Lực thần hồn mạnh mẽ của Dương Khai khiến nam nhân áo trắng biến sắc, thẹn quá hóa giận, hắn rống lớn, toàn thân biến hóa rõ rệt.
Giống như Phương Phong Kỳ bị Dương Khai chém giết ở Thiên Vận Thành, hình thể của hắn phình to ra, làn da lộ ra ngoài mọc đầy lông tóc trắng như kim, miệng hiện ra răng nanh trắng nhởn, ngay cả hơi thở cũng phun ra thi khí xanh biếc.
Hắn nhảy vọt như đạn pháo, xông thẳng lên trời, đâm thủng nóc cung điện tạo thành một cái lỗ, ánh mắt hung ác, lao thẳng về phía Dương Khai, hai bàn tay sắc bén vung lên, những vết cắt đủ sức xé rách không gian, đánh thẳng về phía Dương Khai.
- Cút xuống dưới! Dương Khai quát lớn, không tránh không né, nắm tay bao phủ hỏa diễm đen kịt, tung ra một quyền.
Vô số vết cắt tan vỡ, lực lượng khổng lồ giáng xuống nam nhân áo trắng, khiến hắn không kìm được tiếng rên đau đớn, rơi xuống như sao băng.
Ngay sau đó, "ầm ầm", mặt đất xuất hiện một hố sâu hình người.
Nam nhân áo trắng càng thêm nổi giận cuồng bạo, chịu một đòn của Dương Khai, hắn lại không hề hấn gì, nhảy ra khỏi hố, miệng phun ra một viên châu, thi khí nồng nặc hội tụ thành mũi tên, bắn thẳng về phía Dương Khai.
Dương Khai xoay tay, Long Cốt Kiếm Tích Thúy xuất hiện, truyền vào Thánh Nguyên, tiếng rồng ngâm vang vọng, Long Cốt Kiếm xoay chuyển, hóa thành một cự long xanh biếc, lao xuống phía dưới.
Dương Khai đứng trên đầu rồng, nhìn xuống nam nhân áo trắng, trong mắt hiện rõ vẻ khinh thường.
Thi khí có thể khiến cường giả Phản Hư Cảnh chạm vào liền mất mạng, nhưng lại không chút tác dụng với cự long xanh biếc, thi khí có độc, cự long xanh biếc cũng mang độc tính, tự nhiên không thể làm gì được nó.
Ngược lại cự long xanh biếc há miệng, cắn nuốt từng luồng thi khí trào ra từ Thi Châu, khiến nam nhân áo trắng hoảng loạn tột độ.
Khoảng cách nhanh chóng được rút ngắn.
Nhìn đầu rồng khổng lồ càng lúc càng lớn, cuối cùng nam nhân áo trắng không thể giữ được bình tĩnh, hú lên một tiếng rồi vội vàng tránh né.
Cự long xanh biếc nhào hụt, Dương Khai lại nhảy khỏi đầu rồng, vung tay lên, cự long xanh biếc liền hóa thành Long Cốt Kiếm nằm gọn trong tay hắn, kiếm không lưỡi chém xuống.
Tựa như muốn chém nát thiên địa, trường kiếm không lưỡi tỏa ra khí tức kinh hồn bạt vía.
Nam nhân áo trắng hoảng sợ biến sắc, vội vàng giơ một tay chống đỡ.
Không một tiếng động, ánh sáng xanh lóe lên, một cánh tay đầy lông trắng bị chém đứt lìa, rơi xuống đất.
Nam nhân áo trắng lúc này mới thực sự kinh hãi, hắn căn bản không ngờ trên U Ám Tinh lại có nhân vật khủng bố đến thế, trước kia hắn từng giao thủ với Diệp Tích Quân, người được đồn là đệ nhất cường giả U Ám Tinh, cảm thấy đối thủ cũng chỉ có vậy. Nhưng bây giờ đột ngột xuất hiện người thanh niên này, lại còn mạnh hơn Diệp Tích Quân không chỉ một bậc, bản thân hoàn toàn không phải đối thủ.
Thấy đối phương lại chém tới, nam nhân áo trắng cũng chẳng còn để ý đến thể diện, vội vàng lăn lộn tránh né đòn này, đồng thời thuận thế nhặt lấy cánh tay đứt lìa, đứng dậy vội vàng lùi lại.
Cách xa Dương Khai trăm trượng, hắn mới kinh hồn bạt vía dừng bước, đặt cánh tay đứt lìa lên vết thương, sắc mặt âm trầm nhìn lại.
Cánh tay bị Dương Khai dùng Long Cốt Kiếm chém đứt lìa mọc ra vô số rễ thịt, ngọ nguậy một hồi, liền nối liền lại như cũ.
Nam nhân áo trắng đang làm những chuyện này, Dương Khai chỉ lạnh nhạt quan sát, không hề ngăn cản, chờ hắn nối xong cánh tay, Dương Khai mới mỉm cười: - Chẳng lẽ chúng ta đã từng gặp nhau ở đâu đó?
