Virtus's Reader
Võ Luyện Đỉnh Phong

Chương 1684: CHƯƠNG 1684: SỰ KIÊN NHẪN CỦA TA CÓ HẠN

Những cao thủ đang đứng xem kia suýt nữa đã không kìm được mà nhảy dựng lên. Dưới ánh mắt của họ, một quyền này của Dương Khai đã trực tiếp đánh nát đầu của Đường Phúc Thủy.

Bọn họ thậm chí có thể thấy rõ toàn bộ quá trình đầu của Đường Phúc Thủy vỡ nát. Cảnh tượng đó tựa như một thước phim quay chậm vô số lần, khắc sâu vào tâm khảm mỗi người.

Ai nấy đều câm như hến, ánh mắt nhìn Dương Khai đã hoàn toàn thay đổi.

Những cường giả Phản Hư Cảnh vốn còn có chút xem thường Dương Khai, giờ phút này tất cả đều kinh hãi tột độ.

Đường Phúc Thủy có tu vi thực lực thế nào, sao họ lại không biết rõ? Trong số các cường giả Phản Hư Cảnh ở đây, Đường Phúc Thủy tuyệt đối có thể xếp vào top ba.

Thế mà một cường giả như vậy lại bị Dương Khai tung một quyền đánh nổ tung đầu, chết không thể chết thêm được nữa. Mà trong cả quá trình, Dương Khai dường như không hề có dấu hiệu vận dụng thánh nguyên, tựa như chỉ dựa vào sức mạnh thân thể và lực đạo của một cú đấm đã hoàn thành hành động vĩ đại đó.

Không ai ngu ngốc đến mức cho rằng Đường Phúc Thủy khinh địch hay vì duyên cớ nào đó mới dẫn đến kết cục như vậy. Đường Phúc Thủy thân là điện chủ Phiêu Miểu Điện, có tu vi Phản Hư tam tầng cảnh, cả đời chinh chiến lớn nhỏ vô số lần, kinh nghiệm cực kỳ phong phú, làm sao có thể khinh địch?

Mà xem từ khí thế ra tay của hắn, cũng là toàn lực ứng phó. Nhưng hắn vẫn bị một kích mất mạng.

Điều này chỉ chứng tỏ một điều: thực lực của Dương Khai đã vượt xa Đường Phúc Thủy, cho nên hắn mới ngay cả một đòn cũng không thể tiếp nhận.

Đường Phúc Thủy là Phản Hư tam tầng cảnh, chẳng lẽ Dương Khai là Hư Vương Cảnh?

Vừa nghĩ đến đây, một tràng tiếng hít ngược khí lạnh vang lên, mọi người đều có cảm giác như phổi bị rót đầy hơi lạnh.

- Giết hết người của Phiêu Miểu Điện cho ta! - Dương Khai không hề có ý định buông tha, gầm lên giận dữ.

Ba người Dương Tu Trúc, Sở Hàn Y và Lâm Ngọc Nhiêu đã sớm nén một bụng lửa giận, nhưng Dương Khai không lên tiếng, họ cũng chỉ có thể yên lặng theo dõi. Giờ phút này vừa nghe Dương Khai hạ lệnh, lập tức đồng loạt gầm lên một tiếng, mỗi người đều bạo phát thánh nguyên cùng vực tràng, lao về phía hơn mười người kia.

Hơn mười người đó là kẻ đi theo Đường Phúc Thủy, đều mặc phục sức của Phiêu Miểu Điện, rất dễ nhận ra.

Dương Khai hiển nhiên là muốn đuổi tận giết tuyệt!

Như mãnh hổ xuống núi, như sói vào bầy cừu, ba người Dương Tu Trúc lao vào giữa trận doanh của Phiêu Miểu Điện. Tức thì, những tiếng kêu la thảm thiết, tiếng cầu xin tha mạng hòa lẫn trong những âm thanh phản kháng yếu ớt vang lên. Chưa đến mười hơi thở, hơn mười người Phản Hư Cảnh của Phiêu Miểu Điện đã toàn quân bị diệt, hoàn toàn không có chút dáng vẻ chống cự nào.

Lực lượng của Phiêu Miểu Điện ở nơi này nói cho đúng cũng không tính là quá yếu, trừ Đường Phúc Thủy đã chết là Phản Hư tam tầng cảnh, còn có một vị Phản Hư tam tầng cảnh khác trấn giữ; những người còn lại có ba vị lưỡng tầng cảnh, bảy, tám vị nhất tầng cảnh.

