giữ Tiền Thông ở chỗ này, vậy ông ta dù chết vẫn không nhắm mắt.