Nghe hắn nói vậy, nam nhân áo trắng cũng nhíu mày, sau đó bừng tỉnh đại ngộ, chỉ vào Dương Khai, không thể tin nổi mà quát:
- Là ngươi, chính là ngươi!
- Quả nhiên chúng ta đã từng gặp mặt! Dương Khai cười khẽ. - Trong Thi huyệt, ta nhớ rõ ngươi!
Vừa nhìn qua nam nhân áo trắng này, Dương Khai đã cảm thấy quen mắt, hiện tại cuối cùng nhớ ra, khi đó hắn cùng Dương Viêm xâm nhập Thi huyệt nằm sâu dưới Táng Hùng Cốc, đã từng đối mặt với nam nhân này, đối phương còn ra tay công kích hắn.
Khi đó nam nhân này chính là cường giả Thi tướng, ra tay một chiêu khiến Dương Khai phải bỏ chạy thục mạng. Đã nhiều năm qua, thực lực của hắn rõ ràng đã tăng tiến không ít.
- Ta cũng nhớ ra ngươi! Nam nhân áo trắng cười dữ tợn: - Chính ngươi đã lẻn vào Thi huyệt, trộm đi rất nhiều thứ, nhưng bổn hộ pháp lại còn phải cảm tạ ngươi!
- Cảm tạ ta điều gì? Dương Khai cau mày.
- Cảm tạ ngươi đã lấy đi Thái Dương Chân Tinh! Nếu không phải ngươi, bổn hộ pháp đã không có thành tựu như ngày hôm nay! Nam nhân áo trắng cười ha ha.
- Có liên quan gì đến Thái Dương Chân Tinh? Dương Khai không hiểu.
- Nói ra ngươi cũng không hiểu! Nam nhân áo trắng cười lạnh. - Bổn hộ pháp chính là Thi Linh Giáo, Thi tướng áo trắng Khang Phi Nhiêu. Tiểu tử, mau nói ra tên của ngươi!
- Thi tướng áo trắng...
Dương Khai nhướng mày. - Chẳng lẽ còn có Thi tướng áo đỏ, Thi tướng áo xanh gì khác sao?
Hắn nhớ lại, trong Thi huyệt còn gặp mấy Thi tướng với trang phục khác nhau.
- Không sai! Khang Phi Nhiêu cũng không phủ nhận. - Tiểu tử, Thi Linh Giáo ta sớm muộn gì cũng sẽ nhất thống U Ám Tinh, ngươi tuổi trẻ mà tu vi không kém, chi bằng đầu phục Thi Linh Giáo ta? Bổn hộ pháp nhất định sẽ bẩm báo Giáo chủ, cho ngươi làm chấp sự!
- Không có hứng thú! Dương Khai bĩu môi.
- Tiểu tử đừng rượu mời không uống lại thích uống rượu phạt! Bổn hộ pháp nổi lòng yêu tài, ngươi nghĩ rằng ta không làm gì được ngươi sao?
- Ngươi làm được ư? Dương Khai cười khẽ.
Lời vừa dứt, sắc mặt Khang Phi Nhiêu đại biến, bởi vì hắn bỗng phát hiện Dương Khai còn cách xa trăm trượng, không biết dùng cách nào lại nháy mắt xuất hiện trước mặt hắn, vung tay lên, một khe nứt không gian khổng lồ hình thành, tựa như lưỡi dao sắc bén chém về phía mình!
- Lực lượng không gian! Sắc mặt vốn trắng bệch của Khang Phi Nhiêu càng thêm tái nhợt không còn chút máu, hắn mới nhớ ra, ngày đó sở dĩ Dương Khai có thể bình yên trốn thoát khỏi Thi huyệt, chính là nhờ vào lực lượng không gian.
Mà hôm nay hắn thi triển thủ đoạn này, có thể thấy trình độ lực lượng không gian của hắn đã đạt đến mức cao siêu đến nhường nào.
Cảm giác dựng tóc gáy trào dâng, Khang Phi Nhiêu vội vàng lùi lại, khó khăn lắm mới tránh được khe nứt không gian nuốt chửng.
Dương Khai dường như thoáng hiện vẻ ảo não, nhưng nhanh chóng mỉm cười gian xảo.
Khang Phi Nhiêu theo bản năng phát hiện điều không ổn, nhưng rốt cuộc là ở đâu thì lại không thể nói rõ, đang lúc khó hiểu, sau lưng bỗng truyền tới một lực lượng mạnh mẽ, cảm giác như có ngọn núi khổng lồ đụng mạnh vào lưng, trong cơ thể vang lên tiếng vô số xương cốt vỡ nát.
Bị trúng đòn nặng, Khang Phi Nhiêu há miệng phun ra máu xanh lục, khí thế cũng suy sụp, theo quán tính ngã nhào về phía Dương Khai.
Hắn cố gắng quay đầu, muốn xem là ai có thể im hơi lặng tiếng đến gần mình, giáng cho hắn một đòn nặng nề như vậy.