Nhưng bọn họ sớm đã bị thủ đoạn kinh thiên của Dương Khai dọa cho vỡ mật. Mà ba người Dương Tu Trúc đều là cường giả đỉnh cao sống sót sau lịch lãm ở Huyết Ngục, bọn họ sao có thể ngăn cản được công kích mãnh liệt của ba người?

Sau mười hơi thở, trên quảng trường chỉ còn lại tử thi ngổn ngang, mùi máu tươi xông lên tận trời cao!

Ba người Dương Tu Trúc không nói một lời, quay trở lại sau lưng Dương Khai, lẳng lặng đứng đó.

Toàn trường tĩnh lặng, mỗi người đều có thể nghe được tiếng tim đập dữ dội trong lồng ngực mình; ánh mắt họ nhìn Dương Khai và ba người Dương Tu Trúc giống như nhìn một đám ác ma không chuyện ác nào không làm, tràn đầy kinh hoàng.

- Ngươi... các ngươi lại dám ra tay tàn độc như thế! - Phong Nghiên run rẩy, chỉ tay về phía Dương Khai, giọng nói đầy vẻ khó tin: - Những người này đều là chiến lực đỉnh cao cuối cùng của Nhân tộc ta trên U Ám Tinh, ngươi giết bọn họ, sau này còn ai đi chiến đấu với đại quân Thi Linh Giáo? Các ngươi muốn diệt tộc Nhân tộc ta trên U Ám Tinh hay sao?

Nghe những lời lẽ ngây thơ đó của nàng, Dương Khai cười lạnh: - Vậy sao? Một khi chiến lực của họ đã đỉnh cao như vậy, vì sao không thấy họ ra ngoài chiến đấu? Ngược lại còn trốn trong Lăng Tiêu Tông của ta?

Phong Nghiên nhất thời nghẹn lời, đang định nói thêm gì đó thì bỗng nhiên Phong Bà Tử trừng mắt nhìn nàng một cái.

Lúc này Phong Nghiên mới bừng tỉnh. Vừa rồi nàng cũng không biết bị chạm phải dây thần kinh nào mà lại lên tiếng chỉ trích cách làm của Dương Khai, giờ bị Phong Bà Tử trừng mắt mới tỉnh táo lại, thân thể mềm mại không khỏi toát ra một lớp mồ hôi lạnh, ướt đẫm cả y phục.

- Sự kiên nhẫn của ta có hạn! - Dương Khai lại bước tới một bước.

Mọi người đều biến sắc, tất cả đều sợ hãi nhìn Dương Khai, nhưng không ai dám lên tiếng trả lời.

Vừa rồi họ ỷ đông người, không coi Dương Khai ra gì, cảm thấy Dương Khai dù tức giận thế nào cũng không thể trở mặt tại chỗ, trước sau gì cũng phải ngồi xuống nói chuyện phải quấy với họ. Nhưng sau khi chứng kiến thủ đoạn hung tàn cùng chiến lực kinh khủng của Dương Khai, họ mới biết mình đã sai lầm thế nào!

Vị Tông chủ trẻ tuổi của Lăng Tiêu Tông này vốn không cần phải nói lý lẽ gì với họ, một mình hắn đã có thể tàn sát tất cả mọi người tại chỗ.

Trước mặt vũ lực tuyệt đối, mọi mưu tính và toan tính đều là bọt nước vỡ tan.

Hồi lâu sau, Phong Bà Tử mới thở dài một tiếng nặng nề, mở miệng nói: - Giang sơn đời nào cũng có nhân tài, xem ra chúng ta đã già rồi! Dương tông chủ muốn thế nào, cứ việc nói thẳng!

Dương Khai hừ lạnh:

- Ta chỉ muốn biết, Lăng Tiêu Tông của ta rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì!

Phong Bà Tử quay đầu nhìn quanh, tất cả những người chạm phải ánh mắt của bà ta đều cúi đầu xuống, hiển nhiên không dám đối thoại với Dương Khai. Phong Bà Tử lộ vẻ ảm đạm, thê lương nói: - Dương tông chủ! Chuyện này nói ra rất dài dòng, nhưng chúng ta cũng là bị ép đến đường cùng!

