Một chiêu không thể giải quyết đối thủ như nàng dự liệu, thiếu nữ phản ứng cực nhanh, hạ thấp người, đồng thời tung người đá vút lên, mũi chân lóe lên ánh sáng vàng, tựa như kiếm mang ẩn hiện.
Kim Kiếm - Bất Diệt Ngũ Hành Kiếm! Vô kiên bất tồi!
Cước bộ của nàng như hóa thành trường kiếm sắc bén, đâm thẳng vào ngực Dương Khai.
Dương Khai mỉm cười, vươn tay nắm lấy mắt cá chân thiếu nữ, đồng thời điều động Thánh Nguyên hóa giải thế công của nàng, cầm nàng trong tay tựa như món đồ chơi.
Góc váy thiếu nữ bay lên, suýt nữa lộ xuân quang, cũng may nàng nhanh tay, kịp thời ấn góc váy xuống.
Đang tràn đầy căm tức, bỗng nhiên cúi xuống thấy khuôn mặt tươi cười của Dương Khai.
- Ủa... Tông chủ thúc thúc! Nàng vừa liếc mắt đã nhận ra Dương Khai, lập tức mỉm cười mừng rỡ kêu lên.
- Quả nhiên là ngươi! Dương Khai gật đầu, cổ tay khẽ dùng lực, nhẹ nhàng đặt thiếu nữ xuống, nhìn vẻ mặt non nớt của nàng, cau mày nói: - Vận Nhi, sao ngươi lại ở đây?
Thiếu nữ này, chính là tiểu cô nương năm đó được Hoàng Quyên thu nuôi, Lâm Vận Nhi!
Năm đó Dương Khai trở về từ Đế Uyển, đi qua một tòa thành bên cạnh Vô Ưu Hải, vô tình gặp được Hoàng Quyên liền đưa nàng về Lăng Tiêu Tông, đồng thời còn dẫn theo một tiểu cô nương.
Lúc đó Lâm Vận Nhi chỉ mới 5-6 tuổi, nhưng đã biểu lộ sức mạnh thân thể kinh người.
Dương Khai nhận thấy thân thể nàng khác thường, từng bảo Diệp Tích Quân kiểm tra kỹ càng, sau đó nàng báo lại cho Dương Khai, Lâm Vận Nhi thiên phú dị bẩm, sở hữu thể chất đặc thù: Lực Phách Thể!
Đây là một loại thể chất rất hiếm gặp, có lẽ liên quan tới một loại hải thú nào đó, dù sao theo Hoàng Quyên nói, mẹ của Lâm Vận Nhi có huyết mạch hải thú.
Võ giả sở hữu thể chất này, trời sinh thần lực, hơn nữa theo tu vi tăng lên, lực lượng sẽ càng tăng trưởng một cách khủng bố.
Trước khi rời U Ám Tinh, Dương Khai truyền thụ Bất Diệt Ngũ Hành Kiếm, thoáng chốc 7-8 năm trôi qua, tiểu nha đầu năm đó giờ đây cũng đã thành nụ non chớm nở.
Nhìn khí tức trên người nàng, Bất Diệt Ngũ Hành Kiếm đã đạt tới cảnh giới tiểu thành, phối hợp thể chất đặc thù Lực Phách Thể, có thể phát huy thực lực khủng bố.
Tu vi của nàng không cao, Dương Khai kiểm tra thấy, chỉ là Nhập Thánh Tam Tầng Cảnh mà thôi.
Dù cho Lăng Tiêu Tông hiện tại không thiếu nhân lực vật lực, Lâm Vận Nhi còn được các cường giả, đặc biệt là Diệp Tích Quân, tự mình chỉ đạo, trong vòng 7-8 năm có thể đạt tới Nhập Thánh Tam Tầng Cảnh, cũng là thiên phú kinh người.
Tiểu cô nương này tuyệt đối là ngôi sao mới nổi chói mắt nhất Tinh Vực trong tương lai!
Dương Khai nhìn nàng, tựa như đang nhìn một vị cường giả chí tôn tương lai.