Vừa nhìn, Khang Phi Nhiêu trợn tròn mắt.
Kẻ đánh lén, lại là một người đá khổng lồ ngây ngốc, tay cầm Hám Thiên Trụ đen kịt!
Người đá khổng lồ này không hề có chút khí tức sinh mệnh nào, khó trách bản thân hắn không phát hiện được.
- Giờ xem ngươi trốn đi đâu!
Dương Khai nhe răng cười, hai tay vung lên, vô số khe nứt không gian nhanh chóng hình thành, hội tụ thành tấm lưới che trời bao phủ Khang Phi Nhiêu, phong tỏa tất cả đường lui của hắn!
Sắc mặt Khang Phi Nhiêu đại biến, cảm nhận được khe nứt không gian truyền ra lực lượng quỷ dị, hít sâu một hơi, mạnh mẽ khựng người lại.
Sau đó, thân hình hắn như hóa thành hư không, nhanh chóng lặn sâu vào lòng đất!
Hắn giống như hòa làm một thể với lòng đất!
Vô số khe nứt không gian tụ tập lướt qua đầu hắn, không tạo thành bất kỳ tác dụng nào!
- Chặn hắn lại! Sắc mặt Dương Khai trầm xuống, biết tuyệt đối không thể để Khang Phi Nhiêu chui sâu vào lòng đất, bằng không bản thân hắn cũng không thể nào tìm ra.
Thạch Khổi nghe lệnh, thân hình lóe lên biến mất, lặn sâu vào lòng đất.
Ngay sau đó, bên dưới lòng đất truyền ra dao động chiến đấu kinh người, mặt đất trồi sụp, như những gợn sóng lan tỏa ra xa tít.
Một lát sau, trong tiếng gầm rú giận dữ, Khang Phi Nhiêu bay vọt ra khỏi lòng đất, mặt mũi vặn vẹo.
Thạch Khổi bám sát không tha, Hám Thiên Trụ trong tay nó nhẹ như không, đánh ra một mảnh bóng gậy khiến Khang Phi Nhiêu không dám dừng lại.
Chơi trò độn thổ trước mặt Thạch Khổi, chỉ có thể nói Khang Phi Nhiêu quá ngu xuẩn!
Độn thổ là một trong những thần thông thiên phú của Thạch Khổi.
Không biết từ lúc nào, Dương Khai đã xuất hiện phía trên đầu Khang Phi Nhiêu, năm ngón tay tung ra, mười mấy sợi Kim Huyết Ti trào ra, như những con rắn quấn chặt lấy Khang Phi Nhiêu.
Chỉ trong nháy mắt đã trói nghiến lấy hắn.
Khang Phi Nhiêu còn muốn giãy giụa, Thạch Khổi đã giáng xuống Hám Thiên Trụ, một gậy đánh nát nửa người dưới của Khang Phi Nhiêu thành phấn vụn, lực lượng khổng lồ cuốn thân thể hắn quay tròn giữa không trung.
Vận rủi còn chưa dứt, khe nứt không gian như miệng thú há to, hình thành bên cạnh hắn, nuốt chửng phần lớn thân thể.
Chờ đến khi Khang Phi Nhiêu rơi xuống đất, chỉ còn lại một bộ thân thể rách nát.
Nếu là người thường bị trọng thương như thế, e rằng đã sớm chết từ kiếp nào.
Nhưng Thi Linh tộc vốn sinh ra từ người chết, sinh mệnh lực cực kỳ ngoan cường, thương thế như vậy không thể lấy được mạng hắn.
Trong bụng hắn truyền ra dao động năng lượng mạnh mẽ, lan tới tay chân, máu thịt trên vết thương co rút, bắt đầu chữa trị thân thể tổn hại.
Dương Khai tiến lên, tay cắm vào bụng hắn, nắm lấy Thi Châu.
Máu thịt co rút cuối cùng ngừng lại, Khang Phi Nhiêu bất động, sợ hãi nhìn Dương Khai ngay sát bên.
Trong mắt hắn tràn đầy oán độc, nhưng cuối cùng cũng thỏa hiệp, giận dữ nói: - Nói đi, ngươi muốn gì mới chịu bỏ qua cho ta!
- Ngươi đang ra điều kiện với ta ư? Dương Khai khinh miệt.
- Không sai!
- Ngươi cảm thấy mình có tư cách đó sao? Dương Khai tiếp tục cười lạnh.
- Ngươi không giết ta, rõ ràng là có điều cần, bằng không, ngươi giữ ta sống làm gì? Khang Phi Nhiêu hừ lạnh.
- Ngươi cũng thông minh. Dương Khai gật đầu. - Nhưng mà ngươi vẫn không có tư cách đặt điều kiện với ta, tồn tại như ngươi, ta chỉ một tay là có thể bóp nát!
Sắc mặt Khang Phi Nhiêu âm trầm biến đổi, cuối cùng không phản bác.
❂ Một dòng chữ, ngàn cảm xúc ❂ Thiên Lôi Trúc nâng niu từng trang