- Xem ra tiền bối vẫn còn muốn khiêu chiến sự kiên nhẫn của ta! - Dương Khai cười tà ác, thánh nguyên trong người có dấu hiệu bắt đầu vận chuyển.

Phong Bà Tử biến sắc, vội vàng lui về sau, bày ra tư thế nghênh địch.

- Để ta nói cho tông chủ biết rốt cuộc Lăng Tiêu Tông đã xảy ra chuyện gì! - Đúng lúc này, từ cách đó không xa truyền đến một thanh âm hùng hậu. Dương Khai nghe có hơi quen tai, quay đầu nhìn lại liền thấy một lão già mặt đen như than từ bên kia sải bước đi tới.

Bên cạnh lão già, còn có một người trung niên chừng hơn bốn mươi tuổi đi theo như hình với bóng. Vừa bước lên quảng trường, người trung niên này thấy tử thi ngổn ngang đầy đất liền âm thầm kinh hô một tiếng.

Thầy trò Nhan Bùi của Tụ Bảo Lâu!

Dương Khai từng quen biết với lão già mặt đen được mệnh danh là Đấu giá sư này, biết lão có quan hệ không tệ với Tiền Thông, cho nên trong lòng dù vẫn còn tức giận nhưng cũng cố nén lại, gật đầu nói: - Thì ra là Nhan lão tiên sinh!

- Dương tông chủ khách sáo rồi! Để Nhan mỗ nói cho tông chủ biết nơi này rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì! - Lão già mặt đen Nhan Bùi ôm quyền, tỏ ra thẳng thắn, lập tức kể lại toàn bộ sự việc mình biết. Dương Khai im lặng lắng nghe...

Hai năm trước, Thi Linh Giáo ngang trời xuất thế, thế lực giống như quả cầu tuyết, càng lăn càng lớn!

Vô số tông môn và gia tộc đều bị đuổi tận giết tuyệt, nhổ cỏ tận gốc, mà các tông môn danh tiếng kia đều là đối tượng bị Thi Linh Giáo trọng điểm chiếu cố.

Trước mặt vũ lực và số lượng cường đại, trên cơ bản không có bất kỳ thế lực nào trên U Ám Tinh có thể ngăn cản.

Ảnh Nguyệt Điện, Phiêu Miểu Điện, Lưu Ly Môn, Càn Thiên Tông, Vạn Thú Sơn, Dược Đan Môn... lần lượt bị diệt, tử thương vô số.

Lăng Tiêu Tông nhờ có vị trí địa lý đặc thù nên Thi Linh Giáo cũng không có cách nào xâm nhập.

Lúc Dương Khai không có mặt, Diệp Tích Quân trông coi Lăng Tiêu Tông cũng không ngồi yên mặc kệ chuyện trên U Ám Tinh, xuất phát từ đạo nghĩa, Diệp Tích Quân thường xuyên phái cao thủ tông môn đi cứu viện các tông môn khác.

Diệp Tích Quân còn đích thân ra tay.

Chỉ có điều, tuy Lăng Tiêu Tông thực lực không yếu, nhưng đối mặt với một con quái vật khổng lồ như Thi Linh Giáo, mọi sự chi viện cũng chỉ như muối bỏ biển, chẳng những khiến thực lực bản thân tổn thất nặng nề mà cũng không thể cứu vãn được thế cục.

Cuối cùng, bất đắc dĩ phải mở rộng cửa Lăng Tiêu Tông, tiếp nhận các võ giả chạy nạn.

Hơn một ngàn người mà Dương Khai cảm ứng được chính là vì nguyên nhân này mà đến Lăng Tiêu Tông.

Vào được Lăng Tiêu Tông, những người này cảm giác như bỗng nhiên từ địa ngục lên đến thiên đường, chênh lệch to lớn như thế khiến ai nấy đều vô cùng mừng rỡ!

Ở bên ngoài, họ phải lo lắng bị Thi Linh Giáo truy sát mọi lúc mọi nơi, ngay cả trị thương cũng không thể yên tâm, lúc nào cũng phải đề phòng. Nhưng khi vào bên trong Lăng Tiêu Tông, có Tam Viêm Hỏa Hoàn bảo vệ, họ hoàn toàn không cần bận tâm những thứ này nữa, có thể cực kỳ thư thái an ổn ở nơi đây, cho dù bên ngoài trời long đất lở cũng không ảnh hưởng mảy may đến bên trong.