Mà Bất Diệt Ngũ Hành Kiếm hắn truyền thụ, tựa như được chế tạo riêng cho nàng, phối hợp với thể chất đặc thù Lực Phách Thể, làm cho nàng chỉ ở Nhập Thánh Lưỡng Tam Tầng Cảnh mà mạnh mẽ chống đỡ võ giả Phản Hư Nhất Tầng Cảnh!
Trình độ chiến đấu vượt cấp như vậy, đã vượt xa dự liệu của Dương Khai.
Dù là bản thân hắn, ở Nhập Thánh Tam Tầng Cảnh cũng không thể ngăn cản công kích của cường giả Phản Hư Cảnh.
Nhưng có thể thấy rõ, tuy rằng Lâm Vận Nhi cực kỳ dũng mãnh, nhưng trong cơ thể không còn bao nhiêu lực lượng, hơn nữa trên người có ít nhiều thương thế, rõ ràng đã là sức cùng lực kiệt.
Nhưng tinh thần của nàng vẫn còn rất tốt.
- Lúc U Ám Tinh đại loạn, Vận Nhi vừa lúc theo lệnh Đại Trưởng Lão đến Càn Thiên Tông xử lý công việc, kết quả không thể trở về, đành phải ở lại nơi này. Lâm Vận Nhi ủy khuất nói.
Hai năm trước, nàng mới 11-12 tuổi mà thôi, phiêu bạt bên ngoài suốt hai năm, nàng vô cùng tưởng nhớ Lăng Tiêu Tông, nhớ Diệp Tích Quân dốc lòng dạy nàng, nhớ Hoàng Quyên luôn chăm sóc nàng như mẹ ruột, nhớ từng ngọn cây ngọn cỏ cùng các sư huynh sư tỷ trong Lăng Tiêu Tông.
Nàng vẫn luôn biểu hiện rất kiên cường, có lẽ bởi vì mất đi cha mẹ, nhưng lúc này gặp được Dương Khai, hốc mắt to liền trào ra hơi nước, môi cũng khẽ cong lên.
- Thì ra thế! Vậy sao ngươi xuất hiện ở chiến trường này? Dương Khai nhíu mày, Thành chủ Mặc Hải Thành này không biết là ai, sao lại an bài Lâm Vận Nhi ra chiến trường chiến đấu?
Hắn nhận thấy, những người ra ngoài chiến đấu đều ôm chí tử chiến để kéo dài thời gian, dù thế nào Lâm Vận Nhi cũng là người Lăng Tiêu Tông, hơn nữa nhỏ tuổi như thế, tuyệt đối không đến lượt nàng làm chuyện như vậy.
- Ta tự mình đi ra, muốn làm chút chuyện trong khả năng của mình. Lâm Vận Nhi khịt mũi.
- Tốt! Dương Khai gật đầu thật mạnh, xoa đầu Lâm Vận Nhi, ngẫm nghĩ một lát, mở Nhẫn Không Gian lấy ra một viên Linh Đan khôi phục, đưa cho Lâm Vận Nhi: - Dùng nó đi.
- Vâng. Lâm Vận Nhi không hề đề phòng Dương Khai, dù đã 7-8 năm không gặp, nhưng cũng không nói một lời nuốt viên Linh Đan vào bụng.
Dương Khai ngẩng đầu, nhìn Hạ Ngưng Thường: - Tiểu Sư Tỷ, hộ tống bọn họ trở về thành!
- Được! Hạ Ngưng Thường đáp lời, bàn tay vung lên, kết ra một ấn quyết phức tạp.
Linh Khí thiên địa bị điều động, dưới sự dẫn dắt của Hạ Ngưng Thường, phát sinh biến hóa kỳ lạ, hóa thành từng luồng hào quang rót vào cơ thể những võ giả kiệt sức.
Sau đó, các võ giả Càn Thiên Tông chấn động toàn thân, trở nên tràn đầy sức sống.
Ánh mắt họ nhìn Hạ Ngưng Thường, tràn đầy khó tin!
Bọn họ không biết Hạ Ngưng Thường đã làm thế nào, luyện hóa Linh Khí thiên địa, truyền vào cơ thể bọn họ, tưới mát kinh mạch và đan điền đã khô cạn.
- Đi theo ta!