Huống chi, linh khí thiên địa bên trong Lăng Tiêu Tông cũng là nơi nồng đậm nhất trên U Ám Tinh, cho dù là Tinh Đế Sơn cũng không bằng một ngọn núi nhỏ yếu nhất trong Lăng Tiêu Tông.

Bọn họ vô cùng yêu thích nơi này!

Trước kia không ai biết được tình hình bên trong Lưu Viêm Sa Địa, nhưng sau khi được Diệp Tích Quân tiếp nhận tị nạn, họ mới phát hiện, nơi này quả thực là một bảo địa màu mỡ!

Một bảo địa như thế, ai mà không mơ ước?

Mỗi một võ giả của các tông môn đều vô cùng hâm mộ ghen tỵ với Lăng Tiêu Tông.

Nếu chỉ như thế thì cũng thôi đi, họ còn chưa ngu xuẩn đến mức vừa được tiếp nhận đã trở mặt với Lăng Tiêu Tông.

Chỉ có điều, sau đó khi Diệp Tích Quân muốn họ cùng mình đi ra ngoài, tìm cách cứu viện các thế lực khác, tình hình liền có thay đổi.

Bọn họ thật vất vả mới đến được nơi này, nhặt về một cái mạng, sao còn muốn đi ra ngoài lần nữa, sao còn muốn trải qua những ngày tháng lo lắng sợ hãi như trước!

Cho nên không có người của tông môn nào phối hợp.

Ngược lại, họ còn lo lắng thái độ và hành động của mình sẽ chọc giận Diệp Tích Quân, sợ sẽ bị đuổi ra ngoài.

Kết quả là sau một hồi âm thầm mưu tính, bọn họ đã ra tay trước để chiếm thế thượng phong, gây nên một trận náo loạn lớn ngay bên trong Lăng Tiêu Tông.

Lăng Tiêu Tông sau khi thu nhận các cường giả của Tinh Đế Sơn, thực lực tuyệt đối không yếu, nhưng trong hai năm qua rất nhiều cao thủ đều chết trận ở bên ngoài, những người sống sót trở về gần như ai cũng mang thương tích, thực lực giảm sút nghiêm trọng, làm sao có thể địch nổi chiến lực liên thủ của các tông môn đỉnh cao trên U Ám Tinh?

Diệp Tích Quân chỉ đành dẫn người của Lăng Tiêu Tông, vừa đánh vừa lui, một đường rút vào nơi sâu nhất của Lưu Viêm Sa Địa.

Chuyện này xảy ra cũng đã hai tháng trước.

Nhóm người Diệp Tích Quân rút lui, đám người này dĩ nhiên là tu hú chiếm tổ chim khách, chiếm cứ tổng đà của Lăng Tiêu Tông.

Tuy rằng họ cũng rất lo lắng sau khi Diệp Tích Quân dưỡng lành thương thế sẽ phản công, nhưng so với điều đó, họ càng sợ Thi Linh Giáo đang vây quanh bên ngoài Lưu Viêm Sa Địa hơn.

Ở trong này tối thiểu còn có thể kéo dài mạng sống, nhưng nếu rời khỏi Lăng Tiêu Tông, kết quả chỉ có một con đường chết.

Cho nên dù trong lòng bất an, họ vẫn chiếm cứ những khu vực tốt nhất, ở lại trong tổng đà Lăng Tiêu Tông...

- Chuyện chính là như vậy! - Lão già mặt đen Nhan Bùi sau khi nói xong liền không lên tiếng nữa.

Nhưng Nhậm Thiên Thụy, đồ đệ của lão, người có biệt danh là tiểu mặt đen, lại mở miệng giải thích: - Tụ Bảo Lâu của ta không tham gia chuyện này, cũng có một số thế lực khác không tham gia!

Dương Khai liếc hắn một cái, cười lạnh nói: - Cho dù các ngươi không tham gia, cũng không ngăn cản đúng không?

Nhậm Thiên Thụy sắc mặt trắng bệch, ngập ngừng nói: - Chúng ta đã báo tin cho Diệp đại trưởng lão!

- Vậy có phải bổn tông chủ nên cảm tạ các ngươi hay không! - Dương Khai lạnh lùng nhìn hắn...

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!