Hạ Ngưng Thường gọi, ngọc bích trên trán tỏa ra hào quang chói lọi, khiến nàng tựa như nữ thần hạ phàm. Nơi hào quang quét qua, tất cả kẻ địch cảm giác một cỗ lực lượng kỳ quái tràn vào trong lòng, khiến bọn họ mất đi ý chí chiến đấu.
Hạ Ngưng Thường dẫn đội ngũ chưa đầy trăm người, mở ra một con đường, hội hợp với đoàn người Đỗ Nhạn Lăng.
Dương Khai bay lên cao, phóng ra Thần Niệm, tìm kiếm kẻ địch có thực lực mạnh trên chiến trường, Kim Huyết Ti tùy ý tung hoành, hóa thành ánh sáng vàng điên cuồng thu gặt sinh mạng đệ tử Thi Linh Giáo!
Dương Tu Trúc, Sở Hàn Y, Lâm Ngọc Nhiêu, ba người kết thành trận tam giác, đã sớm tạo thành một trận bão táp giữa bầy địch, nơi đi qua, chỉ còn lại một mảnh xác chết.
Hỗn Thiên Thanh Dương Tháp dưới sự khống chế của Mặc Vũ, lúc lớn lúc nhỏ, phát ra hào quang màu xanh biếc, khiến kẻ địch không thể tới gần.
Một đoàn 7-8 người, hoàn toàn phá tan đại quân Thi Linh Giáo.
Nhanh chóng có người ý thức được sự bất ổn, trên chiến trường, các cường giả Thi Linh Giáo bị giết từng người một, không ai điều động, các binh lính mất chỉ huy như nắm cát rời rạc, không thể tạo thành hiệu quả gì.
Tình huống này, sau khi Đỗ Nhạn Lăng dẫn người xông ra, càng trở nên nghiêm trọng hơn.
Đại quân Thi Linh Giáo binh bại như núi đổ, những người Thi Linh tộc hét thảm bỏ chạy, các gia tộc tông môn đã đầu hàng Thi Linh Giáo đều kinh hãi bỏ chạy.
Đám người Đỗ Nhạn Lăng mắt đỏ ngầu, đuổi giết mấy chục ngàn dặm, giết cho Thi Linh Giáo người ngã ngựa đổ, thế mới đắc thắng trở về.
Lúc này, Mặc Hải Thành tiếng người huyên náo, toàn thành sôi trào.
Đại quân Thi Linh Giáo bao vây Mặc Hải Thành suốt một năm, lực lượng Càn Thiên Tông tổn thất không ngừng, tưởng chừng vài ngày nữa sẽ bị phá thành hủy diệt, nhưng không ngờ vào lúc mấu chốt có viện quân đột ngột đánh ra, ngăn cơn sóng dữ. Chẳng những cứu vớt Mặc Hải Thành khỏi cảnh nước sôi lửa bỏng, còn mạnh mẽ bẻ gãy nhuệ khí của Thi Linh Giáo.
Mọi người đều đang dò hỏi lai lịch viện quân.
Cuối cùng, bọn họ mới biết người đến đây là Đại Trưởng Lão Mặc Vũ của Càn Thiên Tông, cùng Tông chủ và các Trưởng Lão Lăng Tiêu Tông, mới bỗng nhiên bừng tỉnh.
Khó trách những người kia có chiến lực mạnh mẽ đến thế, khó trách bọn họ giết cho đại quân Thi Linh Giáo kêu cha gọi mẹ, thì ra là những người này!
Nhất thời, trong Mặc Hải Thành, uy danh của Càn Thiên Tông và Lăng Tiêu Tông như mặt trời ban trưa.
Bên trong phủ thành chủ.
Một số các cao tầng Càn Thiên Tông còn sót lại cùng đoàn người Dương Khai chia nhau ngồi.
Thành chủ Mặc Hải Thành, đồng thời cũng là Trưởng Lão Càn Thiên Tông, Đỗ Nhạn Lăng cung kính hành lễ thật sâu với đoàn người Dương Khai, trầm giọng nói: - Lần này cảm tạ Dương Tông Chủ cùng các vị đã ra tay giúp đỡ, nếu không có các người ra tay, hiện tại Mặc Hải Thành đã là một mảnh sinh linh đồ thán, thiếp thân thay mặt trăm vạn sinh linh Mặc Hải Thành, xin cảm kích ơn cứu mạng của Dương Tông Chủ cùng các vị.
- Đỗ Thành Chủ khách khí rồi, Dương mỗ cùng Mặc Tiền Bối không phải người ngoài, tự nhiên phải ra tay hỗ trợ! Dương Khai mỉm cười xua tay.
Hắn khiêm nhường khiến Đỗ Nhạn Lăng sinh nhiều hảo cảm, không khỏi quan sát kỹ Dương Khai.
Nói đến, trên U Ám Tinh, Dương Khai gần như là truyền kỳ.
Thời gian hắn nổi danh rất ngắn, nhưng những chuyện đã làm đều kinh thiên động địa.
Một trận chiến Long Huyệt Sơn, khiến hắn tỏa sáng chói lọi, sau đó chiếm cứ Lưu Viêm Sa Địa, cấm địa của U Ám Tinh, khai tông lập phái. Ngay sau đó, lực lượng một tông đã diệt trừ Chiến Thiên Minh, Lôi Đài Tông, thu phục Tinh Đế Sơn.
Dương Khai và Lăng Tiêu Tông, gần như trở thành tồn tại nổi danh nhất trên U Ám Tinh!
Trong thời gian hai năm đại loạn trên U Ám Tinh, Lăng Tiêu Tông cũng đã làm rất nhiều chuyện, trong tông liên tục điều động cường giả, hỗ trợ các tông môn và thành trì bị vây khốn, khiến cho toàn Nhân Tộc mang ơn.
Dương Khai là Tông Chủ Lăng Tiêu Tông, có thể coi như người đứng đầu U Ám Tinh, dậm chân một cái, cả U Ám Tinh cũng phải rung chuyển ba lượt.
Đây là lần đầu tiên Đỗ Nhạn Lăng gặp được Dương Khai, tự nhiên hiếu kỳ với hắn.
Nhưng nàng là Phản Hư Tam Tầng Cảnh quan sát, vẫn không nhìn ra được sâu cạn của Dương Khai, người thanh niên trẻ tuổi này dường như còn mạnh mẽ hơn Đại Trưởng Lão, cùng Tông Chủ đã tử trận.
Đỗ Nhạn Lăng cả kinh!
- Đỗ Sư Muội, tình huống Mặc Hải Thành ác liệt như vậy, Tổng Đà Càn Thiên Tông đâu? Mặc Vũ vội vàng hỏi.
Đỗ Nhạn Lăng cùng các Trưởng Lão biết rõ tình hình, thần sắc tối sầm.
Mặc Vũ thấy vậy, không khỏi sinh ra dự cảm chẳng lành, vội hỏi: - Chẳng lẽ Tổng Đà...
Đỗ Nhạn Lăng cực kỳ bi ai gật đầu: - Tổng Đà đã bị công phá, Tông Chủ lão nhân gia... cũng đã tử trận!
- Cái gì? Mặc Vũ đứng bật dậy, lảo đảo một cái, không thể chấp nhận được kết quả này.
Dương Khai cũng thở dài.
Càn Thiên Tông Tông Chủ Cố Chân, hắn gặp qua vài lần, người cũng không tệ, tu vi Phản Hư Tam Tầng Cảnh đứng đầu, nhưng không ngờ đã qua đời.
- Đại Trưởng Lão, nén bi thương. Đỗ Nhạn Lăng cũng không biết nên nói gì.
- Làm sao Tổng Đà lại bị công phá, vì sao Tổng Đà bị phá, Mặc Hải Thành lại vẫn có thể chống đỡ được đến tận bây giờ? Sắc mặt Mặc Vũ âm trầm đáng sợ.
Đỗ Nhạn Lăng đau đớn nói: - Có những kẻ cấu kết Thi Linh Giáo, nội ứng ngoại hợp, cho nên Tổng Đà không thể chống đỡ!
- Là kẻ nào! Mặc Vũ quát lớn.
- Chúng đã chết rồi, bị Tông Chủ kéo theo cùng chết. Đỗ Nhạn Lăng ảm đạm.
Mặc Vũ ngây người hồi lâu, mới như mất hết sức lực, ngã xuống ghế, hồi lâu không nói một lời.
✺ Dòng chữ AI ngân vang — Thiên Lôi Trúc chạm đến trái tim ✺